Chùm thơ BÙI ĐỨC ÁNH

Tháng Mười Hai 15, 2015 at 7:15 sáng Để lại bình luận

1926881_708108149244077_5797863903221133772_n

Chùm thơ BÙI ĐỨC ÁNH

 

BIỂN MỘT NIỀM RIÊNG

 

Ta lại về đứng với biển bao la

Sống miệt mài vẫn từ ngàn năm trước

Có tiếng ru xa thẳm

Có tiếng hát mơ hồ

Biển thời tổ tiên một màu xanh cổ tích

 

Ta ôm ấp hàng dương này

Ta nâng niu hòn đảo kia

Cũng để bãi cát dài binh yên mãi mãi!

 

CƠN GIÓ NGANG CỬA

 

Có một cơn gió đi ngang cửa

Mùa lạc bước chăng?

Hay lòng mình chớm lạnh?

Chút run rẩy lá khô không thấy ai vỗ về…

 

Tôi lặng ngắm hoàng hôn bất chợt

Tóc hoa râm tuổi nhớ mịt mờ

Em còn trách người xa không giã biệt

Để dáng xưa trầm mặc cả mùa xưa

 

Có một cơn gió đi ngang cửa

Nhắc đến nhau trong tiếng thở dài!

 

BÊN SÔNG MONG NGÓNG

 

Sông đã trôi mười năm ngơ ngác

Tình ở lại một bến mồ côi

Em có thấy cánh buồm đơn lẻ

Trả về hiu hắt những ngày trôi

 

Tôi nhớ sông xưa buồn mê mải

Tôi nhớ bến xưa buồn tái tê

Tôi nhớ mùa xưa còn vương gió

Tôi nhớ hẹn hò với si mê

 

Tôi còn ánh mắt thời trẻ dại

Gửi theo đợi chờ phía hoàng hôn!

 

CUỐI CHIỀU

 

Giọt nắng sau chót cũng bỏ đi rồi

Em một mình

Ngồi với thoảng gió xa

Nỗi nhớ ngủ quên

Niềm thương im vắng

Chỉ tiếng cười đơn lẻ ngậm ngùi riêng.

 

Anh giờ này nơi đâu?

Câu hỏi lặng lẽ

Câu hỏi âm u

Chỉ có bầu trời hiểu em cần sưởi ấm

Gửi những vì sao nhấp nháy trên cao!

 

QUA CHIỀU HƯ ẢO

 

Buổi chiều không ở bên em

Gió quen thổi ngược

Mây quen lối dài

Tôi về đếm bước với ai

Hoàng hôn sợi tóc đã phai tuổi mình

Tôi về ánh mắt lặng thinh

Tóc dài buổi ấy cũng hình như buông

Tôi về đăm đắm nỗi buồn

Tình xa một ánh trăng suông lỡ làng!

 

GỌI THẦM

 

Gọi sông từ thuở lạc bờ

Gọi em từ thuở giấc mơ lỡ làng

Sông trôi như buổi sang ngang

Em xa như buổi dở dang phận mình

Chiều lặng thinh

Phố lặng thinh

Tình qua ngõ cũ thình lình mưa rơi

Gọi nhau tiếng gọi trùng khơi

Gọi nhau giăng mắc đất trời đang thu…

 

NGÃ BA MƯA

 

Con đường không chung lối

Đã dừng ở cách ngăn

Ngã ba mưa ái ngại

Như người dưng ngập ngừng

 

Anh mải bước chân quen

Anh rẽ sang phố mới

Tình xưa nghe rất vội

Trong giá lạnh mùa đông!

 

Entry filed under: BÙI ĐỨC ÁNH. Tags: .

Nhớ Nguyễn Xuân Phước Chùm thơ LƯU LÃNG KHÁCH

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 301,078 Người

Danh mục


%d bloggers like this: