Chùm thơ lục bát của Nguyễn Ngọc Hưng

Tháng Sáu 20, 2013 at 9:39 sáng 2 comments

Nguyễn Ngọc Hưng

   1. RUỘT ĐAU ĐAU CHÍN CẢ CHIỀU

 

Gió thu vò bóng thu nhàu

Một chiều khẽ chạm là đau chín chiều

Ạ ời… Như đốt như thiêu

Lòng con lửa cháy đỏ điều xót thương

 

Mịt mờ chi bấy khói sương

Đường xa cây khuất dặm trường mây che

Hồn thơ đom đóm lập lòe

Mẹ còn đâu nữa mà khoe đỏ vàng

 

Truy thiên vấn địa đủ đàng

Muôn lời không một âm vang đáp lời

Giữa dòng mê tỉnh chơi vơi

Bỗng nghe tiếng mẹ ru hời thiết tha

 

Thiên đàng qua địa ngục qua

Buồn vui nhân thế cũng là thế thôi

Mồ xanh cỏ mẹ yên rồi

Thương phần con vẫn nổi trôi bọt bèo

 

Nghe chim “dắt mẹ qua đèo”

Chạnh lòng đá cuội mốc meo nỗi chờ

Cả rừng chữ đã lên thơ

Cũng không lu lấp một bờ liễu ru

 

Ạ ời… Ơi gió mùa thu

Tìm chi đó thở phập phù cuối sân

Nhà ai đang nấu canh cần

Lửa hồng thương mẹ chín rân dạ chiều!

 

 2. GIÓ TỪ MỘ GIÓ

 

Vía hồn có thịt xương không

Hàng trăm mộ gió phập phồng đó đây

Biển vơi thoắt biển lại đầy

Thủy triều lên xuống

Đông?

Tây?

Chập chờn

 

Hắt hiu ma đóm lửa vờn

Sống thù

Thác bạn

Thiệt hơn nỗi gì

Muôn đời sinh ký tử qui

Không nâu đất cũng xanh rì nước ôm

 

Hơi sương sớm

Khói chiều hôm

Xương dâu thịt sét

Bấc nồm gọi lên

Tình quê trả nợ nước đền

Sá gì trôi nổi lênh đênh hình hài

 

Trường Sa muôn dặm cát dài

Gọi Hoàng Sa

Đảo vươn vai nối vòng

Giữ cho biển lặng trời trong

Gió mênh mang thổi

Gió ròng rã bay

 

Nhẹ bàn chân

Khẽ bàn tay

Anh linh lớp lớp giăng dày nước non

Hùng binh một mất mãi còn

Thổi bùng lên

Gió

Máu son nhuộm trời

 

 3. RÁT LÒNG TIẾNG DẾ GỌI TRĂNG

 

Xa mười năm nhớ mười năm

Vườn xưa chưa khuyết bóng rằm thung thăng

Mùa vơi giấc cỏ nhọc nhằn

Vẫn đầy tiếng dế gọi trăng rát lòng

 

Này đây bông bưởi lá bòng

Ngõ ngoài trắng mận sân trong đỏ đào

Chập chờn đom đóm sa sao

Vàng xanh hư ảo đậu vào tay ai

 

Ơi tình trúc mã thanh mai

Này đây hoa sớm mơ cài tóc khuya

Vẫn sương đêm vấn khăn kìa

Hương cành lan nọ nỡ chia gió nào

 

Mỗi âm vang mỗi nghẹn ngào

Cung đàn lỗi nhịp vêu vao vía hồn

Xuôi kèn dại ngược trống khôn

Này đây sênh dập phách dồn so le

 

Nghe này lẳng lặng mà nghe

Đơn ca dế lửa phụ bè dế than

Chẳng bao giờ quá muộn màng

Khi còn hai nửa nhân gian hướng về…

 

 

4. TẠ LỖI CÙNG TỔ QUỐC
 

Dạ thưa, con lỗi ngút trời

Vì tham lợi trót mê chơi quá đà

Mơ gần chưa thỏa mơ xa

Bỏ sông bỏ suối lơ là biển khơi

Yêu thân đến nỗi quên Người

Mẹ Hiền ơi, Tổ Quốc ơi, Tội tình!

 

Một hòn đất mấy anh linh

Sờ đâu cũng chạm bóng hình cha ông

Bô bô giòng giống Tiên Rồng

Sao đành quên mất non sông đang cần

Lo phì gia với vinh thân

Nhãng xao vận nước muôn phần hiểm nguy

 

Biết là lúc thịnh lúc suy

Xưa nay chân Việt có quỳ trước ai

Không không! Dẫu yếu sức tài

Tinh thần sát thát vươn vai quật cường

Một lèn đá cũng quê hương

Trên ba nghìn đảo dễ thường buông trôi

 

U mê mấy cũng tỉnh rồi

Cúi xin vạn Tổ núi đồi rộng dung

Cho con về học muôn trùng

Hòa mình trong tiếng biển rung dạt dào

Sóng cao ý chí càng cao

Giặc tàu giặc mảng giặc nào chẳng tan!

 

 

5. AN NHIÊN

 

 

Hoa sen vui với ao bùn

Cóc còi hang hốc

Dế giun bụi lùm

Một đời dưa vại tương chum

Nguyên sơ tĩnh lặng giữa tùm lum lo

 

Ấm lòng một nhận mười cho

Rau răm hóa ngọt ngọn ngò thêm thơm

Cao thì cúi thấp không chờm

Nghĩa tình muôn thuở

Áo cơm nhất thời

 

Dưới xanh đất

Trên biếc trời

Ngoài trăng sao sáng

Trong ngời lửa tim

Khẽ choàng vai gió cánh chim

Đi qua dâu bể nổi chìm như không

 

Sự đời muôn sự gai chông

Tránh sao va vấp bốc đồng nọ kia

Nhìn lên phía trước kia kìa

Ngoái đầu

Day dứt đàn lia ích gì

 

Mặc ai tranh nhất tranh nhì

Cái gì buông được buông đi

Nhẹ lòng

Ao bùn lắng đục khơi trong

An nhiên sen nở tinh ròng sen thơm.

 

 

6. NIỆM

  

Khua chuông gõ mõ dập dồn

Chẳng qua biến tướng sinh tồn đấu tranh

 

Nóng lòng giục bước đi nhanh

Chân người quán tính loanh quanh cõi người

 

Nam mô đất

Nam mô trời

Nam mô chư Phật

Mỉm cười lặng im

 

Ngã duyên lúc nổi khi chìm

Bản lai diện mục khỏi tìm đâu xa

 

Tịnh tâm thanh tẩy chính tà

Niệm người đắc một niệm ta đắc mười.

 

– Chùm thơ dự thi TQVĐP số 31 (25/03/2013)

 

Advertisements

Entry filed under: NGUYỄN NGỌC HƯNG.

BÙI VĂN TẠO – TRĂM MIỀN NHỚ, CHỈ MỘT MIỀN TÂM TƯỞNG Bùi Văn Cang và “Chút hương cố xứ”

2 phản hồi Add your own

  • 1. NGUYỄN NGỌC HƯNG  |  Tháng Sáu 20, 2013 lúc 10:50 sáng

    CÁM ƠN SÔNG VỆ SẮC MÀU ĐÃ ĐĂNG CHÙM THƠ LỤC BÁT CỦA NNH !

    Phản hồi
    • 2. sacmauthoigian  |  Tháng Sáu 21, 2013 lúc 11:33 chiều

      Chia sẻ những sáng tác của bạn văn là trách nhiệm của SMTG, xin chúc nhà thơ NNH bút lực tốt cho ra đời những tác phẩm mới để SMTG tiếp tục giới thiệu với công chúng yêu thơ…

      Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 350,843 Người

Categories


%d bloggers like this: