CHÙM THƠ TIỄN BIỆT ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP

Tháng Mười 11, 2013 at 1:30 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

1044269_225432550956015_1241106230_n

anh1-9550-1381542312

ANH NGỌC (Hà Nội)

 

Vị tướng già

Những đối thủ của ông đã chết từ lâu

Bạn chiến đấu cũng chẳng ai còn nữa

Ông ngồi giữa thời gian vây bủa

Nghe hoàng hôn chầm chậm xuống quanh mình.

Bàn chân đi qua hai cuộc chiến tranh

Giờ chậm rãi lần theo dấu gậy

Đôi bàn tay nhăn nheo run rẩy

Đã từng gieo khủng khiếp xuống đầu thù.

Trong góc vườn mùa thu

Cây lá cũng như ông lặng lẽ

Tám mươi tuổi ông lại như đứa trẻ

Nở nụ cười ngơ ngác thơ ngây.

Ông ra đi

Và…

Ông đã về đây

Đời là cuộc hành trình khép kín

Giữa hai đầu điểm đi và điểm đến

Là một trời nhớ nhớ với quên quên.

Những vui buồn chưa kịp gọi thành tên

Cõi nhân thế mây bay và gió thổi

Bầy ngựa chiến đã chân chồn gối mỏi

Đi về miền cát bụi phía trời xa.

Ru giấc mơ của vị tướng già

Có tiếng khóc xen tiếng cười nức nở

Một chân ông đã đặt vào lịch sử

Một chân còn vương vấn với mùa thu.

Nguồn: http://giaitri.vnexpress.net

NGUYỄN NGỌC HƯNG (Quảng Ngãi)

THẦN TƯỢNG VƯỢT KHUNG

Có phải sông băng và núi lửa

Hun đúc Ông văn võ song toàn

Cả bạn lẫn thù tâm khẩu phục

Thiên tài nhân đức lớn mênh mang

103 tuổi nghiêng về cõi

Lưu lại đời một vệt sử xanh

Biết nói về Ông không nói hết

Lặng im quay mặt dạ sao đành

Xin lặng lẽ yêu lặng lẽ kính

Lặng lẽ dâng hương tiễn biệt Người

Vị tướng biết đau từng vết đạn

Tiếc từng hơi thở giọt máu tươi

Một tay đánh thắng hàng chục tướng

Ông xứng là “Đại tướng 5 sao”

Xứng dự vào “top ten huyền thoại”

Cả năm châu ngưỡng vọng cúi chào

Lòng yêu nước biến thầy dạy sử

Thành tướng quân viết sử anh hùng

Không phải tư danh hay tư lợi

Ở vì chung đi cũng vì chung

Một ngày sống một ngày dâng hiến

Sinh từ quê yên nghỉ về quê

Lập nhiều công trạng không xiết kể

Nhận ít vinh hoa chẳng hấn hề

Xưa nhất ngưỡng Thánh Trần dũng liệt

Nay vạn tôn Thánh Võ oai hùng

Muốn thỉnh tượng Ông rồi không thỉnh

Vĩ nhân nào bóng chẳng vượt khung!

06.10.2013

__________________

Phỏng ý Thượng tướng Trần Văn Trà nói về Đại tướng Võ Nguyên Giáp.

Hồ Nghĩa Phương (Quảng Ngãi)

 

KHÚC TIỄN ĐƯA ĐẠI TƯỚNG

 

Quảng Bình quê mẹ của ta

Chiều nay Người nghỉ quê nhà vậy thôi!

Bão bùng mưa dạt lưng đồi

Vũng Chùa – Đảo Yến mây trôi lam trời

Linh xa tiếng nhạc không lời

“Hồn tử sĩ” nước mắt rơi tiễn Người

Sinh ly tử biệt chơi vơi

Triệu trái tim cùng rạng ngời Năm châu

Công lao Đại tướng hàng đầu

Cả dân tộc cùng nguyện cầu Anh linh

Nén hương, ngọn nến lung linh

Trầm hùng đưa tiễn… đỏ tình non sông.

10h30, ngày 13/10/2013

Thiện Tâm (Hà Nội)

 

TIỄN MỘT NGƯỜI ĐI

Chiều nay.

Con ngước nhìn lên bầu trời xanh ngắt

Chẳng có nắng vàng nơi góc phố con đi

Cờ rủ treo trong những phút biệt ly

Tiễn người đi về bên kia thế giới

Con đặt tay lên ngực mình – đau nhói :

“Đồng bào ơi! Tôi muốn nói rất nhiều

Đất nước ơi! Đau xót biết bao nhiêu…”

Con nín thở giữa triệu người đưa tiễn…

Bác ơi! Thế là từ nay vĩnh viễn

Sẽ không còn nghe tiếng Bác kính yêu!

Vị tướng già – chiều Điện Biên năm ấy

Tay con run… nắm chặt lấy nỗi niềm

Tiễn người về với hồn thiêng sông núi

Con cúi đầu thắp một nén nhang thơm

Tổ Quốc Việt Nam sẽ mãi mãi ghi ơn

Người anh hùng của Nhân dân: vĩ đại.

 

PHẠM Ý (Tp HCM)

Chỉ còn hôm nay thôi!

Mệ cứ nấc to đi

Ngoài trời thu bạt gió

Mệ cứ nấc to đi

Quảng Bình ngầu máu đỏ

Hoàng Diệu lặng im rồi

Lá vàng rơi như tứa

Hồ Gươm lặng im rồi

Sóng gợn tìm chỗ dựa

Cha cứ khóc đi cha

Vồng lang vừa héo cuống

Có con cò lả cánh

Rụng tim mình xuống ruộng

Mùa đốt đồng năm nay

Mùi rơm xộc cay mắt

Câu hát vừa ngân lên

Đã vội vàng im bặt

Chị úp mặt lên tay

Gào thu này Vĩnh biệt

Thu sau hay sau nữa

Há mồm… gào ai biết?

Cờ đỏ nhuộm tang đen

Sao vàng nhoè lệ ngấn

Chị bấu ngực mấy lần

Mấy lần buồn bất tận

Và cả em… em nữa

Hãy kêu và hãy than

Chiếc khăn quàng màu đỏ

Cầm lau lệ ứ tràn…

….

Nhưng cho con van xin!

Mệ, cha, chị, và em

Ngày Mai hãy ngừng khóc

Nắm tay nhau lặng ngồi

Ngước chờ mặt trời mọc

Soi biển Đông ánh vàng

Soi Trường Sơn biêng biếc

Soi tháp Rùa linh thiêng

Soi vạn cặp cau liếc!

Chờ ngày thu mướt đồi

Câu kinh buông trước gió

Tháp Rùa bỗng nghiêng nhìn

Biển Đông hiền hòa vỗ…

Chỉ duy nhất hôm nay

Ngày mai không khóc thét

Ngày mai mặt trời mọc

Trên núi sông đất Việt.

Advertisements

Entry filed under: 9- THƠ.

Thể lệ cuộc thi sáng tác văn học về đề tài “Vì an ninh Tổ quốc và bình yên cuộc sống” (2012 – 2015) Giới thiệu tập sách: “Về chốn thư hiên” của Trần Trọng Cát Tường

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 358,472 Người

Categories


%d bloggers like this: