TRÔI THEO NHỮNG GIẤC MƠ

Tháng Mười Hai 4, 2014 at 5:05 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

1958310_627924610624750_7784459088570858434_n

TRÔI THEO NHỮNG GIẤC MƠ

Có những ngày chợt nhủ mình hãy trôi đi với những cô đơn, những suy nghĩ vụng dại, những bộn bề trăn trở. Và rồi, lại tự nhủ mình, già đi một tí, sống chậm đi một tí, để có thể nhởn nhơ ngồi ngay con hẻm nhỏ này, nhìn ngày chợt trôi ngang. Đã bao ngày như thế. Đã bao lần như thế…
Chiều… Có những chiều ta muốn mình bé lại, để được nằm soài trên cánh đồng lúa mát sau mùa gặt, để được ve vãn nhai nhai mấy cọng rơm vàng, thấy cái ngọt ngang qua đầu lưỡi, nhưng chưa đủ xua đi cái đắng chát của những giọt mồ hôi. Để rồi ta thấy dáng cha lầm lũi, bóng mẹ hao gầy, con trâu già phe phẩy đuôi hóng gió. Nhắm mắt lại và mở ra là thấy bầu trời thăm thẳm, xanh và trong, những con diều chao nghiêng, cao vút. Bình yên biết mấy! 


Có những chiều, nắng loang qua hàng cây, đổ bóng dài dưới nền xi măng của những tòa nhà đang xây dang dở. Những dây mồng tơi nằm chỏng chơ giữa những ngày hè đầy nắng. Đợi cái chi? Đợi bàn tay ai hao gầy nhổ bỏ? Hay đợi mâm cơm tràn đầy tiếng cười lũ trẻ, với món canh mồng tơi nấu tép. Tự nhiên gợi bao người nhớ đến quê, nhớ quay quắt cái mùi rơm rạ, cái mùi lửa bám vào những món ăn mẹ nấu, khói vương tóc mẹ sợi trắng sợi đen. Buổi cơm chiều ba mẹ gọi con í ới, những đứa trẻ chui ra từ ngóc ngách những trụ rơm, những bụi cây, những đám cỏ um tùm… líu ríu chạy về đoàn tụ, sao mà ấm áp lạ. Có bao người thèm bữa cơm như thế. Ba gắp cho mẹ con cá bống kho tiêu, mẹ gắp bỏ sang cho con, mẹ múc cho ba chén canh mồng tơi với vài con tép nhỏ… Thế thôi, mà bao lâu rồi nhiều người không được thế. Những con người vẫn đang mãi miết với cuộc mưu sinh, những chú xe ôm, những cô hàng quán, những đứa trẻ bị kéo vào đời khá sớm: đánh giày, làm thuê, đi xin… Họ có đủ thời gian cho những hoài niệm và khát khao về những điều đã mất không nhỉ? Đôi khi hạnh phúc nhỏ bé mà xa vời đến thế!
Đâu đó người ta bắt gặp hình ảnh đàn bò đi ngược nắng ra khỏi phố, người quản bò huýt sáo những tiếng líu lo. Con bò đầu đàn, ngẩng đầu nhìn trời, rồi cúi mặt nghĩ ngợi ngẩn ngơ điều gì không rõ. Mùa này đang vào lúc khô hạn. Lúc nhỏ, ta vui với những ngày nắng cháy, được nhảy tùm xuống con sông sau nhà, vừa tắm mát vừa nhâm nhi mấy trái quả dại. Giờ nghe tin cánh đồng vào hạn, tự dưng thấy thương quê mình, lo cho bao con người đang chờ mùa lúa trổ. Có những người cha nhăn trán nhíu mày, những người mẹ tất tả ngược xuôi trông ngóng… “Tháng này đợi hoài mà trời chẳng mưa!”… Cả nhà như đang trôi đi theo những giấc mơ đầm ấm, no đủ. Những giấc mơ hạnh phúc thật bình dị…

* BÙI THỊ THƯƠNG (Tịnh Kỳ, Tp Quảng Ngãi)

 

Advertisements

Entry filed under: 11- TẢN VĂN, BÙI THỊ THƯƠNG.

Chùm thơ LƯU TRƯỜNG GIANG Giới thiệu tập thơ “Thắp lên miền nhớ” của Trầm Thụy Du

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 344,146 Người

Categories


%d bloggers like this: