Chùm thơ NGÃ DU TỬ:

Chùm thơ NGÃ DU TỬ:

 

VÁC THUYỀN VỀ PHỐ

 

Ngược dòng rong chơi vác thuyền về phố 

họa hoằn tìm ra đáp số đời thường

thuyền dong buồm sẽ đến muôn phương

ngặt cửa khẩu cấm người không giấy

 

Nên quay gót vác thuyền về phố quậy

may giúp người phố thành mang chí Hồng Hoang

trùng dương kia có phải là thiên đàng 

cho phỉ sức hải hồ trên biển mặn

 

Ồ, quả đất phải chăng là mặt phẳng

đáp số đời thường có lẽ dễ tìm ra

khi lòng nhân nhận chìm trong bão tố phong ba 

nên vũ trụ sắc se buồn u ám

 

Khi đài các đứng trong phường lịch lãm 

quắc mắt nhìn xem bọn giá áo đến dường nào

Giá trị thực tài năng bao giờ cũng nghiệt ngã lao đao

ung dung đứng với thời gian và lẽ thật

 

Tít mắt sướng vui trong phù vân vật chất

thường trái tim không bằng quả sim rừng

dẫu khó khăn với muối mặn cay gừng

tri thức bao giờ cũng vượt lên phía trước

 

Lương tâm là tấc thước đo lòng người

sao không mặn nồng cho đến mười mươi

lại ậm ọe khóc cười trong cõi sống

cái thực cuộc đời không thể là giấc mộng

 

Dòng sông nào cũng mang nước về biển mặn

đời con người bao nhiêu lần giọt đắng

ừ, thì ta vác thuyền về phố 

và vác tình ta đi dạo khắp nước non

(more…)

Advertisements

Tháng Tám 21, 2017 at 6:50 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

 TRẦM THỤY DU VỚI NHỮNG HOÀI NIỆM BUỒN

            

 TRẦM THỤY DU VỚI NHỮNG HOÀI NIỆM BUỒN

                                                                                                            Thanh Tánh

          Trầm Thụy Du là bút danh của Dương Thành Vinh, một gương mặt thơ quen thuộc trong giới văn nghệ Quảng Ngãi. Bạn đọc tuổi mộng mơ của những năm trước và sau 1975 còn biết đến thơ anh nhiều hơn qua các tạp chí Thằng Bờm, Tuổi Hoa, Tuổi Ngọc, Áo Trắng… Làm thơ từ rất sớm nhưng đến cuối đời anh chỉ in 03 tập thơ mỏng: Vĩ cầm xanh, Khúc hoài niệm và Thắp lên miền nhớ.

          Tôi quen Trầm Thụy Du từ hơn 30 năm trước. Còn nhớ trong buổi sơ giao có rượu gạo và đĩa ốc luộc, anh đọc tôi nghe bài thơ Nhớ một vầng trăng anh viết sau ngày giải phóng. Bài thơ tặng người con gái anh yêu chưa một lần nắm tay đã rời xa mái trường, âm điệu buồn man mác. Về sau có dịp đọc thơ anh nhiều hơn mới nhận ra Trầm Thụy Du có một phong cách thơ riêng, hơi thơ có vẻ cũ, từ ngữ nhuốm màu cổ điển nhưng ý thơ mới, tứ thơ lạ, nhiều câu vần điệu bất ngờ, thú vị. Khác với con người anh vui tính, ồn ào, nói lái hạng siêu, lắm khi tếu táo, thơ anh đầy chất suy tưởng, chiêm nghiệm, chìm đắm trong hoài niệm, tiếc nhớ không nguôi về tuổi thơ, kỷ niệm học trò và những cuộc tình bóng mây xa khuất. Khi đã tri thiên mệnh, chầm chậm 60, thơ anh nghiêng hẳn về phía vô thường có phảng phất lời kinh kệ nhà Phật với những cõi ta bà, kiếp phù sinh, vô lượng, vô biên, mê chấp, thị hiện…

(more…)

Tháng Tám 10, 2017 at 7:07 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Chùm thơ Bùi Đức Ánh

Chùm thơ Bùi Đức Ánh (Tp HCM)

 

VÀO HẠ

 

Không ai cất tiếng gọi

Mùa hạ vẫn trởvề

Nắng bất thần bên vườn năm ngoái

Để màu sen nhắc nhớ một đam mê

Mùa hạ tuổi thơ anh

Trôi vùn vụt qua cánh đồng con gái

Mùa hạ tuổi già anh

Đi chầm chậm theo tâm tư ngoảnh lại

Cất lại dùm nhau một tiếng ve

Nghe cồn cào sân trường ngây dại.

(more…)

Tháng Bảy 17, 2017 at 7:47 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Chùm thơ Lê Thanh Hùng

Chùm thơ Lê Thanh Hùng (Bình Thuận)

 

Điều gì ta có thể?

 

Ta đã có cùng cơ hội như nhau

Kể từ lúc mình cùng chung tiểu đội

Chung cơn mưa giông, tràn đồng nước nổi

Chung nỗi đắng cay và những ngọt ngào

                          

Chung một niềm tin, chung nỗi hoài nghi

Chung những đêm dài, chia nhau phiên gác

Buổi sinh hoạt ta chung nhau câu hát

Bao năm rồi chúng ta đã cùng đi?

                         

Qua những mộng mơ, qua nỗi nhớ nhà

Qua bao xóm vắng, cheo leo vách đá

Với những lối mòn, rẽ chia nhiều ngả

Vẫn một đường, chung khúc “hành quân xa”

 

Nhưng chia tay nhau, lối rẽ cuộc đời

Buông quân phục, mỗi người về mỗi hướng

Gặp lại nhau, có niềm vui gắng gượng

Thời gian vàng, đâu rảnh để mà chơi…

 

Nhìn bạn ngày xưa, sao bỗng ngậm ngùi

Có đám vui, sao mời nhau lấy lệ?

Kỷ niệm xưa, xem chừng không muốn kể

Bàn chuyện kiếm tiền, lấy đó làm vui

                        

Dẫu biết đời nghèo, gần lắm với hèn

Nhưng còn đó, những ân tình xưa cũ

Giũ bỏ gió sương thôi, thì chưa đủ

Học lại từ đầu, trước lạ sau quen

                         

Nhưng giàu rồi, mà chưa chắc đã sang

Ky bo sống, còn “ăn mày dĩ vãng”

Nghe ray rứt, giật mình đi tìm bạn

Chợt thấy ngày xưa, sống động rộn ràng…

                                                 Tháng 10/2015

          (more…)

Tháng Bảy 17, 2017 at 7:40 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

“HÓA THÂN ĐÁ” – HUYỀN THOẠI VÀ CẢM XÚC TÌNH YÊU

“HÓA THÂN ĐÁ” – HUYỀN THOẠI VÀ CẢM XÚC TÌNH YÊU

 

HÓA THÂN ĐÁ

Tạo hóa sinh thành đá
giăng giăng vũng đá
như những đóa hoa
nhô lên từ xa rất lạ

Nước cuộn mình trên đá
bào mòn đá
vụn vỡ đá
hóa thân đá

Thánh thiện Apsara
mang lời ca
mê hoặc Gandharva
Đá Giăng nắng chan hòa

Ngây ngất trời tháng ba
nụ cười em hiện ra
Lò Thung nơi anh qua…
bờ sông Tiên vàng lá.
HỒ NGHĨA PHƯƠNG

“Hóa thân đá” là kết quả của chuyến đi thực tế của nhà thơ Hồ Nghĩa Phương về vùng đất Tiên Phước – Quảng Nam, quê hương của những người con ưu tú của dân tộc như Phan Chu Trinh, Huỳnh Thúc Kháng… Nơi đây cũng là vùng đất của sự giao thoa – sự giao thoa của nhiều nền văn hóa, sự giao thoa của thiên nhiên và con người, đánh thức và khơi gợi trong nhà thơ những cảm hứng nghệ thuật sâu lắng.

(more…)

Tháng Bảy 14, 2017 at 7:17 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

TẠP CHÍ SÔNG TRÀ 67

(more…)

Tháng Bảy 10, 2017 at 8:58 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

TÔI MUỐN NHÌN TỔ QUỐC PHÍA TRÙNG KHƠI

LÊ NGHỊ

 

TÔI MUỐN NHÌN TỔ QUỐC PHÍA TRÙNG KHƠI

 

Tôi muốn nhìn Tổ quốc phía trùng khơi
Nơi con sóng dập dềnh không ngơi nghỉ
Nơi đất nước dõi tầm nhìn thế kỷ
Cõi bờ xưa, cương vực của muôn đời

 

Tôi muốn làm con sóng phía xa khơi
Nơi gìn giữ bao anh linh dân Việt
Nơi chôn cất những hùng binh không chết
Hoàng Sa…  đi không hẹn lúc trở về

 

Tôi muốn làm bờ cát dưới chân đê
Ôm lấy biển vỗ về thuyền ghé bến 
Nơi đất nước bình yên mùa sóng lặng
Tránh bão giông khi chướng gió nghịch mùa

 

Tôi muốn nghe một tiếng chuông chùa
Thong thả buông giữa Hoàng Sa chiều muộn
Và phảng phất khói lam chiều vương vấn
Trẻ “ê a…” vang tiếng học thuộc lòng

 

Tôi muốn nhìn từ những mặt trống đồng
Hình chim Lạc sải cánh dài trong nắng
Đất nước này từ muôn đời sâu lắng
Khúc tình ca ru lớn những tâm hồn

 

Tôi muốn nhìn đất nước buổi hoàng hôn
Nghe yên bình từ những cơn gió muộn
Biển êm ả dâng sóng đời cuồn cuồn
Bốn ngàn năm Tổ quốc ngẩng cao đầu.

 

 

 

.

Tháng Sáu 14, 2017 at 2:47 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Bài đăng cũ hơn Newer Posts


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 358,295 Người

Categories