TRUYỆN NGẮN: MƯA THÁNG BẢY (Bùi Đức Ánh – Tp HCM)

Tháng Sáu 11, 2014 at 1:34 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

10367155_766501843389935_8331659590600600737_n

TRUYỆN NGẮN:  MƯA THÁNG BẢY

Mưa! tháng bảy, trời sụt sùi, ẩm ướt suốt. My áp sát mặt vào kính cửa sổ nhìn ra hàng cây lao xao trong bóng chiều ãm đạm. Những chiếc lá bóng nhẩy, đen sẫm. Từng giọt mưa như giọt thời gian thánh thót rơi khiến My buồn ngơ ngẩn. My chợt muốn ra phố với chiếc ô màu cỏ úa.
Cũng tháng này hai năm trước, My bị sét tình yêu đánh trúng vào một buổi chiều mưa. My nghe tê tê đầu lưỡi, lành lạnh tay chân nhưng trái tim nóng như lửa cháy khi một gã lạ hoắc lạ huơ cầm một chiếc ô màu cỏ úa từ đâu chạy ra che một khoảng trời cho My không ướt tóc. Gã thản nhiên lấy khăn tay phủi những hạt bụi mưa cho My mà quên cái đầu trần của gã đẩm ướt. Dúi vào tay My chiếc ô, hắn bảo hãy giữ để đi mưa rồi chạy biến vào bóng chiều lướt thướt.


Bây giờ, phố lưa thưa mưa bụi. Người đi đường không còn dồn bước. My lửng thửng dọc vĩa hè, lơ đểnh ngắm những bồn hoa. Chiếc dù nghiêng nghiêng làm rớt vài giọt mưa lên áo khoác của My. Có phải đấy là nước mắt trời khóc nhớ thương ai! My bật cười khi nghĩ đến Dương. Có lẽ My nhiễm tính lãng mạn của Dương thật rồi. Anh chàng thi sĩ coi trời bằng vun ấy. Hắn tung tẩy bằng thơ. Bất cứ điều gì thoáng qua, hắn cũng ghi lại bằng thơ. Mà lạ kỳ làm sao. Thơ hắn khiến người đọc trào dâng cảm xúc. Dạo nọ, My bắt gặp một bài thơ viết về tháng tư, về những kỷ niệm, những ký ức trong trẻo của tuổi học trò, về sắc hoa phượng cháy đỏ mùa hạ và cháy cả tim. Rồi vì công việc khiến My cũng quên khuấy đi bài thơ và những xuyến xao chợt lóe cùng mùa hạ. My cùng bạn bè rong ruổi thăm một vùng biển trong kỳ nghỉ thường niên. Thật xúi quẩy, vừa đến nơi, My đã bị cảm. Trong lúc bạn bè chạy ùa ra biển giỡn sóng, My phải ngồi giữ khăn, điện thoại của các bạn. Cô rút hai chân lên ghế bố, lấy ra chiếc khăn to đùng có in những cái hoa sặc sỡ của mình trùm kín từ chân lên tận cổ. Có ánh chớp liên tục lóe sáng làm My giật nẩy mình. Cô kéo cặp kính đen che gần nửa khuôn mặt xuống. Thì ra một tên phó nháy chết tiệt đang chỉa ống kính về phía My. Hắn bấm lia lịa khi cô trố mắt bậm môi:
– Ai cho phép chụp người ta vậy hả, ông kia.
Hắn nhe răng cười. Nụ cười khiến My thêm tức. Hắn muốn gì mà lại chụp ảnh một người định ngủ.

Nụ cười khoái trá khiến My muốn đấm hắn một cái. Nhất là khi hắn bảo:
– Hiện tượng lạ! Người ta biển để ngắm nhìn hoặc tắm táp có mấy ai ra đây để trùm khăn như cái kén đâu, trừ cô”.
My trừng mắt:
– Kệ tui! Xóa ảnh mau.
Hắn ghì chặt cái máy vào ngực:
– Đâu được! Để minh họa bài viết, xóa uổng lắm.
– Ôi trời, vậy chết tôi rồi!
– Chết đâu mà chết. Có thấy mặt mũi gì đâu mà lo ha ha…
– Thiệt là bó…chân với ông.
Hắn đưa tay sờ cằm rồi gật gù:
– Chắc tại mấy cọng râu chưa kịp cạo nên em thấy già chứ anh còn trẻ măng hà. Gọi bằng anh cho thân mật.
– Xí, Không gọi. Ai thèm thân mật với ông.
Hắn cười cười:
– Em trọ ở khách sạn nào?
– Hỏi chi vậy, ông tướng?
– Để đem hình đến tặng em.
– Thôi khỏi, cám ơn à.
Trước khi sải bước, hắn buông một câu:
– Chào nhé, hẹn gặp lại em.
– Ôi trời…Cái ông…chết tiệt!
Bãi biển chiều đông nghẹt người. Nắng chói chang vẫn không ngăn được mọi người tràn ra biển. Họ đội nón rộng vành, đeo kính râm và đập bì bõm dưới nước. Chị Thi bảo:
– Mi thử tắm xem, có chết ta chịu cho.
– Hic, em chết sao chị chịu được chứ.
Cả nhóm cười rộ. Họ lôi My ra và xô xuống biển. My chưa kịp ngóc dậy đã bị một ngọn sóng xô tới chụp lên đầu khiến My ướt sũng. Mọi người bật cười. Chị Thi tinh nghịch kéo tuột cái áo khoác của My làm lộ ra bộ đồ tắm màu xanh da trời hai mảnh, chị bảo:
– Mi cởi quách cái áo khoác đưa đây, ta đem lên bờ cho. Tắm mà mặc hai ba áo, có khùng không?
– Nhưng em…mắc cỡ.
– Mắc cỡ cái khỉ khô! Mi mặc vậy người ta càng chú ý vì chẳng giống ai.
My đảo mắt nhìn quanh. Đúng là chẳng giống ai. Nai nịt kín đáo quá sao tắm chứ. Có vài người đang nhìn My mỉm cười. Chẳng biết họ cười gì. My cởi áo khoác đem lên bờ, đặt trên đôi dép cạnh đồ của các bạn rồi chạy ào xuống. Thật là thoải mái và vui nhộn.
Tắm xong, khi trở lên mọi người phát hiện cái áo khoác và đôi dép của My không cánh mà bay. My hoảng hốt nhìn dáo dác. Chị Thi tủm tỉm:
– Ta nhớ cái áo ấy đâu có đẹp, Kiểu xưa thấy mồ. Còn đôi dép thì xấu ỉn hà. Bọn trộm nầy nếu không khùng, cũng điên đây mà.
Chị Hoa cười xòa:
– Kệ, vậy cũng tốt! Vậy nhỏ My mới chịu từ giả cái áo mua từ thời Bảo Đại. Nhìn nó quê ơi là quê. Còn đôi dép mòn dẹt rồi. Cám ơn tên trộm à nha.
My mếu máo:
– Nhưng em mặc vầy nhong nhong lên khách sạn coi sao được.
– À, vậy mi cởi hết hai mảnh kia thì coi được liền hà hehe…
My khoanh hai tay ngang ngực. Cô cảm thấy ân hận vì do thích màu xanh mà đã mua bộ đồ tắm này dù hơi chật. Bây giờ, nó đang siết hai gò ngực của My như muốn đẩy bật ra ngoài. Đã vậy, My lười mang khăn theo.
My năn nỉ chị Thi:
– Cho em mượn cái khăn của chị che đỡ.
– Ta đâu có ngu. Đưa mi rồi ta …lộ hàng sao hehe…Ráng chịu đi cưng!
Bỗng những ánh chớp lóe sáng liên tục. Quay lại thì ra cái gã phó nháy chết tiệt lại chỉa ống kính về phía My bấm máy. Cô thét lên:
– Không được chụp!
My chạy về phía hắn. Hắn vừa chạy vừa cười. Anh ta đưa cái máy lên cao:
– Ảnh tuyệt lắm, em ơi.
– Đồ…đồ quỉ sứ!
Có vài tiếng cười rộ lên xung quanh. My giật mình. My phát hiện bao nhiêu cặp mắt đều đỗ dồn về phía hai người. Lại có vài ánh chớp lóe lên. Không phải của hắn. Chắc ai đó đã chộp cảnh My rượt đuổi hắn. Hoảng quá, My chạy về chỗ các bạn. Cả nhóm kéo về khách sạn. Đến chỗ tiếp tân nhận chìa khóa phòng, cô ấy hỏi:
– Mấy chị có ai mất áo khoác, mất dép không?
My ngạc nhiên hỏi:
– Ủa, có tui mất nè cô. Sao cô?
– Có người đem vào đây nè.
– Ủa mà sao người ta biết người trong khách sạn nầy mất héng. Lạ quá!
Chị Thi có vẻ thất vọng:
– Vậy là cái áo cũ lại về với chủ rồi. Chắc lại được tái sử dụng đến cuối thế kỷ 22 quá.
Mọi người bật cười. My lỏn lẻn cười, chắc phải cho nó nghỉ…hưu , chứ không chịu sao nổi mấy chị bạn.
Vừa ngủ dậy, mọi người đang bàn bạc chương trình vui chơi cho ngày mới thì có tiếng gõ cửa phòng. My ra mở cửa, kinh ngạc hết biết khi thấy gã phó nháy đứng chình ình trước mắt. Hắn nhoẻn cười:
– Anh mang hình đến tặng em và các bạn nè.
– Ủa, hình gì, mà sao biết tui ở khách sạn này?
– Haha…anh cũng ở khách sạn nầy mà nhưng trên tầng 4.
– Ồ, nhưng tui không cho ông xưng hô kiểu đó à nghen. Mà hình gì mới được.
– Hình em mặc áo hai mảnh đó, đẹp lắm!
My muốn đấm cho hắn một cái. Chị Thi đi ra chụp lấy sấp hình:
-Đâu nào? Woo, Đã quá! Đẹp quá tụi bây ơi! À, ông phó nháy vào phòng chơi. Tui tên Thi, nhỏ nầy là My, nhỏ đó là Hoa, nhỏ kia là Thủy.
Hắn thừa cơ hội ung dung vào phòng. Chị Hoa rót nước mời rồi sà vào mấy tấm ảnh.
Hắn mỉm cười:
– Anh tên là Dương, 35 tuổi, nghề chính là viết báo, nghề phụ là làm thơ, chụp ảnh và …long bong. Gọi bằng anh đi nhé.
Cả nhóm bật cười. Chị Thi nhìn từ đầu đến chân hắn, gật gù:
– Cũng ra dáng nhà báo lắm nhưng…già chát hà. Trong khi bọn tui trẻ đẹp như hoa mùa xuân. Gọi bằng anh cũng đúng.
Mọi người cười ầm ầm khi thấy tấm ảnh My bị chị Thi tuột áo khoác. Cảnh My mát mẻ trước biển. My lấy cái gối đập túi bụi vào lưng gã phó nháy. Hắn không giận còn cười khoái trá, khoe rằng:
– Nhờ giấu cái áo khoác với đôi dép lê của em mà chụp được mấy tấm ảnh đẹp quá.
My thét lên một tiếng, nhào tới ngắt nhéo Dương. Anh ta vừa đỡ vừa cười nói:
– Nếu hôm nay các em chịu làm mẫu cho anh chụp ảnh, anh hứa sẽ cho em nhéo mệt nghỉ, còn đãi một chầu hải sản.
Từ đó, Dương trở thành bạn của cả nhóm. Trở về Sài Gòn, họ hay hẹn nhau đi cà phê vào cuối tuần. Dù không nói ra nhưng ai cũng biết hắn thích My nhất. My cũng thấy lòng nao nao khi được Dương tặng quyển tạp văn, và mấy tập thơ. Trong đó có bài thơ viết về tháng tư mà My từng rất thích nhưng không chú ý tên tác giả. Nào ngờ nó là của Dương. My nhận ra bên trong con người vui vẻ ấy có một góc khuất sâu lắng và buồn bã. My càng xao xuyến hơn khi nghe anh nói về gia đình.

Cả vùng quê anh ngày xưa chỉ chừng ba chục nóc nhà, cất rải rác, cách nhau một vườn cây hay đầm nước. Đa số đều là nhà lá lụp xụp, xiêu vẹo. Chỉ có đình làng và ngôi nhà của nội anh lợp ngói đỏ. Dù bề thế chẳng lớn lao gì nhưng nó vẫn nổi bật, chói lọi giữa màu xanh của cây, màu vàng của lá và màu trắng của mây. Tự nó đã cách biệt với xung quanh mà những người chủ của nó cũng lập dị, kỳ quặc, khó gần.
Cụ Thân là ông nội của anh đã ngoài tám mươi tuổi. Dáng người gầy còm, quắt queo, bệnh hoạn. Dù vậy, ông đi đứng vẫn nhanh nhẹn. Cặp mắt tinh tường và đôi tai rất thính. Cụ khó giàng trời. Mọi vật trong nhà, từ sợi chỉ, cây kim đến heo, gà vườn ruộng… đều được ông quản lý chặt chẽ. Ai muốn gì, phải thông qua ông. Với ông, của quí hơn người! Trời mưa, thà ướt như chuột lột chứ ông không che dù vì sợ dù mau cũ. Mua dép, ông chỉ dành khi “ăn nói” mới xỏ chân vào. Thà đạp gai chứ mang hoài dép nào chẳng chóng mòn … Vì thế, ông sẵn sàng ném đá vào đầu bất cứ ai hái trộm trái cây trong vườn hoặc xua chó ra cắn xé người tham của. Do vậy, chẳng ai thèm tới nhà ông nếu không có việc cần kíp.
Ngược lại, cha anh là một người phóng túng đến hời hợt. Ông ham vui như trai trẻ. Ông thích la cà ở chỗ hội hè, đình đám. Ông thường vào xóm tụ tập trai tráng đờn ca, hát xướng chứ chẳng thích làm. Đã vậy, lâu lâu, ông còn lén “tóm” vài ba con gà để cùng các bạn liên hoan. Bà con chòm xóm gặp khó khăn, ông hay được, thế nào cũng tìm cách giúp đỡ cho nên người ta thường gọi ông là Hai Nhân thay vì cái tên cúng cơm là Phú Quí. Chẳng ai ngạc nhiên vì tính cách của ông. Họ cho rằng ông đã có một người cha hà tiện và giữ của như vậy thì cần gì lo lắng. Thêm vào là mẹ ông, bà nội của Dương rất giỏi. Bà làm việc tất bật cả ngày. Bà có thể vừa nấu cơm vừa chẻ củi vừa cho heo ăn một lúc. Hết mùa lúa, bà liền đan thúng, rổ, rế để kiếm thêm chút đỉnh tiền. Dân làng ví bà như một loại máy ngoại nhập, làm việc có hiệu quả và không biết mệt mỏi. Bà còn thừa hưởng cái tính lo xa của chồng. Mỗi bận ra chợ bán ít trái cây, vài nuột trầu vàng … Xong, trở về, trong ruột tượng bà dầy thêm vài tấm giấy bạc. Rồi bà mua vàng giấu trong hốc nhà. Chẳng bao lâu, bà xây được một căn nhà xinh đẹp. Có người mẹ vừa giỏi vừa biết tằn tiện như vậy thì cần gì lo cho phí sức. Hai Nhân cứ hưởng nhàn như sợ thời gian qua mau. Vả lại, ông cũng có nỗi buồn riêng. Người vợ yêu mới mấy năm chung sống với ông đã vội rời bỏ ông về cõi vĩnh hằng. Điều làm ông đau đớn nhất là khi vợ trở dạ vì tiếc tiền ba mẹ ông đã không cho đi bệnh viện tỉnh sinh nở mà rước mụ vườn về nhà. Khi thấy sản phụ làm băng, mụ hoảng quá, kêu người nhà đưa ra bệnh viện huyện thì chỉ còn cứu kịp đứa bé. Đứa bé đó là Dương. Tiếng khóc dai dẳng, quặt quẹo của hài nhi như xé nát trái tim ông thành từng mảnh vụn. Tiếng khóc làm cho ông vừa thương xót vừa muốn chạy trốn, tìm quên. Vừa ân hận vừa đau khổ vừa buông xuôi. Ông giận mình đã lười lao động, chỉ biết sống dựa vào cha mẹ nên khi cần tiền để làm một việc chính đáng cũng không có, hoàn toàn lệ thuộc vào cha mẹ, Chính vì vậy người vợ hiền mới chết oan. Nhưng rồi ông cũng không cố gắng sửa đổi, vẫn tiếp tục chè chén vịn vào lý do buồn chán, nhớ thương vợ mà say mềm từ sáng chí tối. Mặc cho con trai ra sao thì ra. Ai chăm thì chăm. Thậm chí, anh lớn dần lúc nào ông cũng không để ý. Dương cứ lặng lẽ, âm thầm như chiếc bóng vươn tới vòm trời xa lạ. Sau khi tốt nghiệp THPT, anh thi đỗ vào Đại học báo chí. Ra trường, Dương ở lại thành phố. Mỗi năm, anh chỉ về nhà 1 lần, đó là ngày giỗ mẹ. Ngày Tết anh vẫn ở lại thành phố hay đến một nơi nào đó cho đến khi hạ nêu mới trở về làm việc.
…Trời đã tạnh. Một chút nắng le lói phía xa rọi tới làm bừng sáng những chiếc lá bàng trở đỏ, lấp loáng. Hai hàng cây bàng trẻ trung đứng xen kẻ với những cây dầu cổ thụ như chơi trò xếp hàng dọc phố. Con đường có tên nhân vật lịch sử vậy mà My và các bạn vẫn thích gọi là Phố Cây Bàng. My và các bạn rất yêu những con đường thênh thang rợp mát. Hàng quán lùi về phía trong, những gánh hàng rong cũng biến mất trên những vĩa hè . Tất cả nhường cho phố sá sự trong lành. Chị Thi có lần bảo “ Cái quán cơm lề đường của mẹ ta bị lùa sát hàng rào. Tưởng sẽ bán ế. Nào ngờ thực khách chạy theo vô…xơi.” Còn nhỏ Hoa khoe “ Cái vụ cấm bán hàng rong vậy mà cũng hay hay. Mẹ em không còn gánh chè đi từ đầu trên đến xóm dưới, rao khản cổ mà…ngồi một chỗ trong chợ. Bán có chậm hơn trước nhưng khỏe hơn”. Còn Thủy hí hửng bảo “Ba tớ bỏ nghề chạy xe ba gác cho chủ bán vật liệu xây dựng mà trở thành …cu li. Ba tớ bảo sẽ học xây để lên …thợ rồi biết đâu sẽ thành thầu”. Đúng như ba My dự đoán những quy định mới, những thay đổi nào ban đầu cũng gây xốc. Nhưng dần dần đâu cũng vào đấy. Và, người ta lại nhận ra cái hay từ đó.
Một ánh chớp lóe lên. My giật mình đứng lại ngơ ngác nhìn. Không có tiếng sấm! Thì ra là Dương chẳng biết ở đâu ra đang lén chụp ảnh My. Anh cười cười khi trông thấy My bậm môi, trợn mắt liền chụp thêm …mấy bô hình nữa. Dương chắc lưỡi “Trông dễ thương quá trời!” .My đỏ mặt “Ơ hay! Lãng xẹt vậy …!” Dương đến bên cạnh My “Em có thấy mưa ấm không?” Anh còn lì lợm giật lấy cây dù trên tay My rồi ngọt ngào: “Chắc em mỏi tay rồi! Để anh che cho nhé! “
My vừa bực mình vừa…thinh thích. Dương len lén nắm tay My. Mưa tháng bảy bỗng ấm áp lạ lùng!

BÙI ĐỨC ÁNH (Tp HCM)

Advertisements

Entry filed under: BÙI ĐỨC ÁNH.

Nhớ Hoàng Sa Ừ! THÁNG TƯ VỀ

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 350,216 Người

Categories


%d bloggers like this: