Chùm thơ LƯU TRƯỜNG GIANG

Tháng Mười Hai 4, 2014 at 4:57 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

vu bao

 

 

 

 

LƯU TRƯỜNG GIANG

Tên thật: Trần Vũ Bảo

Quê: thị trấn Sông Vệ, Tư Nghĩa, Quảng Ngãi

Hiện ở: Gò Vấp, Tp HCM

 

Chùm thơ Lưu Trường Giang:

 

EM ĐI VỀ
Em bỏ tôi lăn giữa nhịp đời

Cùng với hơn mười triệu người xa lạ
Quán cóc quen dư ra một chỗ ngồi
Em đi về hun hút một bờ môi
Bàn tay lạnh cong queo thèm hơi ấm
Ngày qua nhanh, đêm bò đi rất chậm
Con đường gần nay bỗng hóa ra xa
Em đi về còn lại ta với ta
Có những chiều đôi ba lần đi lạc
Qua hẽm nhà… ta đứng nhìn ngơ ngác
Tiếng dép kêu rơi lại cuối con đường
Thoang thoảng đâu đây sót lại mùi hương
Thuở một thời rất quen và rất cũ
Em, em ơi! Biết nói sao cho đủ
Em đi rồi ta cứ ngỡ còn đây.

 

ĐỢI TRĂNG
Em còn nhớ mùa trăng trước?
Đến hẹn, chàng Ngưu gặp nàng Chức
Anh nói với chị Hằng
cho anh mượn mùa trăng
Để em được tung tăng
nô đùa cho quên đi những đêm dài hiu quạnh
Nhưng mùa ấy tháng bảy mưa ngâu
trăng không sáng
Anh bảo em rằng gắng đợi mùa sau
Em lắc đầu nũng nịu: ứ thèm!
Anh phải nài nỉ van em
Trả lại trăng cho chị Hằng,đã mượn
Đêm nay mùa trăng lại về
Anh xin trả nợ lời thề
của mùa trăng trước
Chị Hằng bảo mùa nầy không cho mượn
Bởi trăng già và đã xanh xao
Anh chẳng biết làm thế nào
thôi đành vỗ về em vậy
Em ơi!rằng em có thấy
Trăng Hàn Mặc Tử đẹp hơn
Xin em thôi bớt dỗi hờn
Anh sẽ mua cho em nhé
Em khẽ gật đầu nhè nhẹ
Một mùa trăng trong mắt em.

 

MỘT MÌNH
Con thuyền dập dềnh
Một mình lênh đênh
Con thuyền chòng chành
Một mình loanh quanh

Con đường gập ghềnh
Một mình chênh vênh
Em về bỏ lại mình ên
Nhìn qua ngó lại bốn bên mịt mù.

 

TRỜI MƯA
Tháng tám trời mưa
Trời mưa bong bóng phập phồng
Em chưa lấy chồng
có phải đợi tôi (!?)
Mơ màng ra đứng vào ngồi
Chút hy vọng cựa đâm chồi nhô lên
Tháng chín trời vẫn mưa
bong bóng bớt phập phồng
Em đã lấy chồng,
chẳng phải lấy tôi.
Thế là cũng chỉ mơ thôi
Trăm năm còn chút bồi hồi trời mưa.

 

THỰC HƯ – HƯ THỰC
Đêm
Những vì sao chạy trốn
bỏ lại bầu trời tối đen như mực
Hắn mò mẫm lội ngược về miền ký ức
Gom nhặt những kỷ niệm của một thời vung vãi u mê
Tay run run lắp ráp mảnh trăng thề
Biết có còn gì (?) mà lòng bồi hồi được mất
Nàng đã ra đi, chắc một điều rất thật
Bảo rằng quên!sao hắn chẳng chịu quên.
Ngày
Ông mặt trời lười dậy muộn
Mặt đỏ gay như rượu vừa mới uống
Quét lên trái đất ánh sáng chói ngời
Hắn mang vác ngày tháng cũ ra phơi
Những nụ hôn, những hẹn hò ướt nhẹp
Bao hy vọng,bao mỏi mòn chưa khép
Nàng trở về trong hương sắc tinh khôi
“Em đấy sao ta đã nhận ra rồi”
Hắn đang bơi giữa hai bờ hư thực
Nỗi khát khao bồng bềnh trong tiềm thức
Vội đi tìm trong nhớ nhớ quên quên.

Advertisements

Entry filed under: Uncategorized.

LỜI CỦA MỘT NGƯỜI CON XA XỨ… TRÔI THEO NHỮNG GIẤC MƠ

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 358,472 Người

Categories


%d bloggers like this: