Posts filed under ‘3- NGHIÊN CỨU – LÝ LUẬN – PHÊ BÌNH’

Cảm nhận thơ “Tiếng Gọi Đàn Mùa Xuân… ” – NGUYỄN NGỌC HƯNG

 

Đến với Thơ: Những Mẩu Xuân Rời

lóng lánh những tia nắng vàng

xanh xanh từng chồi lộc biếc

rộn rã thế gian như sắp vào đại tiệc

xôn xao bướm giỡn chim cười

cả trời đất bỗng lên màu tha thiết

đón xuân về

vui mắt trẻ long lanh

ta ngơ ngác nhìn quanh

vắng một dáng người…

vắng một dáng người…

bước thời gian ngập ngừng qua lối ngõ

tuổi thơ ấu hồn nhiên như gió

giờ lang thang

đâu tận cuối chân trời

những chiếc áo xanh, áo vàng, áo đỏ mẹ phơi

rưng rưng gợi một thời con gái

bờ giậu thở phập phồng

chừng như vẫn chưa tan mùi băng phiến

ngút tầng mây

từng đàn chim én liệng

lơ đễnh mắt chiều vương một bóng nhện sa

vẩn vơ như kẻ xa nhà

thèm được một lần thả bộ về quê trong chiều Ba Mươi Tết

cùng mẹ rước ông bà

cùng mẹ đun nồi bánh tét

cùng mẹ nghe pháo Giao thừa

lâm râm lời khấn nguyện đầu năm…

mùa vui không nhớ chỗ ta nằm

và mẹ và bạn và em

tất cả hóa xa xăm

tất cả thành trống vắng

buồn rớt xuống trang thơ thầm lặng

ta tự chống đỡ mình

bằng ký ức

xuân xưa!

NGUYỄN NGỌC HƯNG

(more…)

Advertisement

Tháng Mười Hai 22, 2022 at 3:32 sáng Bình luận về bài viết này

THƠ NGUYỄN NGỌC HƯNG – LỜI BÌNH NGUYỄN XUÂN DƯƠNG

THƠ NGUYỄN NGỌC HƯNG – LỜI BÌNH NGUYỄN XUÂN DƯƠNG

  1. GIẤC MƠ PHÙ SA

Như sực tỉnh giấc kê vàng hối hả
Anh lên tàu giáp Tết ngược miền Trung
Chưa hết “mồng” lại ra đi vội vã
Tiễn bước tha phương gió cũng ngại ngùng

Một con mắt hút chân trời trước mặt
Một mắt còn thăm thẳm phía sau lưng
Thương dáng mẹ trăng chiều nhen bếp lửa
Sợi khói lam vờn tóc bạc rưng rưng

Quên sao được mùi rạ rơm thơm thảo
Giun dế mùa tha thiết gọi bình yên
Tai ù đặc bốn phương đời bão nổi
Còn vẳng đâu đây một tiếng chim chuyền

Sao đành bỏ những bờ xôi bãi mật
Nơi hồn cây vía cỏ rất ngoan hiền
Đến bắp ngô non cũng tròn căng sữa
Hôi hổi chờ tay ngỏ ý trao duyên

Xuân ngơ ngác giữa cao tầng, cao tốc
Mắt nhà quê bạc trắng khói thị thành
Vào mê lộ mãi loanh quanh tìm kiếm
Chưa thấy vàng đã mất nửa đời xanh

Dùng dằng gió quật anh về hai phía
Lại cuốn vào cơn lốc xoáy miên man
Nghiêng bóng tháng Giêng đổ vào tháng Chạp
Mơ phù sa sinh nở những mùa màng!

NGUYỄN NGỌC HƯNG (Quảng Ngãi)

(more…)

Tháng Mười Một 15, 2022 at 8:19 sáng Bình luận về bài viết này

HÓA THÂN ĐÁ” – HUYỀN THOẠI VÀ CẢM XÚC TÌNH YÊU

HÓA THÂN ĐÁ” – HUYỀN THOẠI VÀ CẢM XÚC TÌNH YÊU

HÓA THÂN ĐÁ

Tạo hóa sinh thành đá

giăng giăng vũng đá

như những đóa hoa

nhô lên từ xa rất lạ

Nước cuộn mình trên đá

bào mòn đá

vụn vỡ đá

hóa thân đá

Thánh thiện Apsara

mang lời ca

mê hoặc Gandharva

Đá Giăng nắng chan hòa

Ngây ngất trời tháng ba

nụ cười em hiện ra

Lò Thung nơi anh qua…

bờ sông Tiên vàng lá.

                     (HỒ NGHĨA PHƯƠNG)

“Hóa thân đá” là kết quả của chuyến đi thực tế của nhà thơ Hồ Nghĩa Phương về vùng đất Tiên Phước – Quảng Nam, quê hương của những người con ưu tú của dân tộc như Phan Chu Trinh, Huỳnh Thúc Kháng… Nơi đây cũng là vùng đất của sự giao thoa – sự giao thoa của nhiều nền văn hóa, sự giao thoa của thiên nhiên và con người, đánh thức và khơi gợi trong nhà thơ những cảm hứng nghệ thuật sâu lắng.

(more…)

Tháng Tám 11, 2022 at 8:38 sáng Bình luận về bài viết này

HỒ NGHĨA PHƯƠNG – THỜI GIAN VÀ DẤU CHÂN HÀNH TRÌNH ĐẾN ĐỐI DIỆN TÔI

HỒ NGHĨA PHƯƠNG – THỜI GIAN VÀ DẤU CHÂN HÀNH TRÌNH ĐẾN ĐỐI DIỆN TÔI

                                                                                       – Tiến sĩ LLPB Văn học MAI BÁ ẤN

Nghe có hơi lạ! Bắt đầu oe oe tiếng khóc chào đời đến khi đầy tháng, cha mẹ đặt cho một cái tên thì đó là chính mình rồi chứ còn gì nữa mà phải làm một cuộc hành trình dài đến thế? Thì Hồ Nghĩa Phương tên thật là Hồ Văn Minh, sinh năm Ất Mùi (1955) bên bờ con sông Vệ hiền hòa (xã Nghĩa Phương nay là thị trấn Sông Vệ, Tư Nghĩa, Quảng Ngãi) rõ ràng đó mà thôi! Nhưng đó là cuộc đời thực, còn cuộc đời thơ thì đúng là… anh phải làm một cuộc hành trình khá dài với nhiều những dấu chân in lại không ít gian nan để đến được với chính mình: tôi đối diện tôi! Trong thư tâm sự cùng tôi, anh viết: “Tôi đến với thơ văn như sự tình cờ hoặc theo lẽ tự nhiên vì tôi làm một công việc khác ít có liên quan đến văn học nghệ thuật”. Có lẽ đầu tiên đó là sự “tình cờ”. Bởi từ thời còn ngồi ở ghế nhà trường phổ thông, anh cũng chưa hề có một dự định thi ca nào. Đến khi vào ngành Công an – một ngành ít có liên quan đến văn chương như anh nói thì cái “lẽ tự nhiên” nó lại đến: “Cả cuộc đời và tình yêu của tôi dành cho thơ văn là có thực, trên bước đường công tác hay lúc thư giãn nghỉ ngơi, lúc ngồi trước màn hình máy vi tính, trong đầu tôi, chữ nghĩa, câu thơ, câu văn cứ vậy mà tuôn chảy, sau đó mới trau chuốt lại”. Nghĩa là, đối diện với công việc, ngẫm suy về từng sự việc diễn ra (mà toàn những sự việc liên quan đến con người), đôi lúc, anh lại thấy cần có những câu thơ. Đầu tiên là để bày tỏ những suy ngẫm chính mình, sau đó “trau chuốt lại” để thành những câu thơ ban đầu, chủ yếu là tức cảnh/ tức sự… sinh tình.

(more…)

Tháng Tư 29, 2022 at 4:02 sáng Bình luận về bài viết này

HOÀI VŨ ĐAU ĐÁU MỘT MIỀN XANH

(Nguồn: Vanvn)- Nói đến nhà thơ Hoài Vũ, có thể ít người biết, nhưng nói đến bài hát Vàm Cỏ Đông thì ngược lại. Vàm Cỏ Đông là bài hát mà nhạc sĩ Trương Quang Lục phổ bài thơ cùng tên của Hoài Vũ. Bài hát với lời thơ của Hoài Vũ đã đi vào lòng người yêu nhạc nhiều thế hệ…

Nhà thơ Hoài Vũ – Ảnh: Phan Hoàng

1. Bài thơ Vàm Cỏ Đôngcủa Hoài Vũ được trích đưa vào sách giáo khoa Tiếng Việt 3, tập 1, in ở trang 106:

“Ở tận sông Hồng, em có biết/ Quê hương anh cũng có dòng sông/ Anh mãi gọi với lòng tha thiết/ Vàm Cỏ Đông! Ơi Vàm Cỏ Đông// Đây con sông xuôi dòng nước chảy/ Bốn mùa soi từng mảnh mây trời/ Từng ngọn dừa gió đưa phe phẩy/ Bóng lồng trên sóng nước chơi vơi// Đây con sông như dòng sữa mẹ/ Nước về xanh ruộng lúa, vườn cây/ Và ăm ắp như lòng người mẹ/ Chở tình thương trang trải đêm ngày”.

Chỉ 3 khổ thơ với 84 chữ, nhưng dạy cho hay 84 chữ này với học sinh lớp 3 cũng không dễ. Hầu như không có nhà thơ nào dùng điệu thất ngôn để làm thơ cho thiếu nhi, nên thất ngôn lạ tai và không thuận miệng với học sinh lớp 3.

Thầy cô nên hướng dẫn các em đọc tự nhiên, như kể một câu chuyện có vần, đừng băn khoăn vì sao là thất ngôn mà không “nhất tam ngũ bất luận/ nhị tứ lục phân minh”, đừng bắt đứa trẻ ngâm theo nhịp xưa 2/2/3… 2/2/3 rồi thành các ông, các bà cụ non đi lạc khỏi tinh thần bình dị của bài thơ mang hơi hướng các điệu hát chèo đò trên sông nước đồng bằng Nam Bộ. Nhịp chèo đò rõ nhất, khỏe nhất, 3/1/3 lại nằm ở dòng thơ trữ tình nhất, nhưng cũng hiện thực nhất Vàm Cỏ Đông /ơ / Vàm Cỏ Đông!

(more…)

Tháng Một 22, 2022 at 9:25 sáng Bình luận về bài viết này

TRẦN HỮU SƠN VÀ NHỮNG KHÚC TÌNH THI VÀNG BÓNG THỜI GIAN – ÂM VANG BIỂN SÓNG

TRẦN HỮU SƠN VÀ NHỮNG KHÚC TÌNH THI VÀNG BÓNG THỜI GIAN – ÂM VANG BIỂN SÓNG

                                                                                                           – Tiến sĩ, Nhà văn Mai Bá Ấn

            Nói về Trần Hữu Sơn thật khó biết bắt đầu từ đâu. Lý lịch trích ngang của anh cũng rất đơn giản: Sinh 1960 trong một gia đình nông dân, nơi một vùng quê nghèo ven biển, đang học phổ thông, năm 1978, anh được lệnh gọi nhập ngũ. Là con trai một, anh thuộc diện không được sang chiến trường K, vậy là được chuyển sang lực lượng thanh niên xung phong thực hiện nghĩa vụ tại một huyện vùng sâu Đăk Lăk. Do có trình độ học vấn và công tác tốt, anh được rút về Ban Kinh tế mới, được cử đi học tiếp, rồi học sư phạm để “làm nghĩa vụ”… dạy học mấy năm trên cao nguyên đất đỏ. Mãn nghĩa vụ, là con trai một, anh đành rời Tây Nguyên, về quê lập gia đình, làm nông phụng dưỡng cha mẹ già kiêm đủ mọi nghề để kiếm sống và cũng để… tiếp tục làm thơ. Cho nên, với Trần Hữu Sơn, tôi chỉ biết đọc thơ anh để nắm bắt những tư riêng ám ảnh của đời anh. Qua thơ, tôi đoán rằng, có lẽ anh xuất thân từ một gia đình có truyền thống yêu văn chương, từ nhỏ đã ham đọc sách, mê làm thơ, thích giao du với giới làm văn chương nghệ thuật nên năng khiếu thơ ca ngày càng phát triển. Tôi phỏng đoán thế bởi anh mê thơ Đường và là một cây thơ Đường khá chắc tay trong các Hội Đường thi! Điều này được minh chứng qua hai tập thơ của anh đã trình làng. Hai tập xuất bản cách nhau đến 3 năm (Miền trăng – 2016 và Tháp cát – 2019) mà tập nào cũng chiếm tỷ lệ lớn thơ Đường luật (tổng cộng là 55 bài Đường luật trên 193 bài thơ). Và có lẽ ưu nhược điểm của thơ Trần Hữu Sơn khởi xuất từ yếu tố gốc này.

            Tôi cố đọc mặc dù xưa nay, quan niệm của tôi về thơ Đường luật có khác. Đường thi phải nằm trong không khí Đường thi riêng biệt theo một trường cảm thụ thẩm mỹ riêng, không thể đan nhòe cùng các thể loại thơ khác. Tôi lấy làm tiếc, giá như Trần Hữu Sơn tách hẳn 55 bài Đường luật này để in một tập riêng thì những bài Đường thi của anh sẽ được cảm nhận khác hẳn so với việc trộn lẫn vào trong hai tập thơ chung này. Vì với thơ Đường, việc tìm cho ra bản ngã của cái tôi trữ tình và cái nét riêng độc đáo câu từ của tác giả rất khó do sự nghiêm ngặt của luật thơ. Thông thường, ở đó, với sự khuôn phép của câu chữ, niêm luật, ta chỉ nhận ra một tâm trạng rất chung chung của người thơ khi đứng trước vũ trụ, tự nhiên hoặc một sự kiện lịch sử, một danh nhân…cùng với những cặp từ Hán Việt đăng đối rất khái quát và trang trọng theo yêu cầu thể loại! Nhưng có lẽ do Trần Hữu Sơn quá yêu thơ Đường nên cái không khí Đường thi quá vãng đã phủ trùm lên thi tứ, do đó, ta dễ nhận ra trong thơ anh (tất cả các thể) bảng lảng bóng thời gian và pha nhuộm một sắc vàng của những kỷ niệm đẹp mà buồn của những cái đã đi qua, đã mất đi, chỉ còn vang bóng lại…

(more…)

Tháng Một 22, 2022 at 8:47 sáng Bình luận về bài viết này

Khoảng lặng từ những nỗi đau và sứ mệnh của người cầm bút

Khoảng lặng từ những nỗi đau và sứ mệnh của người cầm bút

Cuộc thi thơ “Nhân nghĩa đất phương Nam” đã chính thức khép lại bằng buổi lễ trao giải cách đây đúng một tháng, nhưng dư âm của sự kiện văn học này không những vẫn vẹn nguyên mà tiếp tục được lan tỏa. Văn chương TP. Hồ Chí Minh trân trọng giới thiệu bài viết dưới đây của PGS.TS Trần Hoài Anh về tập thơ “Nhân nghĩa đất phương Nam”, một ấn phẩm từ cuộc thi giàu ý nghĩa này.
 

PGS.TS. TRẦN HOÀI ANH

  1. Mở đầu

     Tháng 11 năm 2019, khi tin tức về virus SARS-CoV-2 gây bệnh COVID-19 xuất hiện tại Vũ Hán, Trung Quốc đến nay đã gần hai năm, nhiều nước trên thế giới, trong đó có Việt Nam đã trải qua những tháng năm dịch bệnh kinh hoàng. Thế nên, cuộc tìm kiếm nguồn gốc của dịch bệnh đã cướp đi sinh mạng hàng triệu người và làm suy sụp nền kinh tế toàn cầu vẫn là câu hỏi chưa có lời giải, là phương trình chưa tìm ra nghiệm số. Song, vấn đề quan thiết hơn việc tìm kiếm nguyên nhân và nguồn gốc của  đại dịch là làm thế nào hạn chế những đau thương, mất mát, của cuộc sống trong cơn đại dịch để loài người được sinh sống trong một xã hội an lành, tránh được những bi kịch của phận số cả trong đời sống vật chất lẫn tinh thần, vì chưa bao giờ con người thấy sự sống của mình mong manh đến thế!? Câu hỏi có ý nghĩa khoa học, thực tiễn và nhân văn nầy không chỉ đặt ra cho các nhà quản trị đất nước mà còn đặt ra cho mọi công dân, mọi tầng lớp trong xã hội, đặc biệt hơn cả là những người cầm bút. Và với thiên chức của mình, không ai khác chính những người cầm bút (nhà văn, nhà thơ, nhà nghệ sĩ) qua tác phẩm của mình góp phần sẻ chia nỗi đau của đồng loại hầu làm vơi đi những bi thương của phận người trước những mất mát khôn lường của cơn đại dịch, một biến cố trong hành trình sống mà nhân loại khó thể tránh khỏi. Có phải xuất phát từ ý thức trách nhiệm nầy, mà trong cuộc vận động sáng tác thi ca Nhân nghĩa đất phương Nam, cuộc thi thơ do Hội Nhà văn Tp. Hồ Chí Minh phát động từ đầu tháng 8 đến giữa tháng 9 năm 2021, phần lớn các bài thơ đều viết về tình nghĩa của con người trước nỗi đau và sự mất mát trong cơn đại dịch Covid diễn ra ở Sài Gòn – Thành phố Hồ Chí Minh và các tỉnh phía Nam. Vì vậy, nhà văn Bích Ngân, Chủ tịch Hội Nhà văn Tp. Hồ Chí Minh khi trả lời phỏng vấn báo Một Thế giới đã chia sẻ: “Khi đọc những bài thơ đầy ắp chất nhân văn ở cuộc thi “Nhân nghĩa đất phương Nam”, tôi càng thấm thía điều này: Dửng dưng thờ ơ với con người, với cuộc sống thì sẽ chỉ hời hợt lướt qua mọi thứ và không thể có được phẩm chất dự phần cùng nỗi đau mà cộng đồng đang đau và đang nỗ lực kiên cường để vượt qua nỗi đau mà đại dịch đang gây ra. Hiện diện cùng nỗi đau và chia sẻ nỗi đau đó, còn là phẩm hạnh của người cầm bút. Và, khi đủ phẩm hạnh dự phần cùng nỗi đau mà cộng đồng đang đau và chia sẻ nỗi đau đó, đối với người cầm bút, còn là mệnh lệnh từ “một siêu linh” nơi lồng ngực””. Có thể nói, những điều nhà văn Bích Ngân chia sẻ khi đọc tập thơ đã cho thấy ý thức trách nhiệm và sứ mệnh của người cầm bút trước nguy cơ của đại dịch Covid thể hiện trong thi phẩm nầy.

(more…)

Tháng Một 14, 2022 at 8:35 sáng Bình luận về bài viết này

Nguyễn Việt Chiến: Những câu thơ làm một cuộc ra đi

Nguyễn Việt Chiến: Những câu thơ làm một cuộc ra đi

 

(Nguồn: Vanvn)- Tập thơ “Tổ quốc nhìn từ biển” của nhà thơ Nguyễn Việt Chiến vừa nhận giải thưởng Tôn vinh của Hội Nhà văn Việt Nam cho các tác phẩm về đề tài biên giới hải đảo giai đoạn 1975 đến nay. Chúng tôi nhân dịp này muốn nhìn lại một hành trình thi ca của ông.

Nhà thơ Nguyễn Việt Chiến sinh năm 1952 tại Chàng Sơn, Thạch Thất, Hà Tây cũ, nay thuộc Hà Nội. Ông vào bộ đội năm 1970, xuất ngũ năm 1974 rồi tốt nghiệp đại học ngành địa chất. Từ năm 1990 chuyển sang viết báo, làm phóng viên tại báo Thanh niên từ năm 1992.

Nhà thơ Nguyễn Việt Chiến

(more…)

Tháng Một 6, 2022 at 8:42 sáng Bình luận về bài viết này

TÔI KHÔNG MUỐN NHỮNG GÌ NGƯỜI LÍNH ĐÃ HI SINH CHO TỔ QUỐC LẠI BỊ LÃNG QUÊN

TÔI KHÔNG MUỐN NHỮNG GÌ NGƯỜI LÍNH ĐÃ HI SINH CHO TỔ QUỐC LẠI BỊ LÃNG QUÊN

(Nguồn:Vanvn)

Thanh Thảo là một trong những nhà thơ đương đại tiêu biểu, quen thuộc với bạn đọc cả nước. Dù ông viết về chiến tranh hay viết về thực tại đời sống thì người đọc vẫn luôn nhận thấy ở đó một giọng điệu riêng, cái nhìn riêng, nhiều ấn tượng, day dứt và ám ảnh. Một lần gặp gỡ gần nhất, khi được hỏi vị trí những tác phẩm viết về chiến tranh trong “gia tài” thơ Thanh Thảo, ông đã trả lời: “Những tác phẩm ấy, trước hết, có chỗ đứng trong lòng tôi, trong tâm hồn tôi. Nếu anh gọi tâm hồn tôi là gia tài của tôi, thì thơ về chiến tranh và người lính của tôi nằm gọn trong đó”. Câu trả lời của ông chính là tinh thần “mở” cho cuộc trò chuyện với phóng viên.

* Thưa nhà thơ Thanh Thảo, hôm nay tôi đọc lại bài thơ Một người lính nói về thế hệ mình, sáng tác năm 1973 và cả những bài thơ viết về chiến tranh mới nhất của ông. Ở đó, có những câu thơ trực diện viết về người lính, có những câu thơ chất đầy hoài niệm về một thời máu xương đã đổ, và dường như ở thời điểm nào thì thơ ông cũng vang lên tiếng nói của thế hệ mình: “Thế hệ chúng tôi nhìn rất rõ mặt mình”. Phải chăng, dù cuộc chiến có lùi xa đến đâu thì tiếng nói ấy, ngọn lửa ấy trong ông cũng không phai nhạt?

–  Cảm ơn anh đã đọc những bài thơ viết về chiến tranh và người lính của tôi. Trong rất nhiều sáng tác của tôi, cả thời chiến lẫn thời bình, cả thơ ngắn và trường ca, hình tượng người lính luôn là hình tượng trung tâm mà tôi thương yêu, chia sẻ, ngưỡng mộ, kể cả xót thương. Tôi đã viết thật lòng mình, đã trang trải máu thịt, vì tôi biết, những “dấu chân qua trảng cỏ” rồi sẽ mờ đi, sẽ nhòe đi sau chiến tranh, khi cuộc sống đã chuyển sang những hình thái khác. Nhưng tôi không muốn những gì người lính đã hi sinh và đóng góp cho Tổ quốc lại bị quên lãng, hoặc chỉ được nhớ đến trong những dịp lễ lạt, kỉ niệm.

Khi tôi viết Thế hệ chúng tôi nhìn rất rõ mặt mình thì đó là cái nhìn tự ý thức, cái nhìn của người từng trải, không tham vọng nhưng vẫn đầy hi vọng vào tương lai của đất nước mình, vào hạnh phúc của nhân dân mình.

(more…)

Tháng Mười Hai 24, 2021 at 4:04 sáng Bình luận về bài viết này

CÙNG HÀNH TRÌNH “QUÁ GIANG THUYỀN NGƯỢC”

CÙNG HÀNH TRÌNH “QUÁ GIANG THUYỀN NGƯỢC”

Ths NGUYỄN THỊ THỦY

Xin làm người hướng dẫn viên đưa du khách đến tham quan khu vườn thơ ca giàu sắc hương của thi sĩ Lâm Anh – Nguyễn Ba La…

Xưa nay cũng nhiều cây bút lấy bút danh gắn với nơi chôn nhau cắt rốn như Tản Đà, Nam Cao… Ở đây, Ba La là một địa danh vừa quen vừa lạ. Lạ là lạ tai chứ những người con Đất Quảng ai mà không một lần đi ngang qua Ba La để đến với di tích văn hoá Chùa Ông và quê hương nhà thơ Bích Khê nổi tiếng. Chứng tỏ Lâm Anh, một thi nhân xa xứ phải sống ở Cát Tiên, Lâm Đồng nhưng lòng luôn khắc khoải hướng về quê hương vì Mẹ đã sinh tôi từ Quảng Ngãi/Nên hồn tôi đâu khác hồn cố hương(Cố hương).

Vườn thơ Lâm Anh là khu rừng nguyên sinh, đa chủng loại, nhưng tập trung nhất vẫn là những bài viết về quê hương và người thân Quảng Ngãi, câu chữ không trau chuốt bóng bẩy nhưng chuyển tải được tấm lòng thi nhân đầy ắp tình đời, tình người, gợi được cái thần thái của quê hương, xứ sở. Lâm Anh viết rất nhiều nhưng mãi đến cái tuổi “Thất thập cổ lai hi” mới in tập thơ “Quá giang thuyền ngược” .

Ngay từ bài thơ đề từ Cũng vì người, ta đã thấy trọn tư tưởng người làm thơ. Thiết nghĩ không cần phải nói gì thêm người đọc thơ cũng đã thấu cảm được vẻ đẹp nhân cách một con người biết làm đẹp cho đời, dù ở hoàn cảnh nào cũng sống vì con người vì xứ sở quê hương:

          Ôi! Mặt trời vẫn mọc ở Phương Đông

Loài chim khôn còn được hót trong lồng

Thì dù ta chỉ còn đôi cánh lá

Cũng vì người mà trổ hết mùa bông.

(more…)

Tháng Mười Hai 3, 2021 at 2:23 sáng Bình luận về bài viết này

Bài đăng cũ hơn


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 448 741 Người

Chuyên mục