Chùm thơ: BÙI ĐỨC ÁNH

Tháng Năm 16, 2016 at 2:37 sáng Để lại bình luận

quangngai4-768x432

Chùm thơ: BÙI ĐỨC ÁNH

 

NGẬP NGỪNG MÙA HẠ

 

Con sông mùa hạ nghe trống vắng

Một cánh bèo theo cũng ngập ngừng

Có chút nắng trôi ngày trễ hẹn

Để chiều đứng ngóng một mình tôi.

 

Em đã mười năm không ngoảnh lại

Gió bãi trăng ngàn mịt mù giăng

Cánh phượng học trò phai sắc đỏ

Mối tình câm lặng phía xa xăm!

NGHE MÙA HẠ GHÉ QUA

 

Chào mùa hạ còn màu áo em xưa

Bục giảng chơi vơi những ngày hò hẹn

Nhớ nhau bụi phấn bay mờ kỷ niệm

Tuổi học trò in dấu cánh phượng rơi

 

Cổng trường khép lại dại khờ xa xôi

Chỉ còn anh với điệp trùng mong ngóng!

 

TRỞ LẠI BẾN SÔNG XƯA

 

Có người đi lang bạt suốt mười năm

Dấu chân còn in trên bờ sông vắng

Tôi gặp lại mình tự tình quê hương

Hay vẫn nghe tiếng thở dài thân phận?

 

Quảng Ngãi chiều nay, ai nhắc ai mong

 Quảng Ngãi chiều nay, ai hò ai hẹn

Tôi âm thầm nép bóng dưới hoàng hôn!

 

TIẾNG VE VÒM LÁ CŨ

 

Thử gọi mùa hạ trong vòm lá cũ

Áo trắng ai bay kín giấc mơ chiều

Tiếng ve ấu thơ trôi về dĩ vãng

Mà giọng cười vẫn không chịu tan theo.

 

Sân trường ơi, xin lại thời trẻ dại

Ta dắt em qua tuổi ngơ ngác nào

Bài học nằm im nghe ngày thi đến

Ánh mắỉ buồn chớp hiện một chiêm bao!

 

ÁO LỤA ƠI

 

Nụ cười rót giữa không gian

Tháng năm kết nụ như ngàn mây bay

Trà thơm uống đã cạn ngày

Nhớ người áo lụa lòng đầy nắng trưa

 

Bãi sông ngô đã phất cờ

Bến sông văng vẳng nhặt thưa giọng hò

Bỗng nhiên lòng chợt ngu ngơ

Áo lụa ơi, biết còn chờ đấy không.

 

 

THÁNG TƯ GIÓ THOẢNG

 

Bất ngờ một trận mưa

Bất ngờ một cơn gió

Tháng Tư đến tình cờ

Lòng người như mây bay nhè nhẹ

 

Em ở phía mùa xuân hay mùa hạ

Tôi phân vân giọt nắng cuối con đường

Giấc chiêm bao một mình lỗi hẹn

Nghe đêm buồn còn chút tơ vương

 

Tháng Tư tìm nhau

Tháng Tư bịn rịn

Một bến tình đã vắng chuyến đò sang!

 

TÌM

Đêm qua ngồi đợi đò sang

Đi thăm cô gái ngồi đan sợi buồn

Mây chiều đỗ bến cô thôn

Tìm em đâu thấy đêm buồn bơ vơ

Anh về nghe gió hững hờ

Trời mưa ướt áo ngẩn ngơ sóng tình.

 


HOÀNG HÔN GỌI NẮNG

Đi giữa không gian chiều lắng đọng

Hoàng hôn bao phủ chân trời xa

Liêu xiêu ngọn gió lay cành lá

Mây tím bầu trời chân em qua

***

Hoàng hôn gọi nắng mùa phượng đỏ

Đỏ thắm sân trường đỏ ước mơ

Màu da em trắng phai màu nắng

Mây cũng ngừng trôi đứng đợi chờ

***

Tôi nghe một phút lòng xao động

Nhìn dáng em đi thấy phượng hồng

Xôn xao đôi mắt người con gái

Đã cướp hồn tôi đêm cuối đông

***

Ước gì tôi được cùng em tắm

Bên bến sông trăng chỉ hai người.

 

Entry filed under: BÙI ĐỨC ÁNH. Tags: .

Vài suy nghĩ về thơ Việt đương đại Làng Kỳ Tân trong thơ Bùi Minh Vũ

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 301,078 Người

Danh mục


%d bloggers like this: