Posts filed under ‘NGUYỄN NGỌC HƯNG’

Cảm nhận thơ “Tiếng Gọi Đàn Mùa Xuân… ” – NGUYỄN NGỌC HƯNG

 

Đến với Thơ: Những Mẩu Xuân Rời

lóng lánh những tia nắng vàng

xanh xanh từng chồi lộc biếc

rộn rã thế gian như sắp vào đại tiệc

xôn xao bướm giỡn chim cười

cả trời đất bỗng lên màu tha thiết

đón xuân về

vui mắt trẻ long lanh

ta ngơ ngác nhìn quanh

vắng một dáng người…

vắng một dáng người…

bước thời gian ngập ngừng qua lối ngõ

tuổi thơ ấu hồn nhiên như gió

giờ lang thang

đâu tận cuối chân trời

những chiếc áo xanh, áo vàng, áo đỏ mẹ phơi

rưng rưng gợi một thời con gái

bờ giậu thở phập phồng

chừng như vẫn chưa tan mùi băng phiến

ngút tầng mây

từng đàn chim én liệng

lơ đễnh mắt chiều vương một bóng nhện sa

vẩn vơ như kẻ xa nhà

thèm được một lần thả bộ về quê trong chiều Ba Mươi Tết

cùng mẹ rước ông bà

cùng mẹ đun nồi bánh tét

cùng mẹ nghe pháo Giao thừa

lâm râm lời khấn nguyện đầu năm…

mùa vui không nhớ chỗ ta nằm

và mẹ và bạn và em

tất cả hóa xa xăm

tất cả thành trống vắng

buồn rớt xuống trang thơ thầm lặng

ta tự chống đỡ mình

bằng ký ức

xuân xưa!

NGUYỄN NGỌC HƯNG

(more…)

Advertisement

Tháng Mười Hai 22, 2022 at 3:32 sáng Bình luận về bài viết này

THƠ NGUYỄN NGỌC HƯNG – LỜI BÌNH NGUYỄN XUÂN DƯƠNG

THƠ NGUYỄN NGỌC HƯNG – LỜI BÌNH NGUYỄN XUÂN DƯƠNG

  1. GIẤC MƠ PHÙ SA

Như sực tỉnh giấc kê vàng hối hả
Anh lên tàu giáp Tết ngược miền Trung
Chưa hết “mồng” lại ra đi vội vã
Tiễn bước tha phương gió cũng ngại ngùng

Một con mắt hút chân trời trước mặt
Một mắt còn thăm thẳm phía sau lưng
Thương dáng mẹ trăng chiều nhen bếp lửa
Sợi khói lam vờn tóc bạc rưng rưng

Quên sao được mùi rạ rơm thơm thảo
Giun dế mùa tha thiết gọi bình yên
Tai ù đặc bốn phương đời bão nổi
Còn vẳng đâu đây một tiếng chim chuyền

Sao đành bỏ những bờ xôi bãi mật
Nơi hồn cây vía cỏ rất ngoan hiền
Đến bắp ngô non cũng tròn căng sữa
Hôi hổi chờ tay ngỏ ý trao duyên

Xuân ngơ ngác giữa cao tầng, cao tốc
Mắt nhà quê bạc trắng khói thị thành
Vào mê lộ mãi loanh quanh tìm kiếm
Chưa thấy vàng đã mất nửa đời xanh

Dùng dằng gió quật anh về hai phía
Lại cuốn vào cơn lốc xoáy miên man
Nghiêng bóng tháng Giêng đổ vào tháng Chạp
Mơ phù sa sinh nở những mùa màng!

NGUYỄN NGỌC HƯNG (Quảng Ngãi)

(more…)

Tháng Mười Một 15, 2022 at 8:19 sáng Bình luận về bài viết này

Chùm thơ NGUYỄN NGỌC HƯNG

NGUYỄN NGỌC HƯNG

Quê: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi.

Nơi thường trú: 168, đường 23 Tháng 3,thị trấn Chợ Chùa, Nghĩa Hành.

Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam

Hội viên Hội VHNT Quảng Ngãi.

 

GIẢI HẠN

Khát khô như đồng đất tháng Năm

Tôi chín đợi mười mong cơn mưa rào giải hạn

Em thì cứ như mây suốt đời rong chơi suốt đời phiêu lãng

Để mặt đất si tình nứt nẻ nhớ thương.

Mây em bay khắp nẻo vô thường

Đã gặp bao thảo nguyên xanh tươi bao cánh đồng mướt mát

Có chợt nhớ một miền quê bốn mùa đất bạc

Ngọn cỏ tương tư chết rũ bên trời?

Lúa xứ người không đủ nắng để phơi

Em còn dắt mây về che rợp bóng

Từng giọt máu tim tôi đang ngày đêm cháy bỏng

Sao mây chẳng hóa mưa cho đất dịu lòng?

Em không về tôi vẫn đợi vẫn mong

Ngày vẫn ngóng chiêm bao đêm vẫn chờ mộng mị

Tôi sẽ uống cạn em dù em có hóa thành cơn hồng thủy

Sá chi mấy giọt mưa rào!

(more…)

Tháng Tám 12, 2022 at 8:35 sáng Bình luận về bài viết này

Những vần thơ tạ ơn đời

Những vần thơ tạ ơn đời

 

 

(Báo Quảng Ngãi)- Tháng 4/2022, nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng tròn 62 tuổi. Anh đã trải qua thời gian 40 năm nằm một chỗ, chống chọi với bạo bệnh. Nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng đã “tự đua tự đấu với chính mình” để giành giật từng giây phút sống, để khát khao những điều bình thường nhất “Cho tôi được tự tay mình rửa măt/ Tự mình đi đôi dép của mình” (Điều tôi ước) và vươn lên để có ích cho đời.

Đêm 19/4, UBND huyện Nghĩa Hành cùng Hội VH-NT tỉnh tổ chức đêm thơ – nhạc: “Nguyễn Ngọc Hưng – Nghiêng bóng chiều vẫn râm mát trời quê”, để ghi nhận nghị lực phi thường của nhà thơ tài hoa. Đọc “Tuyển tập thơ Nguyễn Ngọc Hưng”, người yêu thơ không khỏi xúc động và cảm phục. Đây là sách được Nhà nước đặt hàng, ấn hành năm 2018, chia ra làm 10 đề tài chính. Cách đặt tên đề tài đầu tiên là Cõi riêng và đề tài cuối cùng là Hướng sống đã phần nào thể hiện con đường đi từ cái tôi bất hạnh của nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng đến với một lý tưởng sống hiến dâng cái đẹp cho đời. Xin được điểm qua những vần thơ tâm huyết của nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng Hưng từ 10 đề tài trong “Tuyển tập thơ Nguyễn Ngọc Hưng”.

(more…)

Tháng Tư 24, 2022 at 2:00 sáng Bình luận về bài viết này

MỘT LẦN RU NGOẠI thơ Nguyễn Ngọc Hưng – Lời bình Võ Thị Như Mai

MỘT LẦN RU NGỌAI (tác giả Ngọc Hưng Nguyễn)

Lâu lâu nhớ Ngoại con về

Ba bên gió thổi bốn bề nắng vương

Mắt nhìn me dốp ổi ương

Nhìn cau mọc thẳng mà thương lưng còng.

Từ Ông như nước xuôi dòng

Một mình Ngoại phải lắng trong gạn ngoài

Chạy từng hạt muối củ khoai

Xuống đông ngăn bão lên đoài cản giông

Hết lo con gái ế chồng

Lại đàn cháu dại lông bông suốt ngày

Mỏi mòn như chiếc cối xay

Ngoại quay theo những vòng quay cuộc đời.

Con về nhặt lá trầu rơi

Vàng lên nỗi nhớ bao lời hát ru

Rưng rưng từ phía xa mù

Như thầm vọng lại tiếng tu hú buồn

Còn không sợi tóc câu chuồn

Quả na cấp củm ngoại luồn tay con

Chùm mận chín trái xoài non

Để dành ai nữa héo hon sớm chiều…

Rộng dài tấm áo thương yêu

Dù khi tơi tả giữ điều thơm tho

Quẩn quanh đồng vạc bãi cò

Mà “xương thịt” ngoại gởi cho trăm miền

Vì yêu Tổ quốc mẹ hiền

Tuổi xanh các cậu hồn nhiên góp bồi

Ạ ời… Ngoại ngủ đi thôi

Vườn cau nở trắng hoa rồi gió ru!

(more…)

Tháng Tư 19, 2022 at 7:42 sáng Bình luận về bài viết này

Chùm thơ Thiếu nhi NGUYỄN NGỌC HƯNG (Nghĩa Hành)

Chùm thơ Thiếu nhi NGUYỄN NGỌC HƯNG (Nghĩa Hành)


Thuyền lá

Bờ bên kia mở hội
Châu chấu muốn qua chơi
Mà ao sâu quá đỗi
Biết làm sao bây giờ?

Thấy châu chấu ngẩn ngơ
Chích bông thương bạn quá
Bèn ngắt một chiếc lá
Thả xuống ao làm thuyền.

“Ộp ộp… cậu ngồi yên
Kẻo thuyền chao lật đấy!”
Ếch vừa bơi vừa đẩy
Đưa bạn vào hội vui.


(SGK Tiếng Việt 1, Tập Hai – NXB Giáo Dục Việt Nam, năm 2020)

(more…)

Tháng Hai 4, 2021 at 10:45 sáng Bình luận về bài viết này

CHÙM THƠ NGUYỄN NGỌC HƯNG

                       Nt Nguyễn Ngọc Hưng và nt Vương Hoài Yên (Tp HCM)

Chùm thơ Nguyễn Ngọc Hưng

 

Có khuyết có tròn

Thưa cha, thiên hạ nói gì

Mặc thiên hạ, có việc chi phải buồn

Khuôn tròn khuôn méo cũng khuôn

Cha là thân phụ con luôn kính thờ.

Gương kia chỗ sáng chỗ mờ

Sống đời sao khỏi vấp vơ đôi điều

Kệ mồm nhân thế nói điêu

Thưa cha, con biết cha nhiều nỗi oan.

Xuân thì như gió đi hoang

Là duyên với nghiệp buộc ràng đó thôi

Đến khi râu tóc bạc rồi

Cha cùng mẹ vẫn thắm đôi cơ mà.

Vài chung rượu mấy tách trà

Chỉ là suy ngẫm chuyện xa chuyện gần

Trái thời lỡ hội phong vân

Đành ôm sân khấu lữa lần qua truông.

Trống chầu lúc nhặt khi buông

Mải mê khai tích dịch tuồng cổ kim

Giọt tranh ôm ấp giọt kìm

Ư hừ ứ hự… Đốn tim bao người.

Cha ơi, xin hãy ngậm cười

Một trăm lỗi đến chín mươi do tài

Hoa nào dẫn dụ chi ai

Tự ong mê, tự bướm nài yêu đương… 

Ơi à… Thương mẹ vạn thương

Kính cha vạn kính – con thường dặn con

Vầng trăng có khuyết có tròn

Con người ai cũng chỗ non chỗ già!

16/6/2017

(Nhân ngày của Cha năm 2017)

(more…)

Tháng Hai 23, 2019 at 8:41 sáng Bình luận về bài viết này

Chùm thơ Nguyễn Ngọc Hưng

Chùm thơ Nguyễn Ngọc Hưng

 

Có khuyết có tròn

Thưa cha, thiên hạ nói gì

Mặc thiên hạ, có việc chi phải buồn

Khuôn tròn khuôn méo cũng khuôn

Cha là thân phụ con luôn kính thờ.

Gương kia chỗ sáng chỗ mờ

Sống đời sao khỏi vấp vơ đôi điều

Kệ mồm nhân thế nói điêu

Thưa cha, con biết cha nhiều nỗi oan.

Xuân thì như gió đi hoang

Là duyên với nghiệp buộc ràng đó thôi

Đến khi râu tóc bạc rồi

Cha cùng mẹ vẫn thắm đôi cơ mà.

Vài chung rượu mấy tách trà

Chỉ là suy ngẫm chuyện xa chuyện gần

Trái thời lỡ hội phong vân

Đành ôm sân khấu lữa lần qua truông.

Trống chầu lúc nhặt khi buông

Mải mê khai tích dịch tuồng cổ kim

Giọt tranh ôm ấp giọt kìm

Ư hừ ứ hự… Đốn tim bao người.

Cha ơi, xin hãy ngậm cười

Một trăm lỗi đến chín mươi do tài

Hoa nào dẫn dụ chi ai

Tự ong mê, tự bướm nài yêu đương… 

Ơi à… Thương mẹ vạn thương

Kính cha vạn kính – con thường dặn con

Vầng trăng có khuyết có tròn

Con người ai cũng chỗ non chỗ già!

16/6/2017

(Nhân ngày của Cha năm 2017)

(more…)

Tháng Một 6, 2019 at 8:10 sáng Bình luận về bài viết này

“CHÚT NẮNG CHO HOA HỒNG” – CẢ MỘT TRỜI CỐ HƯƠNG VỜI VỢI…

12189054_509967359170212_2499469835378277623_n_zpsj64zivo6

“CHÚT NẮNG CHO HOA HỒNG” – CẢ MỘT TRỜI CỐ HƯƠNG VỜI VỢI…

(Đọc tập thơ Chút nắng cho hoa hồng của Nguyễn Ngọc Hưng, Nxb Văn học, 2015)

                        

             Với Nguyễn Ngọc Hưng, 33 năm (1983-2015) làm thơ với 15 thi phẩm ra đời là 33 năm anh nằm một chỗ vì bạo bệnh. Hưng chẳng đi đâu, chẳng đến được đâu nhưng lại đến được với thơ. Hoặc cũng có thể thơ tự tìm anh mà đến. Hay nói một cách chẳng thơ chút nào, là: Với Hưng, 33 năm qua, thơ đến từ trên giường bệnh chứ chẳng là đâu cả. Chẳng phải từ trên mây trời lãng đãng, chẳng phải từ bí mật âm ty, chẳng phải từ Nát bàn của Phật, cũng chẳng phải từ Thiên đường của Chúa… Tự lòng anh, chính nơi bản thể, chính trên giường bệnh, thơ nảy ra. Bão dông ba động thế gian với muôn nỗi khóc cười, thơ tìm anh mà đến. Vì lẽ đó, thơ Hưng gụi gần mà không đơn giản. Cũng vì lẽ đó mà thơ Hưng cũng chẳng mảy may cố làm dáng cách tân theo ba động cuộc đời. Hưng làm thơ tự nhiên như anh cần thở để sống, cần cố chống chọi với bạo bệnh hàng giờ để tồn tại phần xác, để mà thơ phần hồn. Anh đã từng tự dặn lòng: Ví dầu bại não liệt thân/ Này tôi, tĩnh lặng tâm thần vạn an/ Xanh cây vàng gỗ đen than/ Đỏ tươi trong lửa lửa tàn xám tro/ Sắc không không sắc diễn trò/ Mỉm cười xả hết phiền lo nhẹ lòng!(Tự dặn).

(more…)

Tháng Chín 5, 2016 at 3:14 sáng Bình luận về bài viết này

Chùm thơ Thiếu nhi của NGUYỄN NGỌC HƯNG

9-1415753927_660x0

Chùm thơ Thiếu nhi của NGUYỄN NGỌC HƯNG

 

BAN MAI   

 

Vén màn sương mỏng lên rồi

Nắng liền đun tiếng ve sôi khắp vườn

 

Cựa mình mấy trái ổi ương

Quả na mở mắt như dường lắng nghe…

 

“Mít vừa chín tới…” gió khoe

Ướp thơm cả tiếng chích chòe gọi nhau!

 

CÒNG CON TÌM MẸ

 

Có một con còng nhỏ

Lạc loài như bé thơ

Bơ vơ đi tìm mẹ

Ngủ quên ở ven bờ

 

Bìm bịp kêu nước lớn

Say giấc còng không nghe

Những con sóng hung tợn

Áp bên mình hăm he

 

Dịu dàng như trong mơ

Khóm lục bình ghé lại

– Em ơi, đừng sợ hãi

Chị sẽ cho đi nhờ!

 

Chiếc bè xanh êm ái

Nhẹ nâng giấc mơ còng

Trôi mãi, trôi trôi mãi…

Còng có gặp mẹ không?

(more…)

Tháng Sáu 27, 2016 at 7:38 sáng Bình luận về bài viết này

Bài đăng cũ hơn


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 448 741 Người

Chuyên mục