Đốt đuốc đi tìm “nhà văn trẻ”

Đốt đuốc đi tìm “nhà văn trẻ”

 Hội nghị những người viết văn trẻ toàn quốc do Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức định kỳ 5 năm một lần sẽ diễn ra trong 2 ngày 28 và 29-9 tới. Sau 8 lần tổ chức, diễn đàn này cũng còn nhiều điều gây… nuối tiếc.

Ngày càng ít người trẻ

Điểm lại các gương mặt đại biểu trẻ từ 15 năm trước, sau Hội nghị lần thứ 6 (năm 2001), có những người đã ghi được dấu ấn trong lòng bạn đọc như: Đỗ Bích Thúy, Phong Điệp, Nguyễn Danh Lam, Lê Thiếu Nhơn… nhưng cũng có không ít người tham dự một lần rồi “biến mất” trên văn đàn. Họ dừng sáng tác hoặc chuyển hẳn sang những lĩnh vực hoạt động không liên quan gì đến văn chương chữ nghĩa. Trong danh sách dự kiến năm nay, lại vẫn thấy những cái tên đã quen từ 15 năm trước, nghĩa là tham dự liên tiếp 3 kỳ nhưng vẫn… chưa già!

Sau  Hội nghị lần thứ 7 (năm 2006), bạn đọc dễ dàng thấy được những tác giả vững vàng trên con đường văn chương đầy thử thách như Nie Thanh Mai, Nguyễn Đình Tú, Đỗ Tiến Thụy…  Hội nghị lần thứ 8 (năm 2011) đã ghi dấu lại bằng những tác giả chứng tỏ được năng lực và bản lĩnh sáng tác như Phạm Thanh Thúy, Lữ Thị Mai, Đoàn Văn Mật, Tống Ngọc Hân, Văn Thành Lê, Trịnh Sơn…

(more…)

Tháng Chín 21, 2016 at 2:54 sáng Để lại bình luận

Chùm thơ BÙI MINH VŨ

 

10357468_672601469461412_77008415169111553_n

Chùm thơ BÙI MINH VŨ  (Đaklak)  

 

Ngày buông câu

 

Quê ta làng biển một màu

Trắng bờ cát trắng cờ lau một đời

Quê ta biển chọc gió cười

Bắt con còng gió lạy trời đầy canh

Còng vai địu liễu trăng thanh

Sao khuya cùng bước ghe mành cùng đi

Nghe xa lúng liếng thầm thì

Nghe gần cô bán mắm Kỳ Tân thôn

 

quê ta sóng gió dập dồn

đói cơm cũng thích ngủ cồn cát trăng

đêm nằm thầm ước mơ rằng

ngày nào tay cũng dùng dằng nắm tay

quê ta ghe đậu neo đay

tình như ngửa sóng mấy ngày buông câu

bây giờ em ở nơi đâu

thân này làm một nhịp cầu chơi vơi!

(more…)

Tháng Chín 19, 2016 at 8:15 sáng Để lại bình luận

tran-anh-kiet-hoang-nguyen(1937 – 2016)

 HOÀNG NGUYÊN (TRẦN ANH KIỆT) – GÓP VỚI ĐẤT TRỜI MỘT CHÚT XANH

                                                                 – Tiến sĩ MAI BÁ ẤN

 

Anh như một thiên thần đang bỡ ngỡ

            Nương vào Em… bay đến cõi trăng sao (Cõi vĩnh hằng).

Hoàng Nguyên (Trần Anh Kiệt) vĩnh biệt chúng ta, đi vào “Cõi vĩnh hằng”  đầu giờ Mẹo ngày mồng 9 tháng 5, Bính Thân (13/6/2016). Hai câu thơ này trong bài thơ “Cõi vĩnh hằng” anh đề ngày 12/6. Như vậy, chỉ đúng chưa đầy một ngày trước khi anh rũ “xác phàm” làm “thiên thần” bay đến “cõi trăng sao” – nơi người vợ hiền anh đang đợi sẵn.

Sinh năm 1937 nơi quê nghèo Mộ Đức, anh theo cha tập kết ra Bắc, học hành rồi lại về Nam tham gia kháng chiến. Hòa bình, đoàn tụ lại trở về với quê thực hiện vai trò “kẻ sĩ” và vĩnh viễn ra đi trong thanh thản, nhẹ nhàng. Nghĩa là, cuộc đời Hoàng Nguyên (Trần Anh Kiệt) là chứng nhân đủ mọi phân tán, chia ly, đoàn tụ… của cả một thời kỳ lịch sử, và… trọn vẹn thủy chung với mảnh đất quê nghèo.

Nhưng thôi! Cái cuộc hành-trình-đời-người ấy, anh đã thể hiện trong bài “Thơ tự điếu mình” trước khi rời khỏi phàm trần (mà sẽ được in ở trang thơ này). Giờ đây, nhân tuần 49 ngày của anh, tôi chỉ muốn trở về với tâm nguyện của anh (mà cũng là cảm nhận của tôi về anh) để nói về một con-người-thơ-đích-thực: Hoàng Nguyên.

(more…)

Tháng Chín 13, 2016 at 8:26 sáng Để lại bình luận

Chưa “Quên” và mãi “Nhớ” trong thơ Hồng Hà

bia-quen-nho-1

Chưa “Quên” và mãi “Nhớ” trong thơ Hồng Hà

Kí ức là cái gì đó vừa gần vừa xa, cái mà ta tưởng vừa đâu đây thì chớp mắt nó ở cách xa ta; đối với anh Lê Hồng Hà, kí ức cũng gần như vậy! Tôi biết và thân nhau với anh cũng đã khá lâu, dòng thời gian cứ vùn vụt trôi qua, mới đó mà anh sắp sửa trả lại những vui buồn trong quá trình công tác để về với Nàng thơ:“Sao cuộc đời bao chuyện thật trớ trêu/ Cái phải Quên – Mà suốt đời cứ Nhớ”

(more…)

Tháng Chín 13, 2016 at 1:38 sáng Để lại bình luận

CHIỀU NGHIÊNG QUA PHỐ VỚI NỖI LÒNG NGƯỜI XA XỨ

bia-chieu-nghieng-qua-pho-2

CHIỀU NGHIÊNG QUA PHỐ VỚI NỖI LÒNG NGƯỜI XA XỨ

Nhà thơ Trịnh Bửu Hoài đã viết: “Đất khách muôn trùng sao nhỏ hẹp/ Quê nhà một góc nhớ mênh mông”. Cho nên, những người xa quê hương thường đau đáu một nỗi niềm cố xứ. Đi suốt chiều dài nỗi nhớ quê, bao người làm thơ đã để lại cho đời những vần thơ rưng rức, Sóng Thu cũng không ngoài quy luật chung: “Em đang đứng thả hồn nơi đất khách/ Nghe lòng mình khao khát bóng quê hương” (Mùa thu chín). Khi nỗi nhớ quê cộng hưởng với tình yêu bùng cháy trong tâm hồn người con xa xứ thì những thi từ lại quyện chặt, hun đúc nên những vần thơ lay động lòng người: “Giữ cơn mưa hôn môi mắt vụng về/ Thơ xanh biếc lời thề trên sắc lá/ Trái tim yêu thêm một lần buông thả/ Thắp lửa lòng rệu rã với chiều nghiêng” (Chiều nghiêng qua phố). Ai đã từng đi qua miền nhung nhớ mới  thấy lòng trỗi dậy khúc yêu thương để rồi khi xa vắng người bạn tình bỗng nghe lòng muôn lát vỡ: “Thả tâm hồn theo từng dấu chân đi/ Thắp tia nắng ươm nồng cho hơi thở/ Chiều không anh nghe lòng muôn lát vỡ/ Trái tim mình gọi nhớ một miền xa…” (Chạm đông).

(more…)

Tháng Chín 13, 2016 at 1:34 sáng Để lại bình luận

Thông tin về Tuyển tập thơ không chuyên của Nhà xuất bản Dân trí

2

(more…)

Tháng Chín 12, 2016 at 7:24 sáng Để lại bình luận

TẠP CHÍ SÔNG TRÀ SỐ 62/2016

unnamed

(more…)

Tháng Chín 7, 2016 at 8:46 sáng Để lại bình luận

Post cũ hơn


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 283,208 Người

Danh mục