NGỤ NGÔN LÁ

Tháng Bảy 5, 2013 at 7:10 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

                    image017

                                   NGỤ NGÔN LÁ                                                      

        Sống trong khu vườn bốn mùa cây lá xanh tươi,tôi có cảm giác luôn được gần gũi với thiên nhiên.Cảm giác quen thuộc ấy trở thành nhu cầu , tôi tưởng chừng mình sẽ khổ sở nếu như một ngày không có cỏ cây bên cạnh.Và lâu dần, cơ hồ tôi cảm nhận  dường như cỏ cây cũng có những tâm tình..

    Tôi yêu màu xanh thơ dại của những chiếc lá non vừa nhú ra khỏi cành trong ánh nắng ban mai tinh khiết. Tôi bâng khuâng khi nhìn những chiếc lá già nua úa vàng sắp sửa lìa cành dưới màu nắng chiều hôm . Đôi khi lòng tôi bất chợt ưu tư khi nghe tiếng lá rụng xuống thềm trăng khuya tịch lặng…Những âm thanh, những hình ảnh thường ngày trong khu vườn xanh tươi đôi lúc gợi cho tôi những suy tưởng về cuộc đời của con người .

      Nâng một chiếc lá lên ngắm nhìn,tôi nghe trong lòng bàn tay mình nằng nặng thân phận của một sinh linh.Tôi cảm thấy trong hình dáng nhỏ bé mong manh ấy chứa đựng giá trị lớn lao của sự sống vĩnh hằng, trong dáng hình bình thường quen thuộc đó ẩn tàng bao điều kỳ diệu. Đất là người Mẹ vĩ đại và nhân từ hiến dâng nguồn dinh dưỡng tưởng chừng như vô tận . Bầu trời với vầng thái dương như người cha cao cả bao dung chan rưới ánh sáng để nuôi dưỡng màu xanh bất tử.

     Lá đã rụng, lá đang xanh, lá sẽ mọc…, cả hằng hà sa số như thế nhưng Tạo Hóa chưa một lần nhầm lẫn để cho bản thể hai chiếc lá giống hệt nhau. Về giá trị của sự hiện hữu, tất cả mọi chiếc lá đều bình đẳng dưới ánh sáng mặt trời. Chiếc lá nào rồi cũng đến lúc phải lìa cành, dù tuổi sống lâu dài hay ngắn ngủi mọi chiếc lá đều có sứ mệnh góp phần làm nên màu xanh vĩnh cữu .

    Có những chiếc lá rơi nhẹ nhàng thanh thản, có lá xa cành còn ứa nhựa buồn đau. Nhưng dù rụng xuống trong trạng thái này hay nỗi niềm kia, tất cả mọi chiếc lá đều mang hình ảnh của sự hy sinh, nhường lại cội cành cho những chồi non lộc biếc hát lên giai điệu xanh tươi muôn thuở…

    Là đồng loại, cùng chung gốc rễ , những chiếc lá hòa mình vào nhau để tạo nên màu xanh bất tuyệt. Theo qui luật sinh tử, rồi sẽ đến ngày lá rụng. Có thể vì già nua vàng úa, có thể héo khô vì nắng bão, vì sâu bệnh tàn hại nhưng chưa bao giờ chiếc lá này làm cho chiếc lá kia rụng xuống…

  NGUYỄN HOÀNG DƯƠNG

 

              Nguồn : Giác Ngộ số 698 ra ngày 22/6/2013

 

 

 

 

Advertisements

Entry filed under: NGUYỄN HOÀNG DƯƠNG.

THƯ MỜI THAM GIA TẬP THƠ NHIỀU TÁC GIẢ CHƯƠNG TRÌNH RA MẮT TẬP THƠ “LẶNG LẼ… CHIỀU” CỦA HOÀNG LY

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 358,324 Người

Categories


%d bloggers like this: