Chùm thơ Nguyễn Kiên Giang:

Tháng Mười 14, 2014 at 9:04 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

kien giang

NGUYỄN KIÊN GIANG

Sinh năm: 1982

Quê: Bình Thạnh – Bình Sơn – Quảng Ngãi

Hiện hành nghề sáng tác tại Tp HCM

Email: lskiengiang@gmail.com

Các tập thơ đã xuất bản:

  • Gió _ NXB Thanh Niên 2011
  • Vỡ _ NXB Thanh Niên 2014

Chùm thơ Nguyễn Kiên Giang:

Nơi này

 

Nơi ngày rúc vào đêm hoang hoải
mùa thiên di thay sắc rịm phai
có sa mạc hát bài điên dại
có cơn dông tuyệt vọng giữa thiên nhai

 

Nơi bóng chạm bóng mình đơn độc
trái tim đau chạm vết thương dài
có ngọn núi gác đầu lên vực thẳm
có khe suối gánh rừng đi trên vai

 

Nơi mặt đất nằm chung bầu trời
cánh chim chao chạm mặt trùng khơi
có đôi mắt đựng muôn quên mà nhớ
và đôi môi vui chẳng như đời…

 

Vàng trăng mấy độ
Trăng hạ huyền bên cầu sóng vỗ
Em ơi em! Mùa đã qua rồi
Ta vá víu từng viên gạch đổ
Dấu tích đền đài một thủa vàng son

Giấc mơ xưa đã gói ghém không tròn
Để duy thức một nét cong mỏng mảnh
Vàng son xưa đau thành hư ảnh
Cô liêu quặn mình tiếc nhớ cô liêu…

Ta đã nghe mùa trách bao điều
Thuyền ngang dọc sao không về bến đỗ
Loài thủy sinh bao giờ nói hộ
Để đắng cay lời rau cải rau răm

Trăng hạ huyền bên đầu con phố
Em ơi em! Tình đã xa xăm
Ta thương nhớ vàng trăng mấy độ
Tròn một rằm để khuyết tháng năm!

 

Từ độ

 

Độc bộ mùa thu phiêu hốt
Rơi rơi chiếc lá tâm tư
Cưỡi môi cười lên bước gió
Vẫy nghiêng một phiến thiên thư

 

Trăng thu mình sau liếp cửa
Mùa đông vận chút se lòng
Âm dương chờ bên bếp lửa
Hỏi đất trời mấy độ cong

 

Bao giờ tình không như lá
Dư âm xót tận mùa hoa
Đâu phải cứ thơm ngoài ngõ
Là em đang bước ngang qua

 

Mùa sang tôi chờ dưới núi 
Đeo gươm từ buổi yêu trăng
Rượu và thơ chung một túi
Em và máu thịt cân bằng

 

Tôi xưa còn màu chát ngắt
Úp vào đêm nhàu khuôn mặt
Tu vi đến cô liêu tắt
Qua trùng dương nối thân quen!

 

Còn lại

Ngày vẫn đi theo mặt trời qua những sớm mai

Lá vẫn xanh dù rừng dần trôi về hoang mạc

Người ta vẫn yêu nhau dù có thể đón về bão giông bội bạc

Để ngậm ngùi kể chuyện những hôm qua!

 *

 

Mọi thứ rồi sẽ đi qua

những dồn nén cùng tận

những thăng hoa chất ngất

giả dối cũng như thành thật…

 

Dù ngẫu nhiên như ánh chớp

giữa đêm hoang Bắc cực vạn kỷ không bóng người

hay định mệnh như một nụ cười!

 

Dẫu bị sức nặng của những điều hữu hạn đè bẹp xuống bùn lầy

hay được chắp cánh bởi ngọn lửa đã thiêu trụi mái vòm trên đầu

bay đi thắp những ánh sao…

 *

 

Còn lại gì?

 

Ngày hôm qua

Chúa vác thập giá lên đồi ký thác Đức tin vào hai mươi thế kỷ

mặt đất vẫn chưa yên vui như thiên đàng!

 

Ngày hôm qua

người miền Bắc Hoa Kỳ cởi huy chương trên ngực đầy vết thương

vỗ vai người miền Nam không lành lặn

để tương lai hiểu rằng:

Tự do như con người cho con người yêu tự do!

 

Ngày hôm qua

Phát-xít tiến vào Mát-xcơ-va

trại tù và chiến xa

bom rơi Hi-rô-si-ma…

 

Ngày hôm qua

từ Ba Đình rợp cờ hoa

Việt Nam bừng lên như một ánh chớp rạch trời trước bình minh lịch sử

đi tìm một lịch sử riêng mình…

 

Ngày hôm qua

chúng ta lớn lên và đổi thay theo những buồn vui bởi những điều giống nhau đến vô nghĩa lý

rồi cùng đuổi theo những câu hỏi đúc khuôn

để trở thành đám đông xa lạ!

 

Ngày hôm qua…

*

 

Ngày hôm qua còn lại là những câu chuyện kể

để ngậm ngùi!

 

Ở đâu đó trong ngày chúng ta

ngẫu nhiên ánh chớp

định mệnh nụ cười…

Bao nhiêu ngậm ngùi?

 

Mà dù sao

Cuộc đời vẫn tươi!

 

 

(Chúng ta sẽ ngậm ngùi ra sao nghĩ về nhau!?)

 

Những cánh mùa đông

Em về ngang ngõ mùa đông

trắng giấc mơ anh phố người xa quá

con thuyền trong bức tranh lạ

vượt đại dương nào đón em cập bến ngoài hiên

 

Chiêm bao chuyện thần tiên?!

 

Ta biệt ly nhau từ thủa khai thiên

đến nay chưa tròn tao ngộ

khuất lấp hình dung ghềnh bãi sông hồ

tìm nhau…

 

Năm tháng có phù du?

khi mộng ước rơi cuối vùng mưa lũ

đón mặt trời xanh

là lúc ngọn cỏ ngoi lên trên nền phù sa hoang vắng

để hoài thai một thế giới đông vui

trong nức nở cơn đau mất mát!

 

Biệt li – Tương phùng

Đưa và Đón

người rồi người qua lại hồn nhau

Có gì mà bi lụy!

 

Những cánh mùa đông phũ gầy mây lá

Người xa người gần sẽ hóa cánh yêu thương!

 

Advertisements

Entry filed under: NGUYỄN KIÊN GIANG.

Chùm thơ Sông Hương DANH SÁCH KẾT NẠP HỘI VIÊN HỘI VHNT TỈNH NĂM 2014 (Đợt II)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 344,146 Người

Categories


%d bloggers like this: