Posts filed under ‘12- THƠ CỘNG TÁC VIÊN’

Chùm thơ VỆ TRÀ THƠ

VỆ TRÀ THƠ

Tên thật:  Huỳnh Tiến

Quê: Nghĩa Hiệp, Quảng Ngãi

Hiện ở:  Long Thành, Đồng Nai.

GIỌT TÌNH QUÊ

Biển mặn ta về hong nỗi nhớ

Chiều buồn lê gót dỗ cơn mê

Niềm tin vụn vỡ tình theo gió

Mây trắng vờn bay quạnh lối về

Đau xé con tim mòn lối cỏ

Phi lao đùa gió rít e ê…

Nhìn cơn sóng vỗ chao bờ cát

Xóa vết tình chung xóa hẹn thề

Cơn bão tự lòng ray rứt xé

Sóng vờn sóng cuộn sóng lê thê

Chao nghiêng lối mộng trăng hờ hững

Biển tím chiều sương lạnh bốn bề

Vụn vỡ niềm tin lòng thắc thỏm

Dòng đời rối rắm bước chân tê

Giọt nắng cuối chiều chia khoảng lặng

Đêm buồn sót lại chút tình quê…

(more…)

Advertisement

Tháng Chín 16, 2022 at 4:03 sáng Bình luận về bài viết này

Chùm thơ LÊ THANH HÙNG (Bình Thuận)

Chùm thơ LÊ THANH HÙNG (Bình Thuận)

Thu, một đoạn đời

Em chợt đến và đi, không từ giã

Như thu vàng trên mắt lá xanh xao

Không lời hẹn mà dòng trôi vội vã

Buột hồn ta trong tiếng gió thì thào

                       *

Lời của nắng hay là lời của gió?

Cho lá vàng rơi kín chổ ai nằm

Của mùa thu cũ ngày xưa còn đó

Cuốn quýt reo trên dấu tình xa xăm…

                       *

Em đã bỏ quên gì trên gối mộng ?

Mà cứ đắn đo, lưỡng lự về tìm

Bổng quay quắt thả vào trong gió lộng

Một thu vàng trĩu lặng cả con tim

                       *

Em đã đi, đi thật rồi – ừ nhỉ !

Không một lời từ giã – đếm vòng quay

Thời gian nào, đọng điều gì ủy mị

Một chút tình suông, choáng ngợp, vơi đầy…

                                      (more…)

Tháng Chín 16, 2022 at 3:44 sáng Bình luận về bài viết này

Chùm thơ Hoàng Lan Quyên

Chùm thơ Hoàng Lan Quyên (Bình Sơn)

NIỀM VUI NGHỀ GIÁO

Xúm xít quanh tôi lúc ra về

Bầy chim ríu rít dọc đường quê

Nao nao lòng thấy sao vui lạ

Ai bảo rằng tôi chẳng yêu nghề?

Phải đâu như cô lái đò chiều

Gió rít mưa dầm lúc bão giông

Khách qua rồi chẳng quay nhìn lại

Cô lái về với chiếc đò không

Tôi chở người xây dựng non sông

Điểm tô đất nước ngày thêm đẹp

Rực rỡ xinh tươi những đóa hồng

Tổ quốc đêm ngày mãi đợi trông.

                       20/11/1990

(more…)

Tháng Năm 24, 2022 at 8:42 sáng Bình luận về bài viết này

Chùm thơ LÊ THANH HÙNG (Bình Thuận)

LÊ THANH HÙNG (Bình Thuận)

Như là đêm cổ tích

Tiếng guốc gõ vào đêm cổ tích

Dáng kiêu sa tự thuở còn son

Như vỡ toác không gian tĩnh mịch

Gió xuân thì, lồng lộng đi hoang

Tuổi ương ngạnh, đâu tình vương vãi

Không đắn đo nghiêng mái tóc bồng

Cỏ phiêu lãng, vô tình vướng lại

Buổi hẹn hò, đầu bãi cuối sông

Hoa trái cũng đến thì căng mọng

Gánh nhọc nhằn rao bán chợ xa

Rồi từ đó, không âm không vọng

Cháy lòng nghe năm tháng trượt qua

Tiếng guốc gõ vào đêm ảo thức

Day dứt trong xốc nổi, dằn lòng

Bóng dáng nào, nửa hư nửa thực

Chập chờn rung, mờ tỏ mênh mông…

Cánh cổng nhỏ bao lần mở đóng

Đã từ lâu, nay chỉ khép hờ

Chùm hoa giấy, hững hờ lay dộng

Ký ức loang tan, dấu chấm mờ…

(more…)

Tháng Ba 19, 2022 at 2:49 sáng 2 bình luận

Chùm thơ LÊ THANH HÙNG

Chùm thơ LÊ THANH HÙNG (Bình Thuận)

Như là đêm cổ tích

Tiếng guốc gõ vào đêm cổ tích

Dáng kiêu sa tự thuở còn son

Như vỡ toác không gian tĩnh mịch

Gió xuân thì, lồng lộng đi hoang

                   *

Tuổi ương ngạnh, đâu tình vương vãi

Không đắn đo nghiêng mái tóc bồng

Cỏ phiêu lãng, vô tình vướng lại

Buổi hẹn hò, đầu bãi cuối sông

                  *

Hoa trái cũng đến thì căng mọng

Gánh nhọc nhằn rao bán chợ xa

Rồi từ đó, không âm không vọng

Cháy lòng nghe năm tháng trượt qua

                  *

Tiếng guốc gõ vào đêm ảo thức

Day dứt trong xốc nổi, dằn lòng

Bóng dáng nào, nửa hư nửa thực

Chập chờn rung, mờ tỏ mênh mông …

                   *

Cánh cổng nhỏ bao lần mở đóng

Đã từ lâu, nay chỉ khép hờ

Chùm hoa giấy, hững hờ lay dộng

Ký ức loang tan, dấu chấm mờ …

Về nơi giấu tuổi của mình

Em chở cá qua cầu Hòa Phú

Dốc cầu cong trên bến đò xưa

Dòng sông Lũy đục dòng, tràn lũ

Lợn cợn chiều, đâu tiếng đò đưa?

                      *

Anh về quê, mà như khách lạ

Lạc nhà em, luẩn quẩn tìm đâu?

Nghe xao xác, bến chiều, chợ cá

Con nước rong, chảy xiết qua cầu

                       *

Hàng phi lao, giật mình đau đáu

Bao nhiêu năm vẫn cứ rì rào

Chỉ có hàng dừa xuôi tàu, già lão

Cũng như anh, khắc khoải, hanh hao

                       *

Chợ tan, không kịp vén tóc xòa

Em ơi! Mình đâu còn trẻ nữa

Gió nam non, thổi từ phía cửa

Dưới chân cầu, trôi nổi phù hoa …

(more…)

Tháng Một 5, 2022 at 7:48 sáng Bình luận về bài viết này

CHÙM THƠ HUỲNH PHI SƠN

CHÙM THƠ HUỲNH PHI SƠN (Quê Đức Nhuận, Mộ Đức)


1. DÒNG SÔNG TUỔI THƠ TÔI


Cho tôi trở về những ngày xưa thơ trẻ

Nơi sông quê như dòng sữa mẹ ngọt ngào

Sông Vệ yêu ơi! Sông có từ thuở nào

Mà nghĩa tình dạt dào mênh mông quá!


Sông có còn nhớ bầy trẻ thơ ngày hạ

Ngâm dưới sông tắm gội nữa không

Cô thôn nữ chải tóc dài thơ mộng

Ngồi bên sông khi xong việc ruộng đồng

Sông Vệ ơi! Nguồn chảy từ nơi đâu

Để ngày xưa trên cầu nhìn dáng núi

Núi Giàng, Đình Cương… đỏ than hầm đốt củi

Ước một ngày về thác suối sông quê

Dòng sông tôi ơi… chở những ước mơ

Chở niềm đau, nỗi dại khờ thời nông nổi

Lời hẹn thề bên bãi bờ đêm tối

Duyên không thành tình theo nước cuộn trôi

Sông quê hương hòa quyện cát bãi bồi

Bao trai gái cũng thành đôi nên cặp

Sông Vệ ơi! Hẹn ngày về vun đắp  

Tìm bóng mình in đáy nước lung linh.

                                              11/6/2021

2. SÔNG VỆ ƠI

Sông Vệ ơi! Nay anh về tìm mãi

Kỷ niệm ngày xưa còn sót lại không

Dòng Vệ Giang năm tháng trôi mênh mông

Ký ức xưa bên giồng vương lại


Sông Vệ ơi! Của ngày xưa thân ái

Em ra dòng tắm chải tóc đêm trăng

Anh bắt đền ai làm trăng tan vỡ

Em giả lơ để anh mãi thẫn thờ


Dòng sông xưa nay anh về tìm lại

Bến nói rằng em đã bước sang bờ

Đò cắm sào lặng yên trăng không vỡ

Mà lòng anh rạn vỡ mối tình thơ

Hỏi con nước có phải em hờ hững

Giống như dòng cứ lờ lững vô tư

Để mang theo người em đời viễn xứ ..

Mong mỏi hoài mà chẳng thấy em đâu?

                                           10/2/2021

(more…)

Tháng Một 2, 2022 at 4:32 sáng Bình luận về bài viết này

Chùm thơ TRẦN THANH DŨNG – SÓC TRĂNG

TRẦN THANH DŨNG – SÓC TRĂNG

(Quê Đức Phong, Mộ Đức, Quảng Ngãi)

  1. con cúm núm gắp chiều lót ổ?

âm thanh miệt đồng xôn xao

ký ức vụn vặt bay mù trời tháng tám

Thu ướp mật làng quê

khuếch đại tiết điệu mưa rơi

ở bên trong chiếc lồng âm bản.

  • vặn nhỏ tiếng côn trùng lúc chạng vạng?

để lắng nghe những ký âm tự xếp đặt

dưới mái vòm trương nở của gió chướng

bóng tối luôn luôn thấu hiểu

trong khi mặt trời luôn luôn trốn chạy

khỏi những giấc mơ tự kỷ của con người.

  • lời tự sự ngọt ngào của ban mai

cũng không làm cơn giông nhỏ lại

ở cái xứ sở nóng ẩm mưa nhiều

mỗi bụi lúa cũng được thỏa thích tắm nắng tắm mưa

dòng sông đầy ăm ắp lời yêu thương hò hẹn

long lanh trên mỗi mắt lá ruộng đồng?

“cáo chết còn quay đầu về núi”

đặt bàn tay lên phiến nắng xanh rêu

người đồng bằng giàu lòng trượng nghĩa

câu lý điệu hò như cây lúa Trời

tự do mở về phía đất

theo cây phảng phát đồng gieo cấy những mùa xa?

  • ôi, thương hồ đâu ngã bảy, ngã ba?

đêm đêm vẫn nghe tiếng đờn cò vọng nhịp

chén thương hồ say khướt

văn hóa miệt đồng trôi trên mỗi khúc sông

lặn ngụp nổi chìm theo con nước

luôn bao dung tắm rửa sạch tâm hồn?

Tháng Chín 23, 2021 at 2:27 sáng Bình luận về bài viết này

Chùm thơ LÊ THANH HÙNG (Bình Thuận)

Chùm thơ LÊ THANH HÙNG (Bình Thuận)

Chiều ký ức

Đôi mắt em, chìm trong dáng núi

Chiều Sông Pha, trôi chậm qua đèo

Cứ chảy đi, đời sông, đời suối

Biết bên bờ, ai đó dõi theo …

                   *

Khi bóng nắng, treo chiều năm cũ

Nông trường xưa, se thắt một thời

Ký ức nào tưởng chừng yên ngủ

Lau trắng bờ sông, lay chơi vơi …

                   *

Thanh niên xung phong, hồn nhiên sống

Như rừng cây, hút gió nghiêng chiều

Lán trại nam, tứ bề gió lộng

Nghe “Ví dầu, nhà dột, cột xiêu” …

                   *

Thắp thỏm, chờ kẻng chiều réo gọi

Đằng kia, bếp lữa, dậy mùi thơm

Gõ chén hát, hát cho quên đói

Chờn vờn “Mãnh hỗ đợi giờ cơm”

                 *

Chuyện tiếu lâm, rung rinh lán trại

Những tháng năm, ăn mãi không no

Vẫn tròn căng, sắc màu con gái

Sống vô tư, không chút đắn đo

                  *

Những bàn tay, mài mòn cán cuốc

Nối hoa văn, những vết chai sần

Cơn sốt rét, nghe chừng quen thuộc

Mơ nắm tay em … chỉ một lần!

 Nổi niềm

… “Có ai đó, khi đời xế bóng

Sẽ hờn ghen, với ảnh chính mình xưa” …

                                                Simonov

Không có ai đúng và không ai sai

Chỉ là ta không còn chung suy nghĩ

Thì có bao nhiêu hàm ngôn, hoa mỹ

Cũng đổ trôi theo biển rộng, sông dài

                       *

Cơ hội khép dần, vòng đời chật hẹp

Khắc khoải u hoài, lần lữa giêng hai

Cái mới lạ, chắc gì đâu là đẹp

Sắc màu, rồi năm tháng cũng tàn phai

                       *

Phong sương nào, mòn vẹt một đời trai

Bổng nhiên gặp  “đồng hương” nơi xứ lạ

Xao động ngày xưa, một thời hoa lá

Ầm ỉ mơ trôi, choáng ngợp nắng mai …

                       *

Chiều vỡ toang, lối mòn treo dĩ vãng

Thời gian nào, rơi lược giắt, trâm cài ?

Dựa lưng trời, xanh một màu bảng lãng

Nghe tiếng hoàng hôn, vóng vót  bên tai

                        *

Tuổi xuân chín bên kia bờ ảo vọng

Nuối tiếc hoa niên, ray rứt đêm dài

Trôi vòng sống,  cuốn thời gian mở đóng

Cho nỗi hoài hương, ngơ ngác miệt mài

                                                   IX/15

Đâu là dấu chỉ lệch pha

Anh đâu có gì để bảo đảm cho em

Căn nhà trống, chỏng trơ sách vở

Gió lật ghim cài, phất phơ những tờ phiếu nợ

Cứ nhịp phập phồng như tiếng búa gõ vào đêm

                        *

Cứa toạc không gian, rướm máu cặp môi mềm

Nét dằn dỗi lạnh lùng toan tính

Hạnh phúc không thể ngủ yên trong xó xỉnh

Dấu tình này cũng chỉ để lãng quên

                       *

Nhìn vẩn vơ, ảo mộng chảy lần qua

Cứ day trở trong nỗi niềm gió tốc

Chưng hửng bước, rẽ ngang rẽ dọc

Con đường quen, mà ký ức đã mờ xa

                       *

Chợt nhớ những chiều ngồi nhấm nhẳng nhấm nha

Góc phố vắng, một ước mơ chật hẹp

Lãng đãng trôi, hình như có điều gì gượng ép

Biết đó là dấu chỉ lệch pha

                       *

Khát vọng của em, trong đó không có anh

Cứ mơ tưởng điều này không có thật

Dù năm tháng quẩn quanh, một vụng tình rơi đâu mất

Chỉ còn lại bên đường, dãi nắng biếc – ngời xanh

Phố xưa

Chiều tàn rơi, rụng bên đường

Còn đây phố cũ, gió sương vơi đầy

Chuyện ngày xưa, mắt mờ cay

Xuôi chân, lạc lối quay về chốn xưa

Chiều bến sông

Nhẹ như cánh võng bên thềm

Chiều buông xuống muộn, ngọt mềm trăng lên

Sóng xa, vỗ cửa sông, duềnh

Vắng em, chợt thấy lênh đênh bến đời.

Tháng Chín 12, 2021 at 7:49 sáng Bình luận về bài viết này

Chùm thơ Lê Thanh Hùng

LÊ THANH HÙNG (Bình Thuận)

Bộc bạch

Rất có thể, bên sóng đời nghiệt ngã

Ta cố tình dẫm đạp bước lên nhau

Cứ chen lấn, bẻ chồi non, cây lá

Tìm lộc ở đâu? Rối rắm, rũ nhàu

                     *

Sao cứ mãi nhìn đời, đầy gai góc

Kìa trời xanh, bình thản ở trên đầu

Nắng chói lung sâu, mưa trôi đèo dốc

Gian khổ qua rồi, đâu cuộc bể dâu?

                     *

Gặp lại nhau, bên góc đời chật hẹp

Mảnh vườn xưa, lời xin lỗi muộn màng

Cánh cổng vắng, mở toang, sao khép nép?

Bóng mờ xa, niềm ray rứt miên man

                     *

Dẫu đã biết, phận đời xuôi từ đó

Như cơn giông nước cạn, chảy trôi chiều

Khao khát sống, bên trời êm lặng gió

Mơ mộng ngày xưa, xuôi ngược quạnh hiu…

                      *

Vẫn con sóng ru ta thời thơ dại

Như thủy triều duềnh ngược bến sông xa

Trôi ký ức, sao trôi hoài, trôi mãi

Vỡ vụn, âm thầm dấu chỉ mình ta

                      *

Điều ân hận đẩy đưa theo ngày tháng

Lắng tuổi đời, sao cứ cộng mang sang?

Nghe sâu lắng, những lối mòn dĩ vãng

Sao ăn năn, bao giờ cũng muộn màng?

(more…)

Tháng Bảy 6, 2021 at 7:36 sáng Bình luận về bài viết này

CHÙM THƠ THU NGUYỄN (Mộ Đức)

VIẾNG BÍCH KHÊ

Về thăm khu vườn cũ

Hương khói chiều bay bay

Tường rêu phong cô quạnh

Cỏ xưa vương gót giày


Đây Thu Xà phố cổ

Dấu phồn hoa đâu rồi

Anh chiều nay bên ấy

Có kịp về ghé chơi

Mây chiều còn bay mãi

Bỏ quên gió nơi này

Lá vàng xưa có đợi

Bàn chân người qua đây


Sóng dường như đi vắng

Em ngẩn ngơ bên đường

Kia mây trời cửa Lở

Lòng ngỡ hồn sông Tương


Thi nhân về chín suối

Thơ còn buồn ly tan

Em làm người cô lữ

Trót nặng sầu đa mang


Đường chiều quê vắng lặng

Nặng lòng khách phương xa

Người nhẹ chân cõi tạm

Chốn trần một mình ta …

NHỚ HÀN MẶC TỬ

Người đi một nửa hồn tôi mất

Một nửa hồn kia bỗng dại khờ

                       (Hàn Mặc Tử)

NGƯỜI ở phương nào ta mãi say

ĐI tìm trong mộng để trả vay

MỘT mình đơn bóng trong chiều biếc

NỬA ánh trăng thu lẻ bạn gầy

HỒN chết theo từng cơn gió lạnh

TÔI buồn ai biết, kẻ có hay

MẤT nửa đời xanh cho người bạc

MỘT trái tim khờ chẳng đổi thay

NỬA tiếng yêu thương còn dang dở

HỒN đau ứa máu ấm thân này

KIA dốc ngày xưa ai đã hẹn

BỖNG giờ cách biệt mộng úa phai

DẠI khôn nào biết trên trần thế

KHỜ đến kiếp sau tay trắng tay

NGƯỜI ĐI MỘT NỬA HỒN TÔI MẤT

MỘT NỬA HỒN KIA BỖNG DẠI KHỜ.

Tháng Tư 25, 2021 at 8:21 sáng Bình luận về bài viết này

Bài đăng cũ hơn


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 446 066 Người

Chuyên mục