Posts filed under ‘LÊ HỒNG KHÁNH’

THƠ VŨ HỒ – NHỮNG ÂM THANH NỐT TRẦM

THƠ VŨ HỒ – NHỮNG ÂM THANH NỐT TRẦM

Thơ – như một hồi âm từ thế cuộc, nhưng bằng những cách khác biệt, do hoàn cảnh, tâm thế, bút pháp và lựa chọn không giống nhau của mỗi người làm thơ.

Có thi sĩ gắn thơ mình với chuyển động của hiện thực, phản ứng nhanh chóng, nhiều khi tức thời, trước chuỗi sự kiện chính trị – xã hội diễn ra liên tục trong dòng chảy lịch sử. Văn chương Việt Nam đương đại, nhiều hoặc quá nhiều những nhà thơ như thế.

Lại có người làm thơ muốn ẩn khuất sau bề bộn nhân sinh, lặng lẽ lắng nghe dư ba trần thế, rồi gởi trả cho trần thế chuỗi tín hiệu ngôn ngữ nhiều khoảng lặng. Vũ Hồ đến cùng người đọc bằng con đường này. Cuộc sống hiện ra trong thơ ông sau gam màu lặng, lung linh ánh “Sao Khuya”[1] của bầu trời dĩ vãng:

Những đêm tối nhìn sao
Thấy mình vào dĩ vãng
Em lớn lên hôm nào?
Tôi nghe già năm tháng
(Trước cuộc đời)

(more…)

Advertisements

Tháng Tư 6, 2019 at 9:07 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Núi và sông trong ca dao Quảng Ngãi

SVe truoc nha

Núi và sông trong ca dao Quảng Ngãi

(Báo Quảng Ngãi)- Cũng như các tỉnh duyên hải miền Trung, người Quảng Ngãi sống trong một khung cảnh thiên nhiên mà núi và sông như xích lại gần nhau. Đi đâu cũng về với bến sông, ngẩng đầu lên thấy núi giăng trước mặt:
Sớm mai em xuống Quán Cơm em thấy hòn núi Hó
Chiều về Đồng Có em thấy hòn núi Tròn
Về nhà than với chồng con
Ra đi gan nát dạ mòn vì đâu.

 

Quán Cơm ở đầu cầu Trà Khúc, bên tả ngạn. Đò từ đây xuôi về cửa Đại chỉ bằng khoảng thời gian hút hết điếu thuốc rê. Đồng Có gần thị tứ Ba Gia nổi tiếng sầm uất một thời. Từ Quán Cơm về Đồng Có đi hết nửa buổi ghe buồm. Thời ấy, khách lữ hành tính chợ, quán và bến đò ngang để biết mình đã qua hết mấy độ đường, người đi lại trên sông lấy bến đò dọc (bến ghe kinh) làm đích đặng mà đo chặng trên con đường thuỷ xuôi ngược từ nguồn ra biển.
Nhưng dù buôn hàng xáo (buôn gạo) theo đường bộ hay buôn ghe kinh theo đường sông thì ngước mặt lên là đã nhìn thấy núi. Từ Bình Sơn vào đến Đức Phổ, không tính những ngọn núi ở thượng bạn, sách Đại Nam nhất thống chí do Quốc sử quán triều Nguyễn biên soạn, kể tên đến 103 ngọn núi và 1 đèo (đèo Cung Quăng – Mộ Đức). Còn trong ca dao, dân ca, thật không thể kể hết có bao nhiêu câu ca, bài hát bắt đầu bằng hình ảnh ngọn núi “ngó lên” là thấy:

Ngó lên Hòn Sỏi nhiều tranh
Liều mình lén mẹ theo anh phen này.

(more…)

Tháng Mười Hai 3, 2015 at 1:21 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Chùm thơ LÊ HỒNG KHÁNH

10563080_454245541384239_3835831877544446185_n

Chùm thơ LÊ HỒNG KHÁNH

 

THÁNG NĂM

 

Tháng Năm
Vòng tay ôm chiều lặng
Gió mang lời sóng
Nghiêng qua vai thì thầm

Tháng Năm
Biển giấu niềm riêng 
Con đường thoang thoảng mùi cỏ úa 
Mây trắng chạm lưng trời mùa hạ
Cát đẫm bàn chân ai.

Hoàng hôn buông nhẹ phía sau đồi
Bóng trăng xa chập chờn bãi vắng
Nụ bàng vuông nở muộn 
Mùi hương dìu dịu lẫn vào đêm
Lẫn vào tóc 
Lẫn vào ký ức.

Tháng Năm
Trong cơn say gọi tên giấc mơ tiền kiếp
Nụ hôn ngấm vào môi như giọt biển 
Hóa thạch ngày yêu nhau.

                          17/6/2015

  (more…)

Tháng Bảy 22, 2015 at 3:01 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

LỜI CỦA MỘT NGƯỜI CON XA XỨ…

ca dao

LỜI CỦA MỘT NGƯỜI CON XA XỨ…

Mỗi con người chỉ có một nơi chốn để sinh ra dù có thể lớn lên tại nhiều xứ sở. Ta hàm ơn những miền đất đã bao dung, che chở trên mỗi bước mưu sinh; nhưng tình cảm giành cho nơi chào đời mãi mãi thiêng liêng, sâu nặng.
Trong ý nghĩ đó, soạn giả tập sách này và tôi thật gần nhau. Chúng tôi cùng sinh ra tại vùng đất mà tên sông, tên núi liền nhau: Núi Ấn – Sông Trà. Chúng tôi cùng được hít thở không khí của vùng quê còn nhiều nghèo khó nhưng bao giờ cũng nồng ấm tình người. Nơi ấy, lời ru ầu ơ của mẹ, hạt gạo ba trăng của cha, con cá bống kho tiêu, hương đường chòi mía nuôi chúng tôi lớn lên từng ngày. 

(more…)

Tháng Mười Hai 4, 2014 at 4:51 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Chùm thơ LÊ HỒNG KHÁNH

 Khanh

Chùm thơ LÊ HỒNG  KHÁNH (Tịnh Hà, Sơn Tịnh)

(more…)

Tháng Mười Một 21, 2014 at 8:17 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

CÓ MỘT TÌNH YÊU NHƯ THẾ…

10792_430378930427407_213638208_n

 CÓ MỘT TÌNH YÊU NHƯ THẾ…

Lê Hồng Khánh

TẶNG EM

Tặng em hương đất, màu trời
Nụ tầm xuân giấu bao lời ban mai
Tặng em biển rộng, sông dài
Cánh chim bạt gió bồng lai tìm về

Tặng em nồng cháy đam mê
Trái tim rạo rực lửa thề ngàn năm
Tặng em vằng vặc trăng rằm
Nghiêng nghiêng dáng núi gọi thầm tên nhau

Tặng ngày xưa, tặng mai sau
Còn anh rướm máu nỗi đau … tặng mình!

28/12/03
(more…)

Tháng Ba 28, 2014 at 12:56 chiều Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Từ sông ra biển

???????????????????????????????

Từ sông ra biển 

(Báo Quảng Ngãi)- Từ sông ra biển, từ ven bờ ra lộng, từ lộng đến khơi, cư dân ven biển, hải đảo Quảng Ngãi cũng như khắp vùng duyên hải miền Trung đã tiến những bước dài trong cuộc hành trình gian nan chinh phục sóng to, biển cả.

Dọc theo bờ biển Quảng Ngãi, từ Tổng Binh đến Sa Kỳ, từ Thu Xà đến Kỳ Tân, An Chuẩn, từ Mỹ Á đến Sa Huỳnh đã hình thành nhiều làng nghề đánh cá, tấp nập ghe thuyền. 

(more…)

Tháng Mười Một 8, 2013 at 10:31 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Bài đăng cũ hơn


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 397 999 Người

Chuyên mục