TẠP CHÍ SÔNG TRÀ SỐ 64

BÌA 63 - 2016

(more…)

Tháng Mười Hai 2, 2016 at 8:11 sáng Để lại bình luận

TẠP CHÍ SÔNG TRÀ SỐ 63

14632834_945109592261451_3773008417240254564_n

(more…)

Tháng Mười Một 11, 2016 at 6:29 sáng Để lại bình luận

THỬ TÌM MỘT MẪU SỐ CHUNG CHO THƠ

THỬ TÌM MỘT MẪU SỐ CHUNG CHO THƠ

                                                                   * Nhà văn MANG VIÊN LONG

Trên tuần báo Giác Ngộ (số 119 / 01.12.95) tôi có đưa ra vài nhận định – có tính khái quát, để hiểu “Thế Nào Là Một Bài Thơ Hay”. Gần đây, vài bạn thơ trẻ, lại nêu lên một thắc mắc – trước các “trường phái” thơ đang được cổ súy, đang được vận động hoan hô. Vậy Thơ (nói chung) – có gì chung nhất, hay nói nôm na là có “một mẫu số chung” nào không – khi người đọc thưởng ngoạn, đánh giá ?

Theo tôi là có. Thơ – dầu là nhân danh “trường phái nào” đi nữa- đều do “con người” viết ra cho “con người” đọc. (Chứ không có người đọc thì viết ra để làm cái trò gì? ). Nhà thơ khao khát được giải bày, tha thiết được tâm sự, sẻ chia – từ đó, có Thơ. Người đọc mong ước được cảm nhận, học tập, cảm thông (…) – tìm đến với Thơ.

Do hai nhu cầu (viết/ đọc) gắn bó mật thiết keo sơn như vậy – nên Thơ tồn tại trong đời sống. Có mặt bên loài người. Để cùng xây dựng thế giới ngày một hoàn thiện, đem lại sự gần gũi, kết nối, cảm thông và hạnh phúc.

Đặt trên nền tảng bất biến ấy, chúng ta có thể “thử tìm” ra “một mẫu số chung” cho thơ . (cũng chỉ là tiêu biểu/ tượng trưng mà thôi):

Theo nhận định của vài nhà phê bình lý luận văn học – và theo thiển ý của chúng tôi – “mẫu số chung” (hay có thể hiểu là tiêu chuẩn căn bản) của Thơ là:

(more…)

Tháng Mười 14, 2016 at 2:00 sáng 1 Bình luận

Thư mời cộng tác báo Xuân Đinh Dậu 2017

Thư mời cộng tác báo Xuân Đinh Dậu 2017


(Báo Quảng Ngãi)- Mừng xuân mới Đinh Dậu 2017, Báo Quảng Ngãi sẽ xuất bản ấn phẩm đặc biệt báo Xuân Đinh Dậu 2017, in 4 màu, dự kiến có 72 trang nội dung. Ban Biên tập Báo Quảng Ngãi kính mời các nhà báo, phóng viên, các cộng tác viên, bạn đọc trong và ngoài tỉnh tham gia viết bài, gửi ảnh cho số báo nói trên.
 

xvxcv
 

 

Chủ đề của Báo Quảng Ngãi Xuân Đinh Dậu 2017 là “Phát huy các giá trị văn hóa truyền thống và phát triển du lịch”. Các nội dung chính được tập trung: Mừng Đảng, mừng Xuân, mừng đất nước đổi mới và hội nhập. Khẳng định những thành tựu của đất nước và tỉnh nhà trong công cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước và trong xây dựng và bảo vệ Tổ quốc hiện nay.

Những đổi thay của quê hương núi Ấn-sông Trà trong tiến trình đổi mới và hội nhập; những điển hình tiên tiến trong lao động, sản xuất, công tác. Phản ánh những ước vọng, tình cảm với đất nước và tỉnh nhà trước thềm năm mới; những gương mặt – người con của Quảng Ngãi đang học tập, làm việc ở trong nước, nước ngoài.

(more…)

Tháng Mười 14, 2016 at 1:50 sáng Để lại bình luận

images940349_thanhthao

MẤY SUY NGHĨ VỀ THẾ GIỚI NGHỆ THUẬT THƠ THANH THẢO

CHU VĂN SƠN – Nghĩ cũng vui, cái duyên thơ Thanh Thảo – Chế Lan Viên thời chống Mỹ có gì giông giống với Xuân Diệu – Thế Lữ thời tiền chiến.

 

Khi vừa nhận được chùm thơ lạ kí tên Xuân Diệu gửi đến báo “Ngày nay” của Tự Lực Văn Đoàn, mắt xanh của con – hổ – nhớ – rừng đã thấy ra chàng hoàng tử tương lai của Thơ mới rồi. Nhưng chúa sơn lâm vẫn nán mai phục thêm chút (tất nhiên không phải để xơi tái con mồi như những con hổ khác!) nên chưa vội cho đi. Không lâu sau, nhiều bài nữa đã liên tiếp gửi đến, tức thì Thế Lữ hoan hỉ loan báo về Xuân Diệu bằng những lời trọng đại “Loài người hãy hiểu con người ấy !”. Xem tiếp những hồi sau, người đời đã rõ : những gì diễn ra với Xuân Diệu đều y chang tiên đoán của Thế Lữ. Còn Chế Lan Viên, bấy giờ đang trông coi trang thơ ở tờ “Tác phẩm mới” của Hội Nhà Văn. Một hôm, đến tay ông bài thơ lạ gửi ra từ chiến trường. Thấy rõ là một bài thơ thật hay, thế mà chả hiểu sao, ông lại nghĩ nó đau thương quá, nên…cũng không cho in, và … cũng nán đợi. Thì ra, những con hổ về già đều quá là thận trọng ! Một độ sau, vượt qua bao bom đạn, một loạt bài mới của tác giả kia lại về được đến thủ đô. Đến lúc này, thì Chế Lan Viên đã bạo tay làm phắt một việc xưa nay chưa từng làm, mà cũng chưa từng có: lăng xê hẳn một chùm cực sai quả, nhiều tới tận mười ba bài ! Ông ưu ái cá nhân ? Ông ưu tiên chiến trường ? Ông rộng tay với cánh trẻ ? Có thể thế, cũng có thể không. Mà có khi chỉ đơn giản : phải làm đến thế ông mới đành, mới đã cũng nên.

        Thi đàn chống Mĩ, từ đấy, có Thanh Thảo.    

                                                 (more…)

Tháng Mười 4, 2016 at 2:31 sáng Để lại bình luận

THẾ HỆ NHÀ VĂN SAU 1975, HỌ LÀ AI?

cvson1

THẾ HỆ NHÀ VĂN SAU 1975, HỌ LÀ AI?

CHU VĂN SƠN – Lịch sử văn học bao giờ cũng là cuộc chạy tiếp sức không mệt mỏi của các thế hệ văn học. Mỗi chặng luôn có sự góp mặt của nhiều thế hệ khác nhau.

                                                          

Các thế hệ vừa có tiếp bước, song hành, vừa có đan xen, chuyển hóa trên hành trình văn học để kiến tạo nên hệ thẩm mỹ thời mình. Nhưng bao giờ vai trò chủ lực cũng thuộc về một thế hệ nào đó. Thế hệ ấy mới là chủ thể đích thực của chặng ấy. Phần cốt yếu của bức tranh văn học ở chặng đó được vẽ bởi ngòi bút của họ. Trong thế kỉ XX, ở ta, do những tác động của lịch sử và vận động của bản thân văn học, có thể thấy bốn chặng lớn, mỗi chặng nổi lên một thế hệ chủ lực : 1900 – 1945 thế hệ Hiện đại hóa, 1945 – 1954 thế hệ kháng Pháp, 1954 – 1975 thế hệ chống Mỹ[1], và sau 1975 là một thế hệ văn học mới. Họ từng được gọi là “Thế hệ hậu chống Mỹ”, “Thế hệ Hậu chiến”, “Thế hệ Đổi mới” vv… Mỗi cách định danh ấy có cái lí riêng, cũng có phiến diện riêng. Ở đây, họ mang một cái tên giản dị : Thế hệ nhà văn sau 1975. Vâng, “Thế hệ nhà văn sau 1975”, chứ không phải “Các thế hệ nhà văn sau 1975”.

                                            * (more…)

Tháng Chín 30, 2016 at 7:49 sáng Để lại bình luận

CHÙM THƠ NGƯNG THU

10325342_626411720776039_5873860974704207598_n

 

CHÙM THƠ NGƯNG THU (Bình Thuận):

 

VỀ NHẶT NẮNG GOM MÙA VÀNG THÁNG BẢY

Tháng bảy về rót những áng mây nằng nặng
Nhả hạt rào rào lên mắt những vì sao
Câu thơ nào dỗ dành để say giấc nàng ngâu
Và buông tiếng cợt trêu cho mùa thôi hạ đỏ.

Hoài niệm chi mùa
Bến sông trăng còn đó
Đợi lá vàng rơi rớt những niềm mơ
Đợi chút tin yêu
Vắt miền thương lên những bến bờ
Nghe nhớ nhớ mảng chiều lam màu khói

Tháng bảy ơi !
Có điều chi thực lòng muốn nói
Hay quên tự lâu rồi những dấu vết chim di
Mây trắng ngập ngừng như níu bước mùa đi
Chiều phai nắng sao ửng hồng chân trời biếc

Có điều gì như ngẩn ngơ nuối tiếc
Tháng bảy mùa
đâu mất những non tơ
Đẩy tháng sáu lùI miền kí ức nên thơ
Về tháng bảy nghe thơm đòng rơm rạ

Dáng mẹ xưa gầy ngả nghiêng vành nón lá
Áo nâu sờn chằm vá bốn mùa thương
Người có chạnh lòng. Ơi lữ khách tha hương
Về nhặt nắng gom mùa vàng tháng bảy.

(more…)

Tháng Chín 29, 2016 at 6:46 sáng Để lại bình luận

Post cũ hơn


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 300,107 Người

Danh mục