Chùm thơ Bùi Đức Ánh

10538595_1454873468112313_1657441037453584387_n

Chùm thơ Bùi Đức Ánh

 

Chiều về chốn cũ

 

Thăm thẳm lá

Phố cũ trong mưa hun hút ngõ dài

Nói gì với mây trôi

Con sông thời thơ dại?

Nói gì với gió bay

Bến nước buổi tiễn người?

Thôi đành ngồi chờ bóng chiều lỡ hẹn

Để tình xưa vớt vát chút ưu phiền.

(more…)

Tháng Bảy 29, 2015 at 1:34 sáng Để lại bình luận

Mai Bá Ấn với QUÀ XUÂN NĂM CŨ

       3-1415786354_660x0  

Mai Bá Ấn với QUÀ XUÂN NĂM CŨ

Vượt qua quãng đường đầy nắng gió, từ xứ HUẾ trở lại Quảng Nam, về náu mình nơi vùng mát nắng Thuận An Quế Sơn, tôi nghe tiếng ve gọi hè trở nên êm đềm hơn, mùi thơm phở sắn Thuận An lại đằm thắm, chân chất hơn… Chìm vào giấc mộng yên bình.

Trong cơn mơ có mùi hương cỏ mật
Và sớm ra tôi đã gặp hoa hồng

                   (Thơ  CHỬ VĂN LONG)

Hoa hồng với màu vàng nhạt hiện diện trước mắt tôi: LỤC BÁT LÀM LIỀU của Mai Bá Ấn – NXB Đà Nẵng – năm 2001.

Quen thân với anh Nguyễn Đăng Vũ, Mai Bá Ân, Nguyễn Kim Huy, Lê Anh Dũng, Nguyễn Thanh Sơn… từ những năm còn là sinh viên Ngữ văn Đại học Quy Nhơn thời kỳ bao cấp nhiều thiếu hụt, long đong, tôi hiểu khá rõ tố chất tài hoa, lãng mạn trong con – người – thơ Mai Bá Ân: dù thiếu thốn, cực nhọc, Mai Bá Ân vẫn cứ làm thơ đều đặn, vẫn cứ oằn mình trong câu chữ, trang viết.

Mở đầu Lục bát làm liều là lời nhận xét của báo Tuổi Trẻ Chủ Nhật, ra ngày 20/09/1998 và suy nghĩ của nhà thơ Thanh Thảo “Tôi đọc lục bát của Mai Bá Ấn, thấy cái nhịp lục bát này đã đổi nhiều, nhưng hơi thơ lục bát thì vẫn đầy, vẫn mềm, nghĩa là vẫn còn cái hồn riêng câu lục bát”. Nhận xét tinh tế của Thanh Thảo giúp tôi mạnh dạn đi vào khai phá sự lặng lẽ, ẩn chìm trong thơ của giảng viên trường Cao đẳng tài chính – kế toán Quảng Ngãi.

Không thể ngẫu nhiên khi tác giả chọn vài nhan đề với động từ ru: Lời mẹ ru, Nhà thơ ru con, Thầy giáo ru con. Lẽ giản đơn, hát ru là thể thơ quen thuộc của văn học dân gian Việt Nam. Lời ru của chính tác giả dần dần đưa người đọc vào thế giới mộng mơ, êm dịu.

(more…)

Tháng Bảy 27, 2015 at 7:42 sáng Để lại bình luận

“Người đàn bà qua hai mùa tóc”* và tâm thức hiện sinh trong thơ Anh Hồng

10441925_639495069467704_7424143388080041337_n

“Người đàn bà qua hai mùa tóc”*  và tâm thức hiện sinh trong thơ Anh Hồng                                                                                    

                                                                                     Trần Hoài Anh

 

    Nhà thơ Bùi Giáng, một trong những “quái kiệt” của văn chương miền Nam trước 1975 đã xem thơ là thế giới của mộng tưởng, của nhiệm mầu, của ám ảnh vô thức và tâm linh khi ông cho rằng: “Cõi thơ là cõi bồng phiêu”. Vì vậy, người làm thơ tất nhiên phải “phiêu bồng” trong cõi mơ tưởng ấy thì mới có thể sáng tạo nên thế giới thơ cho riêng mình, nếu không chỉ là sự tái tạo ra một sản phẩm tương tự như thơ chứ không phải là thơ, điều mà hiện nay đang tràn ngập ngổn ngang trong đời sống văn học, làm cho người đọc quay lưng với thơ. Và như vậy, vô hình trung giá trị của thơ đã bị hạ thấp, biến thành một món hàng ế ẩm trong siêu thị văn học của đời sống hiện đại.

Rất may, thơ Anh Hồng không rơi vào bi kịch ấy và thật sự là một giá trị khi chị biết tạo cho mình cõi thơ riêng – một điều rất cần cho sự sáng tạo văn học nói chung và thơ ca nói riêng. Bởi, nếu không sáng tạo được cõi riêng cho mình thì nhà thơ sẽ tự đào huyệt chôn mình trong nghĩa trang thơ. Đọc Người đàn bà qua hai mùa tóc của Anh Hồng, cái cõi riêng ấy đã hiện hữu trong thơ chị như một tâm thức hiện sinh với những câu hỏi về thân phận, về hiện hữu, về bản thể, về nỗi cô đơn phận người mà không phải sống ở đời ai cũng ý thức về điều ấy. Bài thơ mở đầu như một tuyên ngôn mang tâm thức hiện sinh ám ảnh suốt tập thơ.

(more…)

Tháng Bảy 27, 2015 at 7:25 sáng Để lại bình luận

Nhà thơ Tế Hanh: Hồn hậu, tinh tế trong những vần thơ

Te Hanh nvtphcm

Nhà thơ Tế Hanh:    Hồn hậu, tinh tế trong những vần thơ

                                                                          VIÊN AN

NVTPHCM- Với không ít người thường xuyên được tiếp xúc và sau khi đọc thơ của Tế Hanh đều không quá khó để nhận ra sự khác biệt đến mức tưởng chừng như đối lập giữa sự hồn hậu, tinh tế trong những vần thơ và cái vẻ bề ngoài ngu ngơ của ông. Hai thứ ấy dường như chẳng ăn nhập gì với nhau, nhưng nó vẫn kết hợp được một cách nhuần nhị trong con người này. Với nhà thơ Tế Hanh, câu châm ngôn: Nhìn mặt mà bắt hình dong, có vẻ như chẳng mấy hiệu nghiệm.

Nhà thơ Tế Hanh tên đầy đủ là Trần Tế Hanh, sinh ngày 20/6/1921 tại làng Đông Yên, phủ Bình Sơn, nay là xã Bình Dương, Bình Sơn, Quảng Ngãi. Cha ông là Trần Tất Tố, làm nghề dạy học và làm thuốc. Ông có bốn anh em, trong đó người em út là nhạc sĩ Trần Thế Bảo. Thuở nhỏ, ông học ở trường làng, rồi trường huyện. Năm 15 tuổi, ông ra học tại trường Khải Định (nay là trường Quốc học Huế).

Vốn sẵn ham thích thơ ca, lại được nhà thơ Huy Cận chỉ đường, nên Tế Hanh bắt đầu tập tọng làm thơ từ khá sớm. Năm 1938, lúc 17 tuổi, Tế Hanh đã có bài thơ đầu tiên: Những ngày nghỉ học. Sau đó, ông tiếp tục làm thơ, rồi tập hợp thành tập Nghẹn ngào. Nào ngờ năm 1939, tập thơ này của ông đã được giải khuyến khích của Tự lực Văn đoàn.

(more…)

Tháng Bảy 22, 2015 at 3:44 sáng Để lại bình luận

Chùm thơ KHÔI NGUYÊN

10660139_713883675333191_3622159760139592108_n

Chùm thơ KHÔI NGUYÊN

1/ ĐÁNH THỨC MÙA THU
           

Chiếc lá ngủ quên
Gió thôi tiếng hát

Con đường ngủ quên
Bàn chân đi lạc

Bàn chân ngủ quên
Đá nằm thút thít

Hồn ta ngủ quên
Lãng lơ hồn rớt

Thay lá vàng rơi
Thu vừa chớp mắt …

( 19.4.2015)

(more…)

Tháng Bảy 22, 2015 at 3:22 sáng Để lại bình luận

ĐINH TẤN PHƯỚC – Đi qua “gió mùa”chạm “bóng thức”

10383630_888227634540624_5027999087432993825_n

ĐINH TẤN PHƯỚC – Đi qua “gió mùa”chạm “bóng thức”

                                                                             LÊ NGỌC TRÁC

“Lã ngọn tre

cánh cò

mong manh

chiều gió”.

Bài thơ ngắn – cực ngắn, chỉ vỏn vẹn có 9 từ, Đinh Tấn Phước đã vẽ nên một bức tranh quê đẹp và buồn lạ lùng. Đọc xong bài thơ, người đọc bỗng chợt nghe lòng man mác buồn thương về quê nhà xa lắc…

Đinh Tấn Phước chào đời vào mùa bão lửa trên quê hương Quảng Ngãi (1952). Năm lên 13 tuổi anh đã bắt đầu tập tễnh xếp chữ, bắt vần làm thơ. Lớn lên, Đinh Tấn Phước trở thành thầy giáo, chuyên nghiên cứu giảng dạy toán học. Mãi đến năm 2003, hơn nửa đời người, Đinh Tấn Phước mới trình làng thi phẩm đầu tay “Gió mùa”. Chỉ trong vòng 12 năm tiếp theo anh đã có 4 tập thơ được xuất bản, gồm : 99 bài thơ (2003), “Chạm bóng” (2009), “Bài thơ ngắn” (2012), “Bóng thức” (2015). Cùng với 5 thi phẩm in riêng, Đinh Tấn Phước còn có thơ in chung nhiều tuyển tập trong nước. Riêng tập thơ “Chạm bóng” đã đạt giải thưởng của Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật Việt Nam vào năm 2009.

(more…)

Tháng Bảy 22, 2015 at 3:15 sáng Để lại bình luận

Chùm thơ LÊ HỒNG KHÁNH

10563080_454245541384239_3835831877544446185_n

Chùm thơ LÊ HỒNG KHÁNH

 

THÁNG NĂM

 

Tháng Năm
Vòng tay ôm chiều lặng
Gió mang lời sóng
Nghiêng qua vai thì thầm

Tháng Năm
Biển giấu niềm riêng 
Con đường thoang thoảng mùi cỏ úa 
Mây trắng chạm lưng trời mùa hạ
Cát đẫm bàn chân ai.

Hoàng hôn buông nhẹ phía sau đồi
Bóng trăng xa chập chờn bãi vắng
Nụ bàng vuông nở muộn 
Mùi hương dìu dịu lẫn vào đêm
Lẫn vào tóc 
Lẫn vào ký ức.

Tháng Năm
Trong cơn say gọi tên giấc mơ tiền kiếp
Nụ hôn ngấm vào môi như giọt biển 
Hóa thạch ngày yêu nhau.

                          17/6/2015

  (more…)

Tháng Bảy 22, 2015 at 3:01 sáng Để lại bình luận

Post cũ hơn


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 196,865 Người

Danh mục


Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 293 other followers