VIẾT CHO BẠN – VIẾT VỀ CUỘC ĐỜI CHÌM NỔI “PHONG TRẦN” CỦA NHÀ GIÁO, NHÀ BÁO, NHÀ THƠ NGUYỄN QUANG TRẦN

Tháng Tám 30, 2016 at 7:11 sáng Để lại bình luận

qt

VIẾT CHO BẠN – VIẾT VỀ CUỘC ĐỜI CHÌM NỔI “PHONG TRẦN”
CỦA NHÀ GIÁO, NHÀ BÁO, NHÀ THƠ NGUYỄN QUANG TRẦN

Cầm trên tay và đọc lại tập thơ “Gửi em một chữ yêu” của nhà thơ Nguyễn Quang Trần – Hội VHNT Quảng Ngãi xuất bản năm 2010, kí ức về anh về người bạn văn thân thiết hình như vẫn vẹn nguyên trong tâm trí tôi. Biết và chơi thân với anh Nguyễn Quang Trần hơn 10 năm, chính xác là từ đầu năm 2006 thông qua vài người bạn ở quê. Hình ảnh ấn tượng đầu tiên in vào mắt tôi, anh Nguyễn Quang Trần với mái tóc bồng bềnh phiêu lãng, phong cách ăn mặc bụi bặm. Tố chất thi nhân ấy cô đọng lại trong một con người và sau này chơi thân với anh hơn nó lần lượt được giải mã.
Nhà thơ Nguyễn Quang Trần sinh năm Bính Thân, còn tuổi giấy tờ thì sinh năm 1958, có nghĩa là anh còn vài ba năm nữa mới cầm quyết định nghỉ hưu. Nhưng… chưa kịp đến ngày đó, anh đã rời cõi tạm một cách đột ngột vào chiều tối 20 tháng 8 năm 2016 (tức ngày 18 tháng 7 năm Bình Thân) trên đường đưa ra Đà Nẵng cấp cứu. Lần gặp cuối cùng giữa tôi và anh là sau khi kết thúc Lễ khai mạc Triển lãm Mỹ thuật Khu vực V Nam miền Trung và Tây Nguyên vào ngày 16/8/2016, mà anh được mời dự. Tôi chỉ kịp nhìn anh gật đầu chào, do lu bu công việc của sự kiện và tôi cũng không ngờ đó là lần gặp sau cuối. Đêm hôm anh ra đi, tôi nhận một cuộc gọi điện thoại vào lúc 20h00 của người bạn ở Mộ Đức báo tin anh đã mất. Tôi nghĩ có lẽ ai đó “chọc đùa” vì thỉnh thoảng tôi cũng nhận được vài cuộc gọi tương tự như vậy!? Sợ tin chẳng lành đến với mình giữa đêm khuya nên tôi để điện thoại ở chế độ im lặng … Nửa đêm tỉnh giấc, tôi bật điện thoại thì có nhiều cuộc gọi nhỡ của bạn bè ở thành phố Quảng Ngãi và tôi đã bàng hoàng, rụng rời tay chân… trằn trọc thao thức chờ sáng không ngủ tiếp được vì tin chắc rằng nhà thơ Nguyễn Quang Trần vĩnh viễn ra đi.


Cuộc đời là vậy! Thật ngắn ngủi vô thường, người mới đó còn hiện diện sau đó ta không bao giờ gặp nhau nữa. Có chăng, chỉ là hình bóng mờ ảo khói sương, những kỷ niệm về nhau dần dần sẽ đi vào quên lãng. Hôm tiễn anh về với đất, nơi anh nằm là một nơi cũng gần mộ phần chị Bùi Thị Kim Dung, người vợ hiền của anh và thời tiết giữa thu cũng sụt sùi sau khi quan tài anh dần dần hạ xuống huyệt mộ.
Có nhiều điều để viết về một nhà giáo, nhà báo, nhà thơ Nguyễn Quang Trần, tôi chỉ chọn một góc nhỏ để tưởng nhớ, một người bạn thơ với những sáng tác về quê hương, về tình yêu thật sâu lắng, ngọt ngào. Một số bài thơ của anh được các nhạc sĩ phổ thành ca khúc giới thiệu trên các phương tiện thông tin đại chúng như: Anh có về Quảng Ngãi cùng em (nhạc Thy Lộc), Một thoáng Trà Bồng (nhạc Minh Đát), Em trốn nơi nào (nhạc Ni Ni), Người hạnh phúc (nhạc Lê Sinh Dân)…
Nhà thơ Nguyễn Quang Trần có cách dùng từ ngữ ngắn gọn với độ khái quát cao, đầy triết lý và nhân văn. Anh thường trích dẫn những câu danh ngôn mang tính chính luận về triết học, văn học; có lẽ do một phần anh được đào tạo cơ bản chuyên ngành lịch sử – chính trị tại Trường đại học Sư phạm Quy Nhơn, Sau này, anh dành thời gian cho công việc nghiên cứu, giảng dạy Trường Đảng tỉnh Nghĩa Bình và giảng dạy cho học sinh ở một số trường THPT trong tỉnh.
Mỗi địa phương, địa danh nơi anh từng đến công tác hay giao lưu với bạn bè đều được anh ghi lại cảm xúc bằng thơ thật ấn tượng như: Mộ Đức, Minh Long, Trà Bồng, Sơn Tây, Lý Sơn… Một số dòng sông quê hương được anh đưa vào thi ca như: sông Trà, sông Vệ, sông Thoa, sông Liêng, sông Phước Giang… Trong thơ anh còn đưa cảm xúc về làn điệu dân ca Quan họ, Lý thương nhau… Anh còn giới thiệu điệu Xà ru, điệu Ta lêu của đồng bào Hre, Cor, Cadong ở vùng cao Quảng Ngãi và một số bài thơ ghi lại thoáng bất chợt về ánh mắt, mái tóc duyên dáng của “nàng thơ ở Quy Nhơn, Cà Mau, Tiền Giang, Sài Gòn…” làm xuyến xao bước chân lãng tử của anh.
Nguyễn Quang Trần tự cho mình là người “đa đoan”: “Em thì trẻ mà ta thì luống tuổi/ Chuyện tình yêu đâu phải dễ dàng/ Nhưng trời ạ! Tình yêu nào biên giới/ Nên trọn đời ta vẫn cứ đa đoan.” (Đa đoan). Ấy vậy! Mà tình yêu anh dành trọn cho cô giáo Bùi Thị Kim Dung trước sau như nhất, đồng cam cộng khổ: “Sống bên nhau đã nửa cuộc đời/ Anh mới viết nổi cho em bài thơ tình thứ nhất/ Năm tháng gian lao tóc mình đã vài sợi bạc/ Thương nhau nhiều qua bao nỗi đắng cay…” (Bài thơ tình thứ nhất). Anh và chị Dung quen, yêu nhau thời cả hai cùng dạy ở Trường THPT Trà Bồng, được lãnh đạo cơ quan tác hợp và tổ chức lễ cưới tập thể đông vui, hai vợ chồng được trường bố trí ở nhà tập thể không kém phần ấm cúng. Về sau này, chị được chuyển về giảng dạy ở Trường THPT Lê Trung Đình, còn anh được chuyển về công tác Báo Quảng Ngãi làm phóng viên, anh có thời gian làm Biên tập viên chuyên trang Văn hóa, văn nghệ của Báo Quảng Ngãi cuối tuần. Hai vợ chồng khắc phục khó khăn ban đầu là ở nhờ nhà phía bên vợ tận Nghĩa Dõng, cuối cùng anh chị tìm được tổ ấm ổn định riêng mình ở phường Nghĩa Lộ để trọn vẹn hạnh phúc cuối đời. Cháu gái đầu học giỏi tốt nghiệp Đại học Y Huế ra trường nhận công tác ở Bệnh viện Quảng Ngãi, còn cháu trai cũng tìm được việc làm ở Ngân hàng Đông Á. Chỉ tiếc rằng vợ anh chưa kịp vui mừng, chị lâm bạo bệnh và qua đời cách đây hơn 2 năm, anh cũng không còn trên cõi trần nữa! Trong thời gian chị Dung bị trọng bệnh, anh xin nghỉ việc cơ quan để tập trung việc chữa chạy cho vợ. Anh là nguồn động viên, cùng chia sẻ với chị về nỗi đau đớn khi bệnh tật hoành hành, có những đêm trắng không ngủ được ở các bệnh viện trong và ngoài tỉnh. Khi chị Dung được đưa trở về Quảng Ngãi tiếp tục chữa bệnh, có ai bày phương thuốc nào anh cũng lặn lội kiếm tìm mang về cho vợ uống. Sức khỏe anh cũng từ đó cũng suy kiệt dần, có lúc anh phải nhập viện để điều trị… Và việc gì đến cũng phải đến, anh đột ngột ra đi khi tuổi đời đã vượt qua độ tuổi “tri thiên mệnh” chạm đến tuổi “thọ”. Một vài bạn thân đã chứng kiến, tận tụy giúp anh từ khi được đưa đi cấp cứu cho đến khi anh ngừng thở. Vâng! Anh sống trọn vẹn tình nghĩa với bạn bè và bạn bè cũng đáp lại tình nghĩa đó, trong đời thường và trong lúc “trà dư tửu hậu” anh cùng nhóm bạn chia sẻ nhau chén rượu, ly bia, miếng mồi…
Nhà thơ Nguyễn Quang Trần đã dành nhiều tâm huyết cho Nhóm thơ Thiên Bút Thi Hữu (thành lập vào ngày 16/9/2006) và sau này là Câu lạc bộ Thơ Trà Giang (thành lập vào ngày 28/6/2013) và trong Đại hội lần thứ I của CLB Thơ Trà Giang nhiệm kỳ 2014 – 2016 được tổ chức vào ngày 27/7/2014 thì nhà thơ Nguyễn Quang Trần được anh chị em hội viên tín nhiệm bầu làm Chủ nhiệm. Ngoài ra, anh còn Ủy viên BCH Hội Văn học, Nghệ thuật Quảng Ngãi khóa III (2008-2013) và khóa IV (2014-2019). Anh có những dự định ước mơ xây dựng câu lạc bộ thơ, tuy nhiên do những điều kiện khách quan và chủ quan nên phong trào chưa được phát triển đồng bộ. Tuy nhiên, những đóng góp của anh cho phong trào thơ tỉnh nhà có một số thành tích nổi bật. Nhà thơ Nguyễn Quang Trần cùng số anh em tâm huyết đã xuất bản 03 tập thơ: “Bài thơ tình thứ nhất”, “Dòng sông thao thức” và “Sóng sông Trà” của nhóm thơ Thiên Bút Thi Hữu; tập thơ “Trà Giang thương nhớ” phát hành vào tháng 01/2014 và đang chuẩn bị bản thảo đồng thời xin giấy phép xuất bản tập thơ thứ 2 của CLB Thơ Trà Giang, theo dự kiến của Ban chủ nhiệm tập thơ sẽ hoàn thành in ấn và ra mắt vào tháng 9/2016. Riêng anh chỉ có một tập thơ duy nhất “Gửi em một chữ yêu” được xuất bản vào tháng 11/2010, tập thơ ra đời cũng gặp trục trặc về mặt kỹ thuật, nhóm anh em thân thiết đã chung tay góp kinh phí giúp anh in lại.
Anh Nguyễn Quang Trần xuất thân từ gia đình có truyền thống cách mạng lâu đời (anh gọi Đ/c Nguyễn Nghiêm – Bí thư Tình ủy Quảng Ngãi đầu tiên là ông nội thúc), từ năm 1973 anh tham gia du kích xã, là thầy giáo ở vùng giải phóng, sau năm 1975 anh sớm được đào tạo cơ bản, chính quy. Trong quá trình phấn đấu công tác của nhà thơ Nguyễn Quang Trần cũng không được suôn sẻ mà luôn gập ghềnh sóng gió ở những giai đoạn nước rút quan trọng để phát triển đi lên. Trong dòng đời xuôi chảy, ta khó nói trước được điều gì, có lẽ cái tên vừa là bút danh “Quang Trần, Phong Trần” đã vận vào cuộc đời “chìm nổi” của anh. Nội dung bài thơ “Miền ẩn tích, “Đa đoan” “Ước gì”… (tên các bài thơ NQT) đã nói lên tất cả và một số dự định ước ao của anh mãi mãi chỉ là “giấc mơ” dài, có phải không nhà thơ Nguyễn Quang Trần!?
Rồi ai cũng sẽ về với đất, đó là quy luật tự nhiên của cuộc đời mỗi người “Đa mang một kiếp phong trần/ Ai nào dám trách trời gần, đất xa…”; “Ừ thì thôi! Giữa cuộc đời dâu bể/ Chuyện người đi, kẻ ở lẽ thường!” (thơ NQT). Hôm tiễn anh đi, trong nhiều giọt lệ của người thân, bà con xóm giềng, đồng nghiệp, bạn văn tiếc thương anh còn có giọt nước mắt thương yêu của một vài “nàng thơ” dành riêng anh, có lẽ chỉ một mình anh biết!? Thời gian rất nghiệt ngã, việc “sinh – bệnh – lão – tử” là điều hiển nhiên ai cũng phải chấp nhận. Đối với tôi, tôi vẫn còn “nợ anh” chia sẻ tâm tình trong ngày tháng cuối, riêng anh vẫn còn “nợ thiên hạ” nhiều thứ lắm! Hình ảnh về người bạn hiền “nhà thơ Nguyễn Quang Trần” và những tình cảm của tôi dành cho anh, nó sẽ còn ám ảnh tôi nhiều ngày nữa mới có thể nguôi ngoai.

Vệ Giang, 20h00 ngày 27/8/2016

Entry filed under: 2- GIỚI THIỆU TÁC PHẨM MỚI, HỒ NGHĨA PHƯƠNG. Tags: .

Chùm thơ của bạn bè tiễn biệt nhà thơ Nguyễn Quang Trần: TÌNH YÊU VÀ CHẤT THIỀN TRONG THƠ TRẦN THUẬN THẢO

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 301,078 Người

Danh mục


%d bloggers like this: