Posts filed under ‘BÙI ĐỨC ÁNH’

Truyện ngắn: BÀN TAY LẠNH GIÁ

Truyện ngắn: Bùi Đức Ánh (Tp HCM)

BÀN TAY LẠNH GIÁ

 

Tờ lịch theo gió lạnh bay vèo xuống đất, Hà Thu luống cuống nhặt lên. Hằng ngày cô bận bịu với công việc nhà và đồng ruộng nên không rỗi để tâm đến ngày tháng. Bây giờ nhìn tờ lịch trên tay mới giật mình thoảng thốt, cô nắm chặt tờ lịch trong tay, ngày ba mươi tháng mười một âm lịch rồi đấy. Lòng như se lại, cái lạnh mùa đông không đủ làm trái tim cô tê tái mà là nỗi lo toan chất chồng lên từng ngày tháng lại khiến cô thấy chạnh lòng. Mùa xuân đã đến cận kề , cô xoa đều hai lòng bàn tay cọ vào nhau để tìm chút hơi ấm. Bao suy nghĩ lo lắng làm bận rộn cả ánh mắt hao gầy.

  • Mẹ ơi! Mấy đứa bạn con đã có áo quần mới mặc tết cả rồi. Mai mẹ dắt con đi siêu thị mua nhé!- Chưa thấy hình đã nghe tiếng cu Tí vọng từ đầu ngỏ.

Hà Thu xoay người  lại xoa đầu con mắng yêu :

  • Con trai ngộ quá, đi học về chưa kịp thưa mẹ đã đòi mua áo quần mới rồi!

Đôi má nó phụng phịu, miệng nói ngập ngừng như sắp khóc:

  • Dạ…Con xin lỗi mẹ, vì mấy đứa bạn con ai cũng khoe có đồ mới, giày mới, mũ mới nên con chỉ nghĩ đến việc về xin mẹ dẫn đi mua thôi!

Hà Thu ôm con vào lòng thỏ thẻ:

  • Để thong thả mẹ sẽ sắm đồ tết cho con có áo quần đẹp mặc đi chơi cùng các bạn… nhưng không phải bây giờ!

(more…)

Tháng Ba 20, 2017 at 7:10 sáng Để lại phản hồi

Chùm thơ: BÙI ĐỨC ÁNH

10613035_1455326021400391_6316032709763518063_n

Chùm thơ: BÙI ĐỨC ÁNH

 

CHỢT MƯA SÀI GÒN

 

Mưa chiều lạc phố phương Nam

Giọt buông ký ức, giọt làm nhớ nhung

Người xa năm tháng mịt mùng

Mùa giăng kỷ niệm chưa từng cách chia

Giọt bơ vơ, giọt thầm thì

Nghe trong tí tách những gì chưa nguôi

Mưa ru em, mưa ru tôi

Mưa ru một mái hiên ngồi trú mưa!

  (more…)

Tháng Sáu 27, 2016 at 7:34 sáng Để lại phản hồi

Chùm thơ: BÙI ĐỨC ÁNH

quangngai4-768x432

Chùm thơ: BÙI ĐỨC ÁNH

 

NGẬP NGỪNG MÙA HẠ

 

Con sông mùa hạ nghe trống vắng

Một cánh bèo theo cũng ngập ngừng

Có chút nắng trôi ngày trễ hẹn

Để chiều đứng ngóng một mình tôi.

 

Em đã mười năm không ngoảnh lại

Gió bãi trăng ngàn mịt mù giăng

Cánh phượng học trò phai sắc đỏ

Mối tình câm lặng phía xa xăm!

(more…)

Tháng Năm 16, 2016 at 2:37 sáng Để lại phản hồi

Truyện ngắn: BÍ MẬT TRONG CHIẾC HỘP GIẤY

10710936_451691134969227_6560642738066278715_n

BÍ MẬT TRONG CHIẾC HỘP GIẤY

Những cánh hoa hồng óng ánh sương mai nở rộ trước hiên nhà. Lối vào nhà Vi quanh co nhưng đầy màu sắc quyến rũ.Vi nổi bật trong bộ áo dài duyên dáng, vẻ đẹp thanh tao, búi tóc cao, hai lọn tóc xoắn thả ngang vai. Bầu trời thu trong vét  màu xanh thẳm. Cô chuẩn bị đeo cặp đi học thì tiếng chuông ngoài cổng reo vang. Đến giờ đi học rồi, ai còn bấm chuông nhỉ? Cô dắt xe đạp ra cổng, đang lúi húi mở khóa thì đằng kia  một giọng nam trong trẻo vang lên: “Chào Vi, mình đợi Vi nãy giờ nè! Cho Nhật Anh quá giang xe đến trường sáng nay nhe!”. Vi cố tìm lại trong tâm trí mình người con trai có vóc dáng cao cao đang đứng trước mặt mình là ai sao thấy quen quen, hình như đã gặp lần nào thoáng qua ,cô lấy chiếc kính cận đeo vào mắt để nhìn  gã con trai tự nhiên sáng nay chờ  mình đi học, nhưng chưa nhớ ra nổi. Cô đưa tay xem đồng hồ chỉ còn mười phút nữa vào lớp. Vi  mở khóa cho xe đạp điện vọt tới, bỏ gã lạ sau lưng với cái nhìn  ngơ ngác, gương mặt tái đi vì ngượng trước những ánh mắt thoáng qua vội vã của dòng người, rồi mất hút trong khói sương dày đặc. Kế thượng sách  không thành, thôi đành quay về hạ sách.  Nhật Anh cắm cổ chạy thật nhanh, bụi đường lẫn trong sương mù mịt quấn theo gót chân. Lúc này trong đầu không còn thời gian để nghĩ gì, làm gì, chỉ nơm nớp lo sợ trễ tiết học văn đầu tiên. Trong các môn học Nhật Anh chỉ nổi trội  các môn toán, lý, hóa. Còn môn văn là dở nhất nên bị cô giáo chiếu cố.

                                                          ***             

(more…)

Tháng Ba 23, 2016 at 9:07 sáng Để lại phản hồi

Chùm thơ Bùi Đức Ánh:

quangngai4-768x432

Chùm thơ Bùi Đức Ánh:

 

CUỐI NĂM CHỢT NHỚ

 

Con sóng từ năm cũ

Còn bần thần trên bãi biển sáng nay

Mùa đông dai dẳng gió

Người về một cơn say.

 

Chợt nhớ ngàn lau trên đường thiên lý

Chợt nhớ cánh buồm trên bến sông quê

Chợt nhớ em môi hồng ngày thơ ấu

Chợt nhớ dáng ta ngồi chiều muộn ven đê

 

Cuối năm bao nhiêu mong ngóng

Cuối năm bao nhiêu đợi chờ

Cuối năm ai đưa ai đón?

(more…)

Tháng Một 26, 2016 at 8:58 sáng Để lại phản hồi

Chùm thơ BÙI ĐỨC ÁNH

1926881_708108149244077_5797863903221133772_n

Chùm thơ BÙI ĐỨC ÁNH

 

BIỂN MỘT NIỀM RIÊNG

 

Ta lại về đứng với biển bao la

Sống miệt mài vẫn từ ngàn năm trước

Có tiếng ru xa thẳm

Có tiếng hát mơ hồ

Biển thời tổ tiên một màu xanh cổ tích

 

Ta ôm ấp hàng dương này

Ta nâng niu hòn đảo kia

Cũng để bãi cát dài binh yên mãi mãi!

  (more…)

Tháng Mười Hai 15, 2015 at 7:15 sáng Để lại phản hồi

Mảng văn xuôi của nhà thơ Bùi Đức Ánh

             Anha

   Mảng văn xuôi của nhà thơ Bùi Đức Ánh                                                                                                                                                                    

            Một buổi sáng mùa Thu đẹp trời, bất ngờ tôi nhận được tập truyện ngắn của nhà thơ Bùi Đức Ánh gởi từ bưu điện “Người đàn bà bên bếp lửa”*. Tên truyện thấy hấp dẫn ( vì tôi luôn có cảm tình đặc biệt với những bài viết dành cho phụ nữ) nên sẵn lúc rảnh mở ra xem ngay.

            18 truyện với những tựa bài là lạ “ Người đàn bà bên bếp lửa”, “ Trong ngôi nhà màu trắng” “Không được quyền lựa chọn”, “ Đoản khúc tháng tư”, “ Mưa ấm áp”, “ Cổng hoa vàng”, “ Trăng khóc”…Tôi đọc một loạt vì văn phong nhẹ nhàng, chân thật, không khoe chữ, làm màu, ý tứ sâu sắc với những chi tiết đầy kịch tính. Mỗi chuyện là một tâm tình mà đa phần là những chuyện trái ngang của nhiều nhân vật nữ.

           “ Người đàn bà bên bếp lửa” viết gọn gàng, không nhiều tình tiết lắm nhưng thu hút, tác giả miêu tả nhân vật nữ trong truyện cho thấy sự ngây thơ khờ dại của người phụ nữ trẻ khi hết lòng tin yêu một họa sĩ vừa có chút tiếng tăm đã vội học thói phụ bạc. Trong khi cô cũng đang là sinh viên hội Mỹ thuật với tay nghề tài hoa không thua kém ai mà vì tình yêu bỏ hết công danh sự nghiệp để tận tụy phụng sự người tình và nhận lấy bao đớn đau tủi nhục. Nhưng may mắn thay, cuối cùng cô cũng nhận ra tình đời và trở lại ngôi trường. Còn chàng họa sĩ kia, mãi đến khi nàng bỏ đi, có người đến mua bức tranh mà chàng ta vẻ cô ( trong lúc tức giận) ngồi bên bếp lửa như chờ đợi ai với gương mặt đã tàn phai nhan sắc thảm hại, anh ta ngạc nhiên trước người khách lạ muốn mua bức tranh xấu xí, khách giải thích là ông ta thèm khát cảnh người phụ nữ ngồi canh bếp lửa ấm trong gia đình mà ông sống ở nước ngoài không bao giờ được hưởng cảnh này. Lời nói của người khách khiến chàng nghệ sĩ tỉnh ngộ nhưng người tình của chàng đã trở về bên giảng đường rồi. Chuyện ngắn gọn nhưng để lại ấn tượng nơi người đọc một bài học chua cay về tình yêu nhất là đối với một số người mang mỹ danh “nghệ sĩ”.

(more…)

Tháng Mười Một 18, 2015 at 4:02 sáng Để lại phản hồi

Post cũ hơn


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 334,590 Người

Danh mục