Truyện ngắn: BÍ MẬT TRONG CHIẾC HỘP GIẤY

Tháng Ba 23, 2016 at 9:07 sáng Để lại bình luận

10710936_451691134969227_6560642738066278715_n

BÍ MẬT TRONG CHIẾC HỘP GIẤY

Những cánh hoa hồng óng ánh sương mai nở rộ trước hiên nhà. Lối vào nhà Vi quanh co nhưng đầy màu sắc quyến rũ.Vi nổi bật trong bộ áo dài duyên dáng, vẻ đẹp thanh tao, búi tóc cao, hai lọn tóc xoắn thả ngang vai. Bầu trời thu trong vét  màu xanh thẳm. Cô chuẩn bị đeo cặp đi học thì tiếng chuông ngoài cổng reo vang. Đến giờ đi học rồi, ai còn bấm chuông nhỉ? Cô dắt xe đạp ra cổng, đang lúi húi mở khóa thì đằng kia  một giọng nam trong trẻo vang lên: “Chào Vi, mình đợi Vi nãy giờ nè! Cho Nhật Anh quá giang xe đến trường sáng nay nhe!”. Vi cố tìm lại trong tâm trí mình người con trai có vóc dáng cao cao đang đứng trước mặt mình là ai sao thấy quen quen, hình như đã gặp lần nào thoáng qua ,cô lấy chiếc kính cận đeo vào mắt để nhìn  gã con trai tự nhiên sáng nay chờ  mình đi học, nhưng chưa nhớ ra nổi. Cô đưa tay xem đồng hồ chỉ còn mười phút nữa vào lớp. Vi  mở khóa cho xe đạp điện vọt tới, bỏ gã lạ sau lưng với cái nhìn  ngơ ngác, gương mặt tái đi vì ngượng trước những ánh mắt thoáng qua vội vã của dòng người, rồi mất hút trong khói sương dày đặc. Kế thượng sách  không thành, thôi đành quay về hạ sách.  Nhật Anh cắm cổ chạy thật nhanh, bụi đường lẫn trong sương mù mịt quấn theo gót chân. Lúc này trong đầu không còn thời gian để nghĩ gì, làm gì, chỉ nơm nớp lo sợ trễ tiết học văn đầu tiên. Trong các môn học Nhật Anh chỉ nổi trội  các môn toán, lý, hóa. Còn môn văn là dở nhất nên bị cô giáo chiếu cố.

                                                          ***             

Chỉ vì hôm qua, giờ ra chơi cả nhóm “Ngũ hải giai huynh đệ” ngồi trên ghế đá bên gốc cây bàng hóng mát, bất ngờ tốp áo dài tha thước đi qua. Thanh Tuấn nhốn nháo nói đùa với cả nhóm :

– Tôi đố tụi mấy ông trong năm đứa mình thằng nào cưa đổ con nhỏ Yến Vi, hoa hậu trường mình đang học lớp 10A1, thì tôi sẽ đi đầu xuống đất! Thanh Tuấn nói chưa dứt lời thì Nhật Anh cười xòa ra dáng là người có kinh nghiệm trong sở trường tán gái nhất, xen vào :

– Tưởng gì, tao tán là phát một, nàng chạy theo tao qua lớp 10A3 học luôn. Nói phải giữ lời đấy đại ca Tuấn nhé!

– Nhưng ngược lại nếu tán không đặng thì sao? Mày phải chịu hoàn toàn chi phí chuyến đi chơi vào dịp cuối tuần cho cả nhóm “Ngũ hải giai huynh đệ” này nhé !

Nhật Anh cuối xuống nhặt chiếc lá vàng vừa rơi trên ghế đá đưa lên, khẽ vai vừa cười vừa nói :

– Hãy đợi đấy! Tớ không phải “ nhân tài như chiếc lá mùa thu” này đâu.

Trong nhóm, Trí Dũng là thằng đô con, xấu trai nhưng lại hiền và thật thà nhất, nãy giờ ngồi im re giờ mới lên tiếng, giọng như con gái vang lên làm phá tan bầu không khí đang vui nhộn:

– Thôi vào lớp đi, cô Hoa đến rồi. Coi chừng bị ghi tên vào sổ trực cờ đỏ của trường là trốn tiết!

Cả nhóm kéo nhau vào lớp để không gian buồn với cây bàng ngơ ngác và sân trường im lặng. Những vạt nắng  cuối ngày đang  trườn mình theo từng bước  chân …

                                                                   ***

Những tia nắng vắt mình trên tán lá cây bàng còn ẩm hơi sương. Tiếng trống trường vang lên một hồi “Bùm, bùm, bùm…” báo hiệu giờ vào lớp. Nhật Anh chạy vào lớp, mồ hôi nhuễ nhại, da mặt xanh xao, thở dồn dập:

– Dạ, thưa cô em vào lớp. Sáng nay em bị hư xe nên đến muộn !

Cô giáo nhìn Nhật Anh như thông cảm rồi chỉ về chổ ngồi, tiếp tục giảng bài mới. Giọng cô nhẹ nhàng vang lên trong từng lời thơ: “Tiếng diều sáo nao nao trong vắt, trời quang mây xanh ngắt màu lơ. Mặc dầu hai chữ “ nao nao” có đưa vào trong câu thơ  như một chút rung động, ta vẫn chưa xa không khí bình yên trên bến Tầm Dương. Với Xuân Diệu cả tình và cảnh trở nên xôn xao vô cùng. Nhưng nàng kĩ nữ của Xuân Diệu cũng bơ vơ như người tì bà phụ. Nhưng nàng không lặng lẽ buồn, ta thấy nàng run lên vì đau khổ:

Em sợ lắm. Giá băng tràn mọi nẻo;

Trời đầy trăng lạnh lẽo suốt xương da”. Giảng đến đây cô giáo nhìn xuống lớp, thấy Nhật Anh nhìn ra cửa sổ, ánh mắt bơ phờ. Cô giáo gọi :

– Em đứng lên, cho biết bài cô giảng đến đâu rồi. Em lặp lại lời cô vừa giảng xem!

Nhật Anh đứng lên bối rối, ngơ ngác nhìn  bảng đen, chỉ thấy bụi phấn trắng rơi rơi. Nãy giờ lời cô giáo giảng có thấm vào đầu chữ nào đâu. Cô giáo giận dỗi cho Nhật Anh ngồi xuống, tiếng trống hết giờ lại vang lên. Tiếng cười,tiếng nói xôn xao, chỉ duy có một người đang ngồi chống cằm ưu tư. Rồi bất ngờ bị một cái đấm thật mạnh trên bả vai. Đau quá. Nhật Anh lấy tay xoa nhẹ vai mình vừa than thở:

– Thanh Tuấn, sao cậu đánh tớ đau dữ vậy? Tớ làm gì đâu?

– Làm gì thì cậu tự biết đi, đánh đau một cái cho tỉnh người hẳn ra,  cưa con nhỏ đó đến đâu rồi mà sáng nay đi học trễ, bơ phờ quá vậy? Ai bảo ta đây anh hùng!. Thanh Tuấn chưa dứt lời, cả lớp kéo lại vây quanh cười rộ lên, chọc ghẹo. Yên Trinh la lên giữa lớp như phóng thanh:

-Thì ra sáng nay ông đi học trễ là do hồi hôm không ngủ, nằm trằn trọc suy nghĩ ra thượng sách để chinh phục trái tim nàng. Nhã Lan đưa tay vuốt tóc, xoa đầu Nhật Anh nhép miệng :

– Hèn gì, tiết học văn sáng nay ổng thả hồn qua cửa sổ…

Những tia nắng tinh nghịch, nhảy nhót như đồng lõa với lũ bạn trèo qua qua ô cửa  chỗ Nhật Anh ngồi, chiếu vào gương mặt đang nhạt dần vì biến sắc. Một làn gió vô tình lướt qua hất tung mái tóc Nhật Anh bay xuống phủ ngay trước trán  che dấu đi cái khóe mắt rưng rưng, hình như nó đang chờ cuộc nội chiến sắp diễn ra. Tiếng trống vào tiết học lại vang lên  giải vây rắc rối cho Nhật Anh. Mọi người ai vào chỗ nấy, trả lại không gian bình yên.

Cuối buổi học trôi qua, một hồi trống lại vang lên. Học sinh cả trường ùa ra như đàn ong đang vỡ tổ. Cả nhóm đang dắt xe ra phía cổng trường thì gặp một bóng dáng áo dài đạp xe nhanh đến trước chặn lại, cô nàng vui vẻ nói :

– Chàng nào có tên Nhật Anh dừng xe lại nhận quà từ  Nhàn Vi công chúa lớp tôi nè!

Nghe nhắc đến tên mình, gương mặt Nhật Anh thay đổi lạ thường từ đôi mắt rầu rầu,  gương mặt nặng trĩu bỗng tươi rói hẳn lên. Cậu nhận chiếc hộp giấy màu xanh từ tay cô gái. Chẳng ai biết bí mật trong chiếc hộp giấy xinh ấy là gì?. Mọi rắc rối sáng nay như được giải tỏa hết. Trên đường về, cả nhóm ghé vào quán Tuổi Teen. Thanh Tuấn lúc này lại ga lăng dữ, vừa vịn vai vừa kéo ghế lại sát cho Nhật Anh ngồi . Hạ giọng khiêm tốn :

– Cậu ngồi xuống đi, uống gì để tớ kêu.

 Những ngày trước kia Thanh Tuấn chưa bao giờ hạ mình như thế, luôn tỏ ra mình là đàn anh trong nhóm. Chắc tại vì nôn nóng muốn xem cho bằng được bí mật trong chiếc hộp giấy màu xanh ấy là gì thôi. Nhật Anh ngồi xuống đặt chiếc hộp giấy ngang trước mặt mình. Phước Hoàng đưa tay kéo chiếc hộp đến sát bên mình, rồi dùng tay định gỡ ra cho cả nhóm xem, vừa phân bua:

– Có gì bí mật đâu, ngũ hải giai huynh đệ mình đã từng sống chết có nhau thì hôm nay có bí mật gì riêng tư cũng bật mí xem.

 Thanh Tuấn như thừa nước đục thả câu cũng xen vào :

– Ừ, đúng rồi đó, mở ra xem thử con nhỏ đó bày tỏ thế nào? Mai mốt tôi có gì bí mật, tôi cũng cho xem như thế.

Trí Dũng kéo chiếc hộp về phía chỗ Nhật Anh, tỏ vẻ không đồng ý  nghiêm mặt nói:

– Tớ thì không đồng ý khui ra lúc này, nhỏ Vi đó tặng riêng cho Nhật Anh thì chỉ có cậu mới có quyền mở ra xem ở một nơi chỉ có mình bạn biết.

Nãy giờ Nhật Anh ngồi yên không đếm xỉa gì giờ nghe Trí Dũng phân bua thế, như mở nước cờ trong bụng tiếp lời :

– Cơ bản là nàng đã tặng tôi món quà, điều này có nghĩa tớ đã vất vả chinh phục trái tim nàng 80%. Còn ai là kẻ hứa mà không giữ lời thì sẽ bị xử theo luật.

 Cả nhóm cười òa cả lên, duy chỉ có Thanh Tuấn là không thể cười, cậu liếm môi, đưa tay gãi cái đầu hết bên trái sang bên phải, như cầu thủ sắp thua nước cờ nên lúng túng. Nhật Anh đưa tay xem đồng hồ đã quá trưa, nên ra hiệu để nhóm bạn cùng đèo nhau về.

Về đến nhà Nhật Anh cất chiếc hội chiếc hộp vào ngăn tủ và vội xuống ăn cơm. Mẹ nhìn thấy gương mặt con trai cười thật tươi nên cũng vui vẻ không hỏi đến chuyện đi học về muộn. Buổi cơm trưa đã xong. Nhật Anh lên phòng , miệng huýt sáo râm rang. Chiếc đồng hồ đổ chuông mười ba giờ. Cậu giật mình, chiều nay lớp tập trung tại trường để chuẩn bị cho buổi học tập quân sự. Nhật Anh đạp xe thật nhanh đến trường trong trang phục chỉnh tề như những buổi học.

                                                                            ***

     Bao chiếc lá vàng úa rơi lả chả, nắng nhuộm màu vàng óng ả trên những mái đầu xanh. Buổi chiều nay trường đông vui, rộn ràng thế sao trong lòng Nhật Anh cảm thấy trống trãi, anh cố nhìn qua lớp bên cạnh nhiều lần như thế vẫn không thấy Nhàn Vi xếp hàng. Linh tính có điều không vui, anh lẫn sang lớp bên cạnh để hỏi thăm. Một nỗi buồn dâng lên chất ngất trong lòng khi hay tin mười ba giờ chiều nay Vi lên máy bay sang Úc để đi du học, do cả gia đình hiện đang định cư bên đó và  cô đi theo sự  sắp xếp của bố mẹ. Trước đây Vi ở Việt Nam sống cùng ông bà ngoại, ba mẹ sang Úc khi cô mới hai tuổi. Vi hằng ngày lớn lên trong vòng tay thương yêu của ông bà ngoại. Tuy rất thương ông bà nhưng vì tương lai, Vi đành tạm xa quê nhà thời gian và hứa khi thành tài sẽ quay về Việt Nam đoàn tụ cùng ông bà.

Sau buổi chiều tập quân sự, Nhật Anh ra về với hai chiếc bánh xe lăn nặng nề, cố gắng lắm anh mới lê từng bước chân vô nhà. Anh đi vội vào phòng và mở chiếc hộp giấy ra xem,  hàng chữ xinh xinh hiện ra trên trang giấy trắng: “ Vi xin lỗi nhé, vì sáng nay tâm trạng không vui nên mình sử xự không đúng. Hôm nay là buổi học cuối cùng Vi  chia tay bạn bè. Vi đi du học sang Úc. Mình sẽ về, người mà mình sẽ tìm là Nhật Anh… Hôm nay như một kỉ niệm đẹp mà Vi không thể nào quên …”. Xem đến đây Nhật Anh không thể cầm lòng được, anh ứa nước mắt như một đứa trẻ bị bố mẹ rầy. Hối hận muộn màng, anh tiếc nuối hay hồi đó mình để Thanh Tuấn, Phước Hoàng mở chiếc hộp ra xem rồi cả nhóm cùng đợi Vi về nói lời chia tay nhỉ. Rồi Nhật Anh đưa tay lên vò đầu, anh tự trách mình thật ích kỷ.

Những chiếc lá bay đi rất xa, mùa thu rồi cũng chuẩn bị trôi qua, hơi lạnh mùa đông đang ngấp nghé sắp tràn vào thị trấn, nơi diễn ra kỉ niệm đẹp mà cả người ở lại và đi xa cũng không dễ dàng quên. Cả nhóm ngũ hải giai huynh đệ khi nghe Nhật Anh kể lại, chẳng còn ai trách cứ ai nữa, bên cạnh đó là niềm động viên chia sẻ nhau cùng học, cùng tiến bộ. Anh  nhìn ra cửa sổ hoa bằng lăng tím rụng trước sân nhà, trên khắp cả lối đi, trong mắt anh màu tím giăng đầy nỗi đợi chờ. Rồi nàng xuân cũng sẽ quay về!

Bùi Đức Ánh – D79-D80 Lê Đức Thọ, Phường 17, Quận Gò Vấp

ĐT: 0913.89.40.48

 

 

Entry filed under: 10- TRUYỆN NGẮN, BÙI ĐỨC ÁNH. Tags: .

NHỮNG KIẾP ĐỜI GIÓ BỤI LANG THANG Tuyển tập “Khúc hát quê hương”: Thanh âm nhịp sống yêu đời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 301,078 Người

Danh mục


%d bloggers like this: