Chùm thơ Nguyễn Ngọc Hưng

Tháng Năm 20, 2015 at 1:57 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

ha_noi_10_zing

Chùm thơ NGUYỄN NGỌC HƯNG 

 

THÁNG TƯ HOÀI CẢM

 

Giọt nắng vàng rơi hoa vông đỏ

Đò ngang chở nặng bóng cây chiều

Tháng Tư lạc đường theo cánh gió

Cuối ngày gặp nỗi nhớ trăng xiêu

 

Bên hiên thiếu phụ ngồi hong tóc

Vô tình khoe cổ trắng như bông

Tháng Tư không nói không mời mọc

Mà mắt môi ai cứ đượm nồng

 

Có phải lòng xuân đang khắc khoải

Chờ mong tim tím suốt nương cà

Cánh bướm ngày xưa không trở lại

Hoa nào chẳng héo nụ xót xa

 

Tu hú gọi mùa thơm vải chín

Con cá chuồn mơ thuở mít non

Chiều tháng Tư dây dưa bịn rịn

Hút hồn như gái một con…

 

Thả chút khói buồn lên mắt ướt

Xa mù quê bạn với quê ta

Vông vẫn đỏ mà nắng vàng đã tắt

Bếp lửa hừng lên nỗi nhớ nhà

 

Chắc hẳn mẹ đang ngồi tựa cửa

Rưng rưng em gỡ tóc bên thềm

Tháng Tư ơi, chớ đốt lòng nhau nữa

Gay gắt ngày xin hãy dịu dàng đêm!

 LỜI KHẤN

 

Hết chiến tranh rồi!

Các đồng chí ơi

Dậy đi thôi, ta về với mẹ

Về với quê kiểng, vợ con

Về nâng niu cái mất cái còn

Và sống tiếp thời trai trẻ…

 

Tập tễnh giữa rừng bia lặng lẽ

Người thương binh ấy khấn như reo

Các đồng chí ơi

Dậy mà đi xóa đói giảm nghèo

Dậy mà xây điện đường trường trạm

Hết chiến tranh rồi

Vẫn cần lắm những bộ óc thông minh, những trái tim quả cảm

Dám đương đầu với kẻ thù giấu mặt giấu tên

 

Không thể cúi đầu

Không thể đứng một bên

Càng không thể ngủ vùi trong quên lãng

Các đồng chí ơi

Hết chiến tranh rồi

Vẫn còn đó những hố bom vết đạn

Lửa độc da cam thiêu đốt

Mỗi ngày…

 

Dậy đi thôi

Hết chiến tranh rồi

Chỉ cho chúng tôi cách hàn gắn nước non này

Hòa giải hết những thù xưa hận cũ

Đã cốt nhục tương tàn quá lâu

Đã nhức óc đau lòng quá đủ

Đã đến lúc cần hít thở thật sâu

Để tỉnh táo nhận ra anh em bốn bể một nhà!

 

SAU CÁNH CỔNG

 

Sau cánh cổng hoen rỉ này

Là tươi xanh thế giới

Đã bao lần chị đăm đăm ngẫm ngợi

Hăm hở nắm chặt bàn tay

Rồi hiu hắt thở ra

Khe khẽ lắc đầu

 

Một mình đối diện với đêm sâu

Tối và hẹp những hành lang hun hút

Bất chợt réo

Bất chợt phun trào

Hỏa diệm sơn ngàn ngạt

Người đàn bà trong chị đòi yêu

 

Quờ tay chạm bốn mặt tường rêu

Không có lối ra

Chẳng thể nào xuyên qua được

Cứng và lạnh cả phía sau phía trước

Bổn phận hóa băng dập tắt lửa đàn bà

 

Đêm rồi qua

Ngày lại tới

Sau cánh cổng u uất kia là thế giới tươi xanh rời rợi

Lẽ nào tim, mắt chị rỉ hoen?

 

 

Advertisements

Entry filed under: NGUYỄN NGỌC HƯNG.

HOA HỒNG NỞ MUỘN Chùm thơ BÙI ĐỨC ÁNH (TP. HCM)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 344,146 Người

Categories


%d bloggers like this: