Posts filed under ‘SƠN TRẦN’

KHÚC TÂM TÌNH QUA “MIỀN CÁT TRẮNG”

(Báo Quảng Ngãi)- Hoàng Diễm (tên thật là Trương Binh) là người đam mê làm thơ. Thơ của anh phản ánh chân thật đời sống, tình quê, tình đồng chí… qua những câu từ mộc mạc. Tuyển tập thơ “Miền cát trắng”, vừa được xuất bản đã khắc họa điều đó, tựa như mấy khúc tâm tình.   Nhà thơ Hoàng Diễm tên thật là Trương Binh, quê xã Phổ Khánh (TX.Đức Phổ). Ông nguyên là Đại tá, Phó Giám đốc Công an tỉnh Quảng Ngãi; là hội viên Hội VH – NT tỉnh. Từ năm 2018 đến nay, nhà thơ Hoàng Diễm đã cho ra đời 5 tập thơ. Mới đây, ông đã trình làng tác phẩm “Miền cát trắng”. Đọc tập thơ này bạn đọc sẽ không khỏi ngỡ ngàng, thú vị.  

Tập thơ “Miền cát trắng” do Nhà Xuất bản Hội Nhà văn ấn hành quý III/2021, gồm 80 bài thơ thể hiện đậm nét, đa sắc màu về cuộc sống và cung bậc tình cảm. Tác giả đem đến cho người đọc cái nhìn phóng khoáng, đa chiều về cuộc sống, về đất và người Quảng Ngãi.  Trong “Miền cát trắng” có nhiều thể thơ, tôi tâm đắc nhất những bài thơ thuộc thể lục bát uyển chuyển và dạt dào âm hưởng dân ca, cùng thể thơ tám chữ chắc khoẻ và khoáng đạt. Ngoài ra, thể năm chữ dồn dập, mạnh mẽ nhưng bình dị như khúc đồng dao cũng phần nào chuyển tải được nỗi lòng của tác giả. Tập thơ mang tên gọi “Miền cát trắng” dễ làm người đọc hiểu nhầm về nội hàm. Thế nhưng khi tiếp cận và đọc hết thì sự bao quát của nó là mênh mông trong vỉa tầng cảm xúc chân thành và rung động mãnh liệt của nhà thơ hướng đến với nhiều đề tài khác nhau của cuộc sống.  Viết về tình mẫu tử thiêng liêng bao giờ cũng lay động tâm thức của những đứa con, đặc biệt những người xa quê, luôn mong ngóng ngày về, luôn hoài vọng góc quê hương, nơi ấy có hình dáng mẹ hiền. Bài thơ “Về đây với mẹ”, mở đầu cho tập thơ là sự giãi bày, là nguồn cơn sâu đằm nhất trong tâm hồn người con: “­­­­­­Đời trôi nặng những phũ phàng/ Xô con về phía dặm đàng rủi may/ Tháng ngày chìm những cơn say/ Đành tâm con nỡ đọa đày mẹ cha”. Đời muôn nẻo khi con xô dạt xứ người. Sự nhớ nhung rất thật đã tạo được dư vị ngọt ngào, dẫn dắt người đọc khám phá và rung cảm cùng tác giả: “Về nghe con sau thăng trầm/ Đón bình minh với lặng thầm lời ru”.   Khúc ruột miền Trung là nơi gánh chịu nhiều thiên tai bão lũ. Dẫu vậy, con người miền Trung không vì thế mà nhụt lòng, nản chí. Ngược lại, họ đắp xây cuộc sống, mong từng ngày tốt đẹp hơn: “Mảnh đất quê lại hồi sinh/ Chào ngày mới ánh bình minh rạng ngời/ Xuân ca reo khắp muôn nơi/ Thắp lên ngọn lửa bên đời yêu thương” (Thương nhớ miền Trung).  Thiên nhiên, đất trời luôn ưu ái dành cho vạn vật sinh khí để vươn lên, để làm đẹp cho cuộc đời. Dù là hồng, lan, cúc được con người chăm bón hay hoa dại khiêm nhường nép bên đường, con người có thể vô tình lướt qua. Mỗi con người, mỗi sự vật tồn tại đều mang một giá trị riêng, vẫn góp vào cuộc đời hương sắc:  “Nghe từ trong lòng đất/ Tháng năm dài yêu thương/ Dẫu cuộc sống vô thường/ Vẫn hương bay ngào ngạt” (Lời hoa dại).  Khắc khoải và ưu tư luôn là tiếng chim đỗ quyên não nùng khi xa bạn. Tiếng kêu chạm lắng vào tâm tư con người vừa thống thiết, vừa bi ai nhằm biểu đạt nguồn cơn, xa xót. Nhà thơ đã tinh tế góp nhặt được nỗi lòng qua tiếng kêu của loài chim bậc nhất chung tình ấy, như một sự ký thác tâm tư của con người: “Vọng nghe tiếng gọi yêu thương/ Xuân qua hè tới còn vương tơ lòng/ Duyên tình mình mãi trắng trong/ Bên nhau hạnh phúc chờ mong đủ đầy” (Đỗ quyên). Thơ viết về kỷ niệm, nhất là về chốn quê nhà bao giờ cũng đưa người đọc đến những cảm xúc thật nhất, sự cộng hưởng sẽ làm tăng thêm điều nhà thơ đan cài trong từng câu chữ. Mấy dòng lục bát dưới đây là một ví dụ: “Lục bình tím đã xuôi dòng/ Ngôi nhà xưa cũ rêu phong phủ đầy/ Cuộn theo sóng gió chiều nay/ Nghiêng nghiêng bóng ngả nhẹ lay tóc thề”.  Sự hiếu để của người con đã lắng đọng thành thơ, những dòng thơ đẹp nhất của tình mẫu tử, phụ tử thiêng liêng. Buồn vắng khi con phải xa nhà, để mẹ hiu quạnh vào ra trông ngóng: “Mẹ ở quê nhà lòng hiu quạnh/ Xuân ấm áp mà sao lòng se lạnh/ Thao thức đêm dài cả năm canh/ Mong con về bên mái lều tranh” (Mẹ ơi)…  Qua tập thơ “Miền cát trắng”, nhà thơ Hoàng Diễm đã gửi đến người yêu thơ tình cảm chân thành, nhẹ nhàng mà sâu lắng tựa như mấy khúc tâm tình là thế đó. 

SƠN TRẦN

Tháng Mười Hai 1, 2021 at 8:00 sáng Bình luận về bài viết này

GÓP VÀI LỜI TRONG VIỆC ĐÁNH GIÁ NHẬN XÉT THƠ

GÓP VÀI LỜI TRONG VIỆC ĐÁNH GIÁ NHẬN XÉT THƠ

Đang lọ mọ gõ phím cho xong cái bài kí dự thi “Từ trong kí ức” của tờ báo nọ, thì tin nhắn reo. Người gửi bảo qua trang người kia xem ổng “dập” một bạn thơ qua cách dùng từ. Chợt nghĩ, dại gì dây vào đấy, mệt thêm, vì cách đây không lâu ông ta cũng chỉnh lưng từ “thao thiết” của một người anh thân quý… Và trước đó nữa ông cũng xéo xắt cả một nhóm thơ, nhằm vào sơ hở của ai đó là viết lên trang với những lời lẽ không mấy thiện chí… Tôi thì tôi không kết bạn, vì cõi Facebook vô chừng vô đổi “mua vui cũng chỉ được vài trống canh” có chi mô nơ mà gầm ghè, hạ bệ nhau, nhất là với thơ, địa hạt của tâm hồn, của cảm xúc, của giãi bày thì vô chừng vô đỗi lắm…

Thưa các bạn Face thích thơ, đọc thơ và những người biết làm thơ, (ở đây tôi không dám gọi là nhà thơ)!

Thơ là tình cảm, thơ mở cửa ra đi từ trái tim, tâm hồn người viết và đi đến chạm vào cảm xúc, sẻ chia người đọc. Thơ là lửa, nhưng cũng có khi là sương khói. Thơ là thép nhưng nhiều lúc lại là rượu… Thế nên, đọc thơ, cảm thơ mỗi người mỗi khác và nhất là người làm thơ thì lại không theo một quy tắc bất dịch nào cả. Thành ra, khi người đọc chưa hiểu được ý tình của người viết thì xin đừng vôi quy kết thế này thế nọ… Nhà phê bình văn học Hoàng Đăng Khoa đã dẫn lời của một số nhà thơ khi nhận định về thơ rằng, khi đọc thơ, ai cũng có cho riêng mình một định nghĩa về thơ, một quan niệm về yếu tính của thơ, phản ánh trung thực năng lực cảm thụ và tạng riêng trong cảm thụ. Với người này, yếu tính của thơ là tứ, cấu tứ: “Tứ thơ, cấu tứ thơ chính là dấu vết cuối cùng để nhận biết đó là “thơ” hay “không thơ” trong các bút pháp có tính hậu hiện đại” (Nguyễn Đức Tùng); nhưng với người khác thì: “Thơ hiện đại không nhất thiết lúc nào cũng lập tứ. Hạt chữ được ‘ném’ đúng chỗ tự thân sẽ nảy mầm, sẽ phát sáng, sẽ tuần hoàn, sẽ ảo diệu đến… vô ngôn” (Phan Hoàng). Người này quan niệm yếu tính của thơ là cách “làm chữ”, cách tổ chức ngôn ngữ: “Thơ là một cách tổ chức ngôn ngữ hết sức quái đản để bắt người tiếp nhận phải nhớ, phải cảm xúc và phải suy nghĩ do chính hình thức tổ chức ngôn ngữ này” (Phan Ngọc), thơ là cách “sử dụng ngôn ngữ”, là “cấu trúc riêng” để “tạo hiệu ứng đặc biệt nơi người đọc”, “hình thức của nó, cách tổ chức ngôn ngữ của nó là điều quyết định để cho nó trở thành thơ” (Quốc Việt), thơ là “bóp méo ngôn ngữ hàng ngày một cách nghệ thuật” (Thụy Khuê), chữ “chính là yếu tính của thơ; vì nếu viết không khéo, chữ chỉ là những câu nói giao tiếp có vần hoặc không vần mà thôi” (Triệu Từ Truyền)…

(more…)

Tháng Năm 15, 2021 at 8:35 sáng Bình luận về bài viết này

TRANG THƠ CHỨA NHỮNG NỖI NIỀM…

TRANG THƠ CHỨA NHỮNG NỖI NIỀM…

          Tôi đã đọc thơ ông với tâm thế đón nhận, trân trọng những gì hay nhất, đẹp nhất và cũng buồn nhất của một thời gửi gắm qua từng bài, từng câu. Để rồi vừa ngạc nhiên, thán phục vừa lặng thầm nghĩ suy về thân phận con người ở một thời chưa xa, khi đất nước chưa được thanh bình. Để cảm, để hiểu và để day dứt cho một tài hoa nhưng rất đỗi bình dị, gần gũi.

          Ông là nhà thơ Vũ Hồ, tên thật là Võ Tấn Nhơn (1932 – 2018). Ông sinh ra và lớn lên bên bờ Bắc của dòng Vệ Giang êm đềm con nước. Ông từng là cử nhân Văn khoa, nguyên là giáo viên của một trường cấp 2 của huyện Tư Nghĩa.

          Tôi chưa từng gặp ông, chỉ nghe tên ông và đọc thơ ông trong những lần ngồi cùng nhóm văn nghệ sĩ Sông Vệ. Những mong một ngày nào đó ghé thăm ông thế nhưng điều ấy không thành vì ông đã ra đi cách nay gần năm tháng. Buồn, tiếc là cảm xúc của tôi khi nhận tin dữ. Tôi đã lặng lẽ tìm thơ ông đọc như một cách giải mã những nỗi niềm của nhà thơ tài hoa. Và may mắn thay, trên tay tôi giờ đây là tập “Sao Khuya” xuất bản năm 1963 và tập “di cảo” là những gì còn lại được ông viết sau năm 1975.

(more…)

Tháng Tư 6, 2019 at 9:11 sáng Bình luận về bài viết này

Phạm Thanh Lương – Tình thơ một khúc trao nhau

Phạm Thanh Lương – Tình thơ một khúc trao nhau

                                                                                                          SƠN TRẦN  

(Báo Quảng Ngãi)- Sau ba tập thơ “Thơ của Biển”, “Hai nửa yêu thương” và “Mùa đã cũ”, Phạm Thanh Lương, sinh năm 1978, là Hội viên của Hội Nhà báo Việt Nam, Hội viên của Hội Văn học nghệ thuật tỉnh Quảng Ngãi, hiện công tác tại Sở TT&TT Quảng Ngãi đã cho ra mắt  “Tình thơ cho em”. Tập thơ thứ tư này đã minh chứng đầy đủ sự hoàn thiện trong độ chín của việc sử dụng ngôn từ cũng như biết tiết chế cảm xúc khi đi vào địa hạt quen thuộc mà nhiều người từng  khám phá – thơ tình.
                                                                                                           

 “Tình thơ cho em” (Nhà xuất bản Hội Nhà văn), như đúng tên gọi, 56 bài thơ thì quá hai phần ba viết về tình yêu đôi lứa. Những điệu hồn cất lên khi e dè, sâu lắng khi  nồng nàn, mãnh liệt. Có hờn ghen, xuyến xao, có lời tỏ bày, thủ thỉ. Mọi cung bậc cảm xúc được tác giả thể hiện chỉnh chu, không sáo mòn, không câu nệ và rất thật như bản thân trải nghiệm, nửa muốn giữ kín cho mình, nửa muốn giãi bày để mọi người soi vào đó: Chạnh lòng ôm mối tình thơ/Thềm leo hoa tím dại khờ thời gian/Tôi nay tiếc nỗi vội vàng/Tình thơ chưa nói nhỡ nhàng hư không! (Tình thơ cho em).
(more…)

Tháng Một 29, 2018 at 3:43 sáng Bình luận về bài viết này

Giới thiệu tập thơ Nghiêng của tác giả Phạm Thảo

Nghiêng lòng chờ đợi câu thơ

(Báo Quảng Ngãi)- “Nghiêng” là tập thơ đầu tay của nhà thơ- nhà giáo Phạm Thảo, vừa được NXB Hội Nhà Văn phát hành. Với chưa đầy 100 trang in, hơn 60 bài thơ góp mặt là những tình cảm, cảm xúc chảy trôi miên man qua những dòng thơ, ý thơ đầy trăn trở và chan chứa tình cảm.

Phạm Thảo, sinh năm 1969, ở thị trấn Sông Vệ (Tư Nghĩa). Anh hiện là giáo viên Trường Tiểu học Tây Hiệp, xã Nghĩa Hiệp (Tư Nghĩa) và là Hội viên Hội Văn học Nghệ thuật Quảng Ngãi.

Với hồn thơ sâu lắng, dạt dào cảm xúc, giàu chất suy tư, tác giả ghi lại những tình cảm chân thành, những suy ngẫm của mình với tình yêu, gia đình, với quê hương đất nước. Đó là những tình cảm chan chứa của nhà thơ và được đi vào thơ một cách tự nhiên, bình dị và có sức gợi cảm thiết tha. Đọc cả tập thơ, người đọc nhận ra giá trị mà mỗi con người trong cuộc đời đều cần nâng niu, trân trọng và cảm tưởng thi sĩ có mặt ở nhiều miền quê của đất nước và đến đâu anh cũng kịp ghi lại những cảm xúc của mình với những bài thơ thật lắng đọng, nhưng không kém phần suy tư, trăn trở. Cả tập thơ hơn 60 bài thơ, với đủ thể loại đã đem đến cho độc giả một niềm khoái cảm thiết tha, bởi cái tình, sự trải nghiệm của tác giả.

Tiêu đề ngắn gọn, đầy sức gợi “Nghiêng”, tác giả muốn đưa người đọc vào khoảng sâu cùng, lắng đọng của cảm xúc, để kịp giãi bày, suy nghiệm cùng tác giả. “Nghiêng”, trong nội hàm cảm xúc, chúng ta có thể chiết tự một cách cụ thể về một trạng thái tình cảm, một sự nghiêng về điều gì đấy để nắm bắt, để tường tận. Trong mạch cảm xúc chủ đạo của “Nghiêng” người đọc cũng dễ dàng nhận ra điều đó: “Mưa nghiêng/ theo gió chiều đông/ Lá rơi /Nghiêng cánh bồng bềnh/ Trong đêm/ Chiều buông/ Nghiêng nắng bên thềm/ Nghiêng vành trái đất/ngày đêm xoay vần”.

Suy cho cùng, đã được sinh ra, con người luôn trong thể thống nhất và sự hướng về nhau, kết đôi là điều dĩ nhiên. Và khi không được trọn vẹn, viên mãn, thì cảm xúc nảy sinh khiến cho tâm hồn chênh chao, trái tim chực vang lên lời thiết tha, chờ đợi: “Lá xanh/ Xanh thắm lá ơi/ Cội nguồn/ Vẫn đợi là nơi nghiêng về!”.

Ngôn ngữ thơ Phạm Thảo hàm súc, giàu hình ảnh. Ở nhiều bài thơ, người đọc cảm nhận được rằng tác giả không quá dụng công trong kỹ thuật, mà dường như rất tự nhiên ý tình trọn vẹn như vốn dĩ phải thế: “Ta nghe…/ ta với riêng mình/ Bâng khuâng/ lạc lõng giữa thinh không chiều!” (Ta nghe…).

Chúng ta hay nghĩ về cảm xúc chân thật của nghệ sĩ, bởi sự tự nhiên, ra đi từ chính trái tim mới rung động trái tim người khác. Bài thơ “Ngày vàng ái ân” đã có những câu thơ tuyệt bút: “Ta về cố xứ lặng thinh/ Thả thương vào nốt thơ tình riêng mang”.

Thơ, trước nhất cần cái tình. Phạm Thảo đã làm được điều ấy. Với tập thơ đầu tay, nhẹ nhàng, dung dị tôi tin rằng tác giả sẽ làm hài lòng bạn đọc khi đón nhận nó như món quà tinh thần, để cùng sẻ chia, đồng cảm trong “thế giới phẳng” nhiều sự pha trộn thông tin.          
        

Bài, ảnh: Sơn Trần 

Tháng Một 3, 2018 at 7:17 sáng Bình luận về bài viết này

CẢM NHẬN TẬP THƠ “CHƠI GIỮA THƯỜNG HẰNG” CỦA NGÃ DU TỬ

CẢM NHẬN TẬP THƠ “CHƠI GIỮA THƯỜNG HẰNG” CỦA NGÃ DU TỬ

  • Trần Đức Sơn

 

Mỗi cuộc chia ly, hạnh ngộ trong cuộc đời này đều là do duyên số định đoạn. Đúng sai, hư thực, có không, thường biến hay bất biến đều do lẽ trời sắp đặt. Con người, mỗi khi họ nhận ra được lẽ thường hằng của số kiếp nhân sinh bởi tạo hóa xoay vần, giữa đôi bờ sinh diệt thì sẽ bừng ngộ, sẽ tiếc nuối và nhiều khi lại dửng dưng bất chấp. Và cứ thế rong chơi cho phỉ ngày tháng tang bồng.

Đọc tập thơ “Chơi giữa thường hằng” của nhà thơ Ngã Du Tử, tôi có cảm nhận như thế. Tập thơ xinh xắn, thiết kế trang nhã, được chia làm hai phần. Phần chính “Chơi giữa thường hằng” gồm 10 chương tương ứng là 10 bài lục bát, chừng 400 câu lục bát, khuynh hướng thiền rõ rệt, phần hai là những bài thơ rời. Ngoài hai phần chính là lời giới thiệu, lời bạt, lời thưa và cảm nhận của chính tác giả và thi hữu thân quý. Đây là điều ít khi có của một tập thơ. Tuy nhiên, nhờ những yếu tố này, đã giúp người đọc tường tận hơn, hiểu hơn cõi lòng thẳm sâu của tác giả để đồng điệu, sẻ chia, để giải mã được những tín hiệu nghệ thuật… từ đấy cảm xúc dễ dàng thăng hoa. Đặc biệt, một khi có sự cộng hưởng, giao thoa thì sự hiểu thấu về những cuộc gặp gỡ tâm hồn như thể định sẵn của duyên kiếp, để cùng say sưa trong từng ý thơ lấp lánh vẻ đẹp của Phật pháp nhiệm màu.

Để cảm nhận hết điều tác giả gửi gắm trong tập thơ, có lẽ chúng ta phải mất khá nhiều thời gian. Vậy nên, trong khuôn khổ giao lưu này, tôi chỉ xin dành ít phút nêu vài cảm nhận cá nhân khi tiếp cận tập thơ ngõ hầu tìm sự tri âm, đồng điệu.

(more…)

Tháng Tám 21, 2017 at 6:55 sáng Bình luận về bài viết này

Chùm thơ Sơn Trần

8-1415753926_660x0

Chùm thơ Sơn Trần

 

THÔI ĐỪNG
Thôi đừng ghẹo gió vờn trăng
Để cho đêm lạnh muộn mằn giấc say
Cớ sao giam nắng ngang ngày
Cánh hoa ngậm sắc hương bay nửa chừng….

Thôi đừng mắt tránh người dưng
Vít cong cung nhớ ngập ngừng lối quen
Cực lòng lấp nỗi chông chênh
Bằng câu thơ vụng bắt đền thiệt hơn

Thôi đừng xô lệch hoàng hôn
Nỉ non nhịp phách đèo bòng làm chi
Cầm bằng ngoảnh mặt mà đi
Bao giờ cạn hết sân si hãy về!

  (more…)

Tháng Ba 26, 2015 at 9:09 sáng Bình luận về bài viết này

Truyện ngắn: ÁNG MÂY XANH BAY QUA THÀNH PHỐ.

544800_187195234764910_464040537_n

ÁNG MÂY XANH BAY QUA THÀNH PHỐ

 

Thành về.Hơn 12 giờ.Tôi biết chính xác điều này khi kín đáo liếc nhìn màn hình điện thoại ném ở góc giường.Đêm nào cũng vậy, rất nhẹ nhàng,nó tụt giày xách tay,lách cửa vào phòng.Lúc này,Duy và Ninh đã buông mùng,chỉ còn tôi cố ngồi viết cho xong đoạn cuối cái truyện ngắn để kịp mai gởi báo.Thức khuya thế? Có gì mới đọc nghe đi!. Thành giả lả khi biết tôi còn thức.Tôi chui đầu ra,thoái thác:Đâu có,viết thư xin tiền thôi!. Nhắc đến tiền,hình như đối với sinh viên bao giờ cũng có hiệu ứng tức thời.Thành cười như mếu.Ừ,tao cũng sắp hết tiền rồi. Nói xong,Thành leo lên giường ngã xuống.Trông mặt nó buồn buồn làm sao ấy…

(more…)

Tháng Bảy 25, 2013 at 9:43 sáng 2 bình luận

Truyện ngắn: NỘI ƠI! của Sơn Trần

NỘI ƠI!

Trời chuyển,nội kêu mệt,đắp hai lần chăn vẫn thấy lạnh.Tôi sợ quá điện cho chú.Giọng chú bình thản đến không ngờ:

-Thế à? Nhưng…ai đã mua bữa tối cho Mích chưa?

Tôi sững sờ đặt ống nghe xuống.Mích là con chó chú rất quí.Ngày hai bữa sáng, chiều nội vẫn thường ra chợ mua thức ăn cho nó.Tôi liếc nhìn nội,nỗi ngậm ngùi dâng lên cổ.Nghẹn ngào.

-À,Sơn này…nội mệt nhọc chống tay ngồi dậy.Tôi lật đật chạy đến,một tay đỡ lấy lưng,một tay đặt lên trán nội.Hầm hập nóng.Nội dúi vào tay tôi mười ngàn bảo ra chợ mua thịt hoăc trứng về cho Mích.Tôi gật đầu,đỡ nội nằm xuống rồi dắt xe đi.

Nội tôi sinh được hai người con.Bố tôi và chú.Ngày trước nội ở dưới quê với gia đình tôi.Từ khi bố tôi hy sinh cận ngày giải phóng cũng là giờ khắc mẹ trở dạ sinh tôi,chú đón nội lên thành phố,theo lời chú,để báo hiếu và làm tròn trách nhiệm thay anh mình.

(more…)

Tháng Bảy 18, 2013 at 8:21 sáng Bình luận về bài viết này


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 441 960 Người

Chuyên mục