Chùm thơ tuổi 15 của Lưu Lãng Khách

Tháng Tư 25, 2014 at 7:55 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

tro choi

 

Chùm thơ tuổi 15 của Lưu Lãng Khách (Tp HCM)

 

ĐÁNH TRỖNG

Trưa hè không ngủ rủ nhau chơi
Đẽo trỗng gòn,tre đánh đã đời
Khỏ cái đầu hòn bay véo véo
Canh tầm đội bạn hớt khơi khơi
Bao phen lãnh chưởng bầm đôi vết
Mấy bận thương vong tím cả trời
Vẫn đánh phà phà,tranh thí mạng
Xong về cất giấu bữa sau chơi
Hè 1978

ĐÁNH TRẬN

Lớn phải đầu quân luyện hẳn hoi
Ông đây đánh trận lủ choi choi
Bồ lời, ống thụt, chia phe bắn
Dưới bãi, trên gò, sắp cặp thoi
Người thua chí chóe thương vong nản
Kẻ thắng hò la chiến lợi đòi
Gan lì ông mãi nằm phe thắng
Chọc ghẹo phe thua cái mặt lòi.

 

CUỐC ẢI ĐÊM

Loắt choắt đòi theo cuốc ải đêm
Nhiều anh lắm chị đứng như nêm
Đai to chi nếm bao lối cứng
Cuốc nhỏ ông xơi mấy chỗ mềm
Đất thấp mồ hôi rơi nhễ nhại
Trời cao gió mát thổi êm êm
Giải lao bắp trộn đường rôm rả
Quá nửa khuya về muốn ở thêm.

 

CHUI RÀO

Văn nghệ người chen chúc nhúc nhao
Ông không có vẻ phải chui rào
Mấy bận anh canh nghiêm ngặt cút
Bao phen chị gác sẩy sơ vào
Tiếng hát trầm đê mê khán giả
Lời ca bổng sống dậy Gò Ao
Ngồi xem biểu diễn bao là mục
Hết kịch ông đây mới vẫy chào.

 

CHÚ BỐN CHƠI

Sư phụ tôi là chú Bốn Chơi
Như voi bệ vệ đứng trong trời
Văn chương dốt đặc thua con chữ
Võ nghệ tinh thông chấp chục người
Một cước thằng tôi văng bảy xã
Hai quyền bọc cát nát tan rơi
Xưa kia bốc vác giờ nông nghiệp
Bấu cuốc như trâu thật đã đời.

 

CẮT CỎ

Chăn bò cắt cỏ trẻ nhà quê
Tự tuổi mươi hai đã biết nghề
Đồng sâu hạ thắm vui tay đến
Bãi cạn xuân tươi thỏa gánh về
Mây xanh hạ giới nhìn chê chán
Cỏ biếc tiên bồng ngắm hả hê
Uyển chuyển trời cao đôi cánh hạc
Quảy đầy hớn hở giữa đường quê.

 

LẢY BẮP VÒNG CÔNG

Lảy bắp vòng công kể cũng vui
Ngồi bên các chị mấy anh dùi
Vòng tròn xịt điện trai lo tới
Chậm miệng ca hoài gái ngại lui
Trên trời bóng nguyệt mơ màng ngủ
Dưới đất nong ngô rộn rã cười
Ngào đường bắp ngọt nhai rổm rảng
Các chị lăng xăng tớ ngủ vùi.
Mùa xuân 1978

 

XÓA NẠN MÙ CHỮ

Giặc dốt chưa đi, đói đã về
Mấy thầy xóa nạn khó khăn ghê
Bà kia đọc thử, ồ không biết
Ông nọ nhìn đi, quá não nề
Ô nờ ôn gọi quách cái trôn
Cứ cản đường ông hỏi hết hồn
Nờ o nờ o no sắc đói
Chầm chậm thôi con, chớ hỏi dồn
A tê át lại â tê ất
Bà bảo đồ yêu để đọc cho
Hét: Ba xe cát bốn xe đất
Hãy để bà đi kẻo trễ đò
Chợ búa,nông gia,dừng hết lại
Ai người đọc được mới cho đi
Nghe đâu cả nước đà xóa nạn
Các cụ làng ta vẫn tối xì.
Thu 1978

 

ANH PHU TRƯỜNG

Thế Bộn phu trường bạn biết không
Tong teo đứng ểnh ngược lưng mông
Đôi ba tiết học thầy cô bận
Mấy bữa lên đồ giảng dạy ngông
Phấn trắng huyên thuyên cầm giáo án
Bảng đen chữ nghĩa thả bò rông
Anh cười toét miệng nghe thầy Bộn
Thồn bậy… đành chưng hững dọn dông.
Hè 1978

Advertisements

Entry filed under: LƯU LÃNG KHÁCH.

Chị tôi và Quảng Ngãi MỘT MÌNH TRƯỚC BIỂN

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 350,261 Người

Categories


%d bloggers like this: