Bài thơ NGHĨA HÀNH QUÊ NGOẠI

Tháng Tám 8, 2016 at 2:22 sáng Để lại bình luận

Nghia hanh

Nguyễn Quang Cương

 

NGHĨA HÀNH QUÊ NGOẠI

 

Mỗi khi nghe tên gọi Nghĩa Hành

Người ở xa giật mình sợ núi

Sợ suối mùa mưa tiếng tắc kè buổi tối

Sợ miếng ăn kham khổ muối măng rừng

Tình yêu tôi từ thuở ấy cũng ngập ngừng

Nếu em không đưa tôi về thăm quê ngoại

Một lần thôi mà có gì níu lại

Cho tôi yêu em, yêu trọn một đời

Tôi không phân  trần với người ở xa khơi

Mà tôi nói với vô tư khách đến

Dòng sông đẹp trong ca dao hò hẹn

Phải chăng là sông Vệ chuyến đò xuôi

Nắng ngả màu bóng núi đứng song đôi

Tre vút cong thoáng đôi bờ gợn mát

Ngắm trăng soi chẳng cần em ngẩng mặt

Đêm giao duyên trăng mọc dưới lòng sông

Đỉnh đèo này ngày xưa ai đứng trông

Mà vách đất vệ đường suông sẻ thế

Ai đặt tên đèo mà nghe mát mẽ

Những buổi thấp trời ta đi trong mây

Thánh Gióng ngày xưa có dừng lại nơi này

Mà núi Đình Cương in hình yên ngựa

Hăm mốt năm qua lòng núi còn phun lửa

Giặc Ân thời đại này, chúng mặc áo Hồ ly

Bài hát: “Người ơi! Người ở đừng về”

Âm giai điệu từ nong tằm Hành Phước

Đất Đề An dập dìu bến nước

Không phải bể dâu mà sông hiện lâu đời

Bên Gò Đu, xứ sở trẻ đùa chơi

Có phải xưa kia nơi Chiêm Thành máu đổ

Lịch sử đi qua mấy mùa lửa đỏ

Nay trăng tròn vành vạnh bóng sân chơi

Ai sinh ra chẳng yêu xứ sa bồi

Riêng tôi lại nồng nàn yêu Bến Lỡ

Không phải tôi chỉ có một tình riêng ở đó

Mà tôi yêu nơi con nước dừng chân

Mà tôi say nơi nhịp bước phân vân

Nhường em sang thì anh đang lỡ bước

Để anh qua thì em ra bến nước

Sao giống nhịp cầu trong câu hát giao duyên

Sông thương người nên chẳng ngập triền miên

Cho Kim Thành hóa một bờ cát trắng

Mở mắt nhìn những trưa hè khoe đất nắng

Khi chiều về nghìn nghịt bóng sông quê

Ai ở xa xin hãy một lần về

Thăm Chợ Chùa rực vàng trái ngọt

Trong hương đưa thoảng có mùi chim hót

Xứ sở bốn mùa cây trái xinh tươi

Không gieo neo quê ngoại Nghĩa Hành ơi!

Mà mê say như một vài quê ngoại

Và em ơi đừng trách anh nữa nhé

Cái thuở tình yêu ngại núi, sợ bóng rừng.

 

* Tác giả nguyên là giáo viên cấp III có thời gian công tác ở Nghĩa Hành, hiện sinh sống ở Tp Quy Nhơn – Giảng viên Trường đại học Quy Nhơn.

Entry filed under: 12- THƠ CỘNG TÁC VIÊN. Tags: .

Chút lãng đãng trong bài thơ “Giữa vô thường” của Hoàng Thân Những cảm xúc về tình yêu trong tập thơ “Giấc mơ màu nhớ” của Sen Hồng

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 301,078 Người

Danh mục


%d bloggers like this: