Posts filed under ‘12- THƠ CỘNG TÁC VIÊN’

Chùm thơ Lê Thanh Hùng

Chùm thơ Lê Thanh Hùng (Bình Thuận)

 

Điều gì ta có thể?

 

Ta đã có cùng cơ hội như nhau

Kể từ lúc mình cùng chung tiểu đội

Chung cơn mưa giông, tràn đồng nước nổi

Chung nỗi đắng cay và những ngọt ngào

                          

Chung một niềm tin, chung nỗi hoài nghi

Chung những đêm dài, chia nhau phiên gác

Buổi sinh hoạt ta chung nhau câu hát

Bao năm rồi chúng ta đã cùng đi?

                         

Qua những mộng mơ, qua nỗi nhớ nhà

Qua bao xóm vắng, cheo leo vách đá

Với những lối mòn, rẽ chia nhiều ngả

Vẫn một đường, chung khúc “hành quân xa”

 

Nhưng chia tay nhau, lối rẽ cuộc đời

Buông quân phục, mỗi người về mỗi hướng

Gặp lại nhau, có niềm vui gắng gượng

Thời gian vàng, đâu rảnh để mà chơi…

 

Nhìn bạn ngày xưa, sao bỗng ngậm ngùi

Có đám vui, sao mời nhau lấy lệ?

Kỷ niệm xưa, xem chừng không muốn kể

Bàn chuyện kiếm tiền, lấy đó làm vui

                        

Dẫu biết đời nghèo, gần lắm với hèn

Nhưng còn đó, những ân tình xưa cũ

Giũ bỏ gió sương thôi, thì chưa đủ

Học lại từ đầu, trước lạ sau quen

                         

Nhưng giàu rồi, mà chưa chắc đã sang

Ky bo sống, còn “ăn mày dĩ vãng”

Nghe ray rứt, giật mình đi tìm bạn

Chợt thấy ngày xưa, sống động rộn ràng…

                                                 Tháng 10/2015

          (more…)

Tháng Bảy 17, 2017 at 7:40 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

TÔI MUỐN NHÌN TỔ QUỐC PHÍA TRÙNG KHƠI

LÊ NGHỊ

 

TÔI MUỐN NHÌN TỔ QUỐC PHÍA TRÙNG KHƠI

 

Tôi muốn nhìn Tổ quốc phía trùng khơi
Nơi con sóng dập dềnh không ngơi nghỉ
Nơi đất nước dõi tầm nhìn thế kỷ
Cõi bờ xưa, cương vực của muôn đời

 

Tôi muốn làm con sóng phía xa khơi
Nơi gìn giữ bao anh linh dân Việt
Nơi chôn cất những hùng binh không chết
Hoàng Sa…  đi không hẹn lúc trở về

 

Tôi muốn làm bờ cát dưới chân đê
Ôm lấy biển vỗ về thuyền ghé bến 
Nơi đất nước bình yên mùa sóng lặng
Tránh bão giông khi chướng gió nghịch mùa

 

Tôi muốn nghe một tiếng chuông chùa
Thong thả buông giữa Hoàng Sa chiều muộn
Và phảng phất khói lam chiều vương vấn
Trẻ “ê a…” vang tiếng học thuộc lòng

 

Tôi muốn nhìn từ những mặt trống đồng
Hình chim Lạc sải cánh dài trong nắng
Đất nước này từ muôn đời sâu lắng
Khúc tình ca ru lớn những tâm hồn

 

Tôi muốn nhìn đất nước buổi hoàng hôn
Nghe yên bình từ những cơn gió muộn
Biển êm ả dâng sóng đời cuồn cuồn
Bốn ngàn năm Tổ quốc ngẩng cao đầu.

 

 

 

.

Tháng Sáu 14, 2017 at 2:47 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

CHÙM THƠ CHÂU NGỌC

CHÙM THƠ CHÂU NGỌC (Quảng Ngãi)

 

VỀ MIỀN TRUNG ĐI ANH

 

Về miền Trung đi anh
Nắng sẽ thiêu đốt thịt da anh
để anh hiểu
nỗi lòng người con gái
quanh năm sống giữa nắng cháy, mưa dầm.

 

Nắng 
sẽ thiêu cháy anh
cả tâm hồn và sức sống
Mưa
bão lũ
dâng trào
cuồn cuộn đến hung hăng.

 

Bao năm rồi em sống giữa miền Trung
Nắng đốt da em thành màu sô cô la ngọt ngào rồi đó
Nhưng nắng không đốt được
sự hồn nhiên, 
chân chất, 
nét dịu dàng.

 

Mưa
bão lũ
dẫu có tuôn xối xả đến mịt mù trời đất
dẫu có xói mòn đất đá
có hất tung cây cối, những nhà …
thì trong em vẫn vậy
nét duyên thầm vẫn đọng mãi trong em.

Về Quảng Ngãi đi anh.

(more…)

Tháng Tư 26, 2017 at 1:55 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Chùm thơ Lê Thanh Hùng

Chùm thơ Lê Thanh Hùng (Bình Thuận)

 

Em đợi chiều bên cửa sông Phan Rí

 

Khúc trăng khuyết treo chiều cánh võng

Sóng vọng bờ, dát bạc kiêu sa

Gió vu vơ, trên đầu lồng lộng

Bến không thuyền, xa vắng nhạt nhòa

                       *

Em đứng đợi, bờ lay gió cuốn

Gió nồm căng, ngực trẻ phập phồng

Cứ khắc khoải, thuyền về bến muộn

Sông cũng buồn hiu, chảy chậm dòng

                       *

Mặc cho sóng cửa sông vây bủa

Em thẫn thờ, ngóng phía khơi xa

Sóng nối sóng đổ bờ ngập ngụa

Bầy chim ri vô ý vờn qua

                        *

Em van lơn điều gì chẳng rõ

Nhập hồn trong tiếng sóng ầm ào

Muộn chiều rồi, bãi bờ quẩn gió

Chỉ còn em, chìm nổi khát khao …

                       *

Chỉ còn em, đong tình đứng đợi

Mắt long lanh, sửa dáng, làm duyên

Biết có phải, mà lòng khấp khởi

Bóng mờ xa thấp thoáng con thuyền…

                                          VI/2016

(more…)

Tháng Ba 20, 2017 at 7:04 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Bài thơ NGHĨA HÀNH QUÊ NGOẠI

Nghia hanh

Nguyễn Quang Cương

 

NGHĨA HÀNH QUÊ NGOẠI

 

Mỗi khi nghe tên gọi Nghĩa Hành

Người ở xa giật mình sợ núi

Sợ suối mùa mưa tiếng tắc kè buổi tối

Sợ miếng ăn kham khổ muối măng rừng

Tình yêu tôi từ thuở ấy cũng ngập ngừng

Nếu em không đưa tôi về thăm quê ngoại

Một lần thôi mà có gì níu lại

Cho tôi yêu em, yêu trọn một đời

Tôi không phân  trần với người ở xa khơi

Mà tôi nói với vô tư khách đến

Dòng sông đẹp trong ca dao hò hẹn

Phải chăng là sông Vệ chuyến đò xuôi

Nắng ngả màu bóng núi đứng song đôi

Tre vút cong thoáng đôi bờ gợn mát

Ngắm trăng soi chẳng cần em ngẩng mặt

Đêm giao duyên trăng mọc dưới lòng sông

Đỉnh đèo này ngày xưa ai đứng trông

Mà vách đất vệ đường suông sẻ thế

Ai đặt tên đèo mà nghe mát mẽ

Những buổi thấp trời ta đi trong mây

Thánh Gióng ngày xưa có dừng lại nơi này

Mà núi Đình Cương in hình yên ngựa

Hăm mốt năm qua lòng núi còn phun lửa

Giặc Ân thời đại này, chúng mặc áo Hồ ly

Bài hát: “Người ơi! Người ở đừng về”

Âm giai điệu từ nong tằm Hành Phước

Đất Đề An dập dìu bến nước

Không phải bể dâu mà sông hiện lâu đời

Bên Gò Đu, xứ sở trẻ đùa chơi

Có phải xưa kia nơi Chiêm Thành máu đổ

Lịch sử đi qua mấy mùa lửa đỏ

Nay trăng tròn vành vạnh bóng sân chơi

Ai sinh ra chẳng yêu xứ sa bồi

Riêng tôi lại nồng nàn yêu Bến Lỡ

Không phải tôi chỉ có một tình riêng ở đó

Mà tôi yêu nơi con nước dừng chân

Mà tôi say nơi nhịp bước phân vân

Nhường em sang thì anh đang lỡ bước

Để anh qua thì em ra bến nước

Sao giống nhịp cầu trong câu hát giao duyên

Sông thương người nên chẳng ngập triền miên

Cho Kim Thành hóa một bờ cát trắng

Mở mắt nhìn những trưa hè khoe đất nắng

Khi chiều về nghìn nghịt bóng sông quê

Ai ở xa xin hãy một lần về

Thăm Chợ Chùa rực vàng trái ngọt

Trong hương đưa thoảng có mùi chim hót

Xứ sở bốn mùa cây trái xinh tươi

Không gieo neo quê ngoại Nghĩa Hành ơi!

Mà mê say như một vài quê ngoại

Và em ơi đừng trách anh nữa nhé

Cái thuở tình yêu ngại núi, sợ bóng rừng.

 

* Tác giả nguyên là giáo viên cấp III có thời gian công tác ở Nghĩa Hành, hiện sinh sống ở Tp Quy Nhơn – Giảng viên Trường đại học Quy Nhơn.

Tháng Tám 8, 2016 at 2:22 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thơ LÊ THANH HÙNG

 

ca ty

LÊ THANH HÙNG

 

Đưa em qua bến Hồng Phong

                                                   “Gió đưa trăng, thì trăng đưa gió

                                                     Trăng lặn rồi, gió biết đưa ai ?”

 

Đưa ai qua, qua quảng vắng Dốc Dài (*)

Chiều chập choạng, Truông Hòn Rơm, Suối Nước (*)

Trăng quạnh quẽ, trôi câu thề óng mượt

Sóng trở mình, ùa thức dậy sớm mai

 

Rừng thì Lớn (*), mà em sao bé nhỏ?

Trĩu nặng đường xa, quá khứ vội vàng!

Đời thiếu nữ đã qua vầng trăng tỏ

Vọng tiếng đời, tiếng cát gọi mùa sang

 

Năm tháng nào rơi dọc lối anh đi

Tàu thì Bể (*), mà em hiền như cát

Ai tuổi trẻ một thời, nghêu ngao hát

Đằng trước, đằng sau, dấu cát phẳng lì

 

Xẩm trắng, xẩm đen (*) mờ mịt một màu

Ai hay em? Biết sao mà không thấy?

“Hai mốt nước nằm, hai lăm nước dậy”

Biết con nước nào ta lại gặp nhau…

 

Đưa ai qua, đường xa ngái dặm dài

Tình yêu mới, như một ngày đã cũ …

Trong vắt, nguyên sơ, triều dâng, bão lũ

Son sắt trên đường, ta bước tới ngày mai…

 

(*)  Tên địa danh ở xã Hồng Phong, Bắc Bình, Bình Thuận

– Chữ nghiêng: Ca dao

  (more…)

Tháng Sáu 27, 2016 at 7:25 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Trường ca: Sau lá bồ đề

10731164_1487720061510565_3054862602632503733_n
Nguyễn Minh Khiêm (Thanh Hóa)

 

Sau lá bồ đề

 

  1. Trên nền đất cũ

Hình như chim cũng chưa dám về đây cất lên tiếng hót

Dù cỏ đã bắt đầu nảy lộc

Tiếng du khách cũng thì thào rất khẽ

Sợ chạm vào một cõi xa xôi

*

Chỉ còn lại những nền nhà mô phỏng

Những dấu cột nhìn trời như những hốc mắt bị quân thù khoét

Vách đất lòi ra những chiếc cọc như bộ xương sườn gãy

Thời gian tướp ra lởm chởm!

*

Nơm giậm chúm lờ chưa cháy hết

Chum vại vỡ ra màu máu

Xương thịt người văng cùng bát đũa

Nỗi đau buốt mỗi chân kiềng

*

Không đếm nổi bao nhiêu vết đạn

Từng thân dừa vỡ toác

Bung ra từng miếng sọ

Khoan thấu tim!

(more…)

Tháng Năm 20, 2016 at 7:42 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Bài đăng cũ hơn


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 350,887 Người

Categories