Một số cảm nhận của người đọc về: “Những tâm hồn đồng điệu” của Lưu Quang Minh:

Tháng Ba 14, 2013 at 8:47 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

1-14

Một số cảm nhận của người đọc về: “Những tâm hồn đồng điệu” của Lưu Quang Minh:

 TÌM ĐƯỢC “NHỮNG TÂM HỒN ĐỒNG ĐIỆU” TRONG TRUYỆN CỦA LƯU QUANG MINH

Tôi rất thích đọc sách nhưng lại rất khó tính và có yêu cầu khá cao đối với việc chọn đọc một quyển sách, đặc biệt là với các tác giả trẻ lại càng thêm một phần cân nhắc. Biết đến Lưu Quang Minh là qua một người bạn, như một sự tình cờ.

 Cách sáng tác của Minh là sự hỗn độn trong trật tự, tạo nên những rắc rối trong chính sự giản đơn, đôi khi muốn hiểu rõ cần phải đọc thật kỹ, thậm chí là đọc đi đọc lại vài lần. Nhưng chỉ cần nhìn kỹ một chút, vẫn có thể nhận ra. Tôi thích các sáng tác của cậu ấy, chính là ở điểm này.

 Cũng giống như tập truyện trước, ở tập truyện này vẫn sẽ có những câu chuyện kể về những hoàn cảnh khác nhau của những con người khác nhau, nhưng tất cả “bọn họ” đều vẫn đang hiện diện trong xã hội này, ngay bên cạnh chúng ta. Là một sinh viên xa nhà nhớ bữa cơm của mẹ, là một ông bố với ký ức về món đồ chơi thuở ấu thơ, là một người đi tìm sự đồng điệu, là hai người sóng bước như hai đường thẳng song song, hay ai đó đang giữ cho mình điều bí mật…; thiết nghĩ, tất cả những “người đó” đều là hình ảnh đại diện cho “mỗi-cá-nhân” trên trái đất, và có lẽ “họ” sẽ như tôi, nói với tác giả lời cảm ơn vì Minh đã trăn trở những điều mà chúng tôi đang trăn trở.

 Trong truyện ngắn mang theo chủ đề của tập truyện “Những tâm hồn đồng điệu” Minh đã đặt ra cho độc giả một câu hỏi lớn, đó là “Liệu mỗi người có thể tìm thấy một tâm hồn đồng điệu không?” “Có một người đồng điệu tâm hồn với mình thì đáng quý hay không?”; câu trả lời của tôi là “Có! Không chỉ đáng quý mà còn là rất quý. Tựa như có thể sánh ngang bằng báu vật đáng giá nhất trên trái đất này!”.

 Tất nhiên!

 Mỗi người trong chúng ta luôn có những quan tâm giống nhau về một khía cạnh, một sự việc nào đó bất kỳ, thế nhưng sẽ có được bao nhiêu người nghĩ giống như mình nghĩ, vì thế, khi có được một người cũng suy nghĩ và cảm nhận giống mình, điều đó chẳng phải rất đáng trân quý?

 Tôi đã đọc và xúc động với câu chuyện về “Ngài Ipod”, bởi qua hình ảnh của “Ngài”, tôi như nhìn thấy chính mình của thời gian trước. Người ta thường nói một người sẽ không bao giờ chết cho đến khi người cuối cùng nhớ về người ấy chết, và tôi đã may mắn hơn khi vẫn còn cơ hội làm cho người khác bắt đầu nhớ về tôi, nhưng “Ngài” thì không! Câu chuyện khép lại. Thật buồn. Lòng tôi cũng lặng đi…

 Cám ơn Minh về những điều bạn đã viết, và hy vọng bạn sẽ tìm thấy thật nhiều “Những tâm hồn đồng điệu”!

 Nguyễn Thị Huyền Trang

 

 Nét đẹp tiềm ẩn trong Những Tâm Hồn Đồng Điệu

Khi nhịp sống hối hả cuốn con người lao vào cuộc mưu sinh, đôi lúc ta lướt qua nhau bằng một sự hờ hững đáng kinh ngạc. Nhiều khi ta sống quá vội vã để có thể nhận ra cuộc sống này vẫn còn những điều thật đẹp đẽ, những mảnh đời đáng được nâng niu và tình người vẫn tràn đầy trong khắp những ngõ hẻm của thành phố nhộn nhịp này.

Sống chậm lại để thấy lòng mình trống trải ra sao, thiếu vắng điều gì. Hãy dành những phút giây thư giãn quý giá để lắng nghe tâm hồn mình đang tìm kiếm điều gì trong cuộc đời hữu hạn này. Những lúc lòng chông chênh, sách trở thành người bạn thân cận và cần thiết nhất. Trong hàng ngàn cái tựa giật gân có, trầm lắng có, khiêu khích có, tẻ nhạt có, tôi tìm thấy nó. Một quyển sách với cái tên mà tôi ấn tượng mạnh mẽ: Những Tâm Hồn Đồng Điệu. Đúng rồi, trong cuộc sống hối hả thì cần lắm những người đồng cảm, những tri âm tri kỷ, để con người ta không cảm thấy lạc lõng giữa bộn bề mà cuộc đời mang lại.

Lần giở những trang sách và bắt đầu kiếm tìm một chút gì đó đồng điệu.

Có đọc truyện của Lưu Quang Minh mới thấy bạn như đang bước vào một cuộc triển lãm hình ảnh của cuộc sống. Lưu Quang Minh đã khéo léo chọn lựa và đóng khung những khoảnh khắc ấy bằng ngôn từ để đưa vào trang sách của anh. Truyện của Minh không thiên về tả cảnh nhưng điều kỳ lạ là người đọc vẫn luôn có thể hình dung ra khung cảnh, nhân vật một cách hết sức đầy đủ và sống động. Người đọc có thể mường tượng ra bức tranh người đàn ông trung niên ngồi trong quán cơm mà ánh mắt thấm đẫm niềm thương nhớ về những bữa cơm nhà (Cơm Nhà). Hay khung cảnh bầu trời trong xanh với những cánh diều no gió kéo hồn người đọc ngược về những năm tháng tuổi thơ (Đồ Chơi). Kia là bức tranh hai người thanh niên đứng cạnh nhau trú mưa đêm mà nét mặt vẫn hằn lên những nỗi ưu tư vì cuộc sống mưu sinh vất vả (Ca Sĩ Kẹo Kéo). Bức tranh về những con người cô đơn đến cùng cực sẽ khiến người đọc lặng lòng đi và tự hỏi phải chăng một lần mình cũng đã từng bị cô đơn vây phủ như vậy (Ngài Ipod). Còn rất nhiều những bức tranh về những số phận, những mảnh đời khác mà ngòi bút của Minh mang lại. Càng đi sâu, người đọc sẽ càng thấy thích thú khi khám phá ra một thế giới đầy triết lý và xúc động với những ẩn ý sâu xa đằng sau mỗi câu chuyện.

Cái giọng văn chân chất, nửa như thật nửa như đùa không hề bóng bẩy mượt mà nhưng lại cuốn hút lạ. Đôi lúc nhẹ nhàng như kể lể, lúc lại thầm thì giọng trầm tư, khi thì hài hước xen chút mai mỉa. Chính cái giọng ấy đã tạo nên sự khác biệt, vừa gần gũi lại vừa xa cách, nó dẫn dắt người đọc đi từ truyện này sang truyện khác mà không mang lại cái cảm giác nhàm chán. Cái tài của người viết được thể hiện qua những con chữ súc tích, ngắn gọn, nói ít nhưng gợi nhiều. Điều đó là điểm nhấn tạo nên một nét rất riêng mà chỉ có thể tìm thấy trong văn của Lưu Quang Minh.

Một tác phẩm muốn đi vào lòng người thì trước hết phải gợi lên được cái tình, phải cho thấy được sự đồng cảm, tính nhân văn. Để chinh phục trái tim người đọc thì phải mang lại cho họ bữa ăn tinh thần với những món mà họ cần. Trong thời đại công nghệ như hiện nay thì con người càng dễ bị rơi vào cô đơn, tình người càng trở nên xa cách. Truyện của Lưu Quang Minh đã mang đến cho người đọc một bữa ăn tinh thần với đầy đủ hương vị của cuộc sống. Tất cả những truyện ngắn của Minh đều mang những thông điệp ý nghĩa. Nó giúp ta nhận ra đâu đó vẫn còn tình người, vẫn còn đó những con người luôn muốn vượt lên trên số phận để vươn tới ước mơ. Dù bạn là ai trong cuộc đời này, tôi chắc rằng bạn sẽ tìm thấy tiếng nói đồng điệu từ trong tập truyện ngắn này của Lưu Quang Minh.

 

Nguyễn Miên

 

 

Advertisements

Entry filed under: LƯU QUANG MINH.

Chùm thơ về “Trăng” của NGÔ ĐÌNH LONG Cảm nhận một bài thơ tình của Phạm Ngọc Thái

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 358,323 Người

Categories


%d bloggers like this: