Posts filed under ‘HỒ NGHĨA PHƯƠNG’

BÂNG KHUÂNG TỨ TUYỆT CỦA ĐÀM LAN

 

BÂNG KHUÂNG TỨ TUYỆT CỦA ĐÀM LAN

Nhận được hai tập thơ của Đàm Lan, người bạn văn ở Buôn Mê Thuột gửi tặng, người mà tôi vỏn vẹn gặp được một lần trong chuyến công tác ngắn ở thành phố đất đỏ “buồn muôn thuở” này. Thành phố trên Cao nguyên không có con dốc dài lên xuống, không có nhiều hàng thông già soi bóng bên đường mà chỉ là những mảnh vườn, nương rẫy trồng cà phê, tiêu, rừng cao su… bạt ngàn.

Tôi và Đàm Lan cùng với một người bạn thơ ngồi tâm sự với nhau bên ly cà phê nguyên chất bốc khói, hương cà phê thứ thiệt còn đọng lại trong tôi đến giờ. Đàm Lan ngồi đối diện tôi, người con gái với khuôn mặt thùy mị đôi mắt thẳm sâu như chất chứa điều gì tâm sự mà chưa bày tỏ. Đến khi em di chuyển tôi mới phát hiện ra điều không bình thường bên ngoài con người nhân hậu đằm thắm này!

(more…)

Tháng Mười Hai 22, 2018 at 8:54 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

NGẢ BÓNG THỜI GIAN

 

 


HỒ NGHĨA PHƯƠNG

MÀU XANH TỊCH LIÊU
          Tưởng nhớ nhà văn, nhà thơ Nguyễn Trung Hiếu (1930-2018).

Thềm rêu ngả bóng thời gian
thả chi nấm đất ngỡ ngàng chia xa
tàn đông cây lá mờ nhòa
phố quen chốn cũ ngõ qua lặng thầm

Người đi hoa cỏ ươm mầm
người về câu chữ thiện tâm làm đầu
ngàn xanh thẳm biếc chân cầu
Trà giang lắng đọng mấy câu ân tình.

Xa xăm tận cõi vô minh
hồn ai tử biệt một mình người thôi
non tây bóng xế núi đồi
người xin chọn trước chỗ ngồi mông mênh

Tàn nhang âm cảnh nổi nênh
thời gian hương khói bốn bên vậy mà…
tiễn người dẫu chỉ vòng hoa
mây ngưng đỉnh núi gió hòa thung sâu.
                   14h25, ngày 20.12.2018






Tháng Mười Hai 22, 2018 at 8:19 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

CUỘC HÀNH TRÌNH CỦA NHÀ THƠ NGUYỄN AN BÌNH ĐI QUA CÁC VÙNG MIỀN ĐÂT NƯỚC

CUỘC HÀNH TRÌNH CỦA NHÀ THƠ NGUYỄN AN BÌNH
ĐI QUA CÁC VÙNG MIỀN ĐÂT NƯỚC

                                                                                                                       HỒ NGHĨA PHƯƠNG

Thú thực là tôi chưa đọc kỷ tập thơ “Hành trình Đất và Nước” của nhà thơ Nguyễn An Bình vừa mới gửi tặng nhưng tôi choáng ngợp với hơn 10 tập thơ riêng của anh đã xuất bản, chưa kể những tác phẩm in chung với tác giả khác.

Tôi quen nhà thơ Nguyễn An Bình cũng thật tình cờ, lúc đầu chỉ là bạn trên facebook, sau đến là bạn văn và tôi có dịp hội ngộ với anh trên chính quê hương của anh là thành phố Cần Thơ. Nhân tôi có chuyến công tác ở thành phố bên bờ sông Hậu thơ mộng này, tranh thủ ngày nghỉ anh vừa tài xế xe ôm vừa là hướng dẫn viên không chuyên cho riêng tôi. Chiếc xe máy do anh điều khiển cứ bon bon trên đường và tôi là người hưởng lợi nhất, vừa được anh chở vừa được anh hướng dẫn những địa điểm mà tôi sắp đến tham quan. Tôi cùng anh lướt một vòng quanh thành phố Cần Thơ, những địa điểm tôi chỉ mới nghe qua nhưng chưa có dịp đến như: nhà cổ Bình Thủy, đình Bình Thủy, chùa Ông, lăng thờ Bùi Hữu Nghĩa… và điểm cuối cùng là chạy xe lên giữa cầu Cần Thơ ngắm cảnh sông nước, vườn tược bao la hai bên bờ sông của tỉnh Cần Thơ và Vĩnh Long.

(more…)

Tháng Mười Một 26, 2018 at 8:03 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

THUẬN ÁNH CÓ NHỮNG LẦN ĐỎ MÔI CUỐI CHIỀU Ở PHỐ NÚI

               

THUẬN ÁNH CÓ NHỮNG LẦN ĐỎ MÔI CUỐI CHIỀU Ở PHỐ NÚI

Tập thơ “Đỏ môi nhau những chiều” của cô giáo Thuận Ánh đi vòng vèo hơn vài ba trăm cây số rồi cùng về đúng địa chỉ của người nhận. Tôi quen thân Thuận Ánh từ rât lâu dễ chừng hơn 10 năm, từ thời mạng xã hội còn là blog Yahoo thông qua quan hệ bắt cầu với một số bạn nơi Phố Núi. Lúc ấy, Thuận Ánh đơn thuần chỉ là cô giáo dạy học một nơi cách nhà riêng khá xa và chưa sáng tác thơ văn như bây giờ.

Tôi có tặng tập thơ “Dấu chân” cho Thuận Ánh và thật bất ngờ em nhắn tin cho biết là đã đọc và viết cảm nhận về tập thơ của tôi. Bẳng đi thời gian, tôi thấy Thuận Ánh có chia sẻ trên mạng xã hội về những tản văn, ghi chép về tình yêu và cuộc sống. Đôi lúc, tôi có công việc ở Gia Lai thì em vẫn là một trong những người bạn thân quen ở Phố Núi cùng tôi giao lưu tâm sự. Cuộc sống riêng của Thuận Ánh, tôi không tò mò hỏi nhiều vì nghĩ rằng mỗi người có góc riêng của mình. Trong một đêm Phố Núi thênh thang lãng mạn trước lúc chia tay, em hát tặng tôi ca khúc “Dạ cổ hoài lang” của Vũ Đức Sao Biển. “Xề u xế u…” giai điệu gợi cho tôi tứ thơ về người con gái ở Cao nguyên hát ca khúc mang đặc trưng âm điệu đầy chất Nam bộ này! Tôi nhớ một lần em ghé thăm Quảng Ngãi cũng khá đột xuất, nơi em hẹn cách nhà tôi khoảng hai chục cây số, giữa trưa nắng nghe em báo tin. Tôi tức tốc chạy xe máy và cũng chỉ kịp nắm tay em hỏi thăm đôi ba phút rồi trở về, vì đầu giờ chiều tôi có chuyến công tác xa đã định trước. Những năm gần đây, thì được biết em có nhiều sáng tác thơ văn đăng trên các báo tạp chí ở Gia Lai và em trở thành hội viên Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh. Mừng cho em, mừng cho duyên nợ đã đẩy đưa em đi cùng một hướng với tôi.

Đọc “Đỏ môi nhau những chiều” với tâm thế và là người cùng đồng cảm cùng chia sẻ với em những bài thơ, câu thơ mà em đã cháy hết tâm can bật ra. Tôi thử mình đặt mình vào tâm trạng của em để “Tìm em dưới cơn mưa dưới cầu vồng bảy sắc… con dốc xưa anh vẫn nhớ tím chiều”, “anh đến rồi đi… phố vẫn đông vui nhưng vẫn thiếu một người”. Câu thơ thật nhói lòng, tạo độ rung cần thiết của nỗi nhớ khát khao “Đêm qua mưa những sụt sùi, sọt sành thôi nhắc em thời vẫn mong” hay “một đôi lần em lạc bước chốn quen, cỏ vẫn ngọt mềm chân em thuở ấy”, “nhưng không là đàn bà nghiện rượu để quên anh”. Có lẽ những con dốc dài, quanh co uốn khúc, những mái nhà cao thấp khác nhau ở Phố Núi.  Pleiku vẫn mờ sương bảng lảng “Anh hững hờ vô tâm như mây trên núi, phủ che mờ yêu nhớ để phôi pha”. “Chẳng trách anh đâu, chỉ trách mình nhạy cảm… đêm hiện về nhói lắm buốt đông buồn”. Thuận Ánh tự cho mình là “Người đàn bà đã cũ… chẳng có nghĩa duyên làm chồng làm vợ… lối nào về xưa cũ… phận đàn bà ta hong những giọt bao dung”. Những câu thơ ray rức yêu thương với tình duyên và số phận trắc trở “Hoa rơi phía cuối con đường, em rơi phía cuối yêu thương của người”. Chiều và lại chiều “Phố chùng chình, hương cà phê giận dỗi, lẻ trong chiều, đáng một bờ môi… em cứ chờ nụ hôn ấm ngọt môi, thổi khao khát yêu vào quay quắt nhớ… thổi đợi chờ đỏ mắt người thương”.

Thuận Ánh ơi, anh em mình chẳng có được nụ hôn nào đặt trên bờ môi nhau. Anh vẫn trân quí và sẵn sàng chia sẻ tâm sự với em trong những sáng sớm hay chiều đông vắng lặng ở Cao nguyên. Ly cà phê ấm nồng Phố Núi đã nói lên nhiều điều, hương vị nó lan tỏa trong không gian thơ mộng. Hàng thông già đứng lặng tiễn đưa anh về với biển, về với cuộc đời thực của mình. Ở nơi xa, anh vẫn tin Thuận Ánh có đủ nghị lực và niềm tin về con đường đi của mình. “Đỏ môi nhau những chiều” của em là những giọt nước mắt, còn nụ cười có lẽ chỉ gắng gượng. Anh biết em vẫn mềm yếu dù tình yêu bây giờ có thể là xa vời và không trọn vẹn như xưa. Thôi thì bờ môi em hãy đón nhận nụ hôn tình của người em thương, dù đấy là ước mơ, em nhé!

                                                             Vệ giang, 18h, ngày 09/9/2018   

                                                                  HỒ NGHĨA PHƯƠNG

Tháng Chín 15, 2018 at 3:24 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

NGƯỜI THẦY VỚI TẤM LÒNG YÊU THƯƠNG VÀ NHÂN HẬU

NGƯỜI THẦY VỚI TẤM LÒNG YÊU THƯƠNG VÀ NHÂN HẬU

          Lần đầu tiên gặp anh tại một quán cà phê ở thành phố Quảng Ngãi, sau lần hẹn qua điện thoại. Ấn tượng đầu tiên về anh với gương mặt hằn sâu vết chân chim và nụ cười luôn thường trực trên môi. Anh tự giới thiệu về mình tên là Lương Thạch Nghĩa (thường gọi là Ba Nghĩa) và có lẽ nội cái tên Nghĩa cũng đủ nói lên về tính cách con người của anh mà sau này có dịp tôi tìm hiểu và rõ thêm.

          Nhận lời mời của anh, tôi tìm đến ngôi nhà có nhiều cỏ hoa, cây kiểng trước sân và hiên. Nhà anh ở gần cầu Liên Lạc nối liền xã Đức Thắng quê anh và xã Đức Lợi. Anh đưa tay chỉ tấm ảnh lớn chụp chung các thành viên trong gia đình, trong đó có cô con gái đầu lòng là phóng viên Báo Quảng Ngãi là người quen trên mạng xã hội từ trước. Sau khi được anh chiêu đãi vài món quà quê do chị chế biến, nhấp vài ngụm trà mạn. Tôi thong thả hỏi anh về những công việc mà anh đã, đang và sắp thực hiện, mà hơn nửa cuộc đời người anh luôn tâm huyết trong việc thiện nguyện và công tác khuyến học, khuyến tài ở địa phương.

(more…)

Tháng Sáu 7, 2018 at 7:49 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

“HÓA THÂN ĐÁ” – HUYỀN THOẠI VÀ CẢM XÚC TÌNH YÊU

“HÓA THÂN ĐÁ” – HUYỀN THOẠI VÀ CẢM XÚC TÌNH YÊU

 

HÓA THÂN ĐÁ

Tạo hóa sinh thành đá
giăng giăng vũng đá
như những đóa hoa
nhô lên từ xa rất lạ

Nước cuộn mình trên đá
bào mòn đá
vụn vỡ đá
hóa thân đá

Thánh thiện Apsara
mang lời ca
mê hoặc Gandharva
Đá Giăng nắng chan hòa

Ngây ngất trời tháng ba
nụ cười em hiện ra
Lò Thung nơi anh qua…
bờ sông Tiên vàng lá.
HỒ NGHĨA PHƯƠNG

“Hóa thân đá” là kết quả của chuyến đi thực tế của nhà thơ Hồ Nghĩa Phương về vùng đất Tiên Phước – Quảng Nam, quê hương của những người con ưu tú của dân tộc như Phan Chu Trinh, Huỳnh Thúc Kháng… Nơi đây cũng là vùng đất của sự giao thoa – sự giao thoa của nhiều nền văn hóa, sự giao thoa của thiên nhiên và con người, đánh thức và khơi gợi trong nhà thơ những cảm hứng nghệ thuật sâu lắng.

(more…)

Tháng Bảy 14, 2017 at 7:17 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

CHÚT KỶ NIỆM VỚI NGHỆ SĨ – VÕ SƯ NGÔ ĐÌNH LONG CÙNG ANH EM VĂN NGHỆ QUẢNG NGÃI

Nghệ sĩ Ngô Đình Long (bia trái)

CHÚT KỶ NIỆM VỚI CỐ NGHỆ SĨ – VÕ SƯ NGÔ ĐÌNH LONG

CÙNG ANH EM VĂN NGHỆ QUẢNG NGÃI

Kỷ niệm của tôi với nghệ sĩ đa tài Ngô Đình Long thật nhiều, kí ức cứ ùa về như khúc phim quay chậm! Vào tháng 3/2016, hình ảnh đáng nhớ được Facebook nhắc lại về người nghệ sĩ trong chuyến đi Gia Lai mà anh là thành viên trong đoàn lên tham dự ra mắt tập thơ Mùa Thu Xanh của người bạn văn Phan Lan Hương.
Mới đó đã hơn 35 năm rồi, kể từ ngày biết anh, tôi và một đồng nghiệp là người em họ của anh đến thăm gia đình anh trong hẻm nhỏ đường Phan Đình Phùng, thị xã Quảng Ngãi (nay là Tp. Quảng Ngãi). Sau cái bắt tay thân thiện và trò chuyện cởi mở, được biết anh là một võ sư với cơ sở huấn luyện võ thuật mang thương hiệu “Kim Long”. Chữ “Kim” gắn với tên người thầy dạy võ của của anh là võ sư “Kim Sang” và tôi không thể kể hết những học trò cưng được anh đào tạo ở các nơi trong tỉnh Quảng Ngãi.

(more…)

Tháng Tư 5, 2017 at 4:29 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Bài đăng cũ hơn


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 401 190 Người

Chuyên mục