Posts filed under ‘NGUYỄN NGỌC HƯNG’

“CHÚT NẮNG CHO HOA HỒNG” – CẢ MỘT TRỜI CỐ HƯƠNG VỜI VỢI…

12189054_509967359170212_2499469835378277623_n_zpsj64zivo6

“CHÚT NẮNG CHO HOA HỒNG” – CẢ MỘT TRỜI CỐ HƯƠNG VỜI VỢI…

(Đọc tập thơ Chút nắng cho hoa hồng của Nguyễn Ngọc Hưng, Nxb Văn học, 2015)

                        

             Với Nguyễn Ngọc Hưng, 33 năm (1983-2015) làm thơ với 15 thi phẩm ra đời là 33 năm anh nằm một chỗ vì bạo bệnh. Hưng chẳng đi đâu, chẳng đến được đâu nhưng lại đến được với thơ. Hoặc cũng có thể thơ tự tìm anh mà đến. Hay nói một cách chẳng thơ chút nào, là: Với Hưng, 33 năm qua, thơ đến từ trên giường bệnh chứ chẳng là đâu cả. Chẳng phải từ trên mây trời lãng đãng, chẳng phải từ bí mật âm ty, chẳng phải từ Nát bàn của Phật, cũng chẳng phải từ Thiên đường của Chúa… Tự lòng anh, chính nơi bản thể, chính trên giường bệnh, thơ nảy ra. Bão dông ba động thế gian với muôn nỗi khóc cười, thơ tìm anh mà đến. Vì lẽ đó, thơ Hưng gụi gần mà không đơn giản. Cũng vì lẽ đó mà thơ Hưng cũng chẳng mảy may cố làm dáng cách tân theo ba động cuộc đời. Hưng làm thơ tự nhiên như anh cần thở để sống, cần cố chống chọi với bạo bệnh hàng giờ để tồn tại phần xác, để mà thơ phần hồn. Anh đã từng tự dặn lòng: Ví dầu bại não liệt thân/ Này tôi, tĩnh lặng tâm thần vạn an/ Xanh cây vàng gỗ đen than/ Đỏ tươi trong lửa lửa tàn xám tro/ Sắc không không sắc diễn trò/ Mỉm cười xả hết phiền lo nhẹ lòng!(Tự dặn).

(more…)

Tháng Chín 5, 2016 at 3:14 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Chùm thơ Thiếu nhi của NGUYỄN NGỌC HƯNG

9-1415753927_660x0

Chùm thơ Thiếu nhi của NGUYỄN NGỌC HƯNG

 

BAN MAI   

 

Vén màn sương mỏng lên rồi

Nắng liền đun tiếng ve sôi khắp vườn

 

Cựa mình mấy trái ổi ương

Quả na mở mắt như dường lắng nghe…

 

“Mít vừa chín tới…” gió khoe

Ướp thơm cả tiếng chích chòe gọi nhau!

 

CÒNG CON TÌM MẸ

 

Có một con còng nhỏ

Lạc loài như bé thơ

Bơ vơ đi tìm mẹ

Ngủ quên ở ven bờ

 

Bìm bịp kêu nước lớn

Say giấc còng không nghe

Những con sóng hung tợn

Áp bên mình hăm he

 

Dịu dàng như trong mơ

Khóm lục bình ghé lại

– Em ơi, đừng sợ hãi

Chị sẽ cho đi nhờ!

 

Chiếc bè xanh êm ái

Nhẹ nâng giấc mơ còng

Trôi mãi, trôi trôi mãi…

Còng có gặp mẹ không?

(more…)

Tháng Sáu 27, 2016 at 7:38 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

“KHÉP LẠI VÀ MỞ RA” Nguyễn Ngọc Hưng

Hung2

“KHÉP LẠI VÀ MỞ RA” Nguyễn Ngọc Hưng

26.6.1984 – Ngày sinh bé Chú không có mặt. Đơn giản vì Chú đang ở rất xa. Trước đó không lâu, chuyến xe khách cà rịch cà tang mang Chú đến một miền quê lạ huơ lạ hoắc, sau những giằn xóc vô tư ổ chó, ổ gà…

Bốn năm sau Chú trở lại quê nhà. Gặp bé – bé cũng vừa lên bốn. Mẹ mất, bệnh trầm kha… Cõi Chú đầy mây đen bừa bộn. Hồn nhiên bé cười sáng một khoảng trời xanh.

Chú rách tả tơi, ba mẹ cháu cũng chẳng lành. Chỉ là lá cảm thương nhau mà nắng mưa đùm bọc. Chia nửa cơn dông, sẻ đôi hạt móc. Dìu đỡ nhau qua ướt ráo nỗi đời.

Một chiếc giường tre đưa võng bốn con người. Nhà – tổ ấm – một cửa hàng xác xơ giải thể. Mẹ – giáo viên, ba – nhân viên y tế – sống nhờ lương – lương ba cọc ba đồng. Thêm Chú vào có nặng lắm không?

“Thương hải tang điền”, bồi lở mấy mùa sông. Nhớ chuyện ngày xưa vẫn giật mình thảng thốt. Hình ảnh cháu – cây nấm hoa – lê cặp lồng cơm – cứ hiện lên mồn một. Mỗi vấp chân vãi trắng vạn cánh cò.

Mười sáu năm trời Chú cặm cụi âm thầm học cách nhận và cho. Vẫn chưa thoát cảnh nhân tình bao cấp. Dường số phận bắt Chú và thơ phải sắm vai hành khất, dù chẳng ngửa tay hé miệng bao giờ. Thực tế buồn đẫm ướt cả trong mơ – ngọt chia khắp, đắng một mình Chú biết…

Khép lại một thời rạ rơm, khép lại những trang đời khắc nghiệt. Mở rộng ra những ô cửa, những chân trời. Hai mươi tuổi – tương lai hồng trước mặt. Bay lên nào! Cao nữa, Nấm Hoa ơi!”.

                                Nguyễn Ngọc Hưng

(more…)

Tháng Sáu 26, 2015 at 3:11 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

NGUYỄN NGỌC HƯNG “CHƯA BAO GIỜ XA BIỂN”

DSC_0513

CHƯA BAO GIỜ XA BIỂN

Dẫu bây giờ không ngắm được biển khơi trong đời thực
Đã ngấm trong anh chất muối mặn muôn đời
Cả khi thức lúc lơ mơ và cả khi say ngủ
Sóng vẫn dạt dào ru vỗ đầy vơi

Nhỏ bé mỏng manh con người giống như một thứ đồ chơi
Trước mênh mông biển ậm ào bão giông sóng gió
Đi tận cô đơn để suy tư cùng mắt nâu buồm đỏ
Đường ra đảo thênh thang lẽ nào không có lối vô bờ

Giữa rừng thông tin đen trắng ngược xuôi phong phú đến đáng ngờ
Không có chân thì dậm đầu xuống non sông mà bước
Đảo không vững đất liền yên sao được
Mắt ba miền một hướng vọng Trường Sa

Chưa một lần sông Mã vẫn dô ta
Chưa Bắc Ninh mớ bảy mớ ba vẫn dập dìu í a quan họ
Chưa Huế vẫn mái đẩy mái nhì khua trăng vẫy gió
Chưa Cửu Long vẫn khớp ngựa ô vô sáu câu vọng cổ ngọt lừ

Tột đỉnh thông minh tột đỉnh nhân từ
Là quốc bảo bốn ngàn năm tổ tiên ta truyền lại
Không đánh mà lui không lắm miệng chua ngoa mà sắc sảo vạch ra chính tà phải trái
Chẳng quân lũ nào không khiếp hãi câu thơ thần vang dội cáo Bình Ngô

Bên bờ sóng ơi à những phận người cao thấp nhấp nhô
Vẫy cánh tự do kiếm tìm hạnh phúc
Đất nước mỗi ngày một thắm tươi mỗi ngày một ít hơn tù ngục
Hàng loạt nấm phố mọc lên là chứng nhân của cởi trói mở lòng

Ơi những ngọn cỏ lông công con cáy mẹ còng
Biển vẫn cát trời vẫn mây nhưng cát đã vàng hơn mây đã xanh hơn ngày trước
Một phần ba thế kỷ bình yên đâu dễ gì có được
Khi bom vẫn nổ mỗi ngày trái đất sốt kinh niên

Chẳng cơn bão nào thổi tắt ngọn đèn dập hương khói thiêng liêng
Mỗi tháng Hai mộ gió Lý Sơn vẫn lấp lóa hoa đăng ấm áp lễ khao lề thế lính
Hải phận ký sử xanh đã rõ rành phân định
Linh ứng Hoàng Sa Trường Sa xương máu Việt nhuộm hồng

Không là chi cũng hậu duệ chính tông dòng giống Tiên Rồng
Dẫu cây một góc rừng vẫn mênh mông nỗi biển
Một chớp bể mấy mưa nguồn nghẹn điếng
Bởi yêu lắm hòa bình nên chẳng ngại chiến tranh

Là tha thiết tiếng lòng của em của anh
Của 90 triệu trái tim hòa chung nhịp với biển trời sông núi
Bên bờ sóng đâu chỉ có câu dân ca nghìn tuổi
Dàn quân nhạc quân ca cùng cất lên bản giao hưởng oai hùng

Một khi yêu Tổ quốc đến tận cùng
Cả thân xác tâm hồn ta hóa biển
Biết rộng lượng bao dung biết hội nhập chan hòa dâng hiến
Mỗi tiếng mỗi lời đẫm hương vị trùng khơi!

Nguyễn Ngọc Hưng.

(more…)

Tháng Sáu 3, 2015 at 3:51 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Chùm thơ Nguyễn Ngọc Hưng

ha_noi_10_zing

Chùm thơ NGUYỄN NGỌC HƯNG 

 

THÁNG TƯ HOÀI CẢM

 

Giọt nắng vàng rơi hoa vông đỏ

Đò ngang chở nặng bóng cây chiều

Tháng Tư lạc đường theo cánh gió

Cuối ngày gặp nỗi nhớ trăng xiêu

 

Bên hiên thiếu phụ ngồi hong tóc

Vô tình khoe cổ trắng như bông

Tháng Tư không nói không mời mọc

Mà mắt môi ai cứ đượm nồng

 

Có phải lòng xuân đang khắc khoải

Chờ mong tim tím suốt nương cà

Cánh bướm ngày xưa không trở lại

Hoa nào chẳng héo nụ xót xa

 

Tu hú gọi mùa thơm vải chín

Con cá chuồn mơ thuở mít non

Chiều tháng Tư dây dưa bịn rịn

Hút hồn như gái một con…

 

Thả chút khói buồn lên mắt ướt

Xa mù quê bạn với quê ta

Vông vẫn đỏ mà nắng vàng đã tắt

Bếp lửa hừng lên nỗi nhớ nhà

 

Chắc hẳn mẹ đang ngồi tựa cửa

Rưng rưng em gỡ tóc bên thềm

Tháng Tư ơi, chớ đốt lòng nhau nữa

Gay gắt ngày xin hãy dịu dàng đêm!

(more…)

Tháng Năm 20, 2015 at 1:57 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Lời bình: “CÔ GIÁO DẠY VĂN” MỘT BÀI THƠ RẤT NHÂN VĂN

Nha giao 3

Lời bình: “CÔ GIÁO DẠY VĂN” MỘT BÀI THƠ RẤT NHÂN VĂN 
NGUYỄN NGỌC HƯNG

Dạy Kiều từ thuở tóc xanh
Đến hoa râm vẫn trong lành giọng cô

Tiếng kêu đứt ruột liễu bồ
Mỗi lần giảng nước mắt khô lại duềnh

Kiều xưa ân trả nghĩa đền
Học trò cô lẽ nào quên ơn người?

Dưỡng cành héo được hoa tươi
Lọc đau khổ lấy nụ cười sáng trong

Học văn đâu chỉ thuộc lòng
Những lới cô giảng thấm trong máu rồi

Của tiền nước chảy mây trôi
Chữ nhân chữ nghĩa lắng bồi phù sa…

Hiến chương em đến thăm nhà
Ấm lòng – cô vẫn ngân nga lẫy Kiều!

Trong thơ đương đại Việt Nam có nhiều bài ca ngợi tình nghĩa thầy trò. Nhưng bài thơ “Cô giáo dạy văn” của nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng đã để lại trong tôi nhiều ấn tượng nhất. Bài thơ chính là tiếng lòng của nhà thơ bật ra từ những cảm xúc chân thành. Nó không chỉ ca ngợi tình cảm thầy trò mà còn thể hiện một triết lý sống rất sâu sắc.

(more…)

Tháng Mười Một 18, 2014 at 7:33 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Nguyễn Ngọc Hưng, Thơ và Người viết hoa.

 10536913_707749732613252_3188709639702944468_n

Nguyễn Ngọc Hưng, Thơ và Người viết hoa.

Nếu thực tế đời thường, hơn ba mươi năm qua, không cho phép Nguyễn Ngọc Hưng xê dịch khỏi một chỗ nằm thì, thi ca lại chắp cho Nguyễn đôi cánh kỳ diệu, đôi cánh siêu hình, mẫn cảm, bay tới những khoảng trời thênh thang – – Như cõi-giới tâm hồn và thi ca, của Nguyễn:

“Chân trời xa rất xa
Mênh mang chiều biển gọi
Khói sương bay la đà
Tịch mịch người một cõi…

(Trích “Nơi yên nghỉ của một vầng trăng sáng”)
Hay:

“Lúc bay lên phiêu phưởng tiếng chuông chùa
Khi vời vợi giọng đò đưa đêm vắng
Nào ai biết sau lũy tre bình lặng
Bao cánh chim vườn vẫy mộng tha phương”

(Trích “Sông Vệ nhớ thương”)
Hoặc nữa:

“Hơn nửa đời thoắt trở lại sơ sinh
(…)

Mỗi âm tiết đều mang hơi lửa cháy
Rải hoa hồng trên sắc cỏ xanh em…”

(Trích “Bài ca con dế lửa”)

(more…)

Tháng Mười Một 14, 2014 at 7:29 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Bài đăng cũ hơn


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 350,851 Người

Categories