TRƯƠNG THỊ TIỀN

Tháng Tám 18, 2022 at 1:54 sáng Bình luận về bài viết này

TRƯƠNG THỊ TIỀN

Quê: Tịnh Thiện, Tp Quảng Ngãi

Nơi ở: Tịnh Thiện, Tp Quảng Ngãi

Cộng tác viên CLB Thơ Trà Giang

 

TÌM NHAU

Tìm nhau chi nữa tìm nhau

Vàng thu nhuộm trắng mái đầu gió sương

Đã nhòa nhạt phấn phai hương
Đà hiu hắt giọt đời sương khói chiều

Tìm chi bờ mắt hoen rêu
Môi cười héo vệt thương yêu cũ nhàu
Mấy mùa thu rụng… niềm đau
Tìm nhau chi nửa đời nhau võ vàng

Đã tàn cơn mộng chiều hoang
Tìm nhau chi buổi thu tàn lối thu…

2.ĐÊM

Đêm…
Chiếc lá cựa mình bên song cửa
Khóc giọt sương giữa muôn trùng thinh lặng
Trăng cũ mùa xưa ướt niềm xa vắng
Lặng im!


Đêm…
Ngọn gió rớt qua thềm
Vỡ nhoẹt hương xưa – Nhuốt nhem bờ cỏ
Lạnh rét đêm òa… con dế nhỏ
Tỉ tê.


Đêm…
Lạc lối cơn mê trở bàn tay khẽ
Chạm mênh mông buồn với nguồn dâu bể
Sợi tóc nào rơi trong chiều nhân thế
Còn vương


Đêm…
Còn chút nhớ vô thường đắm mình trầm lặng
Con đường lạnh căm – Một miền hoang vắng
Ngồi nghe chuyện tình đêm giao hẹn
Chiếc lá giật mình!

Đêm… đêm…
Đêm!

3.TÌM…

Tìm nhau giữa chốn không nhau
Mấy mùa phai tóc bạc màu thời gian
Cuồng quay giấc mộng thiên đàng
Cõi người dâu bể trắng, vàng mù tăm

Tìm nhau mấy độ xuân nồng
Một chiều mỗi một âm thầm thu qua
Tàn dư thanh sắc hương tà
Bước chân vạn dặm đâu là chốn nơi

Tìm nhau khắp nẻo đường đời
Ngồi nghe mấy trận khóc cười vây quanh
Qua rồi những cuộc đua tranh
Tìm nhau môi mắt trổ nhành hoang vu

Tìm nhau giữa chốn xa mù
Gặp trong nhau mỗi chiều thu cạn cùng.

4.GIỌT THẦM

Nhỏ nhoi một vết lăn trầm
Nghiêng qua đời hóa giọt thầm ngàn năm
Buồn trong đá sỏi mù tăm
Trở mình lăn lóc giữa dòng nhân gian
Giấc mơ nào chốn thiên đàng
Còn vương lại dấu chiều ngang phận người
Tìm chưa vui nửa môi cười
Gặp trong nhau nỗi đau từ cõi đau
Có – Không như giọt mưa sầu
Trở bàn tay sợi tóc màu đêm rơi
Nhỏ nhoi ơi… một cuộc đời
Rêu rong ngày tháng khoảng trời vô biên
Vẫn xanh cỏ biếc một miền
Vẫy chào trăng gió – Hằng yên cúi đầu
Rạc rào ngọn gió rừng sâu
Suối khe bừng tỉnh tìm nhau vô thường!!!

5.ĐƯỜNG XƯA BÓNG CHIỀU

Đường xưa đã phủ bóng chiều
Tiếng con bìm bịp ru chiều… chiều ơi
Mấy mùa thu vẫn cứ rơi
Bao ngày nắng hạ còn chơi vơi buồn
Giáo đường khép vội tiếng chuông
Câu kinh còn đọng trên muôn lá cành
Ngậm ngùi môi mắt ngày xanh
Vô ưu màu tóc mỏng manh mây trời
Lối nào về có mưa rơi
Đường qua nào có gió khơi nắng lùa
Cuộc đời bao cuộc tiễn đưa
Chiều rơi từ phía đường xưa bóng chiều.

5.CHIỀU KHÔNG NHAU

Em về đâu có nhớ
Lỗi cũ chiều nắng nghiêng
Miền xưa muôn lá cỏ
In dấu chiều… niềm riêng

Em về đâu có nhớ
Một chiều gió mưa xa
Bàn tay ai đón đợi
Mấy mùa rồi thu qua

Em về đâu về đâu
Nơi chốn nào mưa nắng
Đường xưa giờ vắng lặng
Hun hút chiều không nhau.

Entry filed under: TRƯƠNG THỊ TIỀN.

Chùm thơ NGUYỄN NGỌC HƯNG LƯU LÃNG KHÁCH

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 446 067 Người

Chuyên mục


%d người thích bài này: