Posts filed under ‘BÙI THỊ THƯƠNG’

Giấc mơ mang màu ngói cũ

thuong

Giấc mơ mang màu ngói cũ

(Báo Quảng Ngãi)- Ngày con quyết định rời quê vào thành phố, má không khóc, không cười, không nói gì, chỉ thấy đôi mắt mọng nước đến nao lòng. Hình ảnh má với chiếc nón lá, cái quai nón màu ngói cũ, đôi môi khô khốc, đứng ở đầu ngõ vẫy vẫy khi con đi, đã chạy vào những giấc mơ cuối những chiều tà.

Thành phố, người và xe, ồn ào, khói bụi và những vụ tai nạn cũng như cơm bữa, má luôn gọi nhắc “cẩn thận nghe con”. Thành phố, người người chen chân nhau, cơ hội nhiều không thua gì cám dỗ, con người cũng mệt mỏi với bon chen, bữa cơm nhà dường như là điều xa xỉ, má luôn gọi “ăn gì má gửi ghen”. Thành phố, con mải mê thâu đêm với những cuộc vui bạn bè, má thức thâu đêm với những chiếc chiếu cói để sáng mai phơi cho kịp nắng. Con không kịp gọi để nhắc má “ngủ sớm nghen má”. Ngày cánh diều chợt bay ngang qua thành phố, chiều buồn như những sớm mai, con nằm nghe tiếng cô hàng rong đầu xóm gọi “bánh xèo không” mà nhớ nhà, nhớ xóm, nhớ tiếng má đến nao lòng, chỉ là con không còn gọi cho má được nữa, và nơi đó má cũng vậy. Có những điều khi hối tiếc thì đã muộn, khi hối tiếc thì cánh diều cũng đã đứt dây, tuổi thơ đã bay xa!

(more…)

Tháng Mười 13, 2015 at 1:23 sáng Để lại phản hồi

TRÔI THEO NHỮNG GIẤC MƠ

1958310_627924610624750_7784459088570858434_n

TRÔI THEO NHỮNG GIẤC MƠ

Có những ngày chợt nhủ mình hãy trôi đi với những cô đơn, những suy nghĩ vụng dại, những bộn bề trăn trở. Và rồi, lại tự nhủ mình, già đi một tí, sống chậm đi một tí, để có thể nhởn nhơ ngồi ngay con hẻm nhỏ này, nhìn ngày chợt trôi ngang. Đã bao ngày như thế. Đã bao lần như thế…
Chiều… Có những chiều ta muốn mình bé lại, để được nằm soài trên cánh đồng lúa mát sau mùa gặt, để được ve vãn nhai nhai mấy cọng rơm vàng, thấy cái ngọt ngang qua đầu lưỡi, nhưng chưa đủ xua đi cái đắng chát của những giọt mồ hôi. Để rồi ta thấy dáng cha lầm lũi, bóng mẹ hao gầy, con trâu già phe phẩy đuôi hóng gió. Nhắm mắt lại và mở ra là thấy bầu trời thăm thẳm, xanh và trong, những con diều chao nghiêng, cao vút. Bình yên biết mấy! 

(more…)

Tháng Mười Hai 4, 2014 at 5:05 sáng Để lại phản hồi

Chùm thơ Bùi Thị Thương

         Thuong

BÙI THỊ THƯƠNG

Sinh năm: 1992

Quê: Tịnh Kỳ, Tp Quảng Ngãi

Hiện ở: An Kỳ, Tịnh Kỳ, Tp Quảng Ngãi

Cử nhân Khoa Ngữ văn – Đại học Qui Nhơn

Hội viên Hội VHNT Quảng Ngãi

Email: buithithuongqng@gmail.com

 (Bùi Thị Thương là một trong hai Hội viên được kết nạp dưới  22 tuổi,

kể từ  25 năm Ngày tái lập Hội VHNT tỉnh Quảng Ngãi 1989 -2014) (more…)

Tháng Mười 28, 2014 at 8:39 sáng Để lại phản hồi

CHỜ BÃO

10479708_640014189415792_3896778006785645788_n

CHỜ BÃO 

PNO – Bà lại đứng trên bờ cát, mắt đăm đăm nhìn về phía biển, nơi những con tàu băng băng chạy dọc dài theo ngàn khơi xa, để lại phía sau những vùng bọt biển trắng xoá tung tràn… 

Hầu như ngày nào cũng thế, cứ vào lúc hoàng hôn nhuộm tím mặt biển, người phụ nữ ấy lại tìm về với biển, đứng nhìn về nơi xa bằng ánh mắt chờ đợi và hi vọng. Bà chờ điều gì đó trong khi ngày đã lịm tàn. Ở mảnh đất này ngoài cát bỏng, nắng và gió thì chỉ còn lại bão tố phong ba, và những phận đời khổ nhọc. – “Mẹ chờ gì đấy?” – “Chờ bão con à!” – “Tại sao mẹ lại chờ bão đến?” – “Vì bão có thể sẽ mang cha về bên chúng ta”. 

Bà lại đưa ánh mắt hướng về phía xa xăm. Tôi thưòng bắt gặp bà lang thang trên bờ biển. Biển như đang che giấu và lấy đi tài sản quý giá của bà, và lúc này bà lại về đây để đòi! – “Cha đâu hả mẹ?” –“Cha con đi đến một nơi rất xa” – “Thế khi nào cha mới trở về?” – “Khi những cơn bão kéo đến con ạ!”.

(more…)

Tháng Mười 23, 2014 at 6:34 sáng Để lại phản hồi

“LINH LAN”

1601460_408852422590218_2660264681441695619_n

“LINH LAN”

Con… của những ngày đầy nắng…
Ngày con chào đời là ngày của mùa hoa Linh Lan reo mình trong nắng. Ba hay nói: “Linh Lan là biểu trưng cho hạnh phúc”, và con được sinh ra vào những ngày cuối mùa xuân Linh Lan nở – đầy hạnh phúc.
Linh Lan còn có tên là “nước mắt của mẹ” vì theo truyền thuyết, hoa được mọc lên từ giọt nước mắt của Eva khi bị đuổi ra thiên đàng. Có lẽ vì thế mà hoa có màu trắng và hình hài như những giọt nước mắt.
Con luôn tin rằng “Những chùm hoa Linh Lan ấy là bậc thang đến thiên đường” và ngày con đến với cuộc đời là ngày Mẹ đã treo mình trên những bậc thang trắng xóa. Lúc nhỏ ba hay nói: “Mẹ đến nơi xa, ở đó Mẹ có thể nhìn thấy rõ con, nhìn con cười, nhìn con khóc, nhìn con vui chơi, và nhìn con lớn”. Đó có lẽ là câu chuyện cổ tích đầu tiên trong đời con. Con không thích cổ tích, nhưng con tin vào câu chuyện ấy, và tin rằng đâu đó còn có một phép màu. Con vẫn hi vọng rằng, vào một đêm nào đó, khi mặt trăng còn đang mãi mê đùa vui với những ông sao trên bầu trời, khi những nàng tiên đi ngủ, khi ánh trăng tỏa sáng rực khu vườn sau nhà, chính khi đó, Mẹ sẽ bước dần về phía con từ những bậc Linh Lan. Nhưng giấc mơ mãi chỉ là một giấc mơ.

(more…)

Tháng Tám 14, 2014 at 7:58 sáng Để lại phản hồi

GIẤC MƠ NGHIÊNG

1005543_631283720294133_8160327532796658802_n

(ảnh Phạm Ngọc Dũ)

BÙI THỊ THƯƠNG (Tịnh Kì, Tp Quảng Ngãi)

GIẤC MƠ NGHIÊNG

Nắng rát mùa tôi
Nắng rát hồn tôi
Tí tách hạt mưa trốn tìm trên mí mắt
Lăn
Lăn…
Mùa trốn tìm nhau – hòn đá cũng mòn
Những bài ca còn son chưa một lần được căng tròn nốt nhạc
Những giấc mơ còn non chưa một lần tỉnh ngủ mà còn

Tôi ru em ngủ – ngủ thôi em,

ngủ giữa những muộn phiền bão giông chưa kịp trở mình vun vút
ngủ thôi em khi giấc chiêm bao chưa được lấp đầy bởi những mộng mị ảo huyền
giấc mơ nghiêng nghiêng – em tôi nghiêng nghiêng
cánh diều nghiêng –
nghiêng giấc chiêm bao

(more…)

Tháng Năm 28, 2014 at 7:36 sáng Để lại phản hồi


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 333,991 Người

Danh mục