Posts filed under ‘2- GIỚI THIỆU TÁC PHẨM MỚI’

Tác phẩm âm nhạc: NẮNG GIÓ LÝ SƠN – phỏng thơ Hồ Nghĩa Phương, nhạc Lê Văn Lộc

Trong chuyến đi thực tế tại đảo Lý Sơn vào mùa hè năm 2018, nhạc sĩ Lê Văn Lộc hội viên Hội Nhạc sĩ Việt Nam đang sinh hoạt tại Hội Âm nhạc thành phố Hồ Chí Minh đã tìm gặp bài thơ Biển đảo Lý Sơn của Hồ Nghĩa Phương trên mạng. Kết hợp những dữ liệu thu nhận từ chuyến đi thực tế, nhạc sĩ Lê Văn Lộc đã sáng tác tác phẩm âm nhạc “Nắng gió Lý Sơn” phỏng thơ Hồ Nghĩa Phương.
Xin trân trọng giới thiệu tác phẩm NẮNG GIÓ LÝ SƠN của nhạc sĩ Lê Văn Lộc, ca sĩ Huỳnh Lợi cùng tốp nam nữ phụ họa – Clip do nhà thơ Phạm Thảo dàn dựng, theo đường link dưới đây:

Tháng Hai 10, 2020 at 9:17 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Nhà thơ Nguyễn Thế Kỷ ra mắt Trường thiên thơ lục bát về Chủ tịch Hồ Chí Minh

Nhà thơ Nguyễn Thế Kỷ ra mắt Trường thiên thơ lục bát về Chủ tịch Hồ Chí Minh

 

Sáng 13/12/2019, tại Hà Nội, Liên hiệp các hội văn học nghệ thuật Việt Nam, Tỉnh ủy, UBND tỉnh Quảng Ngãi, Hội Nghệ sĩ Sân khấu Việt Nam, Viện Nghiên cứu Bảo tổng và Phát huy Văn hóa dân tộc phối hợp tổ chức buổi ra mắt trường thiên sử thi về Chủ Tịch Hồ Chí Minh của nhà thơ Nguyễn Thế Kỷ.

Bìa trường thiên sử thi “Một Người – Thơ – Tên gọi” của nhà thơ Nguyễn Thế Kỷ”.

Quang cảnh buổi lễ ra mắt trường thiên sử thi về Chủ Tịch Hồ Chí Minh của nhà thơ Nguyễn Thế Kỷ

(more…)

Tháng Một 15, 2020 at 7:46 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

ĐỌC DÒNG LỮ THỨ CỦA HOÀNG THÂN

 

ĐỌC DÒNG LỮ THỨ CỦA HOÀNG THÂN

Là Bác sĩ chuyên khoa  II Tim mạch, nhưng Hoàng Thân (tên khai sinh là Trịnh Quang Thân) lại rất có duyên với thi ca. Năm 2019, bác sĩ, thi sĩ Hoàng Thân đã ra mắt bạn đọc tập thứ 3: Dòng lữ thứ, do Nhà xuất bản Hội Nhà văn ấn hành.

 

Thơ Hoàng Thân chẳng xoáy xiết ào ạt, mà riu riu cái tình chân thật, để đi đến sự trù mật của tình người: “Này tôi còn một nụ cười/ Từ vay nhân thế yêu người, yêu tôi” (Tặng người, tặng tôi). Anh đã ngộ ra và đúc rút được từ những triết lý nhân sinh mà cha ông để lại.

Đấy là bể dâu nhân thế, là bất chợt vô thường… Tất cả đều bất khả kháng, làm sao cưỡng nổi: “Và ta về với chính ta/ Nghe lời dâu bể gõ qua đường trần/ Biết là cát bụi phù vân/ Cơ chừng cũng rã bước chân đi về” (Sát na vô thường).

Với tôi, khi đọc thơ anh, dù ở thể loại nào, đề tài nào chăng nữa, thì thơ anh vẫn theo bút pháp gợi nhiều hơn cảm. Cái cảm trong thơ Hoàng Thân cần đến sự chiêm ngẫm, rồi tự thăng hoa cho nỗi lòng rưng rưng xa xót, rồi sẽ sàng như mưa dầm thấm lâu.

Cái gợi trong thơ Hoàng Thân hình như chỉ nêu ra vấn đề, còn người đọc tự tìm hướng đi để chiêm cảm riêng mình. Cuối cùng lại cùng nhau hội tụ đến đích đồng điệu, đồng cảm thi ca.

(more…)

Tháng Mười Hai 20, 2019 at 2:19 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

NGƯỜI ĐÀN BÀ TRÊN CỎ

NGƯỜI ĐÀN BÀ TRÊN CỎ

(Báo Quảng Ngãi)- Là một cô giáo dạy Văn, Trường THPT chuyên Lê Khiết (TP.Quảng Ngãi) yêu nghề và được học trò quý mến, vậy mà Trần Thu Hà vẫn cứ mải mê đi tìm lấy chính mình để gặp phải bi-kịch-thơ-ca, hỏi có lạ đời không kia chứ!

Một chiều không buồn, không vui, có một người đàn bà đi lang thang trên những cánh đồng quê để thả hồn phiêu du giữa đất trời, hoa cỏ. Người bắt gặp những ngút ngàn cỏ xanh. Ừ, thì gặp cỏ trên đồng. Tất nhiên! Và người thử buộc hồn mình vào kiếp cỏ âm thầm xem thử, bỗng nghe rộn giữa lòng khúc hát của một kẻ lang thang: Tôi buộc hồn tôi vào cỏ/ Cỏ hoang hát khúc không nhà (Tôi và cỏ).

Nhưng cỏ thì muôn trùng thân cỏ, người đàn bà đã chọn cho mình khúc hát cỏ may. Bay bay về trời cao rộng lại vương vương ghim nhớ, ghim thương những cuộc tình trần: Ngày gió lên em thả cánh diều/ Mang thương nhớ gửi bầu trời cao rộng/ Có đóa cỏ may bất ngờ nghiêng cánh mỏng/ Theo diều bay về phía mặt trời lên (Lời cỏ may). Tiện tay, người bứt một nhánh cỏ cầm tay, đặt trên môi nhấm nháp. Hăng hăng, nồng nồng, thơm thơm, mằn mặn…

(more…)

Tháng Mười Hai 20, 2019 at 2:11 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Hai tập thơ, hai phong cách

(QNO) – Hôm qua 29.6, Hội Văn học nghệ thuật Quảng Nam phối hợp Nhà xuất bản Văn học tổ chức ra mắt 2 tập thơ “Trong mênh mông gió cát” của nhà thơ H.Man và “Nhật ký gió cuốn” của nhà thơ Phạm Tấn Dũng.

Đông đảo người yêu thơ, các nhà thơ và đặc biệt là các nhà phê bình chuyên nghiệp, văn nghệ sĩ Quảng Nam và văn nghệ sĩ đến từ các tỉnh khu vực miền Trung Tây – Tây Nguyên tham dự buổi ra mắt.

Được biết, đây là lần đầu tiên, Hội VHNT Quảng Nam thực hiện một chương trình phối hợp với một đơn vị xuất bản uy tín là NXB Văn học, và đây cũng là lần đầu tiên có một buổi ra mắt, giới thiệu thơ của 2 tác giả là anh em ruột với 2 phong cách thơ khác nhau.

 
 

Tại buổi ra mắt, nhiều văn nghệ sĩ, nhà báo chia sẻ cảm nhận về 2 tập thơ “Nhật ký gió cuốn” và “Trong mênh mông gió cát”; đồng thời diễn đọc, trình bày một số bài thơ và ca khúc phổ thơ của 2 nhà thơ.


Nhà thơ H.Man và Phạm Tấn Dũng từ nhiều năm nay đã không còn là những cái tên xa lạ với người yêu thơ xứ Quảng nói riêng, cả nước nói chung. Theo cảm nhận của các văn nghệ sĩ, là anh em ruột cùng sinh ra và lớn lên trên vùng đất phù sa Gò Nổi, cùng lặn ngụp tắm gội trên dòng sông mẹ Thu Bồn, nhưng trong thăm thẳm cội nguồn, những cuộc tìm về của H.Man thường rất ngọt ngào, mềm mại, nhẹ nhàng với mẹ, với em, với biền dâu, bãi cát…, trong khi với Phạm Tấn Dũng lại đầy va vấp, khắc khoải, xung đột và cả đớn đau.

 
 

Với H.Man, người ta nhớ đến anh và thơ anh là nhớ đến những vần điệu nhẹ nhàng thanh thoát được kết nối nhuần nhuyễn, điêu luyện trong những dạng thức thơ quen thuộc và có phần cổ điển; còn với Phạm Tấn Dũng, phần lớn là những câu thơ trúc trắc, quẫy đạp, được kiến tạo qua kết cấu phi tuyến tính.

Tuy nhiên, bên trong những đối lập, khác biệt ấy, thơ của H.Man và Phạm Tấn Dũng, cụ thể là ở 2 tập thơ “Nhật ký gió cuốn” và “Trong mênh mông gió cát”, vẫn có thể nhìn thấy những điểm chung rất đáng quý, đáng yêu, đáng trân trọng.

 
 

Đó là cốt tính hào hoa mà sâu đằm đúng kiểu người thơ xứ Quảng; đó là tình yêu quê hương đậm đà, sâu nặng, thủy chung; đó là những thăng hoa, tận hiến với tình yêu, với người mình yêu; đó là những truy vấn tưởng chừng rất riêng mà lại rất mênh mông cuộc đời…

Ví như, trong mấy câu thơ sau của H.Man: “Lại về đón gió ven sông/ Làm hoa bèo nở tím dòng thời gian/ Âm thầm đứng đợi mùa sang/ Còn dăm chiếc lá thu vàng trên tay/ Lời tình giữ hẹn xưa sau/ Cớ sao còn rụng xuống ngày… buồn ơi!” (trong bài “Về nhánh sông quê”) và những câu thơ cúa Phạm Tấn Dũng: “tưởng bỏ được sông quê/ dù tháng năm oằn mình không chảy/ trở về/ níu sợi mây giăng/ phía lở phía bồi cỏ lau hun hút/ rong rêu xưa còn ăn ở với lục bình” (trong bài “Lầm lũi cuộc về”), có thể tìm thấy một niềm đồng cảm, một sự đồng vọng, đồng điệu giữa 2 anh em ruột, 2 nhà thơ, 2 người thơ…

BẢO ANH

 

Tháng Bảy 1, 2019 at 7:44 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

BÂNG KHUÂNG TỨ TUYỆT CỦA ĐÀM LAN

 

BÂNG KHUÂNG TỨ TUYỆT CỦA ĐÀM LAN

Nhận được hai tập thơ của Đàm Lan, người bạn văn ở Buôn Mê Thuột gửi tặng, người mà tôi vỏn vẹn gặp được một lần trong chuyến công tác ngắn ở thành phố đất đỏ “buồn muôn thuở” này. Thành phố trên Cao nguyên không có con dốc dài lên xuống, không có nhiều hàng thông già soi bóng bên đường mà chỉ là những mảnh vườn, nương rẫy trồng cà phê, tiêu, rừng cao su… bạt ngàn.

Tôi và Đàm Lan cùng với một người bạn thơ ngồi tâm sự với nhau bên ly cà phê nguyên chất bốc khói, hương cà phê thứ thiệt còn đọng lại trong tôi đến giờ. Đàm Lan ngồi đối diện tôi, người con gái với khuôn mặt thùy mị đôi mắt thẳm sâu như chất chứa điều gì tâm sự mà chưa bày tỏ. Đến khi em di chuyển tôi mới phát hiện ra điều không bình thường bên ngoài con người nhân hậu đằm thắm này!

(more…)

Tháng Mười Hai 22, 2018 at 8:54 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

CUỘC HÀNH TRÌNH CỦA NHÀ THƠ NGUYỄN AN BÌNH ĐI QUA CÁC VÙNG MIỀN ĐÂT NƯỚC

CUỘC HÀNH TRÌNH CỦA NHÀ THƠ NGUYỄN AN BÌNH
ĐI QUA CÁC VÙNG MIỀN ĐÂT NƯỚC

                                                                                                                       HỒ NGHĨA PHƯƠNG

Thú thực là tôi chưa đọc kỷ tập thơ “Hành trình Đất và Nước” của nhà thơ Nguyễn An Bình vừa mới gửi tặng nhưng tôi choáng ngợp với hơn 10 tập thơ riêng của anh đã xuất bản, chưa kể những tác phẩm in chung với tác giả khác.

Tôi quen nhà thơ Nguyễn An Bình cũng thật tình cờ, lúc đầu chỉ là bạn trên facebook, sau đến là bạn văn và tôi có dịp hội ngộ với anh trên chính quê hương của anh là thành phố Cần Thơ. Nhân tôi có chuyến công tác ở thành phố bên bờ sông Hậu thơ mộng này, tranh thủ ngày nghỉ anh vừa tài xế xe ôm vừa là hướng dẫn viên không chuyên cho riêng tôi. Chiếc xe máy do anh điều khiển cứ bon bon trên đường và tôi là người hưởng lợi nhất, vừa được anh chở vừa được anh hướng dẫn những địa điểm mà tôi sắp đến tham quan. Tôi cùng anh lướt một vòng quanh thành phố Cần Thơ, những địa điểm tôi chỉ mới nghe qua nhưng chưa có dịp đến như: nhà cổ Bình Thủy, đình Bình Thủy, chùa Ông, lăng thờ Bùi Hữu Nghĩa… và điểm cuối cùng là chạy xe lên giữa cầu Cần Thơ ngắm cảnh sông nước, vườn tược bao la hai bên bờ sông của tỉnh Cần Thơ và Vĩnh Long.

(more…)

Tháng Mười Một 26, 2018 at 8:03 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

SỢI BUỒN TRÓI CHẶT CÔ ĐƠN

           

                            

SỢI BUỒN TRÓI CHẶT CÔ ĐƠN

 

Thơ là sự tái hiện ký ức. Nói như Robert Frost :“Thơ ca là những gì đã thất lạc trong quá trình chuyển đổi”. Thơ Nguyễn Hoài Ân (Hoài Ân) là những gì đã thất lạc ấy. Và anh đang làm kẻ “đi tìm ký ức” hoàng kim, nơi những giọt mưa tâm tưởng xuất hiện như một tín hiệu, làm ướt đẫm những câu thơ nóng hổi nhất của một thời trai trẻ.    Vụng dại, ngây thơ, yêu thương, cay đắng là những gì mà tuổi trẻ Hoài Ân vừa nếm trải, để cuối cùng anh chợt nhận ra:

            Xuân gởi hương hoa vào trong gió            

Để lại trong ta            

Một chút tình…   

Thi sĩ là kẻ rong ruổi, lấy chút tình làm hành trang, tôi gọi đấy là tình tri ngộ với duyên thơ. Đúng vậy, thơ là thứ tiềm ẩn như quặng mỏ, phải dày công khai thác mới hiển lộ, phơi bày. Nhà thơ là kẻ khai thác tâm hồn mình, quặng mỏ ấy là cung bậc thánh thót, ngân âm:           

Ta tìm nhau trong hơi thở mùa xuân           

Điệu valse tình hòa nhau trong ánh mắt…           

                 (more…)

Tháng Mười 21, 2018 at 7:25 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

THUẬN ÁNH CÓ NHỮNG LẦN ĐỎ MÔI CUỐI CHIỀU Ở PHỐ NÚI

               

THUẬN ÁNH CÓ NHỮNG LẦN ĐỎ MÔI CUỐI CHIỀU Ở PHỐ NÚI

Tập thơ “Đỏ môi nhau những chiều” của cô giáo Thuận Ánh đi vòng vèo hơn vài ba trăm cây số rồi cùng về đúng địa chỉ của người nhận. Tôi quen thân Thuận Ánh từ rât lâu dễ chừng hơn 10 năm, từ thời mạng xã hội còn là blog Yahoo thông qua quan hệ bắt cầu với một số bạn nơi Phố Núi. Lúc ấy, Thuận Ánh đơn thuần chỉ là cô giáo dạy học một nơi cách nhà riêng khá xa và chưa sáng tác thơ văn như bây giờ.

Tôi có tặng tập thơ “Dấu chân” cho Thuận Ánh và thật bất ngờ em nhắn tin cho biết là đã đọc và viết cảm nhận về tập thơ của tôi. Bẳng đi thời gian, tôi thấy Thuận Ánh có chia sẻ trên mạng xã hội về những tản văn, ghi chép về tình yêu và cuộc sống. Đôi lúc, tôi có công việc ở Gia Lai thì em vẫn là một trong những người bạn thân quen ở Phố Núi cùng tôi giao lưu tâm sự. Cuộc sống riêng của Thuận Ánh, tôi không tò mò hỏi nhiều vì nghĩ rằng mỗi người có góc riêng của mình. Trong một đêm Phố Núi thênh thang lãng mạn trước lúc chia tay, em hát tặng tôi ca khúc “Dạ cổ hoài lang” của Vũ Đức Sao Biển. “Xề u xế u…” giai điệu gợi cho tôi tứ thơ về người con gái ở Cao nguyên hát ca khúc mang đặc trưng âm điệu đầy chất Nam bộ này! Tôi nhớ một lần em ghé thăm Quảng Ngãi cũng khá đột xuất, nơi em hẹn cách nhà tôi khoảng hai chục cây số, giữa trưa nắng nghe em báo tin. Tôi tức tốc chạy xe máy và cũng chỉ kịp nắm tay em hỏi thăm đôi ba phút rồi trở về, vì đầu giờ chiều tôi có chuyến công tác xa đã định trước. Những năm gần đây, thì được biết em có nhiều sáng tác thơ văn đăng trên các báo tạp chí ở Gia Lai và em trở thành hội viên Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh. Mừng cho em, mừng cho duyên nợ đã đẩy đưa em đi cùng một hướng với tôi.

Đọc “Đỏ môi nhau những chiều” với tâm thế và là người cùng đồng cảm cùng chia sẻ với em những bài thơ, câu thơ mà em đã cháy hết tâm can bật ra. Tôi thử mình đặt mình vào tâm trạng của em để “Tìm em dưới cơn mưa dưới cầu vồng bảy sắc… con dốc xưa anh vẫn nhớ tím chiều”, “anh đến rồi đi… phố vẫn đông vui nhưng vẫn thiếu một người”. Câu thơ thật nhói lòng, tạo độ rung cần thiết của nỗi nhớ khát khao “Đêm qua mưa những sụt sùi, sọt sành thôi nhắc em thời vẫn mong” hay “một đôi lần em lạc bước chốn quen, cỏ vẫn ngọt mềm chân em thuở ấy”, “nhưng không là đàn bà nghiện rượu để quên anh”. Có lẽ những con dốc dài, quanh co uốn khúc, những mái nhà cao thấp khác nhau ở Phố Núi.  Pleiku vẫn mờ sương bảng lảng “Anh hững hờ vô tâm như mây trên núi, phủ che mờ yêu nhớ để phôi pha”. “Chẳng trách anh đâu, chỉ trách mình nhạy cảm… đêm hiện về nhói lắm buốt đông buồn”. Thuận Ánh tự cho mình là “Người đàn bà đã cũ… chẳng có nghĩa duyên làm chồng làm vợ… lối nào về xưa cũ… phận đàn bà ta hong những giọt bao dung”. Những câu thơ ray rức yêu thương với tình duyên và số phận trắc trở “Hoa rơi phía cuối con đường, em rơi phía cuối yêu thương của người”. Chiều và lại chiều “Phố chùng chình, hương cà phê giận dỗi, lẻ trong chiều, đáng một bờ môi… em cứ chờ nụ hôn ấm ngọt môi, thổi khao khát yêu vào quay quắt nhớ… thổi đợi chờ đỏ mắt người thương”.

Thuận Ánh ơi, anh em mình chẳng có được nụ hôn nào đặt trên bờ môi nhau. Anh vẫn trân quí và sẵn sàng chia sẻ tâm sự với em trong những sáng sớm hay chiều đông vắng lặng ở Cao nguyên. Ly cà phê ấm nồng Phố Núi đã nói lên nhiều điều, hương vị nó lan tỏa trong không gian thơ mộng. Hàng thông già đứng lặng tiễn đưa anh về với biển, về với cuộc đời thực của mình. Ở nơi xa, anh vẫn tin Thuận Ánh có đủ nghị lực và niềm tin về con đường đi của mình. “Đỏ môi nhau những chiều” của em là những giọt nước mắt, còn nụ cười có lẽ chỉ gắng gượng. Anh biết em vẫn mềm yếu dù tình yêu bây giờ có thể là xa vời và không trọn vẹn như xưa. Thôi thì bờ môi em hãy đón nhận nụ hôn tình của người em thương, dù đấy là ước mơ, em nhé!

                                                             Vệ giang, 18h, ngày 09/9/2018   

                                                                  HỒ NGHĨA PHƯƠNG

Tháng Chín 15, 2018 at 3:24 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Giới thiệu thơ BÙI MINH VŨ

Nhà xuất bản Hội Nhà văn vừa xuất bản tập thơ TÌNH YÊU MUỘN của tác giả BÙI MINH VŨ (quê Đức Lợi, Mộ Đức, Quảng Ngãi hiện công tác tại ĐăkLăk), gồm 142 bài thơ, dày 160 trang. Đây là tập thơ thứ 8 của tác giả.

                                                                 Xin trân trọng giới thiệu với độc giả xa gần!

                                                                                      HỒ NGHĨA PHƯƠNG
   

Tình yêu muộn

 

Cảm ơn đời đã trao em cho ta

Dù một thoáng mây bay rồi chợt xa…

 

1

Chẳng có vách núi

ta đi xuyên qua vòng xoáy bức tường

nghiêng ngã hàng dương

bóng đen đốt cháy mặt trời ngâm rượu

lòng vòng trong ánh mắt

ngày thẩn thờ trong hơi thở cay

ta nhìn em bằng sợi tóc lẻ loi

bằng sợi tóc lẻ đôi.

 

2

Em chẳng thấy ta

đang bên em

cùng chơi trò so sánh hai nụ hôn dài ngắn

mùi trái cây chín trong vườn cấm lan tràn

đắp cho ta một tấm trăng vàng

bên cạnh sự xác tín

là biên giới rào chắn đôi mắt

khát khao.

 

3

Chạm vào hơi thở em

đêm của nhịp đập trái tim

kéo ta gần hơn

mùi cơ thể em thơm tho nơi đầu mũi

ta dại khờ từ đó lớn lên

và thấy em vòng tay lại

rồi thả ra thành làn xanh xưa nhuộm tím

trong vỏ ốc làm bằng chất liệu tình yêu.

 

4

Ta thấy em như con kiến trên ngón tay áp út

ngậm linh hồn

vẫn không qua được vỏ ốc

tiếng não nề dội vào má

như nụ hôn bất lực buông thả

giai điệu ngọt ngào

vút lên từ chua cay của cơ thể

thấm đượm ánh mắt sót lại của vô số đàn ông.

 

5

Rướn thân trổ vào đôi má mùa xuân

em lại mới lần đầu

mặt trời chưa từng chạm đến

có một cái khe đóa hoa trôi

nhắm mắt

hiện ra một khả ái

nghiêng thành

chẳng cần vương miệng và công nghệ lăng xê.

 

6

Ta lưu lại mãi hai chiếc bóng lửa

rực rỡ núi đồi

nhịp của quả tim sinh sôi

nhịp của tình yêu sinh đôi

em vẽ lên môi ta chân dung một linh hồn bất tử

canh nụ cười của em hiển lộ lo âu

nếu vỏ ốc tình yêu mục ra

ta như vô vàn hạt cát liên kết thành bãi bờ trắng muốt.

 

7

Một hôm

ta trôi vào vô biên

khao khát

em xúng xính bước đi

ta quăng mình vào bờ rìa tăm tối

lò cò tái tạo một cơn giông

trên đỉnh trời tròn

thổi bóng em hun hút.

 

8

Mờ xa, xa mờ đâu đó

ta lại gọi em như tiếng thét của linh hồn thiện hảo

còn sót lại trên môi, trong đêm dài mưa gió

biến ta thành phím đàn

tự do ca hát

trên thác trắng đời mình

em là người tình

chung thủy của một loài thảo mộc.

 

9

Chẳng có vách núi, ta đi xuyên rừng

vô số người dưng nhìn ta như tỏi một múi

ta thấy em như giọt mưa vỡ ra

va vào má đau đớn mặt trời

ôi tình yêu bí ẩn nhấn chìm ký ức

tạo ra hàng trăm ngàn giác quan viên mãn

cấy vào linh hồn

một hạt giống bất tử của tình yêu muộn.

(more…)

Tháng Bảy 4, 2018 at 8:22 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Bài đăng cũ hơn


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 409 634 Người

Chuyên mục