Truyện ngắn: SÓNG NGẦM

Tháng Tám 6, 2014 at 9:28 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

10366241_672874199434139_3776744028153619932_n

 

SÓNG NGẦM

Chiếc xe xộc xệch, lắc lư trên con đường gồ ghề, lồi lõm. Cả nhóm cười rộ từng hồi. Miên mơ màng ngắm những mái nhà thấp thoáng sau hàng cây phủ mờ bụi đường. Chúng cứ nhấp nhô, chòng chành ngoài khung cửa kính.
– Trần nè, đi xe mà Miên cứ tưởng như đang ngồi thuyền .
Trần làm ra vẻ mơ mộng:
– Ừ, sóng xô sóng đẩy con thuyền.
– Thuyền sẽ về đâu ta?
Trần nhún vai, mím môi rất điệu:
– Có lẽ thuyền ra cửa biển!
Miên khúc khích cười. Cô bé hơi nghiêng người về phía Trần , ngóng tìm một viên kẹo trong túi bạn. Trần đưa tay chận ngang miệng túi áo:
– Muốn ăn phải lăn vào quán!
Miên bĩu môi quay đi:
– Ích kỷ vậy mà cũng xưng là bạn hiền. Bạn hiền Lý Thông đây mà.
Từ hàng ghế trên, Thủy Tiên nói vọng xuống:
– Thạch Sanh này sợ chằn mà lại thích chém chewing – gum dữ à nghen.


Như bị kéo ghì, chiếc xe chợt khựng lại, rùng mình, xô đám hành khách té vào nhau, kêu chí chóe:
– Ui, cái gì vậy trời!
Bác Tài thản nhiên đáp:
– Tới rồi!
Kiên chưng hửng kêu lên:
– Ủa, tới rồi hả? Đâu, biển đâu?
Bác Tài cười ha hả:
– Phải đi bộ một đoạn nữa mới tới.
Cả nhóm lục tục kéo xuống xe, ngơ ngác nhìn phố huyện. Nhà cửa lưa thưa, quán xá đứng rải rác quanh bãi đậu xe. Vài chiếc xe khách cũ kỹ như một bà già ho hem, ũ rũ. Xa xa, chùm nhum một lô dù nhiều múi màu sặc sỡ, lấp lóa nắng trưa, che rợp những giường sạp ken sát nhau, chất đầy hàng hóa. Miên buột miệng:
– Chợ kìa!
Như bắt được vàng, cả nhóm cười rộ lên:
– Đâu, chợ đâu? Đi chợ đi!
Mấy gã con trai bươn bả đi trước. Mấy đưa con gái chen chúc dưới tán dù điểm hoa tím ngát của Miên. Miên tinh nghịch xoay tít cán dù. Nắng rơi đầy lên tóc các bạn. Lại cười.
– Quỉ ơi, nắng ăn đen người ta hết bây giờ.
Co rúm người, rụt cổ xuống, Thủy Tiên chạy tới nhà lồng chợ như đang trốn những giọt nắng. Mỹ cũng chạy theo. Chỉ có Lành vẫn khoác vai Miên lửng thửng đi giữa hai hàng phố chợ. Chợ trưa vắng khách. Mấy người bạn hàng lơ đễnh nhìn ruồi nhặng vo ve quanh những thau đường hoặc thùng rác. Mùi cá tanh tưởi xộc tới, nực nồng. Miên và lành bụm mũi nhìn nhau cười rúc rich: Mùi biển tụi bây ơi! Từ trong chợ, nhóm bạn Miên túa ra. Mỗi người đội một cái nón rơm rộng vành. Chắc mới mua. Trân đưa hai cái nón còn lại cho Lành và Miên. Anh khoe:
– Rẻ rề hà Miên. Mười ngàn đồng một cái. Không đẹp nhưng tiện. Lát nữa xuống tàu không sợ nắng. Xếp như cây dù, bỏ vào túi xách.
Miên hỏi:
– Đảo còn xa không? Miên không biết bơi đó nghen.
– Đừng có lo, cùng lắm thành…ma da.
Theo hướng dẫn của người địa phương, cả nhóm rẻ vào con hẽm nhỏ. Cuối con hẽm là biển. Thật bất ngờ! Miên tròn mắt ngạc nhiên:
– Biển như thế này sao, eo ơi!
Những căn nhà sàn đứng ven bờ, chồm ra mí nước, che khuất bờ biển. Dòng nước đục ngầu, nhấp nhô những đợt sóng nhỏ. Ngoai ra, một hàng cây chắn bão che ngang tầm nhìn của Miên. Miên chợt nhớ câu hát “ Ra khơi, biết mặt trùng dương, biết trời mênh mông, biết biển nổi sóng, biết ta hãi hùng…” Miên thất vọng làm sao! Biển ở đây như một dòng sông lớn chảy ngang phố huyện. Chẳng có gì để Miên hãi hùng, bị mê hoặc. Thế mà trước đây Miên cứ tưởng tượng bãi cát bao la trãi dài. Nước biển xanh và hải âu chập chờn trên sóng.
Thủy Tiên phát hiện con thuyền tròn bập bềnh trên mặt nước. Thuyền thúng! Một cái thúng to đang đè sóng, lướt tới, tiến vào bờ. Gã con trai vạm vỡ, Da đen giòn đang ngồi trên đó, tay cầm chèo khuấy mạnh xuống dòng nước vàng đùn đục. Sóng bũa ra, vây lấy cái thúng, lắc lư xô đẩy con thuyền tròn vành vạnh vẫn ung dung lượn lờ, thuyền thản nhiên trôi. Miên thích chí vỗ tayreo lên:”Lái thuyền thúng hay ghê!” Gã con trai ngước nhìn mỉm cười dễ dãi. Hàm răng trắng đều lấp loáng sáng như anh đang cắn một mảnh nắng trưa, giòn tan, ngọt lịm. Gần đến bờ , anh nhảy xuống nước kéo con thuyền bằng một tay, tay còn lại huơ huơ cây chèo, tưởng anh ta chào mình, Miên chúm chím, thẹn thùng kéo vành nón rơm che khuất vầng trán. Các cô bạn gái cười ồ. Trần bực bội gắt gỏng:
– Hắn chào ai trong khung cửa kia kìa.
Miên ngoái nhìn, lòng chợt chùng xuống khi trông thấy một người đàn bà tật nguyền ngồi bất động bên khung cửa. Mái tóc bạc ôm lấy khuôn mặt hốc hác, già nua. Trần đi lần tới chỗ người con trai vùng biển đang lúi húi buộc dây thuyền :
– Anh bạn, ở đây có thuyền đi qua đảo không?
– Có nhưng thuyền neo ngoài kia.
– Sao vậy?
– Vào đây để mắc cạn à. Anh mới đi biển lần đầu hả?
Đỏ mặt, Trần sượng sùng khoác tay:
– Tôi đã đi nghỉ mát ở vùng biển có đến hàng chục lần. Nhưng biển ở những chố khác đẹp và sạch hơn khu nầy.
Người con trai vùng biển có vẻ tự ái, mím môi:
– Đi nhiều nhưng biết về biển cũng nhiều chứ?
– Tất nhiên! Biển ở đây trông cứ như một con kênh rộng mà thôi.
– Anh mới tới đây, chưa biết hết vùng này đã chê. Nếu không nghe người khác ngợi khen sao anh lại tới đây cho phí. Ra khơi đi rồi sẽ biết biển đẹp thế nào!
– Ừ, nhưng bằng cách nào?
– Tôi sẽ đưa anh và các bạn ra thuyền lớn bằng con thuyền thúng này.
Trần nhún vai, các bạn lè lưỡi e ngại:
– Ướt hết còn gì!
– Đi biển mà sợ ướt, khỏi đi cho rồi.
Trần đỏ mặt sừng sộ:
– Anh ngạo tụi nầy đó hả?
– Không dám! Chọc anh làm gì. Tôi nghĩ sao nói vậy thôi chứ chẳng có ý gì đâu. Xin lỗi nghen!
Thấy vậy, Miên lật đật chạy tới, cười vui vẻ:
– Thôi xin can hai đàng. Tôi muốn ra khơi lắm, anh có thể giúp tôi không?
Nhìn cô bé buộc tóc đuôi gà có khuôn mặt xinh xắn, dễ thương, anh dân chài bỗng dưng lúng túng:
– Được… được…Nhưng cô phải chờ tôi vào nhà cho mẹ tôi biết kẽo bà lo lắng.
Anh ta đi nhanh vào căn nhà sàn gie ra sát mí nước, mỉm cười. Nụ cười thật đẹp “Mẹ, con về rồi!” “Con về rồi à”. Có tiếng lọc cọc, lọc cọc của vòng bánh xe lăn. Miên suýt kêu lên khi thấy người đàn bà xanh xao thở hào hển. Người con chạy tới, giọng âu yến đến không ngờ:
– Mẹ, con đã về rồi đây. Mẹ đừng có quýnh quáng lên như thế. Rồi lại mệt.
– Sao hôm nay con về trễ quá vậy? Ăn cơm nghen! Để mẹ dọn…
Xua tay, anh chỉ về phía Miên:
– Khoan đã mẹ, con phải đưa cô ấy ra thuyền lớn rồi trở về ăn cũng không muộn.
– Sao không muộn. Con biết mấy giờ rồi chưa? Ăn đi kẽo đói. Nếu người ta không chịu chờ thì bảo đi tìm thuyền khác.
Miên vội nói:
– Anh ăn cơm đi, tôi đợi được mà.
` Anh cúi xuống nắm tay mẹ nói như dỗ dành:
– Mẹ đừng lo mà. Con mới ăn một con cua luộc to tướng, còn no lắm. Để con đi nghen.
– Cẩn thận nhe con.
Ưởn ngực, anh đặt một tay lên chỗ trái tim, khom người xuống, làm điệu bộ của người lịch sự đang cúi chào:
– Dạ, xin tuân lệnh!
Người đàn bà bật cười mắng yêu “Cha mầy”
Anh tới bên mẹ, đẩy chiếc xe lăn đến cạnh giường sắt cũ kỹ, sơn tróc lỗ chỗ. Anh bồng mẹ đặt lên giường, đỡ nằm xuống, kéo chăn đắp ngang người bà, che khuất đôi chân cụt ngang ống quyển:
– Ngủ đi mẹ! Lúc mẹ thức đã thấy con về rồi.
Người đàn bà gật đầu, mắt ngần ngật nước. Anh con trai đi ra. Miên theo sau. Trần chạy tới, giọng quạu đeo:
– Miên, em điên rồi sao? Ra ngoài đó làm gì? Cái thuyền thúng nầy liệu có an toàn không?
– Đi tới đây làm gì mà không chịu qua bên đảo cho biết. Nhát như thỏ đế!
Người con trai vùng biển chen vào:
– Không có gì đáng sợ đâu. Nước chỉ tới ngang ngực. Tôi sẽ về kịp trước khi trời tối nhưng chỉ sợ các bạn cô sẽ phải chờ có mình cô .
– Nhưng tôi lỡ thuê anh…
– Không sao đâu. Tôi chỉ định đưa giúp cô qua bên đảo cho biết thôi. Tôi là dân chài. Thuyền tôi neo ngoài kia. Trước đây, mẹ tôi lo trông coi đánh bắt cá. Nhưng từ ngày gặp nạn, tôi bỏ học thay thế.
– Tội nghiệp bác ấy mà cũng tội nghiệp cho anh.
– Cảm ơn. Tôi chẳng có gì để tội nghiệp cả . Cha tôi mất từ hồi mẹ tôi chưa ba mươi tuổi. Mẹ ở vậy lo cho tôi ăn học. Bây giờ, mẹ như hải âu rũ cánh thì tôi phải đứng đầu sóng, ngọn gió. Đâu có gì đáng tội nghiệp.
Trần bực bội gắt:
– Đi hay không thì nói. Ở đó dài dòng, lý sự mãi. Chán quá!
Miên nhìn Trần, người bạn của mình, một gã trai phố đỏm dáng, nhát hít. Miên nhìn anh con trai vùng biển và nghĩ về người mẹ tật nguyền của anh. Miên lại nhớ mẹ của Miên giờ nầy chắc bà cũng nhấp nhỏm ra vào, ngồi đứng không yên trong căn phòng rộng lớn, vắng vẻ. Dạo này ba Miên thường hay đi vắng suốt đêm. Ông có niềm vui khác. Miên cũng vậy, Miên cũng đi tìm niềm vui cho riêng mình bằng những buổi tụ họp bè bạn ăn uống, nhảy nhót. Lâu lâu lại tổ chức đi xa cùng những người bạn thích tiêu tiền như nước. Thích ăn ngon, mặc đẹp và hưởng thụ. Những lúc ở nhà thì chúi mũi vào cái laptop để chơi game hay chat chít với những người xa lạ. Còn mẹ, mẹ như ngọn đèn tàn thắp khuya hiu hắt. Miên bỗng nhận ra cái lỗi của mình mà bấy lâu như một kẻ mù chẳng biết đâu bờ bến. Miên muốn khóc. Cô nghẹn ngào:
– Thôi, em về với mẹ em. Cám ơn anh! Em chào anh! Mình về, các bạn!
Người con trai vùng biển đứng lặng nhìn theo. Tim chợt nhói lên, hụt hẫng! Họ khuất rồi. Anh vào nhà. Mẹ anh vẫn còn thức. Anh cầm tay mẹ thì thầm “Trái đất tròn phải không mẹ?”.
Có những giọt nước lăn xuống gò má người mẹ mặn hơn muối biển!

Bùi Đức Ánh (TP.HCM)

Advertisements

Entry filed under: 10- TRUYỆN NGẮN, BÙI ĐỨC ÁNH.

Chùm thơ “Thu” của Phạm Ngọc Thái Chùm thơ xướng họa của Lưu Lãng Khách

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 343,708 Người

Categories


%d bloggers like this: