Chùm thơ BÙI ĐỨC ÁNH

Tháng Mười Một 25, 2014 at 6:35 sáng 1 Bình luận

ha_noi_10_zing

Chùm thơ BÙI ĐỨC ÁNH (Tp HCM)

HÀ NỘI THẦM MƠ

 

Liễu Hồ Tây xanh ngát xuống hồn tôi

Một lần ghé chân Hà Nội vội vã

Mùa thu không hẹn hò với khách lạ

Mà heo may giăng mắc khắp nẻo đường

Ba sáu phố phường như thực như mơ

Năm cửa ô thầm thì  bao huyền thoại

Thủ đô ngàn năm còn vang vọng mãi

Những bài ca thương nhớ phía lặng thầm

Tôi một mình trên đất Bắc hoàng hôn

Nghe tiếng gió vỗ về đê Yên Phụ!

LÃNG ĐÃNG HIÊN NHÀ

Màu cúc vàng không chờ không đợi

Bỗng nở òa trong nắng ban mai

Mùa thu lãng đãng bên hiên sớm

Như nhắc dùm hơi ấm tình ai!

 

PHỐ ĐÃ THU VÀNG

Lá thu đã vàng theo nỗi nhớ

Sao em chưa về ở bên tôi

Dòng năm mười năm biền biệt sóng

Còn chút đợi chờ bất tận trôi

Heo may trễ nải ngày ta vắng

Heo may trễ nải ngày ta buồn

Chẳng nỡ trách nhau trong im lặng

Khói chiều bay muộn cả hoàng hôn

Dành dụm bao nhiêu ngày bịn rịn

Em tiễn tôi đi giữa phố gầy

Biết mùa không trả lời mây trắng

Người dưng hẹn hò với mưa bay!

 

HẺM NHỎ CHỢT MƯA

Sài Gòn hẻm nhỏ tìm ai

Trời đang oi nắng bỗng dài cơn mưa

Mái hiên trú một giấc mơ

Để tình vụt đến ngày chưa lỡ làng!

 

QUA PHỐ BÂNG QUƠ

Bước ngược dốc chiều chợt nhớ ai

Màu tóc như mây bay cuối phố

Màu áo như nắng phai trước ngõ

Màu tính như thoảng gió heo may

Mùa thu cạn dần bao hò hẹn

Hạnh ngộ buông hờ một bàn tay

Bài hát ngày xưa cũng lỡ nhịp

Môi người không kịp tiếng đàn trôi

Chút lạnh mơ hồ sao tê dại

Tôi chờ tôi đợi với bâng quơ

Trả nhau ánh mắt thời ngây dại

Để lòng còn an ủi câu thơ!

 

CHIỀU MUỘN TRÊN PHỐ

Thủy triều ồ ạt trên khắp nẻo

Đường phố nhạt nhòa những nhánh sông

Hoàng hôn ngăn lối người bận rộn

Em về ướt lạnh nỗi nhớ mong

 

KHOẢNG LẶNG 

Tôi tìm em giữa bầu trời nắng hạ

Lửa phượng rơi đỏ thắm sân trường

Ai còn nhớ một thời phấn trắng

Áo ai giờ mực tím còn vương

Ai còn nhớ một thời ngây ngô ấy

Mối tình đầu ai giữ kín trong tim

Không giấu nổi sóng tình trong mắt ướt

Giờ ra chơi ai trốn mắt ai tìm

Là em đấy một trời thu trong vắt

Cũng là em hồn nhiên tuổi thiên thần

Vết thời gian đã phủ mờ năm tháng

Hoàng hôn nào tôi lẻ bóng phân vân

Dòng đời cuốn chúng mình hai lối rẽ

Tôi tha hương nơi xứ lạ quê người

Vẫn mơ ước có một ngày gặp lại

Khoảng lặng này tôi khép nỗi buồn tôi.

 

NGHE MƯA QUA PHỐ 

Mưa rất thật trên lối vắng

Sao người hư ảo bước đi

Hàng hiên thuở nào thinh lặng

Còn nghe đối lứa thầm thì 

Phố chuyển mùa, phố lao xao

Trái tim ai thèm náo động

Chỉ tiếc tháng ngày mơ mộng

Đã trôi theo nắng nhạt nhòa 

Tôi đứng bên đời chờ đợi

Người như gió thoảng qua nhau.


 

 

 

Advertisements

Entry filed under: BÙI ĐỨC ÁNH.

Chùm thơ BÙI TẤN XƯƠNG LỜI CỦA MỘT NGƯỜI CON XA XỨ…

%(count) bình luận Add your own

  • 1. nhomai  |  Tháng Mười Một 27, 2014 lúc 3:52 sáng

    Chùm thơ tác giả nhà thơ Bùi Đức Ánh Đã nhắc lại một kỉ niệm phong cảnh rất đẹp của nơi Hà Thành, và ở nơi đó đã gắn bó với nhiều mối tình đã trôi qua năm tháng. Giờ chỉ để lại những hình ảnh thật đáng nhớ.

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 358,045 Người

Categories


%d bloggers like this: