CẢM NHẬN VỀ BÀI THƠ “MẸ HIỀN” TRONG TẬP THƠ “KHÚC XA QUÊ” CỦA TÁC GIẢ SÓNG THU

CẢM NHẬN VỀ BÀI THƠ “MẸ HIỀN” TRONG TẬP THƠ “KHÚC XA QUÊ” CỦA TÁC GIẢ SÓNG THU

Nhận được tập thơ “Khúc xa quê” của tác giả Sóng Thu (Nguyễn Thị Thu Ba) quê Quảng Ngãi hiện sinh sống ở Quận 7, Thành phố Hồ Chí Minh gửi tặng. Cháu lần giở đọc từ bài thơ đầu đến bài thơ cuối và cuối cùng chọn bài thơ “MẸ HIỀN” để cảm nhận với tình cảm trân quí đối với tác giả về người mẹ hiền của mình. Bài thơ như một lời tâm sự chia sẻ về nỗi nhớ quê hương, nhớ bóng mẹ hiền chợt hiện về ảo mờ trong tâm hồn tác giả.

Mở đầu bài thơ Sóng Thu đã cho người đọc cảm nhận được nỗi nhớ Mẹ nơi quê hương yêu dấu:

Chiều bên phố

Mà lòng sao trống vắng

Nghe tâm hồn

Thầm lặng nhớ Mẹ yêu

         Lặng lẽ nhìn ra góc phố nhỏ, nơi không có tình thương che chở của mẹ, tác giả lại cảm thấy dường như trái tim mình đang có một khoảng rộng “mà lòng sao trống vắng”. Khoảng rộng ấy chính là mảnh ghép cuối cùng khi cuộc đời tác giả có mẹ, vắng mẹ, trong lòng tác giả như rất vắng vẻ. Chính cái nỗi nhớ da diết ấy mà tâm hồn cũng thầm lặng nhớ đến mẹ yêu. Ngôn từ bình dị, đơn giản, gần gũi làm nổi bật được nỗi nhớ mẹ của người con phương xa, phép ẩn dụ chuyển đổi cảm giác “nghe tâm hồn” đã làm cho đoạn trích trở nên sinh động. Tâm hồn đó không lên tiếng nhưng ta có thể nghe, ta có thể cảm nhận được cái sự thầm lặng khi nhớ đến mẹ yêu

Nhớ thân hình

Nhỏ nhắn bước liêu xiêu

Mái tóc bạc

Như đọng nhiều sương khói

Tác giả nhớ về mẹ, nhớ cái bóng hình nhỏ nhắn, cùng với bước chân liêu xiêu ngày nào. Từ “liêu xiêu” như gợi tả những bước đi khó khăn của mẹ bởi cái tuổi già sức yếu, và những lần mẹ gục ngã bởi bước chân nặng trĩu với những cơn đau đang ngày đêm giày xéo mẹ. Không những thế, tác giả đã miêu tả được mái tóc bạc phơ của mẹ một cách khôn khéo: phép so sánh “như đọng nhiều sương khói” gợi lên rất có hồn mái đầu bạc phơ, mỏng manh như làn “sương khói” của mẹ, cũng có thể là mái tóc mẹ bạc đi vì sương khói bếp lửa quê, nhưng cũng có thể là vì mẹ phải tảo tần lo từng miếng cơm manh áo cho các con mà bước người nhỏ nhắn liêu xiêu. Cách dùng từ nhẹ nhàng, uyển chuyển, tác giả Sóng Thu đã làm rõ được hình dáng của người mẹ già yêu dấu của mình:

Trời ngả xế

Bóng Mẹ hiền mòn mỏi

Bỗng hiện về

Trong nỗi nhớ khôn nguôi

           Khi bình minh dần dần lặng xuống, trời bắt đầu ngả xế tà; hình ảnh, bóng dáng của Mẹ hiền bỗng nhiên hiện về trong tâm trí tác giả với một sự mòn mỏi. Mẹ mòn mỏi vì tần tảo kiếm ăn sớm khuya, mẹ mòn mỏi vì lo con ở phương xa lập nghiệp liệu có thành. Cái hình ảnh ấy bỗng hiện về trong nỗi nhớ khôn nguôi, một nỗi nhớ mẹ đến da diết tưởng chừng như có lẽ chẳng bao giờ nguôi được. Giọng thơ có giọng điệu buồn, trầm lắng mang đến nhiều xúc cảm trong lòng người đọc, thể hiện nỗi nhớ mẹ sâu đậm mà tác giả dành cho người phụ nữ bạc trắng mái đầu đang ở nơi phương xa:

Niềm xót thương

Bao cay đắng ngậm ngùi

Con lầm lũi

Trên nẻo đường không mẹ

           Nỗi nhớ ấy cứ mãi khôn nguôi mà mỗi ngày càng trở nên da diết với những nỗi đau thương xót, sự cay đắng ngậm ngùi cho thân phận của mình khi phải bương chải nơi đất khách quê người, phải tự bước đi trên nẻo đường lạ lẫm mà không có bàn tay nâng niu, dìu dắt của mẹ. Không được gần bên Mẹ để chăm sóc, báo hiếu những năm tháng Mẹ lầm lũi nơi chái bếp vì đứa con thơ của chính tác giả. Ngôn từ sâu lắng, ảm đạm như chẳng thể nào buồn hơn nữa làm nổi bật lên được sự cô đơn, buồn tủi khi không có bên cạnh Mẹ của tác giả. Liệu những ngày tháng sau này, tác giả có được hạnh phúc sống trọn đời bên Mẹ?

Xuân phai dần

Nụ tháng ba chợt hé

Mùng Tám về

Nhưng Mẹ, con quá xa

Ở khổ thơ thứ năm này, người đọc có thể dễ dàng nhận ra không khí ấm áp của mùa xuân đang dần phai nhạt theo năm tháng. Tháng Ba – Tháng cuối cùng của một mùa xuân cũng đã về. Cụm từ “nụ tháng Ba” cho ta thấy được không khí tươi sáng, mang một năng lượng, một niềm vui mới đến với mọi người, đặc biệt là với những người phụ nữ tuyệt vời như mẹ. Nhưng buồn thay, mùng Tám tháng Ba năm ấy tác giả đã không được bên người mẹ thân thương, kính mến của mình. Từ “nhưng” trong câu thơ thể hiện một nỗi niềm thầm kín, sự ngậm ngùi từ sâu bên trong tâm hồn của tác giả. Thông qua đó, người đọc có thể nghe được tiếng lòng của tác giả như muốn gửi gắm một lời xin lỗi chân thành đối với mẹ khi không bên cạnh, chăm sóc mẹ như bao người con hiếu thảo khác. Khổ thơ này tuy mộc mạc, giản dị nhưng chứa đựng biết bao tình cảm dạt dào, thương nhớ vô bờ bến của người con đã xa mẹ của mình. Như bao người con khác, tác giả muốn bên mẹ, quan tâm và chăm sóc vào những ngày đặc biệt như thế này…nhưng… khoảng cách quá xa khiến tác giả không thể thực hiện

Chỉ trải lòng

Theo dòng chữ – lẵng hoa

Dâng tặng mẹ

Thiết tha niềm thương kính

Ngậm ngùi với biết bao niềm thương nhớ về người mẹ đã xa của mình. Tác giả chỉ biết trải lòng mình với những câu thơ giàu tình cảm như lời cảm ơn của mình và những lẵng hoa thiêng liêng gửi tặng mẹ. Chính những món quà bé nhỏ nhưng vô cùng sâu sắc này như đã bắc một nhịp cầu nho nhỏ trong trí tưởng tượng của mình để có thể gặp và gửi những món quà từ sâu bên trong lòng đến người mẹ già đáng kính của mình. Ở câu thơ cuối của khổ thơ này, người đọc có thể cảm nhận được sự nhớ nhung đến khó tả của tác giả, một niềm thương cảm thiết tha, sự tin yêu vô bờ rất xúc động và đáng phải kính trọng đối với người mẹ già đang trông chờ ở nơi phương xa

Không chỉ riêng tác giả mà chính ta cũng rất nhớ mẹ những lúc xa nhà. Xa vòng tay ân ái, chở che tháng ngày của Mẹ chính là một nỗi mất mát như chẳng còn gì có thể sánh bằng. Với ngôn từ sâu lắng, cảm xúc, tác giả đã đưa người đọc đến với bức tranh buồn sầu về nỗi nhớ mẹ khôn nguôi. Những dòng thơ tựa khúc ca mùa thu mang lại hơi ấm trong lòng người đọc, mở lối cho những kí ức khó phai của chính trong lòng của tác giả đến với bạn đọc. Dù cho ở xa cách muôn nghìn trùng, ánh mắt và tấm lòng của Sóng Thu vẫn luôn hướng về nơi có tiếng ru à ơi của mẹ, nơi có bóng dáng tảo tần mẹ yêu.

NGUYỄN VŨ CẨM GIANG (học sinh lớp 11 – Trường THPT chuyên Lê Khiết – Quảng Ngãi)

Tháng Bảy 23, 2021 at 8:21 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Bút ký “Tiếng vọng”: Những thước phim của Hồ Nghĩa Phương

Bút ký “Tiếng vọng”: Những thước phim của Hồ Nghĩa Phương

9 Tháng Sáu, 2021202

Phạm Văn Hoanh

(Vanchuongphuongnam.vn) – 27 bút ký trong tập “Tiếng vọng” của Hồ Nghĩa Phương như 27 thước phim về những miền quê mà anh đã từng đến. Nó phản ánh những góc cạnh, soi rọi từng góc khuất của đời sống của từng vùng miền một cách tường tận nhất, với những nỗi niềm hoài niệm, trăn trở, suy tư.

PHẠM VĂN HOANH (Quảng Ngãi)

Nhà thơ Hồ Nghĩa Phương tên thật là Hồ Văn Minh, quê ở thị trấn Sông Vệ, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi, nguyên Phó chủ tịch Hội Văn học – nghệ thuật Quảng Ngãi. Anh đi nhiều và viết nhiều. Đến đâu anh cũng ghi lại những điều tai nghe mắt thấy bằng những lời văn, lời thơ bình dị, chân thành. Những lời văn, lời thơ ấy qua thời gian thai nghén đã cho ra đời những đứa con tinh thần: “Nhật Ký thời gian” (Thơ-2008), “Dấu chân” (Thơ-2011). “Đối diện tôi” (Thơ-2015). Và mới đây, tháng 9 năm 2020 anh cho ra đời tập bút ký “Tiếng vọng” (Nhà xuất bản Hội Nhà văn).

27 bút ký trong tập “Tiếng vọng” của Hồ Nghĩa Phương như 27 thước phim về những miền quê mà anh đã từng đến. Nó phản ánh những góc cạnh, soi rọi từng góc khuất của đời sống của từng vùng miền một cách tường tận nhất, với những nỗi niềm hoài niệm, trăn trở, suy tư.

Đọc bút ký của Hồ Nghĩa Phương, ta không chỉ mê mẩn bởi lối kể chuyện giản dị, gần gũi, mà còn cảm thấy hấp dẫn bởi “Tiếng vọng” của anh như níu kéo người đọc trở về thời quá khứ, khiến họ như được gặp lại mình của ngày xưa. Bởi anh kể chuyện của riêng mình, của địa phương mình, nhưng thật ra đó là chuyện chung của nhiều người. “Tôi sinh ra và lớn lên bên dòng sông Vệ, thị trấn quê tôi (Chợ Trạm) nằm bên bờ Bắc sông Vệ là một trong những thị tứ của tỉnh… Dòng sông Vệ bắt nguồn từ rừng núi giáp ranh Kon Tom – Quảng Ngãi, hợp lưu nhiều suối nguồn khác mà thành… Dòng sông yêu thương này đã ghi dấu trong tôi ăm ắp kỷ niệm tuổi thơ. Mỗi chiều về tôi cùng chúng bạn ra sông bày ra nhiều trò chơi con trẻ thật hồn nhiên vô tư như thi: bơi, lặn, chạy, nhảy… tổ chức trận đánh giặc giã giữa hai phe của xóm…” (Dòng sông vẫn chảy). Những câu, từ bình dị chân thành nhưng có sức lay động người đọc bởi nó dạt dào vốn sống, chan chứa tình yêu, giàu hình ảnh. Đọc xong bài bút ký những người đã qua cái tuổi “tri thiên mệnh” vẫn cảm thấy mình trẻ lại thời thơ ấu. “Ta yêu lắm những trò chơi thời con trẻ những chiều hè gió mát thả diều, lặn bắt cá tôm, trò chơi giặc giả… đùa nghịch giỡn nhau lấm lem bùn cát, hãy cho tôi trở lại tuổi thơ bên dòng sông quê hương, thấm sâu ân nghĩa” (Cuối năm nhìn lại).

Không chỉ Chợ Trạm và Sông Vệ mà những tên làng, tên đất, những bến đò cũng lần lượt hiện lên qua ống kính của anh. “Tôi nhớ hàng dừa, lùm tre và bụi chuối bên nhà ông Bụi soi bóng nước. Những thửa ruộng gần đó thay đổi màu theo vụ mùa… Thời gian vụt qua thật nhanh, nhìn lại mới đó mà đã hơn nửa thế kỷ. Thỉnh thoảng tôi có dịp quay trở lại những nơi đặt bến đò cũ thì dấu vết xưa đã không còn, thay vào đó là những chiếc cầu bê tông cốt thép, vững chải nối đôi bờ” (Tiếng vọng). Phải là người nặng lòng với quê hương, với dòng sông, bến nước, con đò, luôn hướng về một cuộc sống tốt đẹp mới viết nên những câu văn biểu cảm hay như vậy. Vì yêu quê hương nên trong mỗi bút ký, anh thường ghi lại những suy tư, trăn trở, mong ước đi tìm cách để bảo tồn nét đẹp bình dị, giữ gìn nét văn hóa trong cuộc sống hiện đại. “Một điều ước nữa mà tôi không biết bao giờ xã Nghĩa Phương triển khai được, đó là khu du lịch sinh thái Cấm Ông Nghè” (Những ngọn núi quê hương). Lần giở đọc các bút ký “Thành phố Quảng Ngãi – tầm nhìn và xu thế phát triển”, “Có một phố cũ và một Bích Khê ven sông Vực Hồng”, “Thu Xà vùng đất nhớ thương”, “Biển Mỹ khê điểm nhấn du lịch ở thành phố Quảng Ngãi”… ta sẽ thấy được nỗi niềm trăn trở của anh. Trái tim của anh rung động trước những đổi thay của thành phố Quảng Ngãi. “Có một thành phố Quảng Ngãi sẽ phát triển du lịch khi đời sống người dân khá hơn, nhu cầu du lịch nghỉ dưỡng là tất yếu. Chỉ có điều ta phải làm gì để phát triển bền vững, không nóng vội chạy theo lợi ích trước mắt mà phá vỡ cảnh quan kiến trúc…” (Thành phố Quảng Ngãi – tầm nhìn và xu thế phát triển). Hồ Nghĩa Phương đã có một cách quan sát tinh tế, một sự cảm nhận tài hoa, một cách viết nhẹ nhàng, biểu cảm và đầy chất thơ. Hầu như các vùng miền ở tỉnh Quảng Ngãi có cảnh đẹp hoang sơ tự nhiên anh đều đặt chân đến và ghi lại. Đọc “Đến với núi Thình Thình”, “Ốc đảo xóm Lân”, “Gò Cỏ vùng đất ẩn chứa nhiều dấu tích”, “Bùi Hui trong tầm mắt tôi”, “Thác Cao Muôn – muôn đời vẫn thẳm xanh”, “Những ngọn núi quê hương”, “Về Bình Dương yêu con sông quê hương trong thơ Tế Hanh”, “Lý Sơn – vùng biển đảo thân yêu”… ta sẽ thấy những suy tư, trăn trở của anh.

Bút ký “Tiếng vọng”, Hồ Nghĩa Phương viết bằng cả một tâm hồn văn chương tinh tế, đọc lên nghe như những câu thơ ngân nga làm ta khó quên.

Tháng Bảy 13, 2021 at 8:15 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

QUAN NIỆM VỀ THƠ VÀ THƠ HAY QUA GÓC NHÌN CỦA HỌC TRÒ

QUAN NIỆM VỀ THƠ VÀ THƠ HAY QUA GÓC NHÌN CỦA HỌC TRÒ

Dạy học nhiều năm, tôi từng nêu câu hỏi theo vấn đề kể trên cho học trò. Sau đây là một số câu trả lời của học viên Cao học Văn. Mời anh chị em cùng đọc, xem các học viên có cái nhìn và suy nghĩ về thơ như thế nào:

  1. Nội dung là quan trọng và đòi hỏi phải có hình thức đẹp ;lạ cho nó.Nhưng không phải hai vế ấy bao giờ cũng tương xứng.Khi nào tương xứng thì có bài thơ hay.

2. Cảm xúc ,suy tư ,triết lí nhân văn như bột làm bánh. Nhà thơ là thợ làm bánh vụng hoặc giỏi. Có cái bánh thơ rất ngon nhưng hình thức xấu vụng và ngược lại.

3. Nội dung của thơ như gỗ và có gỗ tốt gỗ xấu. Nhà thơ như người thợ mộc có tài hoặc bất tài. Có trường hợp gỗ xấu mà vào tay thợ giỏi nên vẫn có một sản phẩm gỗ đẹp, đánh lừa khách hàng được một thời gian. Có trường hợp gỗ tốt mà gặp tay thợ vụng. Đáng tiếc lắm thay.

4. Thơ hay như hoa hồng bất ngờ nở sớm nay trước nhà, tưởng như ngẫu nhiên. Thực ra bông hoa ấy là kết quả tất yếu của quá trình tích tụ dinh dưỡng lâu dài của bộ rễ, quang hợp lâu nay của muôn lá… Có trường hợp chính nhà thơ cũng không nhận biết rạch ròi về quá trình tích tụ lâu dài ấy. Cứ bảo thơ là trời cho…

5. Hình thức nghệ thuật của thơ như ánh chớp. Nội dung đi kèm với nó như tiếng sét. Vì diễn ra nhanh quá nên cứ ngỡ diễn ra đồng thời, không thể phân định rạch ròi. Nhưng là hai hoạt động, hai mặt vừa độc lập vừa giao thoa gắn bó máu thịt.

6. Có nhà thơ nói chữ là quan trọng nhất. Làm thơ là làm chữ. Chao ôi. Các chữ không mang nghĩa và không có liên kết nghĩa hàm ẩn thì chỉ là hệ thống kí tự vô nghĩa được xếp tùy tiện bên nhau. Là nơi để một nhà thơ kém tài lòe thiên hạ.

7. Mỗi nhà thơ lại có quan niệm riêng của mình về thơ. Thật khó đi tới một định nghĩa thống nhất. Nhưng vẫn có thể đưa ra một khái niệm khái quát như sau:

– Một thể loại văn học đặc biệt nhất đòi hỏi một kiểu tổ chức ngôn từ đặc biệt. Đầu tiên phải có những cảm xúc, tình cảm, suy nghĩ đúng và hay. Phải đúng đã rồi mới mong hay. Không đúng thì hay nỗi gì. Cái đúng và hay ấy vừa phải mang tính điển hình vừa phải mang tính vĩnh hằng. Chỉ đúng và hay trong một giai đoạn thì đó là thơ xu thời. Dù vẫn có thơ hay của từng thời để rồi mơ ước thơ hay của muôn đời. Sau đó cái nội dung ấy lại tìm được một hình thức biểu hiện mới, lạ – đẹp… Có thế mới là thơ hay…

8. Thơ trẻ hôm nay bị chê nhiều hơn khen. Chê nhiều vì nó lạ, độc, khác hẳn món ăn thơ người đọc quen ăn hàng thế kỉ qua. Độc lạ chưa chắc đã hay. Nhưng thơ hay hôm nay nếu có thì phải độc lạ về hình thức biểu hiện. Dù rất ngưỡng mộ nhưng hôm nay vẫn viết như Chế Lan Viên; Xuân Diệu; Nguyễn Đình Thi… thì vứt thơ đi. (Bởi viết theo cách viết của thần tượng thì suốt đời là cái bóng của thần tương. Sự lặp lại là cái chết của nghệ thuật ).

9. Có nhiều bác nhà thơ cứ gặm nhấm vinh quang quá khứ, lấy thơ mình làm thước đo thì thơ hay, nhất là thơ trẻ chết hết. Tất nhiên vẫn có một vài nhà thơ già chịu học nên vẫn vượt lên hàng đầu.

10. Có vài bài thơ được giải xôn xao gần đây, như bài Mẹ chửi kẻ trộm ấy. Về nội dung không đúng và không hay vì mang hơi hướng tư tưởng yêu thương tha thứ cho cả kẻ thù của tôn giáo. Về hình thức lại đi giật lùi về thời Em tắm của Cầm Vĩnh Ui. Thế sao lại được giải ạ? Trên đây là một số ý kiến về thơ của học viên cao học. Đọc thấy thú vị. Muốn chia sẻ cùng anh chị em và bè bạn.

Copy từ Trang Fb NHÀ VĂN (Tác giả: NGUYỄN ĐỨC HẠNH)

Tháng Bảy 13, 2021 at 7:57 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thơ tác giả trẻ Hà Hương Sơn ở Quảng Ngãi

Thơ tác giả trẻ Hà Hương Sơn ở Quảng Ngãi

CẬP NHẬT NGÀY: 24 THÁNG SÁU, 2021 LÚC 12:34

Vanvn- Hà Hương Sơn tên thật Hà Duy Tỉnh sinh ngày 22.8.1987, quê quán Quảng Ngãi, hiện là sinh viên chuyên ngành sáng tác văn học, Khoa Viết văn – Báo chí, Đại học Văn hóa Hà Nội. Anh là cây bút trẻ quen thuộc trên các trang văn học của báo chí gần đây, đang chuẩn bị xuất bản tập thơ Cuộc hành hương của giấc mơ và tiểu thuyết 15 năm. Anh cũng được trao Giải khuyến khích Cuộc thi Thơ năm 2019 – 2020 của Báo Văn Nghệ, Giải ba Cuộc thi “Người giữ màu dân tộc” của Trung tâm Văn hóa thành phố Hà Nội.

Hành hương của giấc mơ hay cuộc trở về khám phá bản thể chính mình, Hà Hương Sơn đang trên hành trình tự vượt thoát, xác tín cái đẹp chênh vênh nửa thực nửa hư của đời sống bằng tâm thế của người trẻ có học thức với tâm thức hiện sinh, không thỏa hiệp cái sáo mòn, hướng tới cái mới đang dần định hình dù không dễ dàng.

Sau đây là một phần tập thơ Cuộc hành hương của giấc mơ được đánh số mà Hà Hương Sơn sắp trình làng.

Tác giả trẻ Hà Hương Sơn

CUỘC HÀNH HƯƠNG CỦA GIẤC MƠ

01
trên những phù hoa tắm gội
cội nguồn ngàn năm nảy nở
anh ngồi mơ tưởng một vì sao

ngọn lửa thắp sáng loài người đi ra từ nguyên thủy
em trần truồng như cánh hoa ly
chiếc máy ảnh nháy lên rồi tắt lịm
rực rỡ một khuôn người

cuộc hành hương kỳ lạ
đưa anh vào thăm thẳm nguyên sơ tinh khiết
em chạm vào làn da loài bò sát
đó là tiên tổ của chúng ta

những chú khỉ nhảy nhót trong tâm tưởng anh
chúng không bao giờ có khái niệm
sự kiêu căng của em là đặc tính của loài người

giấc mơ là phù phiếm
khi ánh mắt anh nhìn thấy những vì sao…

02
đêm qua anh băng qua một cánh đồng
hương lúa ngất ngây bên cạnh dòng sông
em trắng lói bóng trăng huyền diệu

chạm vào môi em như chạm vào hơi thở của loài cá
nước vẫn chảy gió vẫn thổi mùi hương vẫn mê say
bờ ngực nhu nhú những hạt mầm nảy nở
triệu năm qua em hóa hình hài

đêm nay anh lại băng qua một cánh đồng
giọt sương chạm vào thân thể anh lạnh buốt…

đêm mai trăng lại sáng
cánh đồng dòng sông hóa mênh mông…

03
giọt nước lăn dài qua hàng triệu thiên niên kỷ
kết tinh thành dáng hình anh
ngày gặp em
giọt nước ngưng tụ trên đôi môi mềm mỏng
từng làn hơi phủ kín đền chùa

giọt nước mang trong mình sắc màu nguyên thủy
lấp lánh ánh vàng tiền sử hồng hoang
bóng màu trong anh tan chảy
màu của ước nguyện màu của niềm tin màu của sự sống

em diễm lệ gợi cảm như lớp lông mịn màng của loài mèo
quấn lấy tấm thân gầy guộc của anh
núi đồi sụp lỡ vũ trụ sụp lỡ
giọt nước hóa thành muôn vạn vì sao…

hàng vạn kiếp sau
con cháu ghi tên anh và em trên đài tưởng niệm…

04
chạm vào mi mắt đại dương
bờ cát trắng trải dài muôn triệu nỗi nhớ
gục vào thăm thẳm mong chờ
biển cuốn anh đi theo từng dòng lóng lánh bóng nắng

vũ trụ khởi nguyên từ nước
em cuộn anh trên chiếc giường đầy mùi chiêm bao
chúng ta đi qua một khoảng không vô tận
anh nhìn thấy muôn triệu vì sao được sản sinh

em là vị chúa tể
trái tim bé bỏng của anh mãi tôn thờ
Adam và Eva chỉ là điều huyền hoặc
những câu chuyện thần tiên những điều huyền thoại
cháy cùng nỗi nhớ em

cánh chim vỗ nhẹ cuối chân trời
ánh hoàng hôn dần dần tắt lịm…

05
một cánh đồng chết bên cạnh một dòng sông chết
công cuộc mưu sinh làm xơ xác những thân tàn
họ èo uột đi qua những ngày đói khát
không một tấm vải che thân không một bát cơm đầy đặn
những kẻ lầm than bước đi như những thây ma

trong những đêm đen họ ngủ mê trên những lề đường những bờ ruộng
họ cầu mong một vị thánh
trên những manh chiếu nhàu nát họ mang trong mình những giấc mơ

những người nông dân nghèo trên những thửa ruộng nghèo
vẫn một lòng thờ phụng chiêm bao
và trong những đêm trăng sáng
họ làm thơ…

06
một lần tình cờ anh nhìn ngôi sao sáng
rồi anh mơ đến em mơ đến những biên thùy kỳ vĩ
làn da mịn đường cong cơ thể em
đặc tính giống loài làm anh hóa thạnh

hàng triệu người đàn bà đã từng đến và đi trong cuộc đời anh
như em từng hiện hữu trong một khoảnh khắc
chúng ta làm tình trên những ngôi mộ cổ
hàng mi em cong lên từng ước muốn nguyên sơ

chiếc cút áo chưa kịp mở
em vội vàng bung thành muôn triệu lân tinh
chiếm trọn thân thể anh
đưa anh chìm vào đại dương hun hút

bình minh đánh thức chúng ta
như từng đánh thức loài người sau triệu đêm dài thă

Tháng Bảy 11, 2021 at 8:37 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Chùm thơ Lê Thanh Hùng

LÊ THANH HÙNG (Bình Thuận)

Bộc bạch

Rất có thể, bên sóng đời nghiệt ngã

Ta cố tình dẫm đạp bước lên nhau

Cứ chen lấn, bẻ chồi non, cây lá

Tìm lộc ở đâu? Rối rắm, rũ nhàu

                     *

Sao cứ mãi nhìn đời, đầy gai góc

Kìa trời xanh, bình thản ở trên đầu

Nắng chói lung sâu, mưa trôi đèo dốc

Gian khổ qua rồi, đâu cuộc bể dâu?

                     *

Gặp lại nhau, bên góc đời chật hẹp

Mảnh vườn xưa, lời xin lỗi muộn màng

Cánh cổng vắng, mở toang, sao khép nép?

Bóng mờ xa, niềm ray rứt miên man

                     *

Dẫu đã biết, phận đời xuôi từ đó

Như cơn giông nước cạn, chảy trôi chiều

Khao khát sống, bên trời êm lặng gió

Mơ mộng ngày xưa, xuôi ngược quạnh hiu…

                      *

Vẫn con sóng ru ta thời thơ dại

Như thủy triều duềnh ngược bến sông xa

Trôi ký ức, sao trôi hoài, trôi mãi

Vỡ vụn, âm thầm dấu chỉ mình ta

                      *

Điều ân hận đẩy đưa theo ngày tháng

Lắng tuổi đời, sao cứ cộng mang sang?

Nghe sâu lắng, những lối mòn dĩ vãng

Sao ăn năn, bao giờ cũng muộn màng?

Lối cũ em về

Nắng theo em, hay em là nắng?

Vụt sáng lên trong bóng chiều tà

Lơ đểnh bước bên lề phố vắng

Xốn xang chiều, thắc thỏm mờ xa

                       *

Bâng quơ, tiếng ghi ta vọng lại

Bài ca buồn, như rối lòng ta

Lời hẹn cũ, quên dòng trôi mãi

Khói sương xa, đọng bến quê nhà

                        *

Điều hư ảo, thời gian khỏa lấp

Lối em về, mùa ngập đường hoa

Bến sông xưa, một thời e ấp

Ngày trôi mùa, xa vắng nhạt nhòa

                         *

Em có nghe, ngày xưa đồng vọng

Nhịp đời reo, hối hả thiết tha

Sao lặng lẽ, mờ chìm vòng sống

Tình hồn nhiên, say đắm thật thà!

                         *

Anh sẽ đến, như ngày đã đợi

Chờ em, qua mấy độ đôi mươi?

Dẫu đã biết, tầm xa chấp chới

Vẫn còn đây, nguyên vẹn tiếng cười

Ngôn chí tự hành

“Đâu có gì gọi là kinh nghiện

Phải chăng, đó chỉ  những sai lầm” (LTH)

Gánh một gói, gồng tràn kinh nghiệm

Sĩ phu Bắc Bình hề về hưu

Nghe chao chát, thời gian gõ điểm

Còn vấn đề gì hề bảo lưu?

*

Câu ngôn chí tự hành lạnh quạnh

Mà chuyện áo cơm hề lưu không!

Bạn gái xưa, có còn đỏng đảnh?

Nắng rớt, tan chiều hề mênh mông!

*

Ngoảnh mặt, thấy sông đè sóng trước

Quy luật muôn đời hề đâu sai!

Lao xao sống, xa rời gương lược

Quá khứ soi hề dội tương lai

*

Gì thì nói, đừng đùa: xương máu!

Đau đáu, một thời hề chưa xa …

Nhỏ nhoi, nhưng là chim báo bão

Dập cánh đời hề đổ bóng qua

*

Chuyện cũ, mà niềm tin luôn mới

Đất chở, trời che hề công tâm

Nghe và nhớ,  một đời mong đợi

Góc khuất, thăng trầm hề tháng năm …

*

Có ánh mắt, đăm đăm qua ngõ

Gió nồm săn hề gió chuyển mùa

Xin lỗi bạn, ngày xưa còn đó!

Về hưu hề! Tính gì: Được-thua?

*

Trời trở nắng, vo tròn ký ức

Tưng tửng trôi hề lạc bến sông…

Yêu và giận, nổi niềm khôn dứt

Hoải hoang… hề! một dáng eo cong …

Tình cũ

Này em, rượu cạn, tình vơi

Chênh chao, cuồng nhiệt, tràn lời hoa ngôn

Sang sông, thuyền gác lên cồn

Kìa trăm mắt lạ, đổ dồn vào em…

             Tình cũ 2

Giọt tràn ly, phớt qua môi

Đẩy đưa ngày tháng, tao nôi tròn vành

Còn không em, mộng ngày xanh

Men xưa, tình cũ, ta dành cho nhau.

Tình cũ 3

Đẩy đưa chút nghĩa cũ càng

Em, rơi trong gió một tràng cười hoa

Chìm trong dấu nắng nhạt nhòa

Quay ngang, em vén tóc xòa ven mi.

Tháng Bảy 6, 2021 at 7:36 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Chùm thơ Lưu Lãng Khách (Tp HCM)

Nhà thơ Lưu Lãng Khách (tên thật Nguyễn Duy Toàn), quê Nghĩa Hà, Tp Quảng Ngãi hiện ở Quận 7, Tp HCM. Trong những năm qua, anh có nhiều sáng tác thơ văn được xuất bản và đặc biệt nhà thơ Lưu lãng Khách đạt giải Ba Cuộc thi Lục bát do Tạp san Áo Trắng tổ chức và trao giải thưởng năm 2021. Hiện nay, anh vừa mới xuất bản tập thơ “Lưu Lãng Ca”. Trang SMTG xin trân trọng giới thiệu chùm thơ trong tập thơ này, với mong muốn chia sẻ cảm xúc cùng bạn đọc gần xa:

Chùm thơ LƯU LÃNG KHÁCH (Tp HCM)

QUÊ ANH MỚI LẠ

Quê anh nghèo! Nghèo lắm

Nghèo tự thuở ông cha

Nghèo từ trong rơm rạ

Nghèo khô vàng xương da

Nên gái trai đi cả

Toàn em bé cụ già

Đội mưa đông nắng hạ

Tết về vui gọi là

Từ ngày quê lên phố

Mặt mũi như thế nào

Thực tình anh chẳng biết

Nhớ nhất thời chăn trâu

Anh nhớ từng mảng cỏ

Từng góc phố con đường

Từng bờ lau bãi sậy

Từng thôn xóm ruộng vườn

Hái nỗi nhớ chín rục

Đứng giữa trời quê hương

Như lạc vào phố lạ

Như trôi ngoài muôn phương

Núi già nay trẻ lại

Gió hát lời trùng dương

Sông mơ thời con gái

Mây ngậm lời yêu đương

Đứng trên cầu xa trông

Cả một trời lãng mạn

Quê bây giờ đẹp chán

Gọi mời quy cố hương.

  Quảng Ngãi Xuân 2017

CÓ PHẢI VÌ THU

Xuân hạ thắm một màu xanh bát ngát

Cũng vì thu dần lá xác xơ cây

Ta bỏ lửng hơn nửa đời phiêu bạt

Vì thu không mà gọi kiếp đọa đày

Hồn hoài cổ tìm trong thành quách cổ

Những rêu mờ phế tích bóng gươm đao

Khói lửa điêu linh vầng trăng cổ độ

Có vì thu mà nhỏ lệ anh hào?

Chiều viễn phố con chim trời lầm lỗi

Cũng vì thu mà vỗ cánh thiên di

Ta xuôi ngược trên đường đời vạn lối

Vì thu không sao sớm cỗi xuân thì.

             Sài Gòn thu 2020

BA SẼ VỀ

(Thương tặng Như Ý cưng yêu của ba)

Sương tan trên đường làng

Dáng bé chạy lon ton

Sợ trễ giờ đến lớp

Không xứng là bé ngoan

Đường quê ngày hai buổi

Má phính môi son trề

Ba nửa đời rong ruổi

Mẹ đồng sâu chưa về

Nhà vàng lên nỗi nhớ

Tự chăm mình chăm em

Mẹ nhiều đêm nức nở

Giọt mưa nào gieo thêm

Con ơi! Ba sẽ về

Thơm lên vầng trán trẻ

Gở hờn tủi chán chề

Làm héo hon lòng mẹ

Ba sẽ cùng với bé

Chơi đuổi bắt nhảy cò

Mẹ như cành xuân hé

Em bé cuời bi bô.

   Cát Bà cuối đông 1992

      

 BẤT CHỢT VŨNG TÀU

Thăm hết núi Lớn rồi núi Nhỏ

Khí thiêng chừng hội tụ quanh đây

Niết Bàn Tịnh Xá nói gì

Với lư đồng long ly quy phụng

Với trụ phướn vút cao với phật nhập niết bàn

Như mãnh sư nhìn núi cũ ngỡ ngàng

Câu sinh tử lỡ làng

Thuyền Bát Nhã có đưa người trở lại cố hương

Đâu chân giải thoát đâu hiển như lai

Đâu phút thung dung đâu hồi tĩnh tại

Ồ! Đại hồng chung kia có cảnh tỉnh nổi nhân gian

Đang trầm luân trong não phiền khổ ải

Ai cầu gì có toại nguyện hay chưa

Mà trong mắt môi kia vẫn còn đầy bão tố

Thích Ca Phật Đài nói gì!

Mà diện mục em như tỏa rạng hào quang

Dáng thanh thoát giữa nước non thắm biếc

Bên bảo tháp mười ba viên xá lợi

Trong tứ đỉnh kia bốn thánh địa nói gì

Mà môi mắt em có điều chi rất mới

Khiến bàn tay tục trần e ngại đôi khi

Lòng đang xuân trời đất đang xuân 

Mà lưng gối buổi xuân tàn đến độ

Ai cho ta cảm giác đứng trên tay đức chúa

Trên đỉnh Tao Phùng bốn mùa lộng gió

Để phật chúa hòa chung trong tự khúc ru mình

Hồn ngỡ chết một niềm tin thuở ấy

Bất chợt Vũng Tàu hoa sứ trắng hồi sinh.

           Mồng 10 Tết xuân Đinh Dậu 2017

 ANH BỖNG SỢ

Từ anh vướng!

Những mắt môi những đường cong tuyệt mỹ

Luôn lung linh quyến rũ tận chiêm bao

Là khi anh!

Vô hình trung đã trở thành nô lệ

Của loài hoa đẹp nhất tinh cầu

Trốn chẳng thoát đánh liều không trốn nữa

Mới hay đời như mở lối thiên thai

Anh ngụp lặn trong tình vui chan chứa

Chuỗi thanh xuân tròn một giấc mơ dài

Choàng tỉnh mộng ô hay! Đời ngả xế

Ngắm tà dương an ủi cánh vàng rơi

Thấy cội trúc cuối thềm Tây nhỏ lệ

Xuống tường rêu niêm tiếng mẹ ru hời

Anh bỗng sợ!

Lỡ một sớm mai không còn anh nữa

Thềm hoang liêu mưa gió dập tả tơi

Ai chăm chút những nàng thơ yếu đuối

Khi vòng tay đành buông lửng ngang trời!

Xin ơn trên chút tài hoa tĩnh tuệ

Cho hiến dâng tròn vạnh ánh nguyệt rằm

Cho anh chạm bóng thời trai trẻ

Mãi ngọt ngào trong biến cuộc trăm năm.

                             25/02/2020

Tháng Sáu 21, 2021 at 2:09 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Tôi nhớ dòng sông và nhớ ông

Tôi nhớ dòng sông và nhớ ông

..

(Báo Quảng Ngãi)- Ngày 20 tháng 6 năm 2021 này, trùng với “Ngày của Cha”, là kỷ niệm 100 năm ngày sinh của nhà thơ lớn Tế Hanh – một niềm tự hào không chỉ của quê hương Quảng Ngãi, mà còn của cả Việt Nam.

Hãy bắt đầu bằng tình yêu thương

Tế Hanh là nhà thơ thuần chất Việt, thậm chí, thuần chất quê Quảng Ngãi. Ông đã đi tới tận cùng sự mộc mạc, hồn nhiên, đi tới tận cùng của tình yêu thương. Nếu ai hỏi thế nào là bí quyết thành công của một nhà thơ, thì bí quyết của thơ Tế Hanh là tình yêu thương và xúc cảm dâng trào. Và một cách nói, cách viết tương xứng với hai phẩm chất đó. Năm 1997, trong lần cùng đoàn làm phim chân dung Tế Hanh của nhà thơ, đạo diễn Nguyễn Thụy Kha, chúng tôi đã có dịp cùng Tế Hanh về quê Bình Dương của ông: “Làng tôi ở vốn làm nghề chài lưới/ Nước bao vây cách biển nửa ngày sông”. Hai câu thơ đã nói lên hết cái “lý lịch” của làng Đông Yên quê Tế Hanh. 

Trong lần về quê ấy, cũng nhờ yêu cầu của đạo diễn mà chúng tôi được cùng Tế Hanh đi thuyền trên dòng sông Trà Bồng đoạn chảy qua Bình Dương quê ông. Dạo ấy vẫn còn những chiếc cầu tre bắc ngang sông, và tôi ít thấy một dòng sông nào nước xanh trong đến thế! Chúng tôi như mê đi trong cái mát mẻ của dòng sông, của những “Bờ tre ríu rít tiếng chim kêu”, của những “Mặt nước chập chờn con cá nhảy”… Dòng sông bỗng trở nên đẹp hơn, lung linh huyền ảo hơn kể từ khi có bài thơ Nhớ con sông quê hương của chính đứa con dòng sông ấy. Dòng sông đã là quê hương, là người mẹ của Tế Hanh và ông đã để hết tâm hồn và tình cảm của mình vào bài thơ đã và sẽ sống mãi cùng dòng sông quê ông.

Phải có dòng sông Trà Bồng chảy qua làng quê Đông Yên thì mới có Tế Hanh. Nhưng phải có Tế Hanh thì dòng sông Trà Bồng mới được người cả nước biết và yêu thương đến như vậy, sau khi đọc bài thơ Nhớ con sông quê hương. Thơ không chỉ làm đẹp cho dòng sông vốn đã rất đẹp, thơ còn găm dòng sông vào xúc cảm, vào trí nhớ của mọi người, khiến dòng sông ấy lung linh không thôi từ thế hệ này tới thế hệ khác của người Việt. Cùng với dòng sông, đó là bài thơ bất tử.

Ra đi từ dòng sông và trở về với dòng sông, thơ Tế Hanh là cuộc chuyện trò thầm thì không dứt với con sông thân yêu của đời mình. Thơ là những lời nhỏ nhẹ, không phải những tiếng nói to. Vì thế, thơ là dòng chảy đặc biệt trong hành trình văn hóa nghệ thuật của nhân loại. Nhớ thời chiến tranh, những bài thơ bây giờ còn lại đều là những tiếng nói nhỏ nhẹ giữa đạn bom. Tiếng nói ấy dành riêng cho tâm hồn con người.

Nói thật, viết về Tế Hanh tôi có thể viết mãi không chán. Không hẳn vì tôi là đồng hương Quảng Ngãi với ông, mà vì thơ ông, đôi khi chỉ là một bài thơ ngắn, nhưng có thể đọc mãi không dứt, đơn giản, vì lúc ấy ta đang đọc tâm hồn ông, giản dị mà mông lung, mong manh mà cao đẹp, tưởng có thể nắm bắt được ngay, nhưng rồi như tìm trăng đáy nước. Đây là một bài thơ ngắn như vậy: “Thế là Hà Nội vắng em/ Anh theo các phố đi tìm ngày qua/ Phố này ở cạnh vườn hoa/ Nhớ khi đón gió, quen mà chưa thân/ Phố này đêm ấy có trăng/ Cùng đi một quãng nói bằng lặng im/ Phố này anh đến tìm em/ Người qua lại tưởng anh tìm bóng cây/ Anh theo các phố đó đây”.

Bài thơ này quá giản dị, nhưng ta không thể hiểu vì sao tác giả lại viết được như thế, nó “đuổi hình bắt bóng”, nó lơ thơ lẩn thẩn một cách kỳ lạ, mà chỉ một người tuyệt đối thi sĩ mới có thể viết được. Thơ tỏ mà không tường là vậy. Nhiều người có thể viết thiên kinh vạn quyển, nhưng không thể viết nổi mấy câu thơ tưởng chừng giản đơn này. Có lẽ, thơ ấy bắt đầu từ tình yêu thương, nó chân thành tuyệt đối và hồn nhiên vô kể. Nó nhẹ nhàng thoát ra khỏi vô thức nhà thơ, như vầng trăng ra khỏi đám mây, nhưng khi ta vừa kịp thấy thì vầng trăng ấy lại nhẹ nhàng khuất vào một đám mây khác.

“Mình thích thơ hiện đại lắm, nhưng…”

Thời Tế Hanh chưa đau mắt nặng, ông rất mê đọc sách. Ông là một trong những nhà thơ Việt Nam đọc thơ Tây nhiều nhất. Vậy mà giọng thơ Tế Hanh vẫn rất mộc mạc, thật hồn nhiên. Và với ông, kỹ thuật thơ, dù là kỹ thuật tân kỳ, vẫn không khiến ông quan tâm bằng chính cảm xúc và sự hồn nhiên, đôn hậu. Có lần, cách đây hơn mấy chục năm rồi, trong dịp về thăm Quy Nhơn, ông nói với tôi: “Mình thích thơ hiện đại phương Tây, nhất là thơ hiện đại Pháp”. 

Tôi hỏi ông thích ai trong số những nhà thơ Pháp hiện đại, Tế Hanh nói: “Mình thích Aragon, nhất là những sáng tác thời kỳ sau của ông mà ở ta chưa dịch. Thơ Aragon trôi chảy như một dòng sông lớn. Mình thích Eluard. Thơ ông trong veo, nhưng rất khó nắm bắt. Mình thích thơ Rene Char, một nhà thơ Pháp tham gia kháng chiến chống phát xít, nhưng làm thơ u ẩn như một thiền sư phương Đông. Mình thích thơ Saint-John-Perse, thơ ông này có kiến trúc nguy nga và ào ạt như sóng trào. Mình thích Andre Breton, nhưng chỉ thích phần lý luận thơ ca của ông này, chứ không thích thơ mấy. Mình thích…”.

Tôi nghe như nuốt từng lời của ông. Người làm thơ vẫn thường học nhau, lớp trước truyền cho lớp sau những thu nhận và suy ngẫm, những tri thức và sự từng trải. Tôi đã học được ở Tế Hanh, Xuân Diệu, Văn Cao… rất nhiều. Uyên bác như thế, nhưng Tế Hanh làm thơ rất thật thà và hồn nhiên. Ông vẫn là ông, cho tới cuối đời.

Mong muốn quê Tế Hanh thành điểm du lịch

Làng Đông Yên quê Tế Hanh hội đủ những điều kiện để thành một điểm du lịch hấp dẫn. Bên cạnh làng là sông Trà Bồng quanh năm nước trong xanh. Giữa sông lại có một dải cù lao mà người làng Đông Yên thường qua đó trồng rau củ quả, nhưng phần hoang dại của cù lao này vẫn còn rất đậm. Nếu người dân chỉ gieo cải thôi, thì khi mùa hoa cải nở vàng rực, đã là điểm check-in cho biết bao bạn trẻ thích chụp ảnh. Dọc bờ sông Trà Bồng, nay đã có những quán “tranh tre nứa lá” bán nhiều món ăn hải sản tươi ngon mà dân làng đi đánh cá mang về. 

Nơi ấy “Nước bao vây cách biển nửa ngày sông” thì những chuyến tàu du lịch nhỏ sẽ tha hồ chở khách từ sông ra biển và ngược lại. Làng Đông Yên lại có đền thờ cá Ông, có đội hát múa bả trạo hành lễ và biểu diễn mỗi mùa cúng Thần Nam Hải vào tháng Tư âm lịch. Và đặc biệt, làng có ngôi nhà đã sinh ra nhà thơ lớn Tế Hanh. Ngôi nhà ấy vẫn còn và đang là nhà thờ của gia đình. Du khách có thể tìm về và tìm hiểu nơi nhà thơ yêu mến của mình đã sống từ những năm thơ ấu, giữa một làng quê mà cư dân nửa là nông dân, nửa là ngư dân. Chỉ bấy nhiêu đó cũng thật đáng cho những chuyến du lịch vừa ngắm thắng cảnh, vừa tìm hiểu văn hóa đặc trưng của cư dân nơi đây.

Huyện Bình Sơn và làng Đông Yên hoàn toàn có thể thực hiện dự án du lịch giản dị mà đầy sức thu hút này. Và có thể kết nối điểm du lịch “Làng quê Tế Hanh” với một số điểm du lịch hấp dẫn khác trong huyện Bình Sơn. Đây là du lịch cộng đồng, do người dân tại chỗ tự làm, chính quyền chỉ hỗ trợ và mời chuyên gia tư vấn các cấu trúc.

THANH THẢO

Tháng Sáu 19, 2021 at 7:21 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Mời các bạn nghe ca khúc đạt giải Nhì cuộc thi sáng tác ca khúc về quê hương Quảng Ngãi

Tháng Sáu 7, 2021 at 3:31 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Ban Tổ chức Cuộc thi Sáng tác ca khúc về quê hương Quảng Ngãi lần thứ I (2020 – 2021) công bố giải thưởng:

Ngày 28/5, Ban Tổ chức Cuộc thi Sáng tác ca khúc về quê hương Quảng Ngãi lần thứ I (2020 – 2021) đã công bố kết quả chung khảo.(VLR) Ngày 28/5, Ban Tổ chức Cuộc thi Sáng tác ca khúc về quê hương Quảng Ngãi lần thứ I (2020 – 2021) đã công bố kết quả chung khảo. 

Danh sách các ca khúc đạt giải gồm:

1/ 01 giải Nhì (không có giải Nhất), giải thưởng: 100 triệu đồng – thuộc về ca khúc “Quảng Ngãi tôi” của tác giả Nguyễn Hoàng Triều (Hoàng Triều), tỉnh Quảng Ngãi;

2/ 01 giải Ba, giải thưởng: 70 triệu đồng – thuộc về ca khúc “Trường ca Mỹ Lai – Sơn Mỹ” của tác giả Trương Quang Đô, TP. HCM;

3/ 03 giải Khuyến khích, giải thưởng: 40 triệu đồng/ giải; thuộc về các ca khúc:

– “Mơ về Quảng Ngãi” của nhóm tác giả – Nhạc: Nguyễn Trọng Tĩnh, Thơ: Bùi Thanh Hà, tỉnh Bắc Ninh;

– “Nhớ Quảng Ngãi” của tác giả Phạm Tuy, tỉnh Quảng Ngãi;

– “Về Quảng Ngãi quê anh” của tác giả Nguyễn Văn Luyện, tỉnh Quảng Ngãi;

Tại cuộc thi này, ngoài 05 ca khúc đoạt giải, có số điểm cao nhất (tính từ trên xuống) Ban Tổ chức cũng quyết định trao tặng thêm 08 giải thưởng phụ cho các ca khúc có số điểm cao tiếp theo, sắp theo chủ đề và nội dung thể hiện, giải thưởng: 10 triệu đồng/giải, gồm:

1. “Bình yên nơi đảo xa” là Ca khúc hay về biển đảo, tác giả Phạm Phước Nghĩa, tỉnh Thừa Thiên-Huế;
2. “Trà giang tình quê” là Ca khúc phổ thơ hay, tác giả – Nhạc: Phạm Hồng Sơn, Thơ: Ngô Đức Hành, TP. Hà Nội;
3. “Quảng Ngãi quê ta” là Ca khúc hay về truyền thống Quảng Ngãi, tác giả: Trần Văn Nam (Trần Nam), TP. HCM;
4. “Khúc tình Quảng Ngãi”, Tên ca khúc được chọn làm chủ đề chương trình/sách nhạc, tác giả: Chinh Ngữ, tỉnh Đắk Nông;
5. “Quảng Ngãi ngày về” là Ca khúc trữ tình có giai điệu và ngôn ngữ lời ca đẹp, tác giả: Vũ Kiến Thiết, TP. Hà Nội;
6. “Tự tình quê hương” là Ca khúc trữ tình có giai điệu và ngôn ngữ lời ca đẹp, tác giả: Nguyễn Văn Phượng (Văn Phượng), tỉnh Quảng Ngãi;
7. “Thoáng chiều Châu sa” là Ca khúc trữ tình có giai điệu và ngôn ngữ lời ca đẹp, tác giả: Trần Xuân Tiên, tỉnh Quảng Ngãi;
8. “Quảng Ngãi tình quê” là Ca khúc trữ tình có giai điệu và ngôn ngữ lời ca đẹp, tác giả: Nhựt Phương, TP. HCM.

Đồng thời, nhằm tri ân về sự hợp tác và hưởng ứng đồng hành với cuộc thi của nhạc sĩ Khánh Trang, Ban Tổ chức quyết định trao tặng phần thưởng cho nhạc sĩ đã tham gia sáng tác (không dự thi) thông qua ca khúc, phần thưởng: 5 triệu đồng.

– “Trở về” Nhạc sĩ: Khánh Trang (Ý thơ: Lê Văn Hỷ); TP. HCM;

Cuộc thi Sáng tác ca khúc về quê hương Quảng Ngãi lần 1 (2020 – 2021) đã nhận được sự quan tâm, tham gia nhiệt tình từ các nhạc sĩ và người yêu sáng tác âm nhạc trên khắp cả nước. Đây là sân chơi thú vị, nơi để những người yêu nhạc, các nhạc sĩ chuyên và không chuyên trên khắp cả nước thể hiện tình yêu với quê hương Quảng Ngãi thông qua các tác phẩm âm nhạc. Cuộc thi góp phần gìn giữ và phát huy các giá trị về lịch sử – văn hóa của tỉnh Quảng Ngãi; khơi dậy lòng tự hào dân tộc, truyền thống yêu quê hương, đất nước trong mỗi người con đất Việt…

Chính thức phát động từ ngày 10/02/2020, đến ngày 31/08/2020 (kết thúc thời gian nhận tác phẩm dự thi), Ban Tổ chức đã nhận được sự đăng ký và tham gia của 219 tác giả thuộc 34 tỉnh/thành phố trong cả nước, với 324 tác phẩm dự thi, với 2 vòng sơ loại, Ban Tổ chức – Ban Giám khảo đã chọn được 50 ca khúc vào chấm vòng chung khảo.

Do tình hình dịch bệnh COVID-19 diễn biến phức tạp, trong thời gian dài, công tác tổ chức chấm giải gặp rất khó khăn và phải tạm hoãn nhiều lần. Sau nhiều nỗ lực, làm việc nghiêm túc trên tinh thần khách quan và công tâm, đến nay, Ban Tổ chức Cuộc thi đã lựa chọn và trao giải cho 13 ca khúc đoạt giải với tổng giải thưởng lên đến 380 triệu đồng.

Về thời gian, địa điểm, hình thức tổ chức lễ trao giải… – Ban Tổ chức sẽ có thông báo đến các tác giả sau khi tình hình dịch COVID-19 được kiểm soát..

Dưới đây là danh sách top 50 ca khúc vào chung khảo:

https://drive.google.com/drive/folders/15RJiDA6SheHzpKn_WDKeuTc9g5-bXRZ3

Tháng Sáu 3, 2021 at 8:32 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

GÓP VÀI LỜI TRONG VIỆC ĐÁNH GIÁ NHẬN XÉT THƠ

GÓP VÀI LỜI TRONG VIỆC ĐÁNH GIÁ NHẬN XÉT THƠ

Đang lọ mọ gõ phím cho xong cái bài kí dự thi “Từ trong kí ức” của tờ báo nọ, thì tin nhắn reo. Người gửi bảo qua trang người kia xem ổng “dập” một bạn thơ qua cách dùng từ. Chợt nghĩ, dại gì dây vào đấy, mệt thêm, vì cách đây không lâu ông ta cũng chỉnh lưng từ “thao thiết” của một người anh thân quý… Và trước đó nữa ông cũng xéo xắt cả một nhóm thơ, nhằm vào sơ hở của ai đó là viết lên trang với những lời lẽ không mấy thiện chí… Tôi thì tôi không kết bạn, vì cõi Facebook vô chừng vô đổi “mua vui cũng chỉ được vài trống canh” có chi mô nơ mà gầm ghè, hạ bệ nhau, nhất là với thơ, địa hạt của tâm hồn, của cảm xúc, của giãi bày thì vô chừng vô đỗi lắm…

Thưa các bạn Face thích thơ, đọc thơ và những người biết làm thơ, (ở đây tôi không dám gọi là nhà thơ)!

Thơ là tình cảm, thơ mở cửa ra đi từ trái tim, tâm hồn người viết và đi đến chạm vào cảm xúc, sẻ chia người đọc. Thơ là lửa, nhưng cũng có khi là sương khói. Thơ là thép nhưng nhiều lúc lại là rượu… Thế nên, đọc thơ, cảm thơ mỗi người mỗi khác và nhất là người làm thơ thì lại không theo một quy tắc bất dịch nào cả. Thành ra, khi người đọc chưa hiểu được ý tình của người viết thì xin đừng vôi quy kết thế này thế nọ… Nhà phê bình văn học Hoàng Đăng Khoa đã dẫn lời của một số nhà thơ khi nhận định về thơ rằng, khi đọc thơ, ai cũng có cho riêng mình một định nghĩa về thơ, một quan niệm về yếu tính của thơ, phản ánh trung thực năng lực cảm thụ và tạng riêng trong cảm thụ. Với người này, yếu tính của thơ là tứ, cấu tứ: “Tứ thơ, cấu tứ thơ chính là dấu vết cuối cùng để nhận biết đó là “thơ” hay “không thơ” trong các bút pháp có tính hậu hiện đại” (Nguyễn Đức Tùng); nhưng với người khác thì: “Thơ hiện đại không nhất thiết lúc nào cũng lập tứ. Hạt chữ được ‘ném’ đúng chỗ tự thân sẽ nảy mầm, sẽ phát sáng, sẽ tuần hoàn, sẽ ảo diệu đến… vô ngôn” (Phan Hoàng). Người này quan niệm yếu tính của thơ là cách “làm chữ”, cách tổ chức ngôn ngữ: “Thơ là một cách tổ chức ngôn ngữ hết sức quái đản để bắt người tiếp nhận phải nhớ, phải cảm xúc và phải suy nghĩ do chính hình thức tổ chức ngôn ngữ này” (Phan Ngọc), thơ là cách “sử dụng ngôn ngữ”, là “cấu trúc riêng” để “tạo hiệu ứng đặc biệt nơi người đọc”, “hình thức của nó, cách tổ chức ngôn ngữ của nó là điều quyết định để cho nó trở thành thơ” (Quốc Việt), thơ là “bóp méo ngôn ngữ hàng ngày một cách nghệ thuật” (Thụy Khuê), chữ “chính là yếu tính của thơ; vì nếu viết không khéo, chữ chỉ là những câu nói giao tiếp có vần hoặc không vần mà thôi” (Triệu Từ Truyền)…

Trở lại, vấn đề lùm xùm sáng nay, bạn thơ TL đã dùng câu thơ “Hoa thắm ngày xưa xanh thẫm một màu” trong bài thơ “Viết cho ngày 8/3” bị vặn vẹo “Hoa ngày xưa (hay lá) mà xanh thẫm một màu. Tôi không bình thêm về câu thơ của TL cũng không nói người “dập” câu thơ này sai hay đúng. Chỉ mạn phép trưng cầu ý kiến qua một vài ý, câu thơ đọc được. Một nhạc sĩ đã từng viết “Con đường màu xanh”, thế con đường gì mà màu xanh? rồi một nhà thơ khuyết danh có mấy câu thơ “Hoa cúc vàng nở ra hoa cúc tím/ em có chồng rồi trả yếm cho anh/ Hoa cúc vàng nở ra hoa cúc xanh/ Yếm em em mặc, yếm chi anh đòi… thì chúng ta cảm thụ nó như thế nào. Rồi ca dao có bài “Trèo lên cây bưởi hái hoa….. Nụ tầm xuân nở ra xanh biếc…” có câu “Bước xuống vừa cà hái nụ tầm xuân”… thì muốn chặt chém thì đến cả đời cũng không nói đủ.

Nhưng ngôn ngữ thơ là ngôn ngữ nghệ thuật, sự công phu của người viết, sự dụng công của tiếng lòng và sự chắt lọc ý để làm thành câu thơ hay. Người ta từng định nghĩa một câu thơ hay là khoảng giữa của “khả giải và bất khả giải”. Nhà thơ Quang Dũng trong bài Tây Tiến có câu “Mai Châu mùa em thơm nếp xôi” là gì vậy? Còn thơ kiểu câu sáu hô, câu tám ứng, kiểu ai, cái gì, tại sao, như thế nào rành rành chủ ngữ, vị ngữ thì thơ toi mất. Đọc thơ mà kiểu đọc đồng dao “Con mèo con chó có lông/ cây tre có mắt, nồi đồng có quay” thì làm gì có nhà thơ lớn. Rồi nữa, khi anh bạn kia nói chuyện về thơ, anh có nhắn rằng “Với anh đọc thơ nên dùng cái hồn để đọc/ còn dùng lý trí chỉ để đọc những bài xã luận hay bình luận chính trị mà thôi”.Đọc thơ mà dùng lý trí để cảm thì luôn thấy sự phi lý trong đó. Nếu tay này cho thẩm nhạc của Trịnh thì hư hết quá. Tôi đồng tình với anh. Rồi lan man thế nào, nhớ đến vụ dùng từ “thao thiết” của người anh thân quý. Từ này rất thơ, được nhiều người dùng. Ấy vậy mà cũng bị “dập”… Chợt nhớ tôi cũng từng dùng từ này trong “Nỗi nhớ về mùa”: Anh trằn mình trong nỗi nhớ về em/ Mùa thao thiết cứ gọi hoài phía ngõ….

Viết cũng dài, nhưng chưa hết ý, mong bạn đọc góp ý chân thành…Và nếu bạn thơ lỡ dùng từ không đúng và trúng với ý mình thì nên vào messenger nhắn tin góp ý, để cùng nhau hoàn thiện hơn.

                                         Ngày 11/5/2021

                                         TRẦN ĐỨC SƠN (SƠN TRẦN)

Tháng Năm 15, 2021 at 8:35 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Bài đăng cũ hơn


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 424 844 Người

Chuyên mục