Chùm thơ Bùi Thị Thương

Tháng Mười 28, 2014 at 8:39 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

         Thuong

BÙI THỊ THƯƠNG

Sinh năm: 1992

Quê: Tịnh Kỳ, Tp Quảng Ngãi

Hiện ở: An Kỳ, Tịnh Kỳ, Tp Quảng Ngãi

Cử nhân Khoa Ngữ văn – Đại học Qui Nhơn

Hội viên Hội VHNT Quảng Ngãi

Email: buithithuongqng@gmail.com

 (Bùi Thị Thương là một trong hai Hội viên được kết nạp dưới  22 tuổi,

kể từ  25 năm Ngày tái lập Hội VHNT tỉnh Quảng Ngãi 1989 -2014)

Chùm thơ Bùi Thị Thương:

  1. GIẤC MƠ NGHIÊNG

Nắng rát mùa tôi

Nắng rát hồn tôi

Tí tách hạt mưa trốn tìm trên mí mắt

Lăn

Lăn…

Mùa trốn tìm nhau – hòn đá cũng mòn

Những bài ca còn son chưa một lần được căng tròn nốt nhạc

Những giấc mơ còn non chưa một lần tỉnh ngủ mà còn

 

Tôi ru em ngủ – ngủ thôi em,

ngủ  giữa những muộn phiền bão giông chưa kịp trở mình vun vút

ngủ thôi em khi giấc chiêm bao chưa được lấp đầy bởi những mộng mị ảo huyền

giấc mơ nghiêng nghiêng – em tôi nghiêng nghiêng

cánh diều nghiêng –

 nghiêng giấc chiêm bao

 

nắng chiều rớt giọt chênh chao

mùa vội tàn phai giữa cuộc đời còn bao nhung nhớ?

còn gì nữa chăng khi sắc nắng nghiêng làm bạc đầu những bông bằng lăng đã nhiều lần trổ quả…

còn gì nữa chăng khi em tôi đã qua bao mùa trăng mà trăng chưa kịp chín chỉ một lần

còn gì nữa chăng khi đôi môi em mấp máy những nỗi niềm thầm lặng không thốt nổi thành tên
đời còn nhiều những cuộc chia ly chưa biết bao giờ tái ngộ, khóc làm chi em tôi?

đời vẫn còn lắm những thị phi mà giấc mơ mới mang màu cổ tích
còn chi đâu em khi tuổi lên ba chỉ đến có một lần

ước mơ đi em vì ước mơ là điều mà đời người phung phí
khát khao đi em vì khát khao là thứ duy nhất em làm được cho mình…

còn gì nữa chăng mùa nằm đợi quả – quả chẳng đơm bông

giữa những nhọc nhằn bão giông là những bàn tay nắm chặt

tình người bất chợt lên men…

tôi ru em tôi ngủ

trăng nghiêng giữa trời!

 

  1. TRÔI

Những chuyến tàu đêm 
Khi còi tàu thét vang lên những hồi dài
Là lúc- những ánh đèn đêm không đủ xé tan màn đêm và bóng tối
Khi bước chân loài người cô độc 
Ngả chiếc bóng dài trên vách vắng đêm khuya
Là lúc những ngọn nguồn của khổ đau chen chân vào hạnh phúc 
Là lúc những tiếng cười nức nẻ mới vỡ lẽ của đớn đau
Là khi có đứa con cúi mặt để nhặt cuộc đời một người mẹ đã bị lãng quên 
Quên đi chính mình vì tiếng khóc con thơ
Khi những vầng dương chỉ là chiếc bóng được tôn thờ 
Thế mới biết cuộc đời còn nhiều sự thật
Đau thương…
Khi loài người bất lực cứ cố gắng cứu vãn những linh hồn tội lỗi 
Thế mới biết trắng đen cách nhau chỉ một tiếng thở dài 
Có đôi lúc ai đó đánh rơi môt tầng kí ức 
Tôi lượm nhặt
Gĩu nó làm của riêng mình 
Để rồi đêm về trằn trọc mình trong suy nghĩ 
Tầng tầng kí ức chất chồng lên nhau…

 

 

 vùi mặt vào những giấc mơ 
giấu lòng mình loang lổ
những buồn vui trôi qua vụng trộm
những âm thầm khắc khoải trở lưng đêm
đôi tay nắm chặt 
những nợ nần tình cảm có trả có vay
bỗng thổn thức những nổi niềm chạm mặt 
giọt nước mắt nào len lỏi vỗ lưng nhau
những khao khát nào bất chợt lên men
nơi tình yêu chỉ còn là nỗi nhớ 
nơi trống vắng ai tìm vào quên lãng ?
nụ cười nào ai bỗng lướt qua nhau ?
có giấc mơ nào vụn vỡ
loảng xoảng trong đêm
đánh thức hương quỳnh thay dạ lý
bám sương đêm những nỗi niềm thầm lặng
từ khung cửa sổ nghiêng nghiêng mái tóc 
nếu ai cũng khóc vì một tình yêu vừa lỡ ,
còn giọt nước mắt nào rong ruổi tìm hạnh phúc cho nhau?

 

_4.  NGOÀI QUI  LUẬT

“Ngủ rồi sao những giấc mơ phiêu linh
sao chưa kịp phôi thai mà đã chết?
Ý nghĩ nào chìm vào vô ảnh
tìm riêng vui cho mình.
Ngủ rồi sao những bước chân độc hành?
Để dòng người dẫm mãi lên cỏ xanh mà thành đường đến thiên thu ngàn dặm.
dấu chân độc hành, lưu lạc mãi tìm nhau.
Em đốt nỗi buồn thành tro,
thả vào tận sâu cùng hốc mắt,
để đâu đó trong hố sâu vời vợi, đóng khô nước mắt cho riêng mình.
Em đốt nỗi buồn thành những giấc mơ
những giấc mơ loài người trần trụi
những giấc mơ thiên thanh
những giấc mơ mang màu xanh, màu xám…
giấc mơ trắng…
có những giấc mơ đè lên những giấc mơ,
là khi giấc ngủ chạm vào cõi chết…
thôi phôi thai,thôi phôi thai “

 

  1. MẸ TÔI DỌN NẮNG

Mẹ về bên phố cuối ngày
Nhặt những mảng nắng rơi bên thềm trống vắng
Đọng lại nơi góc phố vắng teo
Nơi cô hàng rong ngồi
Trời xe lạnh phố cuộn mình trong trăn trở
Những con đường vắng

Thở đều nhịp mùa trôi
Ba tôi không về.
Mẹ về gom nhặt tuổi thơ tôi
nơi con sông xưa tôi tắm tuổi thơ lần sau cuối
nơi mái tranh nghèo hẩm hiu bữa cơm mỗi tối 
nơi gói xôi chiều thay cơm, buổi ế hàng.
Mẹ về gom những vạt nắng chiều rơi vội
Gói thành những chuỗi ngày lặn lội
Nắng và mưa…
Ai gom vạt thời gian rụng rơi trên tóc mẹ
Bám nhẹ vai gầy
Tóc hoa râm
Ngày chợt qua
Vạt nắng cuối cùng chợt tắt
Mẹ có kịp gom chăng vạt nắng chiều?

 

 

Advertisements

Entry filed under: BÙI THỊ THƯƠNG.

“Về Tổ” – Bách khoa thư nhỏ về biển đảo… bằng thơ Ấm áp “Người đàn bà bên bếp lửa”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 364,875 Người

Chuyên mục


%d bloggers like this: