SỢI BUỒN TRÓI CHẶT CÔ ĐƠN

Tháng Mười 21, 2018 at 7:25 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

           

                            

SỢI BUỒN TRÓI CHẶT CÔ ĐƠN

 

Thơ là sự tái hiện ký ức. Nói như Robert Frost :“Thơ ca là những gì đã thất lạc trong quá trình chuyển đổi”. Thơ Nguyễn Hoài Ân (Hoài Ân) là những gì đã thất lạc ấy. Và anh đang làm kẻ “đi tìm ký ức” hoàng kim, nơi những giọt mưa tâm tưởng xuất hiện như một tín hiệu, làm ướt đẫm những câu thơ nóng hổi nhất của một thời trai trẻ.    Vụng dại, ngây thơ, yêu thương, cay đắng là những gì mà tuổi trẻ Hoài Ân vừa nếm trải, để cuối cùng anh chợt nhận ra:

            Xuân gởi hương hoa vào trong gió            

Để lại trong ta            

Một chút tình…   

Thi sĩ là kẻ rong ruổi, lấy chút tình làm hành trang, tôi gọi đấy là tình tri ngộ với duyên thơ. Đúng vậy, thơ là thứ tiềm ẩn như quặng mỏ, phải dày công khai thác mới hiển lộ, phơi bày. Nhà thơ là kẻ khai thác tâm hồn mình, quặng mỏ ấy là cung bậc thánh thót, ngân âm:           

Ta tìm nhau trong hơi thở mùa xuân           

Điệu valse tình hòa nhau trong ánh mắt…           

                

(Khúc tình xuân) Đây là hai câu thơ khá hay, nó là nhịp điệu của khúc valse hào hoa mà chàng thi sĩ Hoài Ân sở hữu. Rồi trong tình xuân lắng đọng giữa dòng đời miên viễn, anh nghiệm ra:           

Ta chỉ là sân ga nhỏ          

  Em là con tàu           

Đi ngang qua đời ta                

           (Con tàu ngang sân ga)

Có chút gì đó hơi cổ điển, nhưng bằng cách này nhà thơ đã vắt cạn cô đơn hiện đại để tỏ bày. Có thể nói, đó là những sợi buồn trong khúc dạo đầu của điệu valse “Đi tìm ký ức”. Chúng ta thử nghe trong dòng lục bát quen thuộc, nhà thơ bộc bạch:           

Ta về nhặt những ngày xưa           

Bâng khuâng nỗi nhớ chiều mưa ngại ngùng          

  Xa rồi áo trắng mông lung           

Phượng hồng điểm đỏ một vùng yêu thương                            

(Xa rồi)

Xa rồi, những “chiều mưa ngại ngùng” ấy, lãng tử bâng khuâng tìm về vùng yêu thương của tuổi học trò. Chàng “tìm trong mưa chút nắng/ Sưởi ấm cõi lòng nhau”. Thật ra, mưa từ lâu đã thấm ướt tâm hồn lãng mạn, nên mưa là mưa hoài niệm, mưa tình nhân:            

Mưa gợi bao ký ức           

  Của những ngày còn thơ       

      Mưa trên lối ai chờ            

Để lạnh buồn vai áo              

        (Mưa)

Và mưa. Mưa là tín hiệu, là cấu trúc ngôn ngữ trong thơ Hoài Ân thành dòng chảy mang tính motif, và motif ấy trở nên chiếc chìa khóa mở ra thế giới thơ đầy chất mộng:            

Chiều nay hờ hững cơn mưa            

Nước xuôi dòng chảy đong đưa đợi tình           

                        (Dáng xưa)     

        Chạnh lòng nghe tiếng mưa rơi   

          Nhớ người em nhỏ phương trời xa xôi                    

               (Nỗi niềm)

Để rồi:           

 Em đi            

Ta chẳng thể níu giữ       

     Nghiêng giọt tình len lén mưa bay                         

          (Em đi 1)

Thế đấy, thơ Hoài Ân có những giọt mưa tình hờ hững, xa xôi. Giọt tình ấy len lén mưa bay, làm thấm đẫm những hoài niệm chôn trong ngăn ký ức. Có thao thức vì yêu, Hoài Ân mới viết được những câu thơ ướt mềm như thế:       

      Ai về dưới những cơn mưa          

   Thương sao ký ức tuổi vừa chớm yêu         

                           (Ăn năn)

Như tôi đã nói, thơ Hoài Ân như khúc valse hào hoa, rộn rã miền dư âm của xuân tình, của tiếng ve sôi, phượng nở, nên có lúc chạm vào sự tài hoa của trải nghiệm:           

 Vô tư ngọn cỏ trong mắt biếc           

 Bến tương tư khe khẽ tiếng ai đàn                                 

   (Tìm)

 Hình ảnh hồn nhiên và tuyệt đẹp. Từ ngọn cỏ vô tư trong đôi mắt biếc, đã mơ về một bến tương tư và tiếng đàn trữ tình. Có thể nói, mỗi bài thơ của Hoài Ân là một tiếng đàn rung ngân, làm xuyến xao ký ức của một thời hoàng kim đầy mơ mộng.    Tuy nhiên, cái đáng quý của Hoài Ân là không dừng lại ở đó. Anh lao vào kiếm tìm như một khát vọng trải nghiệm:             Đêm dường như dài thêm          

   Những nỗi buồn huyễn hoặc        

                    (Đâu rồi ngày xưa)

Và thật thà nhận rằng:           

  Có những nỗi niềm bỏ ngỏ      

       Mấy mùa trăng vẫy gọi            

Vẫn dửng dưng hoang phế một tâm hồn                       

     (Huyễn hoặc đêm)

Trong những hoang phế và kiếm tìm đã xuất hiện những câu thơ hay, tôi mừng cho Hoài Ân, một người thơ trẻ đã sớm có tia hy vọng về một ngày thơ khác:        

     Đối diện đêm          

   Nghe sền sệt nỗi buồn      

                  (Đối diện đêm)

Nghe sền sệt nỗi buồn ư? Ôi tiếng Việt, tôi đọc câu thơ tuyệt đẹp này mà nghe nỗi buồn hóa lỏng không gian. Hóa ra với thơ, nỗi buồn là một thế giới. Bước vào thế giới ấy, loài người mới dám uống những nỗi buồn của mình, và của nhân thế. Lại nữa, câu thơ đã khiến tôi bừng tỉnh:           

   Con sâu cuộn mình trong phiến lá   

           Giấu tị hiềm trong tổ kén xanh xao           

               (Mộng vô thường)

Con sâu cuộn mình đã có người nói, nhưng giấu tị hiềm là một nghĩ khác. Nó thuộc về tính cách, và làm bật ngộ đời sống, khiến trường liên tưởng có chiều kích sâu sắc hơn. Quả thật, thơ Hoài Ân vừa chớm nở, nói đúng hơn là đã có những lóe sáng. Điều đó mở ra một chờ đợi mới trong dòng chảy truyền thống và đổi mới. Thơ Hoài Ân chưa đổi mới lắm, nhưng tín hiệu thì đã có, chỉ còn chờ ở thời gian, mà thời gian thì Hoài Ân quan niệm:       

      Ai cũng biết một điều  

           Thời gian đi qua chẳng bao giờ trở lại       

      Dại khờ nào rồi cũng sẽ lớn khôn        

     Nhưng với ta có những dại khờ không bao giờ lớn  

           Nên cứ rong ruổi đi tìm một ký ức đã xa…                

              (Đi tìm ký ức) Dại khờ không bao giờ lớn? Đây là tâm thơ của Hoài Ân chăng? Anh rong ruổi đi tìm, chính là tìm cái dại khờ hồn nhiên, thánh thiện nhất của tuổi học trò. Hoài Ân thật có lý khi anh lý giải điều này, nó khiến anh đặt chân vào một tâm thế thơ khác, không dẵm chân người trước, không lặp lại người nay. Và cuộc đi tìm ấy trở thành thơ! Thơ của những cơn mưa:            

 Cơn mưa bất chợt          

   Thấm ướt vào nỗi nhớ       

      Có chiếc lá rùng mình          

   Tìm về cõi an nhiên…                       

    (Trôi)

Cái hay của “Trôi” là “có chiếc lá rùng mình”! Tôi cũng giật mình nhận ra thơ Hoài Ân có những khoảnh khắc bất chợt như thế. Bài thơ để lại một dư chấn lắng sâu của sự chiêm nghiệm về cõi an tĩnh. Tôi biết thơ hay không dễ tìm, nhưng với Hoài Ân – một người trẻ, thơ chưa thể định hình mà có những tín hiệu của tài hoa là một điều đáng mừng.    Tôi chợt nghĩ, chất liệu thơ là gì? Phải chăng là những nỗi buồn, buồn lãng mạn, buồn u tối, buồn trong sáng… Có ai như Hoài Ân trải cô đơn ra đếm ngày buồn:           

     Trải những nỗi cô đơn ra đếm            

    Hỏi có bao nhiêu ngày buồn?                    

           (Lạc về phía cô đơn)

Vâng, ngày buồn thì không đếm xuể. Và nó đã hóa từng sợi buồn trói vào niềm tâm cảm của chúng ta:               

 Ngoài kia ai đếm từng nỗi nhớ     

           Mà sợi buồn trói chặt cô đơn…?              

                  (Phố chiều)

Đó là miêu tả nỗi cô đơn cùng tột của con người, mà Hoài Ân thể hiện qua bút pháp tinh tế nhất. Mang tâm thức kiếm tìm chìm đắm trong cõi buồn, nhưng Hoài Ân luôn biết vượt lên chính mình để mang về ngọn gió mới, ngọn gió của mùa xuân:

               Tia nắng rục rịch trở mình            

    Mang yêu thương về        

        Theo ngọn gió mùa xuân                       

         (Chiều cuối năm)

Dù sao trong những sáng tạo của mình, Hoài Ân đang có bước khởi đầu “rục rịch trở mình”. Người đọc có quyền hy vọng về một Hoài Ân theo ngọn gió mùa xuân, sẽ mang về những tín hiệu của một mùa thơ lộng gió… Tập thơ “ĐI TÌM KÍ ỨC” của tác giả trẻ Nguyễn Hoài Ân đầy ắp những cảm xúc lắng đọng, nhẹ nhàng đã chạm sâu vào trái tim tôi.   Xin trân trọng giới thiệu tập thơ với bạn đọc yêu thơ!                                  

Mùa hạ rong chơi 2018                               

NGUYỄN THÁNH NGÃ                 

 

                                      

Advertisements

Entry filed under: 2- GIỚI THIỆU TÁC PHẨM MỚI.

Đại hội Hội VH-NT tỉnh lần thứ V, nhiệm kỳ 2018-2023 Thư mời cộng tác Báo Xuân Kỷ Hợi 2019

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 397 999 Người

Chuyên mục


%d bloggers like this: