Chùm thơ NGUYỄN NGỌC HƯNG

Tháng Tám 12, 2022 at 8:35 sáng Bình luận về bài viết này

NGUYỄN NGỌC HƯNG

Quê: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi.

Nơi thường trú: 168, đường 23 Tháng 3,thị trấn Chợ Chùa, Nghĩa Hành.

Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam

Hội viên Hội VHNT Quảng Ngãi.

 

GIẢI HẠN

Khát khô như đồng đất tháng Năm

Tôi chín đợi mười mong cơn mưa rào giải hạn

Em thì cứ như mây suốt đời rong chơi suốt đời phiêu lãng

Để mặt đất si tình nứt nẻ nhớ thương.

Mây em bay khắp nẻo vô thường

Đã gặp bao thảo nguyên xanh tươi bao cánh đồng mướt mát

Có chợt nhớ một miền quê bốn mùa đất bạc

Ngọn cỏ tương tư chết rũ bên trời?

Lúa xứ người không đủ nắng để phơi

Em còn dắt mây về che rợp bóng

Từng giọt máu tim tôi đang ngày đêm cháy bỏng

Sao mây chẳng hóa mưa cho đất dịu lòng?

Em không về tôi vẫn đợi vẫn mong

Ngày vẫn ngóng chiêm bao đêm vẫn chờ mộng mị

Tôi sẽ uống cạn em dù em có hóa thành cơn hồng thủy

Sá chi mấy giọt mưa rào!

TIẾNG CU GÁY TRƯA HÈ

Trưa nồng

Xóm mạc im hơi

Bỗng đâu văng vẳng mấy lời chim ru

Cúc cù cu… Cúc cù cu

Dịu dàng như thể hơi thu chớm về.

Núi trơ đồi trọc bốn bề

Chang chang nắng rát mặt quê cỗi cằn

Giữa mùa héo cỏ tàn măng

Bình yên cu gáy

Đất cằn nở hoa…

Cúc cu

Trầm bổng giao hòa

Nhẹ nhàng như vuốt như xoa lửa hè

Trời lắng nghe… Đất lắng nghe

Tiếng gù râm bóng lũy tre quanh làng!

TÂM VÓC MỘT NGƯỜI THẦY

                  (Thân kính tặng thầy Lê Huệ)

Người nâu sậm 

Nhưng tràn đầy sức sống

Không đô con nhưng vòng tay đủ rộng

Không bản gì nhưng bản lĩnh tự tin

Không mấy cao

Nhưng thiên hạ phải ngước nhìn.

Trên xuống dưới

Trong ra ngoài

Càng mong manh càng trân trọng giữ gìn

Khắp người toát ra màu tươm tất

Sao không nhỉ? Tóc gọn gàng chải lật

Ngại chi vá sờn

Siêng là ủi phẳng phiu.

Giỏi thầy yêu

Chưa giỏi vẫn yêu

Cốt sao nội hàm ngoại diên đều đẹp

“Tiên học lễ hậu học văn”

Mọi hành xử phải chân thành đúng phép

Ấy bài học đầu tiên

Còn theo em

Đến hơi thở cuối cùng.

40 năm mấy giông tố bão bùng

Nhiều thứ có thế quên

Tinh thần “pa-rê” thầy dạy em hằng nhớ

Ngoài biết điểm tô trong lo chống đỡ

Tránh hiểm nguy

Phòng bất trắc

Giữ mình…

Nghĩ đến thầy

Em cứ nhớ linh tinh

Sắt thép ở “Lò rèn”

Dầu mỏ ở “Một răng”, “Một rắc”

Gom tụ những bông đùa tưởng như nhỏ nhặt

Tầm vóc thầy

Ngày một lớn cao thêm!

MÙA VU LAN NHỚ MẸ

Vì con mẹ chẳng ngại gì

Nhục hình cũng chịu tru di cũng đành

Sẵn sàng phạm tội sát sanh

Miễn con được sống an lành ấm no.

Cơm vài hột nước lưng mo

Quần xăn áo xắn lội mò quanh năm

Cho con rạng rỡ trăng rằm

Quản gì lặng lẽ tối tăm vạc cò.

Kể chi mạnh yếu trâu bò

Một thân một bóng phải gò lưng thôi

Đội trời mưa gió nắng nôi

Bạc đầu thương trẻ cút côi vẫn cày.

Suốt đời tay miệng miệng tay

Làm sao tránh khỏi va này đụng kia

Vì con đau ốm trật trìa

Hổ hùm cũng gật sâu sia cũng ừ.

Việc chi mẹ cũng không từ

Miễn là con được an cư lạc phần

Đâu ngờ “thiên địa bất nhân”(*)

Bão qua giông lại quấy quần “chó rơm”.

Rã rời rơi rớt ngọt thơm

Đắng cay sót sợi vắt chờm đi đâu

Tử quan mẹ dốc ngược đầu

Dương trần con lửng hố sâu treo mình.

Lên không tận cổng thiên đình

Xuống nào đến được u minh âm tào

Mỏi tìm chỉ gặp chiêm bao

Mẹ ơi, tháng Bảy nghẹn ngào Vu Lan…

Van trời lạy đất mênh mang

Thắp hương ngơ ngác tro tàn khói bay

Ước chi dù chỉ một ngày

Cho con vì mẹ gánh thay tội tình!

_______________

(*) “Thiên địa bất nhân, dĩ vạn vật vi sô cẩu

Thánh nhân bất nhân, dĩ bách tính vi sô cẩu

                    (Chương 5 Đạo đức kinh – Lão Tử)

Tạm dịch:

Trời đất vô tình, coi vạn vật như chó rơm

Thánh nhân vô tình, coi dân chúng như chó rơm.

HOA MUỐNG BIỂN BÊN LỌC DẦU DUNG QUẤT

Ơi dây muống biển xanh màu biển

Nửa như e ấp nửa ngại ngùng

Chẳng biết là môi hay là mắt

Tim tím hoa cười trong gió rung.

Thoắt đó gần chục năm rồi nhỉ

Cô em ngày ấy dạt về đâu

Ngơ ngác tôi tìm hoa muống biển

Hỏi gió lơ mơ gió lắc đầu.

Hỏi sóng nghẹn ngào nghe sóng kể

Chuyện xưa hóa tích cổ lâu rồi

Muống biển một đi không trở lại

Chỉ người ngốc nghếch thủy chung thôi.

Từ buổi thúng con ra biển lớn

Mong tìm châu ngọc cưới nàng tiên

Vô phúc đụng nhằm cơn bão dữ

Vỡ tan bọt nước giấc mơ hiền.

Nếu thật tiếc thương người yêu cũ

Ai kia đã mấy kiếp luân hồi

Ngẩn ngơ một bóng trong chiều vắng

Sau trước vật vờ tôi với tôi…

Ơi dây muống biển xanh màu biển

Biển vẫn đây người xưa đi đâu

Thoáng vạt áo nào qua mắt tím

Phải em nhen lửa lọc hóa dầu?

Entry filed under: NGUYỄN NGỌC HƯNG.

HÓA THÂN ĐÁ” – HUYỀN THOẠI VÀ CẢM XÚC TÌNH YÊU TRƯƠNG THỊ TIỀN

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 441 960 Người

Chuyên mục


%d người thích bài này: