Chùm thơ TRƯƠNG THỊ TIỀN

Tháng Sáu 19, 2016 at 1:44 chiều Để lại bình luận

TE HANH 1
TRƯƠNG THỊ TIỀN

Quê quán: Tịnh Thiện, Tp Quảng Ngãi

Hiện ở: Tịnh Thiện, Tp Quảng Ngãi

Có thơ đăng trên Tạp chí Sông Trà và một số tuyển tập.

 

Chùm thơ TRƯƠNG THỊ TIỀN

 

CHIỀU NGHIÊNG

 

Ta nương chiều nhặt hoàng hôn
Lả lơi cơn gió lạc hồn thu xưa
Vầng trăng khuyết chẳng hay mùa
Tật nguyền chiếc lá cũng vừa nghiêng đêm
Còn chi đâu cuộc kiếm tìm
Trắng làn sương mỏng trên thềm… vô biên
Một ta – một lối chiều nghiêng
Một vùng mây khói – một miền xa xăm…

 

XIN CHO LẦN NỮA

 

Xin cho lần nữa đóa môi cười

Bên ngàn hoa thắm thuở đôi mươi

Để nghe mùa nhớ nhung say đắm

Tìm phía con đường bóng trăm năm

 

Xin cho lần nữa nỗi xa xăm

Một vết chim di – vết thăng trầm

Còn in trăng bóng chiều thu vãng

Một dáng xưa … vàng phía trời không

 

Xin cho lần nữa thuở trông mong

Ngồi nghe xa vắng giữa cơn lòng

Có mùa hoa tím trăng buồn khuyết

Tà áo xưa người thoáng qua song

 

Xin cho lần nữa giữa mênh mông

Biển xưa con sóng vỗ thâm trầm

Lặng câm miền gió chiều đông vắng

Lối nhỏ đi về nắng còn vương

 

Xin cho lần nữa những yêu thương

Một chút yên vui cõi vô thường

Bài thơ còn vút tình sương khói

Trôi giữa ngàn mây quyện muôn phương.

 

 

 

 

CHỢT ĐÊM

 

Chiều qua… lẻ một cánh chim
Đường xa mờ lối – chợt đêm nguyện cầu
Lá mùa rơi chạm nỗi đau
Nghe lòng đất nhuộm đẫm sầu hoang vu
Chợt đêm – đêm chợt… đêm ru…
Ngậm ngùi nỗi nhớ vàng thu mấy mùa
Con đường chợt những đêm mưa
Buồn tênh đá sỏi – dấu xưa lăn trầm
Chiều qua… lẻ một chiều không
Chợt đêm – đêm lạnh – đêm thầm hỡi đêm…!

 

NƯƠNG CHÚT BUỒN VUI SỐNG

 

Nương chút buồn vui sống
Tình nào có trăm năm
Mây gió về muôn hướng
Ngày… cũng rồi hư không

Qua mấy mùa mưa nắng
Hàng sỏi đá nương nhau
Nghe mấy chiều biển sóng
Chạnh góc trời niềm đau

Dòng đời cuốn xô nhau
Trăng sầu trên đỉnh núi
Nguyện cầu từng sông, suối
Yên bình một dòng trôi

 

Nương chút buồn vui thôi
Mai… rồi không… rồi có
Còn trên đôi tay nhỏ
Giọt nắng vàng phai phôi.

 

ĐỜI CHO NGÀY CHÚT HƯƠNG YÊU
Đời cho ngày chút hương yêu
Ngập con đường nắng- sớm chiều gió reo
Bận lòng chi chuyện giàu nghèo
Chút buồn vui cũng nương theo vào đởi
Rồi mai chiều gió mưa rơi
Hồn nhiên cây cỏ giữa trời bình yên!

 

LỖI HẸN DÒNG SÔNG

 

Người về… lỗi hẹn dòng sông
Một ngày nắng tắt – lạnh câm con đường
Mỏi mòn ngày tháng yêu thương
Vô tình chiếc lá… chiều sương vợi vời
Người về… lỗi hẹn cuộc chơi
Nụ cười tắt – giọt mưa rơi qua thềm…
 

 

 

CHẠM ĐÊM

 

Đêm nghe đêm tiếng thở dài
Giật mình chiếc lá rơi ngoài sân không
Âm thầm đêm trở giấc thầm
Đất trời vô tận – lạnh câm con đường
Đêm rơi đêm mấy giọt sương
Mà nghe lạnh phía góc vườn cỏ cây
Bâng khuâng một mãnh trăng gầy
Buồn ơi! tay chạm bàn tay riêng mình
Và mây và gió lặng thinh
Và đêm tiếng thở vô tình chạm đêm.

 

ĐỜI CHO NGÀY CHÚT HƯƠNG YÊU
Đời cho ngày chút hương yêu
Ngập con đường nắng- sớm chiều gió reo
Bận lòng chi chuyện giàu nghèo
Chút buồn vui cũng nương theo vào đởi
Rồi mai chiều gió mưa rơi
Hồn nhiên cây cỏ giữa trời bình yên!

 

VUI ĐỜI – ĐỜI VUI
Ta và tay trắng bàn tay
Niềm tin vẫn mãi đong đầy niềm tin
Tháng năm – năm tháng vô tình
Trái tim xin nguyện niệm tình yêu thương
Mai về qua mấy chiều sương
Nghe trong vô tận con đường buồn vui
Rồi mai… rồi cũng thế thôi
Còn bao nhiêu cũng vui đời – đời vui.

 

KHÔNG ĐỀ 1

 

Chiều rơi về phía cánh đồng
Chạm miền hoa súng – âm thầm nỗi đau
Mặt trời qua phía vực sâu
Một vầng trăng khuyết nghiêng sầu… vô biên.

 

 

KHÔNG ĐỀ 2

 

Sợ ngày mùa gió đi qua
Cành thu chiều rụng tóc bà tuyết sương
Sợ ngày bóng xế sau vườn
Nghiêng về vô tận… nhớ thương… mịt mùng.

 

CŨNG ĐÀNH… 
Cũng đành tiễn một ngày qua
Cũng đành giọt nắng chiều tà ngang vai
Cũng đành nghiêng một bàn tay
Gom từng phiến gió – làn mây qua chiều…

 

VÀ THÔI…
Và thôi… chiều hãy cứ chiều
Tiếc gì dưới bậc thềm rêu bóng tà
Và thôi… chiều hãy cứ qua
Ngày mai nắng sớm – đường hoa đón chào…

 

RU…
Đêm ru ta giấc đêm thầm
Đời ru ta khuyết một vầng trăng nghiêng
Tình ru ta chút niềm riêng
Còn ta ru giấc bình yên cho mình.

 

GIỌT THẦM

Nhỏ nhoi một vết lăn trầm
Nghiêng qua đòi hóa giọt thầm trăm năm
Buồn trong đá sỏi mù tăm
Trở mình lăn lóc giữa dòng nhân gian
Giấc mơ nào chốn thiên đàng
Còn vương lại dấu chiều ngang phận người
Tìm chưa vui nửa môi cười
Gặp trong nhau nỗi đâu từ cõi đau
Có – không như giọt mưa sầu
Trở bàn tay sợi tóc màu đêm rơi
Nhỏ nhoi ơi, một cuộc đời
Rêu rong ngày tháng khoảng trời vô biên
Vẫn xanh cỏ biếc một miền
Vẫy chào trăng gió… hằng yên cúi đầu
Rạc rào ngọn gió rừng sâu
Suối khe bừng tỉnh tìm nhau vô thường!

 

 

HOÀI NIỆM

 

còn đây tôi với chiều không
nhặt cành hoa tím thả dòng tâm tư
nghe trong sâu thẳm môi cười
có dòng nước mắt khóc người hôm qua
niềm yêu với lại ngày xa
cho gần nỗi nhớ tiếc hoài tháng năm
dòng sông xưa vẫn một dòng
chiều nay nỗi nhớ trong lòng hồi sinh
đưa tay tôi vịn bóng mình
mới hay tình đã vô hình từ lâu.

 

MƯA TRÁI MÙA

 

 

Một cơn mưa đổ trái mùa

Làm nghiêng nỗi nhớ buồn khua tận lòng

Ngõ về đời quá mênh mông

Bàn chân trở gót ngày không phía ngày

 

Tay về ươm lại bàn tay

Trở trăn mấy sợi mưa bay vào hồn.

  

 

 

Entry filed under: TRƯƠNG THỊ TIỀN. Tags: .

TẾ HANH VÀ NHỮNG NGÀY NGHỈ HỌC

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 301,078 Người

Danh mục


%d bloggers like this: