Chùm thơ Lưu Thị Cẩm Huyên

Tháng Mười Một 13, 2014 at 1:24 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

cam huyen

LƯU THỊ CẨM HUYÊN

Năm sinh: 1993

Quê: Đức Phú, Mộ Đức, Quảng Ngãi

Hiện là sinh viên năm 3 Khoa Văn học

Đại học KHXHNVQG Tp HCM

Giải  3 và giải Cây bút nữ trẻ triển vọng của Bút Mới 9 năm 2012 

Emai: luuthicamhuyen@gmail.com

ĐT: 01639960641

Chùm thơ Lưu Thị Cẩm Huyên:

 

VAI ÁO 

Anh, em giờ ngồi với cà phê nguội lạnh và buổi chiều

Nhìn ráng nắng cuối mùa làm úa những con đường cuộn vào lòng phố
Đường phố nào cũng thuộc về những bước chân
Chỉ riêng em thấy mình như đi đến tận cùng hoang vắng
Ngày bây giờ im như rêu bám trên bờ tường tháng mưa muộn
Lặng lẽ đợi sang mùa.

Anh có đến không? 
Và mang theo vài vệt mưa bết trên vai áo
Những hôm mở mắt ra đã thấy trời giăng một màu đục
Thế nào em cũng nhớ chiếc ô nâu che không hết hai đôi vai
Mưa ướt nhòe vai áo
Suốt mùa dài em, anh thoáng một mùi mưa.

Anh quên được em chưa?
Hay cũng như em, mãi tin vào những cứng đầu tuổi trẻ?
Nửa chừng thanh xuân mới nhận ra tuổi mình gầy như sông không mùa lũ
Hay cũng như em, vội vã để kịp quên?
Đã sống như trôi, như chạy ào qua năm tháng
Nhưng anh, cuộc tình mình lỡ buồn như sân ga chết
Và nỗi đau là hành khách mắc kẹt lâu ngày
Rúc mãi trong tâm trí hai ta.

Trên nóc mái đôi bồ câu bắt đầu gù nhau mùa trở rét
Gió về từ đêm qua
Chiếc ô nâu giờ che trọn lấy một đôi vai – đơn chiếc
Vai áo em mùa này ráo hoảnh
Nhưng sẽ lạnh một phần đời tuổi trẻ còn lại em mang.

 

MẶC ĐỊNH CHO KÝ ỨC

Tháng này, mùa thu đã già chưa anh?
Với em khi chuỗi ngày xưa cũ phô bày nỗi nhớ, mùa thu đã thấm tận vào tim
Tàn tích cuộc tình ngày ấy cứ giằng xé cái nhìn trong veo thành vụn vỡ
Em chẳng thể nào vị tha với mùa thu.

Anh có thể dìu em đi hết con dốc thu?
Khi kỷ niệm chẳng thể nào nằm im ở quá khứ nên em kiệt sức
Vài chiếc lá chán cành đã làm cuộc đi rong
Những buổi chiều thấy mình quay quắt giữa con phố chẳng thuộc nổi tên đường

Em biết, mùa thu đang đậm đặc quanh mình
Giá mà gió có thể cuốn phăng được ký ức
Em sẽ phơi mái tóc gầy và phong phanh trong làn áo mỏng
Để gió thổi nỗi niềm trốn vào mưa.

Có lẽ em không đủ kiên nhẫn đi hết mùa thu
Bởi lá cứ rơi, mưa cứ rơi và trái tim em cũng rơi hẳn về phía anh
Em không gom được hết lá vàng rơi trên con phố này
Không xóa được gió heo may và cơn mưa buồn dai dẳng

Nên chẳng thể giấu mất mùa thu
Cũng chẳng biết giấu anh đi đâu, khi lý trí đã quá hiểu tính chất cuộc tình mình.
Rồi em sẽ mặc định ký ức bằng chữ quên
Bởi có một mùa thu nuôi lớn vết thương dài chưa thôi âm ỉ

Cơn mưa ngâu bỗng chuyển sang nặng hạt
Vài chiếc lá gầy bay lêu lổng ngoài trời để sang đông.

THÁNG MƯỜI HAI VÀ TÔI

Giọt cà phê vỡ mạnh nơi đáy tách…

Tháng mười hai…

Nắng quá hiền chẳng hâm nóng nổi buổi chiều

Tâm hồn tôi buốt lạnh qua bao lần về ngang lối cũ

Gió ngoan cố chẳng biết nghe lời

Vắt kiệt sức mình thổi rát tháng mười hai.

Tôi tựa vào mùa để bắt đền cảm giác

Nhưng mưa chẳng lưu được những ngày hạnh phúc

Nắng nhạt nhòa chẳng xóa hết nỗi buồn

Gió rào rạt chẳng đủ sức ru ta giấc bình yên.

Bỗng như bắt chước tháng mười hai

Chán cười và thèm khóc

Muốn vô tâm để hờ hững khi mùa về

Rồi nhận ra mình chưa điên để quên đi nỗi nhớ

Chẳng thể quên thôi thì đừng chất chứa

Nhưng cuộc đời đâu phải một cuộc chơi

Vẫn tự mình trên lênh đênh tháng mười hai

Mùa đông khiến thị trấn trở nên trầm cảm

Rồi ủ dột, thị trấn hóa rêu phong

Tháng mười hai buồn mà đẹp

Tôi tuổi buồn liệu là tuổi đẹp không mùa ơi?

Tách cà phê chẳng còn nhỏ giọt

Và dẫu buồn đến từng kẽ tóc

Cũng chẳng khóc nổi cho mình một giọt tinh khôi

Khóe mi tôi ráo hoảnh

Mình già dặn giữa thơ ngây,

Hay đã trưởng thành?

Tách cà phê lạnh đi giữa tháng mười hai…

 

PHỐ THÁNG MƯỜI

Rồi đây phố sẽ mưa
Mưa tầm tã như tháng mười xa xưa năm đó
Đôi lúc nhớ những con đường sâu hút mùa giông gió
Và đêm mơ nụ hôn thời nghêu ngao guitar, cà phê và góc phố.

Phố tháng mười…
Những phiến lá buồn như phận người
Anh mang kỷ niệm về những buổi chiều mưa vùi vào ký ức nhau
Tôi vẫn hay nghĩ về gã trai bụi bặm và điệu jazz nồng nàn bên đường phố

Chiếc ghế đá cuối con đường có cô gái ngồi tựa vai chàng trai mà khóc
Hình như đã biết đau
Những cặp đang yêu không còn xe đạp đèo nhau qua con đường thênh thang lá đổ
Hay khi kết thúc một cuộc tình tôi ngại nhận diện những tình yêu?

Phố tháng mười…
Tách cà phê bốc hơi hình phố đắng
(Bởi ngày xưa và bây giờ cà phê với phố đều đắng ngót đầu môi)
Có về lại qua phố cũng chỉ cười đau và nhớ

Cuối tháng này có lẽ lại đi xa.
Phố có trẻ như những giấc mơ tôi
Trẻ như tình yêu chưa nụ hôn, chưa bao giờ nước mắt
Phố có gầy như tháng mười đi qua mùa lũ
Như tôi vai gầy tựa vào phố soi lại vết tình đau?

 

MÙA NGOAN

Có những buổi chiều muốn khoác áo ra đi

Đến một góc quán ngồi cùng thói quen đếm từng giọt cà phê rơi vào đáy tách

Để biết mình dùng bao nhiêu giọt đắng cho một nỗi buồn

Không phải hoàng hôn nào cũng vàng ối một góc trời

Ra đi để biết vẫn có những buổi chiều mưa ướt đẫm gánh hàng rong

Biết lão nông một đời yêu gốc rạ

Biết tuổi trẻ không phải ngồi một chỗ và đọc hoài tiểu thuyết.

Lắm lúc thấy lòng mình ngổn ngang như đất liền vừa đi qua mùa bão

Suy nghĩ cũng rêu phong khi tháng năm niềm vui nhạt nhòa

Thời gian không thể nuôi mãi một thời tinh khôi

Ngày xa tuổi mười bảy mới nhận ra lòng mình nhiều vết xước

Khóc để biết mình yêu thương những con người.

Có những chuyện đã lấm lem bụi thời gian

Nhưng nỗi nhớ vẫn tràn đầy như mưa đổ dài trên mái phố

Chẳng thể đánh lừa được cái đầu còn tỉnh táo

Cứ dặn lòng chuyện cũ hãy quên đi

Như lá khô bay về cội chứ chẳng trở lại cành

Biết tuổi mình đang mùa khắc khoải

Nên những buổi chiều mong mùa hãy ngủ ngoan.

 

CÀ PHÊ PHỐI THỊ VÀ KHÓI RẠ

Chất rock phố thị len lén vào tôi

Tiềm thức chẳng bao giờ ngủ yên

Trỗi dậy ào ạt

Đưa hồn tôi bay về lãng đãng nơi cánh đồng

Mùa rất ngoan và hiền như sợi nắng
Cà phê đắng khỏa lấp bâng khuâng đang đong đầy.
Chuyến tàu chạy trong sương
Đưa tôi đi, vô tình đánh rơi tâm hồn nơi gốc rạ

Giữa phố thị đèn màu chợt mộng du
Tôi thấy mình đi về phía tiếng ầu ơ của mẹ
Đi ngang qua làn gió mang mùi khét của khói rạ ban chiều
Nằm ngủ vùi giữa cánh đồng khô nứt nẻ

Nghe đất quê tôi than thở thèm phù sa.
Chất rock dội vào tai
Tan biến nhanh khi tôi mơ về những khúc hát dịu êm
Gió hát rạo rực như khát khao thinh không

Con dế rù rì tụng bài ca tháng nắng.
Cảm được mình non nớt nên thèm lắm tình thương
Và nắng Sài thành hiền như tình mẹ
Rơi rớt trên bờ vai

Hôn lên tôi như cái vuốt tóc của ba ngày bé dại.
Tiềm thức chẳng bao giờ chịu ngủ yên
Trỗi dậy giết chậm hồn tôi
Nên giữa phố thị chợt mông lung

Khói cà phê dựng hình làn khói rạ
Và chất rock tan thành tiếng ầu ơ, nhẹ bẫng
Lặng lẽ…
Tôi ẵm nuối tiếc chạy thẳng vào đời.

 

MÙA THU CÕI LÒNG

                                          Tặng N.

Tôi không thấy điểm khởi đầu của mùa thu
Dường như đất cựa mình giao mùa trong nín lặng
Và hàng cây âm thầm trút lá
Bỏ rơi cành, về nương tựa mảnh đất câm.

Mùa thu tàn nhẫn không?
Trút lá vàng nhuộm úa cả nhân gian
Tôi bỗng hóa ngốc nghếch
Đi cùng kẻ tàn nhẫn suốt tháng ngày dài
Rồi con tim cũng lấm lem màu úa vàng của lá
Ai bảo nỗi đau là thứ vô hình không chạm được?
Tôi chạm nước mắt, nặng oằn trên khóe mi.

Ký ức tôi không mang màu hồng hạnh phúc
Nên chẳng thèm hoài niệm
Nhưng mọi sự biếng lười đều phải trả giá
Heo may rào rạt như khóc
Thổi thốc tâm hồn tôi về bên kia con dốc – ngày xưa
Lóng ngóng xếp những mảnh ký ức giữa ngày nay
Cứ lô nhô nhiều vết xước
Tôi tan theo miền nhớ, đớn đau.

Dẫu khóc đến mỏi mòn đôi mắt
Khắc khoải đến rã rời lý trí
Bấn loạn đến ray rứt trái tim
Tôi vẫn đủ sức tặng người một tấm lòng
Như chính mùa thu 
Dẫu xao xác đến gầy guộc
Và nắng thật thà hơn cả gió 
Vẫn vỗ về tặng đời những vần thơ.

Tôi ngơ ngác tìm điểm kết thúc của mùa thu…

 

VIẾT CHO MÙA

Tháng giêng, hoa cải an nhiên bay về trời
Bỏ rơi triền đê với những buổi hoàng hôn vàng nhức mắt
Nắng tháng giêng như ngọn hoa trinh nữ về chiều ngủ gật
Vỡ âm thầm giữa thinh không
Lũ chim nghịch trên mái ngói đã hóa rêu
Như đang hứa hẹn với nhau về một mùa đôi lứa.

Khi tiếng ve dội vang trời, buổi trưa bắt đầu thơm mùi của nắng
Đụn phân trâu vô tư rục mình vào đất
Cứ hồn nhiên như thuở mới bắt đầu
Lũ côn trùng râm ran trong vườn sau trận mưa đêm
Cựa mình thoát kén bởi những tháng ngày ngủ vùi thớ đất
Vài đứa trẻ với tuổi thơ cháy nắng tìm niềm vui bên cánh chuồn kim
Vịn vào chiều, nghe tuổi nhỏ bật ra tiếng cười vồn vã
Con kiến gầy gò cõng chiếc lá mục về xây tổ ấm
Vội vã chạy trốn những cơn giông
Khi cây lúa đã cống hiến hết sức mình
Trên đồng chỉ còn gốc rạ nằm ngủ ngoan đợi mưa cho mùa mới.

Tháng tám, mang chất mộc lẫn vào từng ngọn gió
Một chiếc lá khô bên ô cửa cũng là một bài thơ
Mưa tháng tám quá thật thà
Ủ ê mùa trên mái ngói lạnh câm.
Những chiếc lá lìa cành vùi mình vào đồng loại
Chúng thực sự chết để vực dậy bao sự sống tinh khôi
Con đường rồi sẽ thênh thang gió
Ngoài bờ tường bắt đầu meo mốc bởi mưa ngâu.

Đông về, hàng cây già lặng người đứng bên đường như phô ra cho
đời nét nghệ thuật
Rồi âm thầm nghe mưa gõ đều đều lên thân xác
Những ngọn gió gối đầu vào nhau, đổ dài qua mái ngói buồn
Hàng ghế đá đằm mình trong giá lạnh
Mưa mùa đông xóa trắng đường chân trời.
Vẫn mong mùa ngoan hiền đi qua tháng năm
Mặc định cho nhau đến rồi đi, không để lại những giận hờn.

 

 

 

 

 

 

 

Advertisements

Entry filed under: 12- THƠ CỘNG TÁC VIÊN.

CHỮ TÌNH TRONG “KÝ ỨC MỘT DÒNG SÔNG” CỦA LÊ VĂN THUẬN Chùm thơ Lê Dân

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 343,368 Người

Categories


%d bloggers like this: