Chùm thơ BÙI MINH VŨ

Tháng Chín 19, 2016 at 8:15 sáng Để lại bình luận

 

10357468_672601469461412_77008415169111553_n

Chùm thơ BÙI MINH VŨ  (Đaklak)  

 

Ngày buông câu

 

Quê ta làng biển một màu

Trắng bờ cát trắng cờ lau một đời

Quê ta biển chọc gió cười

Bắt con còng gió lạy trời đầy canh

Còng vai địu liễu trăng thanh

Sao khuya cùng bước ghe mành cùng đi

Nghe xa lúng liếng thầm thì

Nghe gần cô bán mắm Kỳ Tân thôn

 

quê ta sóng gió dập dồn

đói cơm cũng thích ngủ cồn cát trăng

đêm nằm thầm ước mơ rằng

ngày nào tay cũng dùng dằng nắm tay

quê ta ghe đậu neo đay

tình như ngửa sóng mấy ngày buông câu

bây giờ em ở nơi đâu

thân này làm một nhịp cầu chơi vơi!

 

Ngàn sau còn nhớ

 

Ai người còn lại với ta

Trần gian trăm nẽo cũng là nẽo em

 

Ngao du biết mấy ngàn đêm

Không dài bằng bữa ngồi xem em nằm

 

Nắng quê cháy cả đêm rằm

Là khi em tỉnh biệt tăm mắt buồn

Mấy ngày này nữa mưa tuôn

Sầu ghi lý lịch tích tuồng biển tan

 

Mấy đời nước chảy lên ngàn

Mấy ngày hôn vội thương vàng trăm năm

Cầm tay nắm cái lạnh căm

Ngàn sau còn nhớ trần gian trên trời.

 

 

 

 

 

Trăng chơi đầu bãi

 

Nằm nghe tiếng sóng Kỳ Tân

Lạc ngôi sao rụng trong ngần biển đêm

Hàng dương rũ bóng êm ềm

Trăng chơi đầu bãi gọi em bến đò

 

Bao giờ rời cuộc kéo co

Mắt chờ như thể trắng bờ chang chang

Sóng kia dẫu có lan tràn

Lòng này là lũy đắp ngàn bờ em

 

Trong như tiếng sóng reo đêm

Tình như trái chín gieo mầm biển xanh

Đêm nằm thăm thẳm tàn canh

Bóng trăng rụng xuống ngọt lành em ơi!

 

 
Trở lại An Mô

 

Chiều nay trở lại An Mô

Lặng nhìn bến cũ đất nhô níu người

Bóng tre rậm rịt vàng rơi

Sông kia cạn kiệt đò dời về đâu

Cau xanh cao ngất giàn trầu

Nhớ ai ai nhớ cóng màu thời gian

Bọt bèo gieo buổi ly tan

Nhà ai tít tắp bạt ngàn rau xanh

Hỏi ai chim hót trên cành

Hỏi mong manh nhớ đất lành năm xưa

Hỏi như biển vọng lời mưa

Hỏi như sông cạn mà đưa lũ về

An Mô đêm trắng câu thề

Nam mô ta đứng… bồ đề… gọi em.

 
Bãi bồi

 

Làng tôi rày đã san bằng

Đêm nghe tiếng hát theo trăng tìm về

Mỏi mòn gió cỏ tỉ tê

Mẹ nằm ngoài bãi tóc thề gió bay

Lật từng nắm đất đắng cay

Hình cha nhòe ố luống cày mồ côi

Cuối làng bồi bãi nhà tôi

cách sông cũng lội xa xôi cũng về

 

Bây giờ trở lại làng quê

Còn đâu một ánh sao khuê dọc đường.

 

 

Bóng người

 

Bây giờ mơ ở cõi xa

Đường kia hun hút chút tà gió bay

Nắm hương thường vướng trên tay

Nửa nhòe vầng sáng nửa lay thân chiều

 

Mỏi mưa mòn gió liêu xiêu

Bốn vùng cùng vọng tiếng kêu phận mình

Đớn đau từ biệt ly xinh

Mà sao tha thiết phù vân bóng người.

 

 

 

* Hội viên Hội VHNT Đaklak – Công tác: Sở VHTTDL Đaklak

(Quê: Đức Lợi, Mộ Đức, Quảng Ngãi)

 

Entry filed under: BÙI MINH VŨ. Tags: .

Đốt đuốc đi tìm “nhà văn trẻ”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 301,078 Người

Danh mục


%d bloggers like this: