TRUYỆN NGẮN:        HOÀNG LAN

                                                                       – BÙI ĐỨC ÁNH (Tp HCM)                                                                     

Phố khuya vắng ngắt. Đèn đường trùm làn sáng vàng vọt lên mặt đường bóng nhẩy. Tưởng loạng choạng bước thấp, bước cao. Chân nọ đá chân kia, tay quơ tứ tung. Mồm lè nhè:” Ít ra cũng còn một người hiểu mình…”. Anh ngửa mặt nhìn vầng trăng lấp ló sau tán dừa. Một chiếc xe vút qua, biến mất ở cuối đường, ném lại những tiếng rú lạc lỏng. Tưởng vỗ ngực: “ Ta đâu có say. Say sao biết đường về nhà”. Tấp vô lề, trước cổng một biệt thự , Tưởng khoác tay:” Nhà mình nè. Ủa, mà sao nó to vậy kìa? Mầy béo ra đó à? Chà, thơm nữa chứ ! “. Tưởng chun mũi, hít hít:” Hương hoàng lan ! Mình đâu có trồng mà nó mọc?”. Cúi xuống, nhặt một đóa hoa rơi, đưa ngang tầm mắt: “ Hoàng Lan, mi lạc  đường phải không? Thôi, hãy ở lại với ta, ta cô đơn lắm! “

Tưởng đấm rầm rầm lên cổng. Bên trong vẫn lặng yên. Chợt trông thấy cái chuông điện, anh nhận cả bàn tay lên nút chuông. Một dòng âm thanh lao đi, đâm thủng sự tĩnh mịch trong khu vườn dầy đặc bóng tối. Có tiếng chân người. Một bóng trắng lướt trên lối đi. Tiếng khóa khua, cửa xịch mở. Một khuôn mặt lú ra, Tưởng bàng hoàng rú lên :” Ma ! “. Anh ngã ra bất tỉnh.

(more…)

Advertisements

Tháng Mười 18, 2017 at 9:01 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Chùm thơ  Lê Thanh Hùng (Bình Thuận)

 

               

Chùm thơ  Lê Thanh Hùng (Bình Thuận) 

 

Gửi …

 

Bình yên nhé – người xưa, tóc rối

Xa lắm rồi, ngày tháng lênh đênh

Xao động mãi, dặm đời chìm nổi

Đong yêu thương, cuối bãi đầu ghềnh

*

Bình yên nhé – người xưa, mây trắng

Trôi về nơi xa lắm, người ơi!

Dẫu có biết, trời xanh dấu nắng

Vành môi xưa, tím ngắt, gọi mời

*

Bình yên nhé – người xưa, hư ảo

Mộng ban đầu, tan vỡ từ lâu

Mưa bụi bay, còn ai ướt áo

Con đường quen, đứng đợi chờ nhau

*

Bình yên nhé – người xưa, sâu lắng

Bài tình ca, tròn khép cung môi

Điều trăn trở, phía sau dấu lặng

Sao mơ hồ, đọng mãi tình thôi

*

Bình yên nhé – người xưa, hoan lạc

Bỏ quên bờ sông mộng ngày xưa

Kỷ niệm chất trong phòng cũ nát

Nhịp đời trôi, réo gọi  nhặt thưa …

*

Bình yên nhé – người xưa, nắng mới

Theo nhau về, trong những bước chân

Thương lối cũ, cỏ hoa vẫn đợi

Vỡ toang chiều, rơi rụng đầy sân …

VIII/2015

             (more…)

Tháng Mười 18, 2017 at 8:56 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

TẠP CHÍ SÔNG TRÀ số 68

 

(more…)

Tháng Chín 13, 2017 at 2:43 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Tiểu thuyết “Cõi hồng” của Bùi Minh Vũ                                                                                 

 

Giới thiệu tiểu thuyết Cõi hồng” của Bùi Minh Vũ

          Bùi Minh Vũ sinh ra và lớn lên ở một làng quê thuộc vùng biển xã Đức Lợi, huyện Mộ Đức, tỉnh Quảng Ngãi, nhưng từ năm 1982, anh đến định cư lập nghiệp và sinh sống tại thành phố Buôn Ma Thuột. Anh là nhà thơ, nhà sưu tầm truyện cố M’nông, nhà biên khảo văn hóa dân gian Tây Nguyên…Bùi Minh Vũ đã ra mắt bạn đọc 14 tác phẩm và sắp in 2 tác phẩm nữa. Vừa rồi anh rẽ lối “sang ngang” thử nghiệm vào thể loại tiểu thuyết và cuốn tiểu thuyết “Cõi hồng” của anh do Nhà xuất bản Hội nhà văn Việt Nam ấn hành vào tháng 5. 2017.

          Tiểu thuyết “Cõi hồng” có 3 chương, gồm 132 trang. Trong tác phẩm này, anh lấy mảnh đất Tây Nguyên đầy nắng và gió để làm không gian nghệ thuật. Vì vậy, chúng ta bắt gặp hình ảnh Tây Nguyên trong “Cõi hồng” của Bùi Minh Vũ vào mùa khô “ Tây Nguyên bước vào mùa khô. Nước cạn kiệt. Cái nóng râm ran không oi bức như Sài Gòn nhưng hanh heo không kém Quảng Trị…” (trang 36). Bùi Minh Vũ đi nhiều, biết nhiều nên anh có sự so sánh cái nóng của Tây Nguyên với Sài Gòn, với Quảng trị thật thú vị như vậy!

(more…)

Tháng Chín 5, 2017 at 2:42 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Chùm thơ PHAN NAM (Quảng Nam)

Chùm thơ PHAN NAM (Quảng Nam)

 

Tự bạch:

Bắt đầu sáng tác vào năm 18 tuổi (2013) và đến nay có một số bài viết ở thể loại thơ, tản văn, truyện ngắn đăng trên một số trang web giới thiệu văn học nghệ thuật, báo, tạp chí.

Mới là bước đầu nên cũng còn non tay mong được mọi người ủng hộ, chia sẻ. Có một lần người bạn của tôi động viên: văn thơ là linh hồn của cuộc sống, nên tôi luôn thao thức với từng con chữ, luôn luôn sáng tác để cho ra những đứa con tinh thần, để thêm hương vị mỗi ngày, để cảm nhận cuộc sống muôn màu qua những câu thơ vội, những trang văn còn dang dở…

 

thơ và thơ…

 

tôi cầm tờ giấy

trắng tinh

tôi cầm ngọn bút

tròn xoe

tôi cầm một tôi

con chữ

 

bắt đầu thành hình

trong cõi giới thi ca

mỗi dòng thơ – một hành trình

mỗi đời người – một số phận

mỗi tác phẩm – một niềm tin

 

tôi im lặng

cuốn sách cũng lặng im

tôi muốn nói với tôi điều gì

tôi suy nghĩ để viết điều chi

không ai biết

chỉ nỗi niềm xúc động trào dâng

nhưng sự thật

thì không phải như vầy.

(more…)

Tháng Chín 5, 2017 at 2:36 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thơ Ngã Du Tử

 

NGÃ DU TỬ

 

GIỌT NGUỒN

 

Giọt sữa ấm nuôi con ngày mở mắt
Lớn khôn rồi vẫn nhớ vị nồng thơm
Ai không lớn bằng ngọt tình sữa mẹ
Tiếng vỗ về tay mẹ mãi còn hương

Đêm sâu lắm, mẹ vẫn còn thức giấc
Tiếng ầu ơ thỏ thẻ giấc con nồng
Đêm trở gió với mùa đông rét buốt
Miếng hôn thơm ấm trọn tấm thân hồng

Ngày đi học đầu tiên tay mẹ dắt
Thuở hân hoan lòng nghe khúc dạt dào
Ai không quý buổi đầu non nớt ấy
Chẳng làm sao thấm được chất ngọt ngào

Và nỗi sợ học trò vào lớp mới
Cũng bình yên yêu bục giảng học đường
Mùa thu ấy đã đi vào cổ tích
Đã thành người tay mẹ vẫn tròn thương

Ơi, thân mẹ suốt cả đời tận tụy!
Nuôi con mong sẽ đẹp vóc nên hình
Đời hiền hậu một đời chăm và bón
Ta làm sao không ghi khắc chữ tình

Ngày mẹ mất con cuối đầu thổn thức
Tiễn đưa người nắng gió sớm đưa hương
Quánh mắt lệ trước dòng người thương tưởng
Ngậm ngùi con – mẹ xa quá. Vô thường.

(more…)

Tháng Chín 5, 2017 at 2:29 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

CẢM NHẬN TẬP THƠ “CHƠI GIỮA THƯỜNG HẰNG” CỦA NGÃ DU TỬ

CẢM NHẬN TẬP THƠ “CHƠI GIỮA THƯỜNG HẰNG” CỦA NGÃ DU TỬ

  • Trần Đức Sơn

 

Mỗi cuộc chia ly, hạnh ngộ trong cuộc đời này đều là do duyên số định đoạn. Đúng sai, hư thực, có không, thường biến hay bất biến đều do lẽ trời sắp đặt. Con người, mỗi khi họ nhận ra được lẽ thường hằng của số kiếp nhân sinh bởi tạo hóa xoay vần, giữa đôi bờ sinh diệt thì sẽ bừng ngộ, sẽ tiếc nuối và nhiều khi lại dửng dưng bất chấp. Và cứ thế rong chơi cho phỉ ngày tháng tang bồng.

Đọc tập thơ “Chơi giữa thường hằng” của nhà thơ Ngã Du Tử, tôi có cảm nhận như thế. Tập thơ xinh xắn, thiết kế trang nhã, được chia làm hai phần. Phần chính “Chơi giữa thường hằng” gồm 10 chương tương ứng là 10 bài lục bát, chừng 400 câu lục bát, khuynh hướng thiền rõ rệt, phần hai là những bài thơ rời. Ngoài hai phần chính là lời giới thiệu, lời bạt, lời thưa và cảm nhận của chính tác giả và thi hữu thân quý. Đây là điều ít khi có của một tập thơ. Tuy nhiên, nhờ những yếu tố này, đã giúp người đọc tường tận hơn, hiểu hơn cõi lòng thẳm sâu của tác giả để đồng điệu, sẻ chia, để giải mã được những tín hiệu nghệ thuật… từ đấy cảm xúc dễ dàng thăng hoa. Đặc biệt, một khi có sự cộng hưởng, giao thoa thì sự hiểu thấu về những cuộc gặp gỡ tâm hồn như thể định sẵn của duyên kiếp, để cùng say sưa trong từng ý thơ lấp lánh vẻ đẹp của Phật pháp nhiệm màu.

Để cảm nhận hết điều tác giả gửi gắm trong tập thơ, có lẽ chúng ta phải mất khá nhiều thời gian. Vậy nên, trong khuôn khổ giao lưu này, tôi chỉ xin dành ít phút nêu vài cảm nhận cá nhân khi tiếp cận tập thơ ngõ hầu tìm sự tri âm, đồng điệu.

(more…)

Tháng Tám 21, 2017 at 6:55 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Bài đăng cũ hơn


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 358,323 Người

Categories