Posts filed under ‘BÙI HUYỀN TƯƠNG’

Bình bài thơ “Sài Gòn trời trở gió” của nhà thơ Nguyễn Quang Trần

Nguyễn Quang Trần

 

SÀI GÒN TRỜI TRỞ GIÓ                                                                     

 

 Có một mái tóc dài tha thướt giữa Đầm Sen

Để Sài Gòn sáng nay trời trở gió

Nắng thủy tinh lung linh màu lá

Miền uyên nguyên xao xuyến bước chân người.

 

Có điều gì sâu lắng trong tôi

Giữa phố thị đêm ngày ồn ã

Giữa bầu trời xanh mênh mông chi lạ!

Có một mái tóc dài tha thướt đến bâng khuâng…

 

Mùa xuân này, ta trở lại Đầm Sen

Một góc phố Sài Gòn trong mắt ai lúng liếng

Em như đóa hoa giữa ban mai hiển hiện

Để bước chân lữ khách hóa đa tình.

 

Mây lang thang và gió cứ thênh thênh

Để tình ta bồng bềnh theo suối tóc

Ta đã đi suốt một đời ngang dọc

Gặp mái tóc dài sao lòng cứ ngẩn ngơ…

 

Nắng Sài Gòn như thực, như mơ…

Vấn vít lòng ta khi trời trở gió

Hồn thi sĩ dẫu một thời bỏ ngỏ

Bỗng rối bời theo mái tóc em bay.

                                        Sài Gòn tháng 12/2008

(more…)

Tháng Chín 5, 2016 at 1:55 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

THỨC CÙNG CA DAO

10368485_653087791441765_2714614144000595208_n

Bùi Huyền Tương

(Hội VHNT Quảng Ngãi)

 

THỨC CÙNG CA DAO

                                         Tưởng nhớ anh Năm

 

 

Ngủ đi nhện ơi đừng giăng nữa

Tơ đã chùng đằm đượm khúc ca dao

Ca dao thức cùng người thổn thức

Mắt đêm trường  đau đáu phía bờ ao…

 

Vẫn còn đó thân cò quãng vắng

Bao ngùi ngùi trong tiếng vạc kêu sương

Bao canh cánh từ bước chân thầm lặng

Thân vạc, thân cò xa tổ ấm yêu thương

 

Không về núi chim bay về phố

Chắp đèn đêm cho ngày rộng thêm ra

Đâu kể đến mồi ăn, cây đậu**

Ngóng về con thăm thẳm phía trời xa

 

Và đôi cánh dang về hai ngả

Ngả bon đời ngả che bóng phía con

Trước cái gió xem chừng cũng lạ

Luôn dặn lòng những phút chon von

 

Đoạn trường quá!

Một góc trời sững lại

Chiều mồ côi

Anh ơi xa mãi!

Ca dao buồn lả chả rụng đầy sân

 

Ca dao hỡi,

Tím “ Chiều chiều…”

Rười rượi

Biết lấy gì khỏa lấp nỗi chia xa…

 

                                            16 tháng Giêng Bính Thân 2016

—————-

** Chim bay về núi tối rồi

      Không cây (chim) đậu không mồi (chim) ăn

                                         (Ca dao)

 

Tháng Ba 7, 2016 at 9:07 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Con đường lồng lộng gió quê

 Duong

Con đường lồng lộng gió quê

 

(Báo Quảng Ngãi)- Tôi đi theo con đường mới mở dọc triền sông phía tả ngạn sông Trà vào một chiều xanh của trời, của nước, của cỏ cây lao xao trong gió thu thổi dọc triền sông. Tất cả như ám ảnh, như cuốn lôi tôi lạc vào miền cổ tích.

Con đường bắt đầu phía dưới đầu cầu Trà Khúc II hướng xuống biển Mỹ Khê. Chỉ đi qua quãng đường ngắn đã thấy dòng Trà Giang thơ mộng hiện ra. Dòng sông xanh hiền hòa dưới nắng chỉ cách con đường ta đi một triền xanh, xanh mơn mởn của cỏ cây rồi đến dải cát vàng thiu thiu trong gió.

(more…)

Tháng Mười 13, 2015 at 1:27 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

TÌNH TANG TÔI NGHE NHƯ TÌNH LANG…

bích khê

Tỳ bà
BÍCH KHÊ
(1916 – 1946)

Vàng sao nằm im trên hoa gầy
Tương tư người xưa thôi qua đây
Ôi! Nàng năm xưa quên lời thề
Hoa vừa đưa hương gây đê mê

Tôi qua tim nàng vay du dương
Tôi mang lên lầu lên cung Thương
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng
Tình tang tôi nghe như tình lang

Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi

Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân
Buồn sang cây tùng thăm đông quân
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng
Vàng rơi! Vàng rơi: Thu mênh mông.
1939

TÌNH TANG
TÔI NGHE NHƯ TÌNH LANG…

(more…)

Tháng Chín 30, 2015 at 5:01 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Chùm thơ Bùi Huyền Tương

10302545_253116778206588_1846655985556227172_n

Chùm thơ Bùi Huyền Tương (Tịnh Hòa, Tp Quảng Ngãi) 

GỌI NGƯỜI 

Trăng dắt ta về năm tháng cũ

Em  ở đâu ta riêng gọi tên Người

Ngõ quê ấy bây giờ xa vời vợi

Đôm đốm lập lòe dềnh dệnh nỗi chơi vơi 

Thôi. Quên nhé! Ta ru mình giấc ngủ

Chuyện ngày xưa cũng đã xưa rồi

Đã ủ kín bao vòng quay hao hút

Trăng lại cời ta dắt bóng ta đi 

Tìm về lại khoảng trời riêng buổi ấy

Triền dâu xanh bãi vắng vạt trăng chiều

Con thuyền nhỏ úp mình lăn tăn sóng

Em mơ màng thỏ thẻ- Anh yêu…! 

Chợt một ngày chẳng hiểu vì sao

Em xa xứ ta trở về với biển

 Mây chiều trôi khoảng trời riêng cứ hiện

Để tim mình như thể lại hanh hao 

Trăng lại dắt ta về năm tháng cũ

Bạn ở đâu ta cứ gọi tên Người

Thời khốn khó ta cùng phong phanh áo

Buổi tan trường lẩy bẩy ngắm sầu đông 

Và thuở ấy không thể nào xưa cũ

Muối gừng ơi vẫn ngọt đến bây giờ

Xao xác hồn quê trải lòng chân mộc

Nói với Người như thể nói với ta 

Vịn gió chiều mượn khúc dân ca

Người xưa ơi hãy về đây cùng hát

Đem véc tơ tình làm phép cộng mà ru 

  (more…)

Tháng Mười Một 14, 2014 at 7:05 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

NGUYỄN THU THÚY ĐI TÌM CÕI THỰC TRONG MƠ

NGUYEN THANH THUY2

NGUYỄN THU THÚY ĐI TÌM CÕI THỰC TRONG MƠ 

Trong cái nhộn nhạo của dòng xoáy công nghiệp. Tuy đã tạo ra vật chất tương đối đủ đầy. Nhưng sự hồn nhiên, thơ mộng của cảnh và người tưởng chừng như mai một. Người ta cũng chừng như mỏi mệt trước dòng đời với bao bon chen, va đập…Họ tìm về với đối trọng cân bằng. Đấy là thơ. Thế là người làm thơ nhiều. Tác phẩm thơ ra đời cũng nhiều. Với tôi đấy là tín hiệu đáng mừng. Vì khi đến với thơ thì điều đầu tiên phải là người có trái tim nhạy cảm, vượt thoát dung tục. Và thơ đã tạo cầu nối cho con người gần nhau hơn. Còn thơ hay, dở dành cho sự thẩm định của người đọc cùng với thời gian.

Tôi tin rằng, không một nhà thơ nào lại không vịn vào sợi dây kí ức để độc hành ngược chiều thời gian và không gian để hoài niệm. Song mỗi nhà thơ chọn cho mình một lối đi riêng, một giọng điệu riêng để đi đến với đích mình đã chọn. Nguyễn Thu Thúy đã chọn cung trầm cho thơ mình để tìm cõi thực trong mơ, với những phiêu diêu, thao thức để đu mình trong cõi nhớ.

(more…)

Tháng Mười Một 14, 2014 at 1:06 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

BÌNH BÀI THƠ: CÒN CHÚT GÌ ĐỂ NHỚ

10520691_817985728241546_3585407043445991662_n

BÌNH BÀI THƠ:  CÒN CHÚT GÌ ĐỂ NHỚ

 

CÒN MỘT CHÚT GÌ ĐỂ NHỚ

 

Phố núi cao phố núi đầy sương

Phố núi cây xanh trời thấp thật buồn

Anh khách lạ đi lên đi xuống

May mà có em đời còn dễ thương

 

Phố núi cao phố núi trời gần

Phố xá không xa nên phố tình thân

Đi dăm phút đã về chốn cũ

Một buổi chiều nào lòng bỗng bâng khuâng

 

Em Pleiku má đỏ môi hồng

Ở đây buổi chiều quanh năm mùa đông

Nên mắt em ướt và tóc em ướt

Da em mềm như mây chiều trong

 

Xin cảm ơn thành phố có em

Xin cảm ơn một mái tóc mềm

Mai xa lắc bên đồn biên giới

Còn một chút gì để nhớ để quên

                          Vũ Hữu Định

                          (1942- 1981)

  (more…)

Tháng Mười 23, 2014 at 4:51 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Bài đăng cũ hơn


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 350,852 Người

Categories