Chùm thơ về Mẹ của các tác giả Quảng Ngãi

Tháng Tám 19, 2013 at 8:32 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

vu-lan-nho-me-2.jpg

NHÂN MÙA VU LAN BÁO HIẾU

Chùm thơ về Mẹ của các tác giả Quảng Ngãi:

 

PHAN BÁ TRÌNH (Tư Nghĩa, Quảng Ngãi)

MÙA VU LAN

Chuồn chuồn kim bay tìm cỏ chỉ

Mẹ vá nỗi buồn cùng những lo âu

Từng đường kim xuyên qua đêm thâu

Mà chưa kín nỗi lòng thương nhớ.

 

Mẹ gánh nhọc nhằn bao mùa gian khó

Cho vóc hình con vạm vỡ trên đời

Đường trần gian thấm đẫm mồ hôi

Có những giọt nào con làm khổ Mẹ.

 

Dẫu biết sao trời nhiều đến thế

Đâu bằng công Mẹ dưỡng nuôi con

Dẫu biết đất trời cao rộng mênh mông

Đâu thể sánh lòng bao dung của Mẹ.

 

Con xin làm những đóa hoa nhỏ bé

Dâng mẹ mùa Vu Lan

Con xin làm ngọn gió lang thang

Thổi suốt cuộc đời gian lao của Mẹ.

 

LAN HƯƠNG (Tp Pleiku, Gia Lai)

 

SẼ CÓ MỘT NGÀY MẸ ĐI XA

 

Sẽ có một ngày Mẹ đi xa

không hẹn ngày trở lại

bỏ mặc sau lưng

dòng đời bon chen xô đẩy

mặc thời gian trôi

 

Mẹ bây giờ

như chiếc lá đơn côi

như ngọn đèn dầu leo lét

một cơn gió vô tình thoảng qua

ngọn đèn kia sẽ tắt

chiếc lá trên cành

cũng oằn mình

lắt lay

 

Mẹ bây giờ

” như trái chín trên cây

chưa biết ngày nào gió lay Mẹ rụng “

mỗi bước chim chuyền cành

mỗi hạt sương mai đọng

càng đến ngày

con xa Mẹ gần thêm

 

Sẽ có một ngày không bình yên

Mẹ ra đi không hẹn ngày trở lại

thời gian cứ vô tình trôi mê mãi

con lo sợ có một ngày

Mẹ đi xa…thật xa.

 

LÊ VĂN THUẬN (Tp Quảng Ngãi)

 

LỜI RU CỦA MẸ

 

Nghe câu lục bát à ơi

Lời ru của mẹ một đời gian nan

Ru con tròn giấc mộng vàng

Mẹ quên đi nỗi đa đoan nhọc nhằn

Đồng quê tát nước đêm trăng

Gàu khuya thấp thoáng sương giăng lối về

Mưa phùn gió bấc tái tê

Mạ non mẹ cấy bốn bề lạnh căm

Hình như còn dấu lưng nằm

Trên bờ cỏ mượt ngàn trăm nỗi niềm

Vai gầy đổ bóng chiều nghiêng

Chợ xa mẹ gánh lòng riêng vơi đầy

Đời vui với tháng cùng ngày

Bàn tay mẹ đã guộc gầy nắng mưa

Lời ru của mẹ ngày xưa

Còn vang vọng mãi như vừa đâu đây.

ĐINH VĂN HỒNG (Tp Quảng Ngãi)

 

VU LAN VÀ NỖI NHỚ MẸ

Tiếng kinh báo hiếu vọng về

Khiến cho nỗi nhớ bộn bề trào dâng

Vu lan lòng dạ lâng lâng

Gửi về cho mẹ kính dâng nỗi niềm

 

Tiếng chuông theo nhịp triền miên

Trách mình sao mãi ưu phiền thời gian

Trải lòng con với miên man

Trải lòng con với lênh loang đất trời

 

Khát khao muốn nói một lời

Con yêu mẹ lắm một đời vì con

Từ ngày gót đỏ như son

Đến nay tóc bạc vẫn còn y nguyên

 

Trách đời sao thật vô duyên

Mẹ con lại ở hai miền cách xa

Vu Lan chỉ một loài hoa

Cài lên ngực áo xót xa nhớ về.

 

MINH ĐOÀN (Tư Nghĩa, Quảng Ngãi)

 

VÍ DỤ VỀ MẸ

 

Mẹ là thảm mượt bờ đê

Con nằm ngon giấc trưa hè mẹ ơi!

Ngọt ngào tiếng vọng à ơi !

Mẹ ru con ngủ từ lời trái tim.

Mẹ con là một con thuyền

Chở con đi khắp mọi miền biển khơi.

Mẹ là bài hát muôn đời

Con ngâm nga mãi chẳng vơi nỗi niềm.

Mẹ là Ông Bụt, Cô Tiên

Cho con phép lạ đến miền ước mơ.

Mẹ là sóng , con là bờ

Vỗ về ôm ấp con thơ trong lòng

 

Mẹ về lại với nước non

Để con ở lại mõi mòn chờ mong.

Mẹ đi rụng cánh hoa hồng

Con không có mẹ cõi lòng chơ vơ.

Thẫn thờ …

ra ngẫn vào ngơ

Bầu trời tím ngắt mịt mờ gió mây.

Hương lòng con thắp chiều nay

Kính dâng hồn mẹ tràn đầy nhớ thương !


LƯU LY TÍM (Tp Quảng Ngãi)


MÙA THU VU LAN

 

Dâng mẹ cành Vu lan biết ơn:

Hồng nhan gặp phải trận gió nồm

Đơn thân tần tảo đời cơm áo

Nuôi đàn con dại, tự trông nom

 

Cân nào đo mẹ nỗi gian lao

Sưởi ấm hồn con phút tự hào

Tung cánh chim bằng xa đất mẹ

Thỏa lòng sinh dưỡng bến ước ao

 

Chiều thu sương trắng tóc mẹ quê

Nhìn lá vàng rơi nhớ bộn bề

Câu Kiều mẹ hát nồng giấc ngủ

Hiển hiện về theo mỗi cơn mê

 

Chiếc lá cuối cùng mãn mùa thu

Ngày nao sẽ rụng cõi sương mù

Máu thơm hồn mẹ tan lòng đất

Mẹ ngủ giấc dài ai hát ru?!

 
NGUYỄN THU THÚY (Bù Đăng, Bình Phước)

 

MÙA NHỚ !

 

Mưa tháng bảy hạt rơi lất phất

Tiếng kinh chùa vọng bật khoan thai

Cầu siêu cứu độ bi ai

Cầu an ,xám hối ngày dài tự tâm

Vu Lan đãnh lễ ngày rằm

Con nghe nỗi nhớ xa xăm bỗng gần

Đâu rồi bóng dáng thương thân

Đâu rồi chỉ bảo ân cần sớm trưa

Đâu rồi nắng tảo tần mưa

Đâu rồi giọt mặn đong đưa tan tầm

Đâu rồi cô quạnh tình thâm

Đâu rồi Ba hởi bặt âm cõi đời

Hoa hồng cài áo lệ rơi

Con quay quắt nhớ rã rời dòng trôi…


Minh Trọng (Bình Sơn-Quảng Ngãi).

 

NÓI ĐI ANH!

 

Kỷ niệm lễ Vu lan

Anh sinh ra trong nỗi đau của mẹ

Rồi lớn dần một ý nghĩ bòn bon

Anh nghĩ rằng làm mẹ phải thương con

Và cho con là một điều tất yếu

Anh cứ nhận mà chẳng hề cho biếu

Sống vô tư trên ngôi báu tình thâm

Câu cảm nào sao cứ mãi lặng câm

Một người mẹ vẫn âm thầm gầy dựng

Để cho con được đứng thẳng giữa đời

Tấm lưng gầy mẹ còng xuống chơi vơi

Mái tóc xanh bây giờ thành mây trắng…

Ngay giữa lúc cuộc đời còn bình lặng

Hãy nói rằng : “anh yêu mẹ !” đi anh

Hãy nói lên với một tấm lòng thành

Mẹ sung sướng biết rằng anh đã lớn

Mỗi câu này mẹ chẳng nhận gì hơn !

Chờ mẹ xa anh khóc để làm gì

Hãy nói đi, anh hãy nói đi !

 

Hồng Phúc (Buôn Hồ, Đak Lak)

 

MẮT MẸ MÙA THU

 

Thu vàng lên mắt mẹ

Giọt ngâu nhẹ lăn tăn

Đôi vai gầy nặng gánh

Sau lưng mẹ vầng trăng.

***

những đêm vắng chị hằng

Tấm thân cò lặng lẽ

Mình mẹ trên lối về

Đôi chân hoài có mỏi

***

Yêu con mẹ luôn dõi

Từng nẻo đi lối về

Suốt đời mẹ mãi mê

Hy sinh vì con cháu

***

Con có mẹ nương náu

Vô tư với tháng ngày

Tình mẹ bao la quá

Dào dạt biển dâng đầy

***

Thu vàng lên mắt mẹ

Tóc điểm pha màu sương

Con thấu hiểu tình thương

Biển trời mênh mông thế

***

Con nguyện đời dương thế

Đền đáp tình mẹ yêu

Nay tuổi ngã bóng chiều

Mẹ hãy vui mẹ nhé.

 

 HƯƠNG ĐÀI (Sơn Tịnh, Quảng Ngãi)

 

Mẹ ơi!

Con về tìm lại lối xưa

Lời ru của mẹ như vừa đâu đây

“Ai ơi bưng bát cơm đầy

Dẻo thơm một hạt, đắng cay muôn phần”.

Quanh năm mưa nắng tảo tần

Miếng ngon chỉ để dành phần chồng con

Một đời tất tả sớm hôm

Chân không bén đất đường thôn đi về

Này là bụi chuối sau hè

Này là góc ruộng bờ tre luống cày

Nào đâu bóng mẹ hôm nay

Mắt con hạt bụi làm cay xè rồi!

Còn đâu tiếng mẹ ru nôi

Trước bàn thờ mẹ con ngồi lặng im

Con khều tro bếp kiếm tìm

Khoai lùi mẹ dặn phần em nửa nhiều

Cong cong sợi khói lam chiều

Lưng còng đời mẹ hắt hiu chờ chồng

Ai như bóng mẹ trên đồng

Đôi quang trĩu nặng gánh gồng đời con

Ai như bóng mẹ triền non

Bổ từng nhát cuốc no tròn sắn khoai

Chén cơm trắng ấm trên tay

Mồ hôi mẹ đã chan đầy sớm trưa…

Ai như bóng mẹ trong mưa

Khản lòng con gọi không thưa một lời!

Ngoài hiên thoảng tiếng sương rơi

Xót lòng con nhớ, mẹ ơi có về!

 

NGUYỄN THỊ THU BA (Quận 7, Tp HCM)

BÀI THƠ DÂNG TẶNG MẸ

 

Bao măm xa chốn quê nhà

Chén cơm manh áo bôn ba phố phường

Lòng con lạc lõng giữa đường

Thu vàng úa lạnh nhớ thương dâng tràn

Chiều nghiên sợi nắng dịu dàng

Cõi lòng tha thiết mơ màng quê hương

Mẹ ơi !Một nắng hai sương

Quanh năm lam lũ thịt xương hao gầy

Mong con từng tháng từng này

Da nhăn khô háp in đầy chân chim

Mắt mờ ủ rủ bệnh tim

Vẫn ngồi trước ngõ kiếm tìm bóng con

Cau khô trầu héo mỏi mòn

Hè qua thu đến mà con chưa về

Từ ngày xa Mẹ rời quê

Con lo buôn bán bộn bề tấm thân

Phương xa nhớ Mẹ muôn phần

Bài thơ con viết kính dâng tặng Người

Cầu mong Mẹ mãi vui tươi

Sống lâu khỏe mạnh mỉm cười bên con

 

Nhất Phương (Tư Nghĩa, Quảng Ngãi)

 

NHỚ MẸ

 

Lắng nghe câu hát ầu ơ !

Con mơ trở lại ấu thơ ngày nào

Dạt dào tình Mẹ tuôn trào

Con trong lòng Mẹ ngọt ngào lời ru

Mẹ như mặt nước hồ thu

Yên bình lặng lẽ lời ru êm đềm

Thân cò lặn lội ngày đêm

Cho con khôn lớn bên thềm chiếc nôi

Bây giờ Mẹ đã xa xôi

Con cài bông trắng bồi hồi nhớ thương

Mẹ ơi! muôn dặm nẻo đường

Tìm đâu ra Mẹ đoạn trường phân ly

Mẹ ơi! Mẹ đã ra đi

Ngàn thu vĩnh biệt con thì mồ côi

Tháng ngày thương nhớ Mẹ ơi!

Vu lan ngày hội con cầu nguyên đây

Mùa thu ngọn gió lất lây

Hương linh của Mẹ phương tây tìm về

Đến miền cực lạc đề huề

Hồn Mẹ siêu thoát vẹn bề tình con .

 

HUỲNH NHÂN (Thủ Đức, Tp HCM)

 

MẤY LỜI THĂM MẸ

 

Đêm xứ xa !

Con viết mấy lời thăm Mẹ

Khi dòng Trăng nghiêng phía xa mờ

Con Gián lội chân tường chìm trong giấc ngủ

Đồng hồ khua lạch cạch giữa cơn mơ .

 

 Con vào đời từ những vần thơ

Lời ca Bài Chòi , Mẹ ru con năm tháng

Ăn hạt gạo thảo thơm qua bao trường đoạn

Con trưởng thành từ tấm lòng Mẹ đắp xây


Mấy bận con về lặng phía hàng cây

Đã bao lần thay lá ?

Dòng đời xô con vội vã

Xòe bàn tay , đếm tuổi Mẹ . Mấy mùa ?

 

 Con sẽ một lần về với Mẹ , ngày xưa …

Ru tuổi thơ con vào giấc ngủ

Trái tim Mẹ nơi lòng con trú ngụ

Chốn bình yên …

 

Bờ vai gầy ,mẹ dịu hiền

Nâng con qua những ưu phiền nhân gian .

 

Advertisements

Entry filed under: 9- THƠ.

Hà Quảng và nỗi niềm cùng sông Vệ TIN BUỒN

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 362,445 Người

Chuyên mục


%d bloggers like this: