Trường thi TRE

Tháng Ba 3, 2013 at 1:49 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

tre

Ngã Du Tử (Tp HCM)

 

Trường thi TRE

 

Tôi lớn lên bằng nôi tre hò hẹn

Cùng ngọt ngào thơ ấu tiếng ca dao

Sừng sững như non cao

Của dòng chảy cuồng lưu nhân thế

Tre xanh ngát dẫu thế thường dâu bể

Hay lòng người thiện ác nông sâu

Nối tiếp nhau qua bao thế hệ

Hàng tre xanh bao bọc tứ mùa

Từ thứ dân cho đến ngôi cao

 

10.Ai không biết biểu tượng tre;- quân tử

Từ tre con người làm ra nhiều thứ

Vỏ thắm xanh, lòng trắng thẳng trung thành

Tre với ngươi tha thiết mấy nghìn năm

Nên yêu mến là sự thường gắn bó

Đòn gánh mẹ theo nhịp đời chân mẹ

Từ lúc người rất trẻ

Cho đến già mòn vẹt nhánh đường quê

Mùa vàng lên trĩu gánh hạt lúa về

Nào thúng, mủng suốt cả đời tận tụy

 

20.Nong nia hỡi! sau những ngày mưa nghỉ

Giờ vui sao thóc lúa đội trăng vàng

Nào cáp* nừng* rộn rã hân hoan

Cùng với ví* lúa cứ đầy lên mép

Không thể tả nỗi mừng vui bất tuyệt

Lời trái tim ngôn ngữ đến vô cùng

Tiếng hát theo cơn gió động trăng vàng

Nhỏ giọt lệ là trổ mầm sung sướng

Như lớn thêm khi mùa màng thịnh vượng

Cầm trên tay niềm vui vừa song sánh

 

30.Hạt vàng ơi, lòng dân giả chân thành

Những đêm dài gió reo nghìn xa vắng

Tre hiểu lòng nhè nhẹ tiếng khua êm

Cảm xúc trào dâng len nhẹ vào hồn

Bình tâm lạ hàng rào tre thân ái

Đêm đông mờ ánh sao trời huyền hoặc

Hàng tre yêu ngủ cóng dưới mưa buồn

(có thể lệ tuôn)

Che gió lạnh trở mùa từ phương bắc

Cả đời tre tình rất thật

 

40.Lòng thẳng ngay từ thân lá đến cành

Mùa xuân sắc nắng vàng hanh

Tre nhộn nhịp trông mây trời xanh ngát

Làn gió nhẹ lâng lâng bàng bạc

Mang theo hương từ muôn vạn loài hoa

Đậm đà…

Hào phóng cho đời ngọn gió xuân tha thiết

Trời quê hương xanh sắc mộng thái bình

Mùa thu ngân nga

Sương gió mỏng lạnh lòng ai nhè nhẹ

 

50.Giọng điệu bên trời khe khẽ

Tre lắc lay theo điệu nhạc mơ hồ

Như khúc luân vũ Chămpa

Thực thực hư hư

Hạ ngập trời nắng lửa

Hoa xơ khô kiêu hãnh dưới nắng hè

Nhạc rộn ràng trỗi nhịp từ cánh ve

Hừng hực cháy phượng vỹ mừng chiến thắng

Tre muôn đời thầm lặng

Vươn màu xanh hy vọng với mây trời

 

60.Non sông nơi nơi

Rộng tầm mắt cho muôn sau hậu duệ

Mang lời ru thương mến bước đi về

Hàng tre xanh đơn giản bức tranh quê

Bao tha thiết chắn che ngày mưa gió

Lời dân ca của tình yêu thuở nọ

Mẹ ru con ngồi đợi dáng cha về

Xa dặm trời quê

Thân chinh phu dặm trường nơi chiến địa

Đêm trăng xuân đâu dễ thường ngắm nghía

 

70.Thơ trào dâng viết chẳng trọn ý từ

Thời gian lạnh lùng sao nói hết trong thư

Đành gởi trọn tình em vào canh gác

Thời chiến tranh ồn ào giòn đại bác

Nghe bình yên thôi thúc trái tim mình

Cuộc chiến nào không mất mát hy sinh

Mơ biết mấy thái bình cho trăm họ

Thành lũy tre đã một thời gian khó

Cùng hầm chông ngăn bước tiến quân thù

Bên trong chiến khu

 

80.Đũa tre gõ hồn thiêng sông núi dậy

Đời lính;- sa trường da ngựa bọc thây

Ơi, cọc tre Bạch Đằng giang thuở ấy

Lời non sông vang mãi đến bây giờ

Nỗi bàng hoàng giặc Nam Hán nguy cơ

Hồn phách lạc nương theo dòng sông đỏ**

Chiến thắng muôn đời rạng rỡ

Tự chủ lật ra, trang sử đậm tên người

Đi qua đôi mươi

Ôi chiếc quạt cha đan thời trai trẻ

 

90.Kỷ niệm xưa có khó nhọc theo về

Chơn chất tình quê

Nghe mát ruột lúc nắng hè oi bức

Mẹ kể đời cha rất mực

Cả một đời dâng đất nước thân yêu

Bước chân trai gặp buổi cường quyền

Không khuất phục trước bạo quyền áp bức

Truyền thống Việt thiết tha non nước

Ngẫng đầu cao trước cường bạo hung tàn

Không thấp hèn như bọn cơ hội tham lam

 

100.“lòng dân tộc sáng bừng lên thế kỷ”

Kỳ vỹ

Cổ tích một thời con mẹ lắng nghe

* * *

Cũng từ thân tre

Những cột cờ vút lên từ mặt đất

Dưới trời xanh cờ tổ quốc tung bay

Mây trắng vui đùa giỡn giữa ban ngày

Lòng dân tộc say hồn thiêng sông núi

Những hoa đời sẽ từng ngày đi tới

Bến bờ xa đất nước sẽ trổ mầm

 

110.Tâm hồn ai cũng thấy lâng lâng

Bàng bạc thả khắp ngõ cùng đất nước

Bao thế hệ nối tiếp nhau mơ ước

Đất nước ơi, vươn cánh tung ngàn

Dang rộng tay ôm tuấn kiệt hùng anh

Làm rạng rỡ cho non sông gấm vóc

Cả tinh cầu nghiêng mình kinh ngạc

Người Việt ta tiến bộ đến dị thường

Ơi, quê hương, quê hương

Ôm hạnh phúc trong niềm vui cao cả

 

120.Những nỗi buồn cũng hóa thành hoa

Và từ thân tre

Những nơm* đó*bẫy thật nhiều tôm cá

Thân yêu sao hạnh phúc bữa cơm nhà

Dưới vòm trời tiếng hát cứ ngân nga

Kỳ dịu quá màu non sông đổi sắc

Tia mắt trẻ rạo rực từng câu hát

Lồng ngực già cũng căng nhựa dậy thì

Đôi chân trần thôi khập khiểng bước đi

Đất khoan khoái tha hồ chân lãng mạn

 

130.Bước lên núi cây rừng reo với gió

Xuống biển xanh trò chuyện sóng ồn ào

Đến phố thành, dòng người gọi xôn xao

Và trở lại đồng xanh là mẫn cán

Tâm hồn dân ta trô màu thanh thản

Hội hè vui rạo rực khắp đường làng

Mái tranh nghèo phên *líp *đất cũng ung dung

Mặc mưa gió kiêu kỳ bao thách thức

Ngôi nhà tranh mãi trong lòng dân Việt

Duyên dáng mặn mà nguồn cội tổ tông

 

140.Những chiều yên sương khói phủ màu lam

Ồ rất tuyệt mộng mái nhà ôm ấp

Tôi nói với em điều rất thực;

“ai không lớn lên bằng ngọt mềm của non nước tình yêu”

Nhà chở che khi nắng sớm mưa chiều

Bình yên lạ mái nhà tranh tha thiết

Tre tận tụy với người sức cùng lực kiệt

Tạo lửa cho đời cười rộn âm ba

Ngày cuối năm công việc thường hối hả

Cũng quần quây bên bếp lửa ấm nồng

 

150.Lửa gia đình ấm áp phút cuối đông

Nụ cười đoàn viên thân ái màu hồng

Nồi bánh tét thì thầm bao kỳ vọng

Giục mùa xuân theo gót giao thừa sang

Nàng xuân mới sẽ ngập tràn may mắn

Tre giúp cuộc đời thêm mà mặn

Quyện tình nhau dìu suốt nẻo đời

Khi sang giàu có ai nhớ tre ơi

Vạn cơ cực tre dang tay nhận đón

Như cái thuở tình anh mới lớn

 

160.Dưới cụm tre hò hẹn những lời nguyền

Tre yêu ơi, xin giữ mãi tình thiêng

Xanh, xanh thẳm như đời tre mưa nắng

Như ruộng vườn quê mình yên ắng

Thanh bình sao trăng soi bóng tre già

Mẹ một đời gõ nhịp ngân nga;

“Chân con cứng đá sẽ mềm phía trước”

Cho tất cả nông sâu con vượt

Mai bình tâm, chân nhận được cuộc đời

Thuyền dong buồm rong ruổi biển khơi

 

170.Về bến đợi, một đời thuyền trả giá

Thường người ta vội vả

Đánh giá con người bằng cái được, thua!

Quên cốt lõi;- tốt nhờ phân, đẹp nhờ lụa

Nên vụng về giữa sự đúng,sai

Cuối cùng tay không về phía núi

Tre ôm thân chung thủy dưới đất già

Chẳng một lời rên rĩ kêu la

Ru mở mắt, vỗ về khi chung cuộc

Tre một đời như non như nước

180.Xoa dịu hờn đau, lắng nhẹ tủi buồn

Dưới trời xanh măng từng đợt cao vươn…

 

————————————-

* những vật dụng đan đác bằng tre để dùng trong việc nông trang

 

Advertisements

Entry filed under: NGÃ DU TỬ.

NGƯỜI ĐÓNG ĐINH THỜI GIAN NGUYỄN TẤN XUÂN VỚI “EM VÀ QUÊ HƯƠNG”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 362,445 Người

Chuyên mục


%d bloggers like this: