Chùm thơ TRẦN THỊ CỔ TÍCH

Tháng Sáu 23, 2016 at 7:40 sáng Để lại bình luận

 1016481_266677753509529_1248159511_n

Chùm thơ TRẦN THỊ CỔ TÍCH

 

khúc mưa

 

đưa tay hứng giọt mưa đêm

giọt thương giọt nhớ rơi thêm  giọt sầu

giọt trong cho mắt tươi màu

kết thành xâu chuỗi ta khâu với mình

 

sao người cứ đứng làm thinh

chừng như ngôn ngữ theo tình ngủ mơ

gió khuya động ánh trăng mờ

lời ca người bỗng thành thơ ngọt ngào

 

 

MỘT DÒNG XANH

           Tưởng niệm nhà thơ Bich Khê

 

mưa

vàng chân mộ

lửa

rực đầu nhang

có phải

hồn thiêng giao cảm “ khách đa tình”?

 

dằng dặc bao năm

khát vọng mồ sâu trỗi dậy

rung sóng dị thường

quạ đen không còn đất đậu

 

ba mươi năm đời

tưởng chừng chưa kịp sống

mà thơ lay chuyển góc trời

mà thơ sững sờ lõa thể

mà thơ đê mê tì bà hương

 

gió đông lồng lộng

câu thơ xẻ trời

riêng một đường

bay

 

 

THÁNG GIÊNG…MƠ

 

tháng giêng người về trời chưa quên rét

ngày đón nhau mai rực nở hoa vàng

tình chênh chao theo canh đời nghiệt ngã

môi vỗ về tìm lại những đêm xa

 

tháng giêng mang về vòng tay thương nhớ

choàng quanh em sưởi ấm những chờ mong

đêm cuồn cuộn đêm trào dâng đêm bùng vỡ

ngày xôn xao ngày cuống quýt ân cần

 

về bên nhau thời gian hóa sóng

lòng biển xanh quên giận dỗi nghi nan

về bên nhau hồn nguyên tiêu xao động

thả nhánh thơ

vàng mát ngọt màu trăng…

 

mùa xuân trong ngần trên từng nhánh lá

mắt ai cười ấm cả nắng giêng mơ

bên thềm xưa khúc tình ca hóa đá

gọi trăm năm rạo rực tiếng yêu người.

 

 

CÕI RIÊNG

 

trái tim tung tẩy mọi miền

riêng tôi ngồi

viết bên triền núi xanh

khắc vào đá

phút mong manh

khắc vào mây

những long lanh giọt đời

 

với Lý Sơn

 

hành trang nhẹ tênh ta đi về phía biển

mặt trời thao thức đợi giờ lên

gặp lại nhau khi nắng bừng khắp nẻo

biển reo cười đón khách nhàn du

 

Lý Sơn bồng bềnh giữa nước trời thăm thẳm

khúc ca nào một thuở liếc tình nhau

“chiều tím” ẩn sâu dưới hoàng hôn cổng đá

nhớ thương chất đầy đỉnh Thới Lới chơ vơ

 

này cô gái Lý Sơn nghiêng mình bên ruộng tỏi

ta chiêm ngưỡng em từng phút từng giây

lỡ ngày sau không còn gặp lại

vẫn nguyên vẹn trong ta bờ cát ngoan hiền

đợi sóng vuốt ve

 

đêm bạn bè thức trắng lời tâm sự

mắt trời khuya nhấp nháy vỗ về

ngủ đi  ngủ đi

thời gian không chờ đợi

lại bước hụt nữa rồi

ngọn nến tình tắt lịm ngàn khơi…

 

tạm biệt nhé chùa Hang chùa Đục

tiếng chuông bay trên biển cả mênh mông

về đâu

đi đâu

những anh linh một thuở

hồn nước ngẩng đầu kiêu bạc trước bão giông

biển nhìn ta hú vang lời sóng

giữa muôn trùng khản giọng gọi quê hương

 

ra đi nhẹ tênh

sao buổi về nặng trĩu

bước xuống thuyền

bước xuống lênh đênh…

 

Entry filed under: TRẦN THỊ CỔ TÍCH. Tags: .

Đêm thơ Tế Hanh bên “Dòng sông quê hương” Thơ Việt Nam 30 năm đổi mới- Những đóng góp cho văn học đương đại

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 301,078 Người

Danh mục


%d bloggers like this: