Trường ca: Sau lá bồ đề

Tháng Năm 20, 2016 at 7:42 sáng Để lại bình luận

10731164_1487720061510565_3054862602632503733_n
Nguyễn Minh Khiêm (Thanh Hóa)

 

Sau lá bồ đề

 

  1. Trên nền đất cũ

Hình như chim cũng chưa dám về đây cất lên tiếng hót

Dù cỏ đã bắt đầu nảy lộc

Tiếng du khách cũng thì thào rất khẽ

Sợ chạm vào một cõi xa xôi

*

Chỉ còn lại những nền nhà mô phỏng

Những dấu cột nhìn trời như những hốc mắt bị quân thù khoét

Vách đất lòi ra những chiếc cọc như bộ xương sườn gãy

Thời gian tướp ra lởm chởm!

*

Nơm giậm chúm lờ chưa cháy hết

Chum vại vỡ ra màu máu

Xương thịt người văng cùng bát đũa

Nỗi đau buốt mỗi chân kiềng

*

Không đếm nổi bao nhiêu vết đạn

Từng thân dừa vỡ toác

Bung ra từng miếng sọ

Khoan thấu tim!

*

Mẹ lợn bên cửa chuồng sổ ra đống ruột

Đàn con bị đạn xé bươm vẫn còn ngậm vú

Chẳng nhẽ bọn Mỹ sợ bày lợn sữa này cầm súng?

Chẳng nhẽ bày lợn sữa này là cộng sản?

*

Bao nhiêu cửa hầm chúng quăng lựu đạn

Chúng đã cười khi nghe mùi thịt da cháy khét

Chúng đã xé đứa trẻ làm tư sau khi hãm hiếp!

Và chúng hôn lá cờ nước Mỹ

Lá cờ kẻ ô như múi giờ thế giới

Tọa độ giết người định sẵn trên ngực chúng

*

Con đường dày dấu chân già trẻ người sống dẫm hình cho người chết

Phiên bản hoảng loạn của những khuôn mặt

Chạy đâu, chạy đâu giữa máy bay, chạy đâu giữa bốn bề Mỹ và súng

Những bàn chân chỉ kịp để lại những tiếng sét.

*

Hơn bốn mươi năm đoạn mương không chảy

Máu quánh vào bờ đất

Hóa núi linh hồn chất ngất!

Đổ bóng xuống Nữ thần Tự Do!

 

( Hỡi Thần Tự Do, ta hỏi

Tay phải ngươi giơ cao ngọn lửa

Có phải ngươi ban lửa cho bày quỷ khát máu từ America đến xứ sở này để đốt sạch, phá sạch, giết sạch

Trên đầu ngươi là biểu tượng của hố bom nhiệt hạch

Trên đầu ngươi trái đất sẽ thành một hố bom

Quyển kinh thánh trong tay ngươi giấu ở phía sau

Để rửa tội cho những tên tột cùng man rợ

Để rửa tội cho tên xả súng bắn chết 170 người chỉ toàn người già trẻ nhỏ?)

*

Đám ruộng  không còn người cấy

Lởn vởn rong rêu lập lờ như tóc

Ám nền trời những đám mây bết máu

Thỉnh thoảng bong bóng sồi lên như vẫn còn người ngột trong bùn!

Đang vùng vẫy trong bùn gào thét!

*

Vườn dừa sót lại cây dừa

Như người Mỹ Lại vẫn chưa khuất nằm

Mìn tung lật mọi căn hầm

Bao nhiêu mảnh đạn còn găm trong mình

Như là trước lúc hành hình

Trái tim về đất, tóc xanh về trời

Cây là nơi nhập hồn người

Thịt xương kết lại kể lời muôn sau…

 

  1. 2. Tiếng đàn

 

Có người Mỹ đến đây chơi đàn

Để giúp người còn sống quên đi vụ thảm sát

Quên đi một làng bị xóa sạch

Để quên đi những hố chôn tập thể

Quên đi hơn năm trăm người chết

Người già và trẻ con

Để quên đoạn mương

Đáng lẽ tưới nước cho đồng xanh ngô lúa

Lại tưới máu vào lương tri nhân loại

Tiếng đàn du dương

Để quên đi những bộ mặt dã thú Hoa Kỳ

Quên đi những bàn tay châm lửa

Quên đi những bàn tay cầm súng

Quên đi những lưỡi lê moi gan mổ bụng

Quên đi những cuộc hãm hiếp man rợ

Để nhân loại quên đi nước Mỹ

Quên đi buổi sáng ngày 16 tháng 3 năm 1968

Mấy chục máy bay trực thăng

Đổ xuống đây bày thú

Đổ xuống đây bày quỷ

Đổ xuống đây bày ma-cà-rồng

*

Những gì đã diễn ra

Và cái gì còn lại?

Bao nhiêu năm nước Mỹ lặng im

Bao nhiêu năm nước Mỹ không dám nhìn đối mặt!

*

Xin cảm ơn người nghệ sĩ chơi đàn

Có thể ông muốn xóa hận thù bằng trái tim cao cả

Tôi là một công dân nước Việt

Xin hỏi ông

Nếu có một kẻ tàn sát dã man, đốt sạch, giết sạch một làng nước Mỹ

Hoặc một bang nước Mỹ

Rồi một người như ông tìm đến chơi đàn

Làm vợi nỗi đau

Trái tim ông có hết nỗi đau?

Hay bị thêm một lần tàn sát?

*

Hãy nhìn vào những bức ảnh kia

Do chính người Mỹ chụp

Lính Mỹ đang giơ lửa đốt tất cả những gì có thể

Chúng xả súng vào tất cả những gì chuyển động

Lựu đạn nổ tung tất cả mọi căn hầm

Chúng ném lửa vào những lời cầu cứu!

*

Hãy nhìn xem bọn chúng làm gì

Với bà già tay ôm đống ruột?

Hãy nhìn xem chúng đã làm gì

Với những người đàn bà không quần không áo?

Hãy nhìn xem chúng đã làm gì

Với đứa trẻ trần truồng chừng năm sáu tuổi?

Hãy nhìn xem chúng đã làm gì

Với những người đang vẫy vùng dưới giếng?

Hãy nhìn xem tên lính Mỹ cười

Khi nó lia băng đạn

Hãy nhìn xem tên lính Mỹ cười

Khi nhiều đồng đội nó đè lên đứa bé

Hãy nhìn xem tên lính Mỹ cười

Khi hiếp xong chúng xé đứa trẻ ra thành nhiều mảnh!

 

  1. 3. Bản quyền của cái chết

 

Đất không đòi tặng thưởng Huân chương

Đất không đòi bồi thường chiến tranh

Đất chỉ đòi bản quyền cái chết.

Những cái chân cái cẳng hiện về

Những ngón tay da thịt hiện về

Những cái răng sợi tóc hiện về

Từ đống rơm đống rạ bước ra

Từ gốc dừa gốc ổi bước ra

Từ trong bùn đứng dậy

Từ cỏ cây đứng dậy

Trẻ con

Người lớn

Chỉ vào từng tấc đất

Bom đã bỏ chỗ này,- Hãy cắm biển vào đây!

Đạn đã xé nơi này,- Hãy cắm biển vào đây!

Nhà này mười người chết,- Hãy cắm biển vào đây!

Căm hầm này bảy người chết hãy cắm biển vào đây!

Hãy cắm biển vào đây!

Hãy cắm biển vào đây!

Hãy cắm!

Để những ai đến đây hãy nhìn vào sự thật

Để người Mỹ nào đến đây nhìn ra sự thật

Nhưng không được đem máy dò mìn

Để dò tìm xương cốt người dưới đất!

*

Hơn bốn mươi năm người sống sót trở về

Không đòi Huân chương, không đòi bồi thường chiến tranh

Chỉ đòi bản quyền cái chết

Người này là ông tôi

Người này là bà tôi

Người này là mẹ tôi

Người này là tôi

Chiếc nón này

Chiếc áo này

Chiếc cặp tóc này

Bàn tay này…

*

Hơn bốn mươi năm

Sáng nào cũng vậy

Năm giờ bốn phút

Làng Mỹ Lai thỉnh chuông

Năm hồi bốn tiếng

Tượng trưng năm trăm lẻ bốn linh hồn

Cầu cho siêu thoát!

Trong tiếng chuông ngân

Tôi thấy

Năm trăm lẻ bốn gương mặt

Già trẻ làng Mỹ Lai

Hiện lên

Sau lá bồ đề.

 

  1. 4. Sau lá bồ đề

Tôi nghe sau lá bồ đề

Trà Bồng, Trà Khúc đập về Mỹ Lai

Ru cho cỏ lớn thành cây

Khói hương thành nắng, chim bay thành đàn

Ru cho cát bụi hoang tàn

Thành thôn, thành xóm, thành bàn chân xưa

Con gà gáy lại sáng trưa

Tan trường trẻ lại dạ thưa đầy nhà

Chum tương lại sát vại cà

Tiếng chày tiếng cối mở ra cánh đồng

Trầu cau lại thắm vợ chồng

Bếp thơm mùi khói, lửa nồng mùi rơm

Lại nghe cá quẫy trong nơm

Mùa xuân lại hát, bát cơm lại đầy

Bao nhiêu máu thấm rãnh cày

Sóng Sa Kỳ vỗ sau ngày bão tan

Bao nhiêu màu tóc thành than

Muối Sa Huỳnh ướp mặn ngàn năm sau

Bao nhiêu chiếc nón đội đầu

Cháy trong bom đạn thành bầu trời quê

*

Tôi nghe sau lá bồ đề

Lời kinh cửa Phật tụng về Mỹ lai

Cây đừng thành triệu mũi gai

Lưỡi dao thù hận đừng mài nghìn năm

Đất đừng định huyệt hờn căm

Bao nhiêu mảnh vỡ đừng xăm vào lòng

Hãy dâng nước ngọt cho đồng

Mương đừng dẫn máu vào bông lúa vàng

Lời ru lại sáng trăng vàng

Đòn gánh lại trĩu mùa màng trên vai

Miếng trầu dắt mối làm mai

Mảnh sành lại giục mảnh chai đâm chồi

Bí bầu lại nở hoa tươi

Đồng sâu đồng cạn lại vui trâu cày

Bầu trời ấp xuống lòng tay

Giọt sương trắng nở ra bày gà con

Chíp chiu gọi suối gọi nguồn

Cục ta cục tác gọi non nước mình

Rau riếp lại dựng cột đình

Cái năn cái lác lại thành cây đa

Nén hương lại hiện ông bà

Cái liềm cái hái lại ra trăm nghề

 

Tôi nghe sau lá bồ đề

Trời đang xanh lộc nghiêng về Mỹ Lai.

 

                                         Trại viết Quảng Ngãi, tháng 11 năm 20011

 

 

Entry filed under: 12- THƠ CỘNG TÁC VIÊN. Tags: .

Làng Kỳ Tân trong thơ Bùi Minh Vũ Chùm thơ Lê Dân

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 301,078 Người

Danh mục


%d bloggers like this: