CÓ MỘT NHÀNH HOA LỤC BÁT CẠNH TA

CÓ MỘT NHÀNH HOA LỤC BÁT CẠNH TA

TS. văn học Nguyên An-Khoảng vài chục năm trước, đã mấy lần nhà thơ Vũ Cao bảo anh em: Không lẽ ở Nam Định lại tìm mãi mà chưa thấy ai theo bước Nguyễn Bính cho trọn đường thơ Lục bát ở nước ta? Câu hỏi này không phải là bâng quơ. Với tôi và một số nhà sáng tác, thì đó là một dẫn gợi, một khích lệ.

Description: http://vanvn.net/2019/Media/202.jpg

Tôi thưa với Vũ Cao: người Nam Định hiện có Phạm Công Trứ làm thơ Lục bát rất hay, rồi kể và đọc thơ trong các tập Lời thề cỏ may (1990), Phồn thi (2 tập, ra liền ngay trong năm 2004), nhà thơ lão thành nghe và nhẩm theo, tôi biết là ông đã đọc Phạm Công Trứ và thuộc một số bài, thì dừng lại. Vũ Cao nói ra cái câu đã quen quen: Không lẽ chỉ có Phạm Công Trứ?

Chúng tôi lại cố tìm và động viên anh em viết. Đất Vụ Bản và Ý Yên của Nam Định đã lác đác có người kể và tự nhận: Tớ là chân truyền của Nguyễn Bính đây, rồi lại đọc thơ mình viết ra, nghe cũng đường được ở chữ này từ nọ. Thật đáng mừng.

Lúc đó Nguyễn Thế Kiên quả thực, chưa là gì. Chàng trai Kiên dạo ấy mới vào tuổi băm, đang lội ruộng bùn, be tát, đang lo cày ải cày vỡ cho kịp vụ, đôi ngày tranh thủ, thì dong thuyền ngược dòng Hoàng Long, sông Đáy kiếm con cá, con tôm…

Hơn mười năm gần đây, cái danh Kiên lục bát bắt đầu có, từ lúc Nguyễn Thế Kiên đi học ở Trung tâm Bồi dưỡng Viết văn Nguyễn Du của Hội Nhà văn Việt Nam (khóa II, 2008), từ Câu lạc bộ Thơ Lục bát Hà Nội, rồi từ đẩu đâu như trên facebook và trong sổ tay của một số người yêu thơ Lục bát quê ta nữa thì phải.

(more…)

Tháng Mười Một 12, 2020 at 3:07 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

TIẾNG RAO

TIẾNG RAO

                                                                   

Quê tôi, ở một tỉnh Miền Trung có con sông Trà Khúc hiền hòa nằm trong lòng phố xá, đứng trên cầu nhìn xa xa ngọn núi Thiên Ấn ẩn hiện trong làn mây thấp.

 Khi ban mai còn lãng đãng sương sớm, người dân từ những vùng thôn quê thồ gánh đủ các loại nông sản như rau củ quả, hàng đan thủ công những chiếc rỗ rá, nia dừng, những chiếc lồng tre, chồng nón cao ngất ngưỡng… Những mặt hành này do chính bàn tay khéo léo của con người chân chất làm ra mang tới chợ tỉnh, chợ quê giao cho mối lái để tới tay người tiêu dùng. Trên các ngõ đường đầy bàn chân đất, đầu trần thoăn thoắt thồ gánh vật liệu xây dựng như gạch, sỏi, đất cát, sạn… những xe tải chở củi đi thành từng đoàn từ Nghĩa Hành, Tư Nghĩa, Sơn Tịnh… lầm lũi đi đến chợ cho kịp kẻo nắng lên. Những người dân quê tôi đã sống thật thà lương thiện, cần mẫn một nắng hai sương đổ mồ hôi để đổi lấy bát cơm, cái chữ, tấm áo… cho con trẻ đến trường để học tập trau đồi kiến thức sau này đổi đời.

(more…)

Tháng Tám 3, 2020 at 8:55 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thơ HUỲNH PHÚC ĐẠO

HUỲNH PHÚC ĐẠO

 

MỘT LẦN ĐẾN SƠN LINH

Chỉ một lần anh được đến cùng em
Tắm nước dòng Re, tắm thác Tà Ong hùng vĩ
Cùng cô gái Hre với nụ cười huyền bí
Đốt cháy hồn anh người lữ khách đa tình

Chỉ một lần được ngắm ánh bình minh
Giữa bạc ngàn xanh tắm mình trong nắng mới
Nghe câu hát dân ca trao tình em nhắn gửi
Mà ngỡ mình lạc bước giữa động tiên

Chỉ một lần cùng cô gái hồn nhiên
Bên ché rượu cần gửi trao lời tâm sự
Bếp lửa bập bùng ấm lòng người viễn xứ
Ta ngỡ như đang ở chốn quê nhà

Chỉ một lần sao chẳng muốn rời xa
Dòng thác đổ và nụ cười sơn nữ
Mai xa rồi mang theo niềm tâm sự
Sau một lần anh đã đến quê em.

(more…)

Tháng Bảy 30, 2020 at 2:51 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

TÌNH QUÊ HƯƠNG

TÌNH QUÊ HƯƠNG

                      Bình Dương có bốn cái cầu

                      Đồng Min, Xóm Cát, Bà Dầu, Bình Trung

Những câu ca ấy đã trở thành quen thuộc với mỗi người dân quê tôi. Bởi lẽ xã Bình Dương như một cù lao bị bao bọc bởi bốn bề sông nước. Trước kia, khi chưa có cầu tre, dân làng phải qua sông bằng đò ngang. Thật thấm thía cái cảnh “qua sông lụy đò” của những ai đi sớm về khuya. Mỗi khi lũ về nước sông đục ngầu, chảy xiết thì cái cảnh qua sông lại càng chênh vênh theo con nước dập dềnh.

Trải qua bao đời, người dân nơi đây luôn ước ao có một chiếc cầu nhỏ. Dù biết đó là  ước mơ nhưng họ vẫn đặt niềm hi vọng. Thế rồi năm 1980, nhờ vốn vay của nhà nước và sự hợp sức nhân dân, một cây cầu sắt đầu tiên ra đời trong niềm hân hoan của mọi người. Chiếc cầu nối liền đôi bờ Trung – Dương! Chiếc cầu mong đợi của bao lớp cha ông. Sự cách biệt, cô lập của ốc đảo này dường như được xóa bỏ. Khoảng cách với trung tâm văn hóa huyện lỵ được nối liền. Thế nhưng con đường đất đỏ ngoằn ngoèo dẫn lên thị trấn Châu Ổ vẫn còn hành khổ mọi người. Mùa mưa mặt đường lầy lội, bùn ngập lún đến tận bắp chân. Người đi bộ phải xắn quần, xách dép, người đi xe thì mang theo khúc cây cạy bùn vì đất dẻo bám đầy, xe không sao lăn bánh được. Nhiều người sơ ý làm rớt dép xuống vũng bùn mò mẫm tìm mãi không được đành ngậm ngùi tiếc rẻ đi chân thấp chân cao về nhà. Mùa hè nắng gắt thì mặt đường khô khốc, bụi bốc lên từng đám làm mắt cay xè, tóc ngả màu bạc, áo quần nhuộm nâu…

(more…)

Tháng Bảy 21, 2020 at 2:27 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Chùm thơ MẠC TRƯỜNG THIÊN

Chùm thơ: MẠC TRƯỜNG THIÊN

TAM ĐẢO TÔI VỀ

Mùa thu đang về hay mùa thu chia xa
Gió hanh hao thổi qua ngõ vắng
Dăm chiếc lá nhuộm vàng màu nắng
Chênh chao hoài như gợi nhớ điều chi?

Những chim buồn bõ giọng buổi thiên di
Cứ sãi cánh nhọc nhằn nơi đầu núi
Những mảnh vỡ mây chiều tan dưới suối
Một màu sương bàng bạc thả quanh trời .

Ơi ! Làn hương hoa cỏ đến chơi vơi
Tỏa ngan ngát dọc con đường dốc ngược
Màu hoa tím , hoa vàng khoe rất mượt
Xênh xang lời lưng chừng núi nghiêng rơi .

Anh xứ xa thoáng đến chợt thoáng rời
Cái khoảnh khắc chạm vào em lạ lẫm
Một chút rét đầu đông lòng vội thấm
Một chút vàng nắng hạ gắt làn da

Một chút Xuân bày biện rất mặn mà
Một chút Thu dịu dàng , ừ ra thế
Chỉ một ngày , bốn mùa qua mỗi vẽ
Tam Đảo đất trời tặng để làm xinh

Anh dẫu về . . . Kết thúc cuộc hành trình
Vẫn đầy ắp những ảnh hình quyến rũ
Nào Tây Thiên… Chùa chiền nơi Phật tự
Nào Thánh đường Chúa ngự buổi sơ khai .

Nào suối sâu trăm bậc đá đổ dài
Nào nhà , phố như treo vào vách núi
Anh nhớ lắm Chợ Đêm mờ sáng tối
Ly rượu mời em gái nhỏ giao duyên .

Biết bao điều còn đó cứ y nguyên
Xin gói ghém gởi vào Thu nhớ mãi
Cám ơn Người mong có ngày gặp lại
Với nỗi niềm hoài vọng chẳng đâu nguôi

Tam Đảo ơi ! Hãy giữ lấy tình tôi . . .

                   Trại viết Tam Đảo 19 . 10 . 2019

(more…)

Tháng Tư 3, 2020 at 2:25 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

LỜI THỀ TRƯỚC BIỂN

Truyện ngắn: LỜI THỀ TRƯỚC BIỂN

 

Tôi đang mải mê truớc màn hình vi tính với bài phóng sự “Biển đảo quê huơng”, mẹ tôi gọi:

– Thủy ơi, con lấy xe máy chở mẹ đi đây chút xíu!

– Đi đâu hả mẹ?     

Mẹ tôi vừa mở tủ quần áo vừa nói:

– Đến thăm bác Năm. Bác ấy mới bị tai nạn giao thông hơn mười ngày nay rồi, mẹ bận quá chưa lên thăm được. Tội nghiệp bác quá! Gần sáu mươi tuổi mà con còn bé quá chưa nhờ đỡ được gì. Đúng là “Cha già con muộn chơi vơi. Cha làm bắt chết con chơi tối ngày”.

– Bác Năm nào hả mẹ?

– Bác Năm ở nhà mình mười mấy năm về trước đó. Con không nhớ sao?

– Dạ! Con nhớ rồi. Nhưng hôm nay con đang viết vội lời bình cho phóng sự: “Biển đảo quê hương” chuẩn bị cho ngày mai phát sóng. Để mai đi được không hả mẹ?

– Không được! Mẹ khất lần khất lữa hơn mười ngày rồi. Lúc ông ta nằm một chỗ không lên thăm để đến khi ông ta khỏe mạnh mới lên thăm thì còn gì mặt mũi. Vả lại mai mẹ bận lên lớp dạy. Thôi, bỏ đó tối về viết, đi với mẹ!

Tôi rời máy đứng dậy mặc đồ rồi dắt xe ra sân.

Vừa đến nhà bác Năm, tôi thấy khách trong nhà bác khá đông, không còn chỗ ngồi, người thì đứng, người thì ngồi trên giường, người thì ngồi dưới đất… Gương mặt ai cũng tỏvẻ lo lắng. Hai mẹ con tôi rón rén bước vào nhà.

– Anh Năm! Em và cháu Thuỷ đến thăm anh đây. Anh không sao chứ?

Bác Năm mở mắt nhìn hai mẹ con tôi. Mẹ tôi nói tiếp:

– Nghe tin anh bị tai nạn mười ngày nay rồi nhưng em bận dạy học không lên thăm được. Hôm nay, tiện có cháu Thuỷ về, em bảo cháu chở lên thăm anh.

– Cảm ơn hai mẹ con em! Bị gãy chân và rách hai mí mắt thôi. Không sao đâu.

– Khổ quá! Xe với cộ… Anh đi đâu mà đụng xe vậy?

– Đi tập thể dục buổi sáng. Thấy nó lạng lách đánh võng, anh tránh sát vào trong lề cỏ rồi, mà sao nó mang mình mới lạ. Chắc bọn này uống rượu bia suốt đêm nên không thấy đàng.

(more…)

Tháng Tư 3, 2020 at 1:28 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Tác phẩm âm nhạc: NẮNG GIÓ LÝ SƠN – phỏng thơ Hồ Nghĩa Phương, nhạc Lê Văn Lộc

Trong chuyến đi thực tế tại đảo Lý Sơn vào mùa hè năm 2018, nhạc sĩ Lê Văn Lộc hội viên Hội Nhạc sĩ Việt Nam đang sinh hoạt tại Hội Âm nhạc thành phố Hồ Chí Minh đã tìm gặp bài thơ Biển đảo Lý Sơn của Hồ Nghĩa Phương trên mạng. Kết hợp những dữ liệu thu nhận từ chuyến đi thực tế, nhạc sĩ Lê Văn Lộc đã sáng tác tác phẩm âm nhạc “Nắng gió Lý Sơn” phỏng thơ Hồ Nghĩa Phương.
Xin trân trọng giới thiệu tác phẩm NẮNG GIÓ LÝ SƠN của nhạc sĩ Lê Văn Lộc, ca sĩ Huỳnh Lợi cùng tốp nam nữ phụ họa – Clip do nhà thơ Phạm Thảo dàn dựng, theo đường link dưới đây:

Tháng Hai 10, 2020 at 9:17 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

CHÚC MỪNG NĂM MỚI CANH TÝ – 2020

THƯ CẢM ƠN VÀ CHÚC MỪNG NĂM MỚI

Trong một năm qua, Ad nhận nhiều bài viết và tác phẩm của các bạn gần xa gửi về cộng tác trên Trang weblog SẮC MÀU THỜI GIAN, Hồ Nghĩa Phương xin chân thành cảm ơn sự cộng tác của các bạn. Nhân dịp năm mới Canh Tý – 2020, Trang SMTG xin chúc các bạn và gia đình bình an – hạnh phúc; đồng thời mong các bạn đóng góp bài vỡ trong thời gian đến để chúng tôi phục vụ tốt hơn nữa.

Trang weblog SẮC MÀU THỜI GIAN

 

 

 

Tháng Một 24, 2020 at 4:29 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

CHỌN TUỔI XÔNG NHÀ ĐẦU NĂM & VÀI LƯU Ý CẦN BIẾT

 

 

CHỌN TUỔI XÔNG NHÀ ĐẦU NĂM  – VÀI LƯU Ý CẦN BIẾT

*

Tục chọn tuổi may mắn, phúc lộc cho gia chủ, để mọi chuyện trong năm mới được hanh thông, vừa ý. Vì thế, cứ mỗi độ xuân về, chuẩn bị đón chào năm mới, người Việt ta thường rất cẩn trọng trong việc chọn tuổi người xông đất, để kỳ vọng một năm mới gia đình được đắc lộc, sai tài…

Thường thì người ta chọn con trai xông nhà, ít ai lại chọn phụ nữ xông nhà vào ngày tết (kể cả về nhà mới) vì người ta tín đàn ông là khí dương, khí thịnh, là mặt trời, là biểu tượng cho sự cương cường, dũng mãnh nên sẽ đem đến sự sung túc no đủ, sinh sôi cường thịnh về công danh, tài lộc… viên mãn trọn năm cho cả gia đình.

Câu ngạn ngữ “GÁI THẬP TAM NAM THẬP LỤC” ngoài việc phản ánh về độ tuổi sinh sản của từng giới (tính) cũng là quan niệm của dân gian về độ tuổi của người được tính sẽ “linh nghiệm” trong việc xông đất. Người xưa cho rằng dưới tuổi 13 nếu là con gái, dưới tuổi 16 nếu là con trai thì vẫn còn là trẻ con, chưa có khả năng sinh sản nên nếu xông đất sẽ không đem lại sự sinh sôi nảy nở về tài lộc cho gia chủ mà còn đem đến những phiền nhiễu, hao hụt, thay đổi do tính nhõng nhẽo, thất thường của con trẻ, vì thế, dân gian kiêng kỵ người xông nhà chưa đến độ tuổi sinh sản. Do không biết nên nhiều người thường bảo con mình hoặc nhờ đứa trẻ hàng xóm xông đất vì tin rằng đứa trẻ còn ngây thơ, trong sáng, đang độ tuổi phát triển sẽ đem đến những may mắn cho gia đình mà không biết rằng đó là độ tuổi không đẹp cho việc xông nhà mà dân gian kiêng kỵ.

(more…)

Tháng Một 24, 2020 at 4:21 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Nhà thơ Nguyễn Thế Kỷ ra mắt Trường thiên thơ lục bát về Chủ tịch Hồ Chí Minh

Nhà thơ Nguyễn Thế Kỷ ra mắt Trường thiên thơ lục bát về Chủ tịch Hồ Chí Minh

 

Sáng 13/12/2019, tại Hà Nội, Liên hiệp các hội văn học nghệ thuật Việt Nam, Tỉnh ủy, UBND tỉnh Quảng Ngãi, Hội Nghệ sĩ Sân khấu Việt Nam, Viện Nghiên cứu Bảo tổng và Phát huy Văn hóa dân tộc phối hợp tổ chức buổi ra mắt trường thiên sử thi về Chủ Tịch Hồ Chí Minh của nhà thơ Nguyễn Thế Kỷ.

Bìa trường thiên sử thi “Một Người – Thơ – Tên gọi” của nhà thơ Nguyễn Thế Kỷ”.

Quang cảnh buổi lễ ra mắt trường thiên sử thi về Chủ Tịch Hồ Chí Minh của nhà thơ Nguyễn Thế Kỷ

(more…)

Tháng Một 15, 2020 at 7:46 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Bài đăng cũ hơn


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 414 355 Người

Chuyên mục