Posts filed under ‘HỒ NGHĨA PHƯƠNG’

HÓA THÂN ĐÁ” – HUYỀN THOẠI VÀ CẢM XÚC TÌNH YÊU

HÓA THÂN ĐÁ” – HUYỀN THOẠI VÀ CẢM XÚC TÌNH YÊU

HÓA THÂN ĐÁ

Tạo hóa sinh thành đá

giăng giăng vũng đá

như những đóa hoa

nhô lên từ xa rất lạ

Nước cuộn mình trên đá

bào mòn đá

vụn vỡ đá

hóa thân đá

Thánh thiện Apsara

mang lời ca

mê hoặc Gandharva

Đá Giăng nắng chan hòa

Ngây ngất trời tháng ba

nụ cười em hiện ra

Lò Thung nơi anh qua…

bờ sông Tiên vàng lá.

                     (HỒ NGHĨA PHƯƠNG)

“Hóa thân đá” là kết quả của chuyến đi thực tế của nhà thơ Hồ Nghĩa Phương về vùng đất Tiên Phước – Quảng Nam, quê hương của những người con ưu tú của dân tộc như Phan Chu Trinh, Huỳnh Thúc Kháng… Nơi đây cũng là vùng đất của sự giao thoa – sự giao thoa của nhiều nền văn hóa, sự giao thoa của thiên nhiên và con người, đánh thức và khơi gợi trong nhà thơ những cảm hứng nghệ thuật sâu lắng.

(more…)

Tháng Tám 11, 2022 at 8:38 sáng Bình luận về bài viết này

HỒ NGHĨA PHƯƠNG – THỜI GIAN VÀ DẤU CHÂN HÀNH TRÌNH ĐẾN ĐỐI DIỆN TÔI

HỒ NGHĨA PHƯƠNG – THỜI GIAN VÀ DẤU CHÂN HÀNH TRÌNH ĐẾN ĐỐI DIỆN TÔI

                                                                                       – Tiến sĩ LLPB Văn học MAI BÁ ẤN

Nghe có hơi lạ! Bắt đầu oe oe tiếng khóc chào đời đến khi đầy tháng, cha mẹ đặt cho một cái tên thì đó là chính mình rồi chứ còn gì nữa mà phải làm một cuộc hành trình dài đến thế? Thì Hồ Nghĩa Phương tên thật là Hồ Văn Minh, sinh năm Ất Mùi (1955) bên bờ con sông Vệ hiền hòa (xã Nghĩa Phương nay là thị trấn Sông Vệ, Tư Nghĩa, Quảng Ngãi) rõ ràng đó mà thôi! Nhưng đó là cuộc đời thực, còn cuộc đời thơ thì đúng là… anh phải làm một cuộc hành trình khá dài với nhiều những dấu chân in lại không ít gian nan để đến được với chính mình: tôi đối diện tôi! Trong thư tâm sự cùng tôi, anh viết: “Tôi đến với thơ văn như sự tình cờ hoặc theo lẽ tự nhiên vì tôi làm một công việc khác ít có liên quan đến văn học nghệ thuật”. Có lẽ đầu tiên đó là sự “tình cờ”. Bởi từ thời còn ngồi ở ghế nhà trường phổ thông, anh cũng chưa hề có một dự định thi ca nào. Đến khi vào ngành Công an – một ngành ít có liên quan đến văn chương như anh nói thì cái “lẽ tự nhiên” nó lại đến: “Cả cuộc đời và tình yêu của tôi dành cho thơ văn là có thực, trên bước đường công tác hay lúc thư giãn nghỉ ngơi, lúc ngồi trước màn hình máy vi tính, trong đầu tôi, chữ nghĩa, câu thơ, câu văn cứ vậy mà tuôn chảy, sau đó mới trau chuốt lại”. Nghĩa là, đối diện với công việc, ngẫm suy về từng sự việc diễn ra (mà toàn những sự việc liên quan đến con người), đôi lúc, anh lại thấy cần có những câu thơ. Đầu tiên là để bày tỏ những suy ngẫm chính mình, sau đó “trau chuốt lại” để thành những câu thơ ban đầu, chủ yếu là tức cảnh/ tức sự… sinh tình.

(more…)

Tháng Tư 29, 2022 at 4:02 sáng Bình luận về bài viết này

NGUYỄN HOÀI ÂN RA MẮT TÁC PHẨM MỚI

NGUYỄN HOÀI ÂN RA MẮT TÁC PHẨM MỚI

Báo Quảng Ngãi)- Tác giả Nguyễn Hoài Ân, hội viên Hội VH-NT tỉnh, giáo viên Trường Liên cấp Thành phố Giáo dục Quốc tế IEC Quảng Ngãi vừa ra mắt tập tản văn “Bâng khuâng hạ về”.

Tập sách “Bâng khuâng hạ về” của Nguyễn Hoài Ân gồm 30 tản văn, đó là những bài viết chứa những cảm xúc cung bậc khác nhau. Tác phẩm đã đưa người đọc đến gần hơn với những kỷ niệm tuổi thơ ở quê hương mà ai cũng từng trải qua. Quê của Nguyễn Hoài Ân ở gần sông Phước Giang, nhà ở không quá xa chợ phiên Tam Bảo, xã Hành Dũng (Nghĩa Hành). 

Từ thuở nhỏ, Nguyễn Hoài Ân đã gắn liền với mảnh vườn, đồng ruộng, những món ăn dân dã và tuổi thơ ngụp lặn bơi lội trên dòng sông gần nhà. Có quá nhiều kỷ niệm để Nguyễn Hoài Ân viết, mỗi góc nhìn đều gần gũi, thân thương, nơi ấy có ông bà, cha mẹ, các em trong ngôi nhà nhỏ, bạn bè thân thuộc thời phổ thông ở quê… để rồi tác giả đã cho ra đời các tác phẩm nhẹ nhàng mà sâu lắng như: Quê ngoại, Sông quê, Nhớ ánh trăng quê, Đời mẹ, Ba tôi là thợ xây… Hay như một số bài viết về món ăn dân dã, đậm đà hương vị quê nhà: Món don mẹ nấu, Nồi bánh tét của nội, Nhớ mùi khoai lang nướng…

Đọc “Bâng khuâng hạ về” của Nguyễn Hoài Ân, ký ức tuổi thơ như trở lại với người đã trưởng thành như tôi, với tình cảm chân thực, ấm áp trong đời sống gia đình. Nỗi nhớ nhung chảy tràn vào trong sâu thẳm tâm hồn với những tản văn nhẹ nhàng mang tính hoài niệm như: Xa rồi mùa vui ngày ấy, Cơn mưa hè bất chợt, Dịu dàng mùa thu, Lời trần tình của mưa, Lãng đãng mùa đông, Thèm một chút nắng mùa đông, Những ngày giáp Tết…

Công tác giảng dạy cũng mang lại cho Nguyễn Hoài Ân nhiều cảm xúc, thể hiện qua các bài viết: Có một ngày đi qua, Nhớ lắm hạ ơi, Thương nhớ tháng 5, Khúc hoài niệm tháng 6, Ký ức ngày tựu trường, Nguyện làm “người ươm hạt”…

Tôi ấn tượng với cây bút trẻ này, bởi thể loại nào Nguyễn Hoài Ân cũng viết được, sáng tác thơ, văn xuôi… Là người có năng khiếu sáng tác thơ văn từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường, tài năng của Nguyễn Hoài Ân được phát huy sau khi em được trang bị các kiến thức tổng hợp về chuyên ngành sư phạm Văn. Lần lượt những bài thơ, tản văn, truyện ngắn… của Nguyễn Hoài Ân xuất hiện trên nhiều báo, tạp chí.

Niềm vui trong cuộc sống và trong công việc của người thầy giáo đã mang đến cho Nguyễn Hoài Ân nhiều năng lượng tích cực để cho ra đời nhiều tác phẩm thơ văn giàu cảm xúc, để lại dấu ấn trong lòng bạn đọc. Thỉnh thoảng tôi thấy Nguyễn Hoài Ân còn ôm đàn hát nghêu ngao. Là một thầy giáo, với cảm xúc, cảm nhận tinh tế về tác giả và tác phẩm văn học, Nguyễn Hoài Ân luôn lôi cuốn qua từng bài giảng.

Tập tản văn “Bâng khuâng hạ về” sử dụng ngôn ngữ gần với lứa tuổi học trò và với cả những người trưởng thành. Một tác phẩm đáng để các bạn tìm đọc và chia sẻ cảm xúc cùng với tác giả Nguyễn Hoài Ân.

HỒ NGHĨA PHƯƠNG

Tháng Mười Hai 16, 2021 at 3:00 sáng Bình luận về bài viết này

MOUNTAIN SHADOW by Hồ Nghĩa Phương

Cảm ơn Cô giáo, nhà thơ Võ Thị Như Mai ở thật xa, gửi tặng món quà quí vào đầu Đông. Anh như ấm lòng với tình cảm chân thành đó. mời các bạn vào đọc (bấm vào link bên dưới):

THE RHYTHM OF VIETNAM

BÓNG NÚI

Chiều sẽ qua… hoàng hôn về gần
Mây cuộn sầu trôi phía ngàn xa
Đỉnh núi cao ngỡ ngàng mưa nắng
Anh ngại ngùng mang gió đi hoang.

Bóng núi xa… mờ sương ngày cũ
Anh trở về lạc lối không nhau
Tháng năm ơi… ngõ đường đã hẹp
Cành lá buồn vỡ những cơn mưa.

Bóng núi cao vầng mây về thấp
Bến sông tình in dấu chân quen
Em thì xa… sao anh chẳng gần
Phút giây này… ai hát tình ca.

Chiều sẽ qua và em trở lại
Triền dốc nào hoa cỏ ngát hương
Anh nào biết ảo mờ nhân ảnh
Bóng núi chiều xua áng mây trôi.

Chiều sẽ nghiêng níu đêm về dần
Anh đâu chờ… bóng núi nào xa
Anh đâu chờ… bóng đêm ngày cũ
Em bây giờ… nuối tiếc ngày qua.

Hồ Nghĩa Phương

MOUNTAIN SHADOW

Time has passed…

Xem bài viết gốc 129 từ nữa

Tháng Mười Một 27, 2021 at 8:07 sáng Bình luận về bài viết này

Bút ký “Tiếng vọng”: Những thước phim của Hồ Nghĩa Phương

Bút ký “Tiếng vọng”: Những thước phim của Hồ Nghĩa Phương

9 Tháng Sáu, 2021202

Phạm Văn Hoanh

(Vanchuongphuongnam.vn) – 27 bút ký trong tập “Tiếng vọng” của Hồ Nghĩa Phương như 27 thước phim về những miền quê mà anh đã từng đến. Nó phản ánh những góc cạnh, soi rọi từng góc khuất của đời sống của từng vùng miền một cách tường tận nhất, với những nỗi niềm hoài niệm, trăn trở, suy tư.

PHẠM VĂN HOANH (Quảng Ngãi)

Nhà thơ Hồ Nghĩa Phương tên thật là Hồ Văn Minh, quê ở thị trấn Sông Vệ, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi, nguyên Phó chủ tịch Hội Văn học – nghệ thuật Quảng Ngãi. Anh đi nhiều và viết nhiều. Đến đâu anh cũng ghi lại những điều tai nghe mắt thấy bằng những lời văn, lời thơ bình dị, chân thành. Những lời văn, lời thơ ấy qua thời gian thai nghén đã cho ra đời những đứa con tinh thần: “Nhật Ký thời gian” (Thơ-2008), “Dấu chân” (Thơ-2011). “Đối diện tôi” (Thơ-2015). Và mới đây, tháng 9 năm 2020 anh cho ra đời tập bút ký “Tiếng vọng” (Nhà xuất bản Hội Nhà văn).

27 bút ký trong tập “Tiếng vọng” của Hồ Nghĩa Phương như 27 thước phim về những miền quê mà anh đã từng đến. Nó phản ánh những góc cạnh, soi rọi từng góc khuất của đời sống của từng vùng miền một cách tường tận nhất, với những nỗi niềm hoài niệm, trăn trở, suy tư.

Đọc bút ký của Hồ Nghĩa Phương, ta không chỉ mê mẩn bởi lối kể chuyện giản dị, gần gũi, mà còn cảm thấy hấp dẫn bởi “Tiếng vọng” của anh như níu kéo người đọc trở về thời quá khứ, khiến họ như được gặp lại mình của ngày xưa. Bởi anh kể chuyện của riêng mình, của địa phương mình, nhưng thật ra đó là chuyện chung của nhiều người. “Tôi sinh ra và lớn lên bên dòng sông Vệ, thị trấn quê tôi (Chợ Trạm) nằm bên bờ Bắc sông Vệ là một trong những thị tứ của tỉnh… Dòng sông Vệ bắt nguồn từ rừng núi giáp ranh Kon Tom – Quảng Ngãi, hợp lưu nhiều suối nguồn khác mà thành… Dòng sông yêu thương này đã ghi dấu trong tôi ăm ắp kỷ niệm tuổi thơ. Mỗi chiều về tôi cùng chúng bạn ra sông bày ra nhiều trò chơi con trẻ thật hồn nhiên vô tư như thi: bơi, lặn, chạy, nhảy… tổ chức trận đánh giặc giã giữa hai phe của xóm…” (Dòng sông vẫn chảy). Những câu, từ bình dị chân thành nhưng có sức lay động người đọc bởi nó dạt dào vốn sống, chan chứa tình yêu, giàu hình ảnh. Đọc xong bài bút ký những người đã qua cái tuổi “tri thiên mệnh” vẫn cảm thấy mình trẻ lại thời thơ ấu. “Ta yêu lắm những trò chơi thời con trẻ những chiều hè gió mát thả diều, lặn bắt cá tôm, trò chơi giặc giả… đùa nghịch giỡn nhau lấm lem bùn cát, hãy cho tôi trở lại tuổi thơ bên dòng sông quê hương, thấm sâu ân nghĩa” (Cuối năm nhìn lại).

Không chỉ Chợ Trạm và Sông Vệ mà những tên làng, tên đất, những bến đò cũng lần lượt hiện lên qua ống kính của anh. “Tôi nhớ hàng dừa, lùm tre và bụi chuối bên nhà ông Bụi soi bóng nước. Những thửa ruộng gần đó thay đổi màu theo vụ mùa… Thời gian vụt qua thật nhanh, nhìn lại mới đó mà đã hơn nửa thế kỷ. Thỉnh thoảng tôi có dịp quay trở lại những nơi đặt bến đò cũ thì dấu vết xưa đã không còn, thay vào đó là những chiếc cầu bê tông cốt thép, vững chải nối đôi bờ” (Tiếng vọng). Phải là người nặng lòng với quê hương, với dòng sông, bến nước, con đò, luôn hướng về một cuộc sống tốt đẹp mới viết nên những câu văn biểu cảm hay như vậy. Vì yêu quê hương nên trong mỗi bút ký, anh thường ghi lại những suy tư, trăn trở, mong ước đi tìm cách để bảo tồn nét đẹp bình dị, giữ gìn nét văn hóa trong cuộc sống hiện đại. “Một điều ước nữa mà tôi không biết bao giờ xã Nghĩa Phương triển khai được, đó là khu du lịch sinh thái Cấm Ông Nghè” (Những ngọn núi quê hương). Lần giở đọc các bút ký “Thành phố Quảng Ngãi – tầm nhìn và xu thế phát triển”, “Có một phố cũ và một Bích Khê ven sông Vực Hồng”, “Thu Xà vùng đất nhớ thương”, “Biển Mỹ khê điểm nhấn du lịch ở thành phố Quảng Ngãi”… ta sẽ thấy được nỗi niềm trăn trở của anh. Trái tim của anh rung động trước những đổi thay của thành phố Quảng Ngãi. “Có một thành phố Quảng Ngãi sẽ phát triển du lịch khi đời sống người dân khá hơn, nhu cầu du lịch nghỉ dưỡng là tất yếu. Chỉ có điều ta phải làm gì để phát triển bền vững, không nóng vội chạy theo lợi ích trước mắt mà phá vỡ cảnh quan kiến trúc…” (Thành phố Quảng Ngãi – tầm nhìn và xu thế phát triển). Hồ Nghĩa Phương đã có một cách quan sát tinh tế, một sự cảm nhận tài hoa, một cách viết nhẹ nhàng, biểu cảm và đầy chất thơ. Hầu như các vùng miền ở tỉnh Quảng Ngãi có cảnh đẹp hoang sơ tự nhiên anh đều đặt chân đến và ghi lại. Đọc “Đến với núi Thình Thình”, “Ốc đảo xóm Lân”, “Gò Cỏ vùng đất ẩn chứa nhiều dấu tích”, “Bùi Hui trong tầm mắt tôi”, “Thác Cao Muôn – muôn đời vẫn thẳm xanh”, “Những ngọn núi quê hương”, “Về Bình Dương yêu con sông quê hương trong thơ Tế Hanh”, “Lý Sơn – vùng biển đảo thân yêu”… ta sẽ thấy những suy tư, trăn trở của anh.

Bút ký “Tiếng vọng”, Hồ Nghĩa Phương viết bằng cả một tâm hồn văn chương tinh tế, đọc lên nghe như những câu thơ ngân nga làm ta khó quên.

Tháng Bảy 13, 2021 at 8:15 sáng Bình luận về bài viết này

Tác phẩm âm nhạc: NẮNG GIÓ LÝ SƠN – phỏng thơ Hồ Nghĩa Phương, nhạc Lê Văn Lộc

Trong chuyến đi thực tế tại đảo Lý Sơn vào mùa hè năm 2018, nhạc sĩ Lê Văn Lộc hội viên Hội Nhạc sĩ Việt Nam đang sinh hoạt tại Hội Âm nhạc thành phố Hồ Chí Minh đã tìm gặp bài thơ Biển đảo Lý Sơn của Hồ Nghĩa Phương trên mạng. Kết hợp những dữ liệu thu nhận từ chuyến đi thực tế, nhạc sĩ Lê Văn Lộc đã sáng tác tác phẩm âm nhạc “Nắng gió Lý Sơn” phỏng thơ Hồ Nghĩa Phương.
Xin trân trọng giới thiệu tác phẩm NẮNG GIÓ LÝ SƠN của nhạc sĩ Lê Văn Lộc, ca sĩ Huỳnh Lợi cùng tốp nam nữ phụ họa – Clip do nhà thơ Phạm Thảo dàn dựng, theo đường link dưới đây:

Tháng Hai 10, 2020 at 9:17 sáng Bình luận về bài viết này

BÂNG KHUÂNG TỨ TUYỆT CỦA ĐÀM LAN

 

BÂNG KHUÂNG TỨ TUYỆT CỦA ĐÀM LAN

Nhận được hai tập thơ của Đàm Lan, người bạn văn ở Buôn Mê Thuột gửi tặng, người mà tôi vỏn vẹn gặp được một lần trong chuyến công tác ngắn ở thành phố đất đỏ “buồn muôn thuở” này. Thành phố trên Cao nguyên không có con dốc dài lên xuống, không có nhiều hàng thông già soi bóng bên đường mà chỉ là những mảnh vườn, nương rẫy trồng cà phê, tiêu, rừng cao su… bạt ngàn.

Tôi và Đàm Lan cùng với một người bạn thơ ngồi tâm sự với nhau bên ly cà phê nguyên chất bốc khói, hương cà phê thứ thiệt còn đọng lại trong tôi đến giờ. Đàm Lan ngồi đối diện tôi, người con gái với khuôn mặt thùy mị đôi mắt thẳm sâu như chất chứa điều gì tâm sự mà chưa bày tỏ. Đến khi em di chuyển tôi mới phát hiện ra điều không bình thường bên ngoài con người nhân hậu đằm thắm này!

(more…)

Tháng Mười Hai 22, 2018 at 8:54 sáng Bình luận về bài viết này

NGẢ BÓNG THỜI GIAN

 

 


HỒ NGHĨA PHƯƠNG

MÀU XANH TỊCH LIÊU
          Tưởng nhớ nhà văn, nhà thơ Nguyễn Trung Hiếu (1930-2018).

Thềm rêu ngả bóng thời gian
thả chi nấm đất ngỡ ngàng chia xa
tàn đông cây lá mờ nhòa
phố quen chốn cũ ngõ qua lặng thầm

Người đi hoa cỏ ươm mầm
người về câu chữ thiện tâm làm đầu
ngàn xanh thẳm biếc chân cầu
Trà giang lắng đọng mấy câu ân tình.

Xa xăm tận cõi vô minh
hồn ai tử biệt một mình người thôi
non tây bóng xế núi đồi
người xin chọn trước chỗ ngồi mông mênh

Tàn nhang âm cảnh nổi nênh
thời gian hương khói bốn bên vậy mà…
tiễn người dẫu chỉ vòng hoa
mây ngưng đỉnh núi gió hòa thung sâu.
                   14h25, ngày 20.12.2018






Tháng Mười Hai 22, 2018 at 8:19 sáng Bình luận về bài viết này

CUỘC HÀNH TRÌNH CỦA NHÀ THƠ NGUYỄN AN BÌNH ĐI QUA CÁC VÙNG MIỀN ĐÂT NƯỚC

CUỘC HÀNH TRÌNH CỦA NHÀ THƠ NGUYỄN AN BÌNH
ĐI QUA CÁC VÙNG MIỀN ĐÂT NƯỚC

                                                                                                                       HỒ NGHĨA PHƯƠNG

Thú thực là tôi chưa đọc kỷ tập thơ “Hành trình Đất và Nước” của nhà thơ Nguyễn An Bình vừa mới gửi tặng nhưng tôi choáng ngợp với hơn 10 tập thơ riêng của anh đã xuất bản, chưa kể những tác phẩm in chung với tác giả khác.

Tôi quen nhà thơ Nguyễn An Bình cũng thật tình cờ, lúc đầu chỉ là bạn trên facebook, sau đến là bạn văn và tôi có dịp hội ngộ với anh trên chính quê hương của anh là thành phố Cần Thơ. Nhân tôi có chuyến công tác ở thành phố bên bờ sông Hậu thơ mộng này, tranh thủ ngày nghỉ anh vừa tài xế xe ôm vừa là hướng dẫn viên không chuyên cho riêng tôi. Chiếc xe máy do anh điều khiển cứ bon bon trên đường và tôi là người hưởng lợi nhất, vừa được anh chở vừa được anh hướng dẫn những địa điểm mà tôi sắp đến tham quan. Tôi cùng anh lướt một vòng quanh thành phố Cần Thơ, những địa điểm tôi chỉ mới nghe qua nhưng chưa có dịp đến như: nhà cổ Bình Thủy, đình Bình Thủy, chùa Ông, lăng thờ Bùi Hữu Nghĩa… và điểm cuối cùng là chạy xe lên giữa cầu Cần Thơ ngắm cảnh sông nước, vườn tược bao la hai bên bờ sông của tỉnh Cần Thơ và Vĩnh Long.

(more…)

Tháng Mười Một 26, 2018 at 8:03 sáng Bình luận về bài viết này

THUẬN ÁNH CÓ NHỮNG LẦN ĐỎ MÔI CUỐI CHIỀU Ở PHỐ NÚI

               

THUẬN ÁNH CÓ NHỮNG LẦN ĐỎ MÔI CUỐI CHIỀU Ở PHỐ NÚI

Tập thơ “Đỏ môi nhau những chiều” của cô giáo Thuận Ánh đi vòng vèo hơn vài ba trăm cây số rồi cùng về đúng địa chỉ của người nhận. Tôi quen thân Thuận Ánh từ rât lâu dễ chừng hơn 10 năm, từ thời mạng xã hội còn là blog Yahoo thông qua quan hệ bắt cầu với một số bạn nơi Phố Núi. Lúc ấy, Thuận Ánh đơn thuần chỉ là cô giáo dạy học một nơi cách nhà riêng khá xa và chưa sáng tác thơ văn như bây giờ.

Tôi có tặng tập thơ “Dấu chân” cho Thuận Ánh và thật bất ngờ em nhắn tin cho biết là đã đọc và viết cảm nhận về tập thơ của tôi. Bẳng đi thời gian, tôi thấy Thuận Ánh có chia sẻ trên mạng xã hội về những tản văn, ghi chép về tình yêu và cuộc sống. Đôi lúc, tôi có công việc ở Gia Lai thì em vẫn là một trong những người bạn thân quen ở Phố Núi cùng tôi giao lưu tâm sự. Cuộc sống riêng của Thuận Ánh, tôi không tò mò hỏi nhiều vì nghĩ rằng mỗi người có góc riêng của mình. Trong một đêm Phố Núi thênh thang lãng mạn trước lúc chia tay, em hát tặng tôi ca khúc “Dạ cổ hoài lang” của Vũ Đức Sao Biển. “Xề u xế u…” giai điệu gợi cho tôi tứ thơ về người con gái ở Cao nguyên hát ca khúc mang đặc trưng âm điệu đầy chất Nam bộ này! Tôi nhớ một lần em ghé thăm Quảng Ngãi cũng khá đột xuất, nơi em hẹn cách nhà tôi khoảng hai chục cây số, giữa trưa nắng nghe em báo tin. Tôi tức tốc chạy xe máy và cũng chỉ kịp nắm tay em hỏi thăm đôi ba phút rồi trở về, vì đầu giờ chiều tôi có chuyến công tác xa đã định trước. Những năm gần đây, thì được biết em có nhiều sáng tác thơ văn đăng trên các báo tạp chí ở Gia Lai và em trở thành hội viên Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh. Mừng cho em, mừng cho duyên nợ đã đẩy đưa em đi cùng một hướng với tôi.

Đọc “Đỏ môi nhau những chiều” với tâm thế và là người cùng đồng cảm cùng chia sẻ với em những bài thơ, câu thơ mà em đã cháy hết tâm can bật ra. Tôi thử mình đặt mình vào tâm trạng của em để “Tìm em dưới cơn mưa dưới cầu vồng bảy sắc… con dốc xưa anh vẫn nhớ tím chiều”, “anh đến rồi đi… phố vẫn đông vui nhưng vẫn thiếu một người”. Câu thơ thật nhói lòng, tạo độ rung cần thiết của nỗi nhớ khát khao “Đêm qua mưa những sụt sùi, sọt sành thôi nhắc em thời vẫn mong” hay “một đôi lần em lạc bước chốn quen, cỏ vẫn ngọt mềm chân em thuở ấy”, “nhưng không là đàn bà nghiện rượu để quên anh”. Có lẽ những con dốc dài, quanh co uốn khúc, những mái nhà cao thấp khác nhau ở Phố Núi.  Pleiku vẫn mờ sương bảng lảng “Anh hững hờ vô tâm như mây trên núi, phủ che mờ yêu nhớ để phôi pha”. “Chẳng trách anh đâu, chỉ trách mình nhạy cảm… đêm hiện về nhói lắm buốt đông buồn”. Thuận Ánh tự cho mình là “Người đàn bà đã cũ… chẳng có nghĩa duyên làm chồng làm vợ… lối nào về xưa cũ… phận đàn bà ta hong những giọt bao dung”. Những câu thơ ray rức yêu thương với tình duyên và số phận trắc trở “Hoa rơi phía cuối con đường, em rơi phía cuối yêu thương của người”. Chiều và lại chiều “Phố chùng chình, hương cà phê giận dỗi, lẻ trong chiều, đáng một bờ môi… em cứ chờ nụ hôn ấm ngọt môi, thổi khao khát yêu vào quay quắt nhớ… thổi đợi chờ đỏ mắt người thương”.

Thuận Ánh ơi, anh em mình chẳng có được nụ hôn nào đặt trên bờ môi nhau. Anh vẫn trân quí và sẵn sàng chia sẻ tâm sự với em trong những sáng sớm hay chiều đông vắng lặng ở Cao nguyên. Ly cà phê ấm nồng Phố Núi đã nói lên nhiều điều, hương vị nó lan tỏa trong không gian thơ mộng. Hàng thông già đứng lặng tiễn đưa anh về với biển, về với cuộc đời thực của mình. Ở nơi xa, anh vẫn tin Thuận Ánh có đủ nghị lực và niềm tin về con đường đi của mình. “Đỏ môi nhau những chiều” của em là những giọt nước mắt, còn nụ cười có lẽ chỉ gắng gượng. Anh biết em vẫn mềm yếu dù tình yêu bây giờ có thể là xa vời và không trọn vẹn như xưa. Thôi thì bờ môi em hãy đón nhận nụ hôn tình của người em thương, dù đấy là ước mơ, em nhé!

                                                             Vệ giang, 18h, ngày 09/9/2018   

                                                                  HỒ NGHĨA PHƯƠNG

Tháng Chín 15, 2018 at 3:24 sáng Bình luận về bài viết này

Bài đăng cũ hơn


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 441 960 Người

Chuyên mục