Chùm thơ Nguyễn Tấn Thuyên

Tháng Mười Một 25, 2012 at 8:23 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Chùm thơ Nguyễn Tấn Thuyên (Nghĩa Mỹ, Tư Nghĩa)

 

ĐI QUA CHIẾN TRANH

 

Chiến tranh đi qua!

Tuổi thanh xuân chỉ quen mùi thuốc súng.

Điếu thuốc chia đôi

Nắm cơm đượm mùi đồng đội

Những cơn sốt rét rừng,

Đốt nóng thân thể nhau

Vẫn thanh thản chẳng vướng bụi trần

Trước giờ xung trận.

 

Đi qua chiến tranh!

Khốc liệt trong bom rơi

Khát run người,

Im lặng,

Đêm trong rừng,

Bi-đông nước chuyền tay, 

Cùng điểm danh đồng đội.

Đứa còn,

Đứa mất

Khóc cho nhau

Sau trận đánh trở về.

 

Sau chiến tranh!

Giữa đời thường

Tóc bây giờ điểm bạc

Nhớ hương rừng,

Thương đồng đội,

Nước mắt trào dâng

Thân hình chưa tìm được

Đồng đội ơi!

 

HIỆN HỮU

                                           

Em hiện hữu trong anh

Một đời đi tìm vẫn thiếu

Em đốt trái tim anh

Nhịp đập vẫn còn

Tìm em…

 

Em hiện hữu trong mắt anh

Hoa tình yêu…

Trắng pha lê

Rải bước chân thầm lặng

Trôi suốt tháng năm.

 

Em hiện hữu trong đời anh

Gần…

Những nhớ thương vời vợi

Xa…

Môi nồng ngây ngất.

 

Em hiện hữu cả đời anh

Nghiêng ngả…

Chòng chành…

Men tình yêu

Đợi

Chờ

Vỗ về và say khướt.

 

Em hiện hữu…

Đẹp – Thiên thần

Hiền – Thánh thiện

Trong giấc mơ tròn

Ru anh mãi ngàn năm.

 

HOÀNG HÔN TRÊN DÒNG SÔNG QUÊ                                      

 

Nắng chia rải nhẹ bãi bồi

Tím chiều một nửa, nửa đòi nắng sang

Dòng sông quyện sắc mênh mang

Con đò vỗ nhịp chòng chành nhớ ai?

 

Chiều quê như cõi bồng lai

Tuổi thơ trở lại một thời trắng trong

Cởi truồng cùng bạn tắm sông

Roi cầm mẹ đợi, xa trông đứng chờ.

 

Xa xa khói toả sương mờ

Sông quê soi bóng lượn lờ trời mây

Thả hồn lạc bước thơ ngây

Hoàng hôn rơi xuống rụng đầy vai tôi!

 

Đôi bờ ngả bóng mất rồi

Cho nghiêng ảnh ảo cùng tôi một đời

Sông quê dòng chảy lở bồi

Vọng về kí ức một thời bé thơ.

 

Sông quê ngấm khúc à ơi…

Con tôm, con hến viết lời hộ tôi

Tên sông ấy, đã bao đời

Đọng thành câu hát cho người xa quê.

 

Hoàng hôn tím ngắt triền đê

Tôi như quên mất đường về đấy thôi

Nửa đi, nửa ở sông ơi

Sao sông chẳng giữ để tôi thẫn thờ!

 

QUÂN CẢNG CAM RANH CHIỀU CUỐI NĂM

                                               

Trên quân cảng Cam Ranh

Chiều cuối năm

Anh lính đảo vai chiếc ba lô

Lặng nhìn đất Me,

Người vợ trẻ

Tiễn anh ra đảo Trường Sa

Giọt nước mắt lăn tròn

Long lanh đôi má!

Đứa con thơ

Miệng cười chúm chím

Hôn anh!

Đôi môi thơm mùi sữa mẹ.

 

Chiều cuối năm

Anh lính đảo Trường Sa

Nán lại phút giây

Thu hình trong đôi mắt

Một góc phố một khoảng trời

Cả một trái tim.

 

Không gian vỡ toang

Tiếng còi tàu

Anh lính bin rịn

Vội vàng

Hôn mái tóc bay người vợ trẻ,

Chiếc ba lô nặng thêm

Theo con tàu rẽ sóng

Mắt cười,

Tay vẫy,

Đợi anh nhé,

Anh sẽ về!

 

 

VĂN CÔNG RA ĐẢO TRƯỜNG SA

 

Buổi giao ban cuối ngày

Thủ  trưởng báo tin

Ngày mai văn công ra đảo

Lính gác đêm, mắt nhìn về đất Mẹ

Cùng đơn vị,

Một đêm không ngủ

Đợi văn công như lính đảo chờ mưa.

 

Còi tàu xuyên nắng ban mai

Cập bến đảo Trường Sa

Lính đảo vui như đi trẩy hội làng

Màu xanh áo lính

Xuống tận cầu tàu

Trong cái bắt tay

Giữa hậu phương cùng người lính đảo

Nối Tổ Quốc mình vươn mãi khơi xa.

 

Đêm diễn xong

Trong nỗi niềm khát khao

Lính trẻ bẽn lẽn đợi em gái văn công

Dưới gốc bàng vuông

Hoa tặng em đây là cành san hô trắng

Và hát cùng anh “ Lính đảo chờ mưa ”

Tình của đảo, của anh

Cứ muốn

“ Người ơi người ở đừng về ”.

 

Chúng tôi là chiến sĩ trên đảo Song Tử Tây

 

Bình minh trên đảo Song Tử Tây

Cầu truyền hình

“Chúng tôi là chiến sĩ”

Thủ trưởng, lính trẻ

Náo nức

Tìm ô cửa  tình yêu

Dù chưa đúng

Vẫn nhận mình đúng nhất!

 

Dưới ánh bình minh

Dân đảo,

Sư thầy,

Em thơ,

Tất cả… chúng tôi là chiến sĩ

Nụ cười rạng rỡ

Câu hát vang xa

Người hậu phương, người lính đảo

Màu áo xanh

Xanh thêm cho sắc đảo

Chào bình minh

Tổ quốc đẹp vô cùng.

 

Tĩnh lặng trong phút giây

Tiếng chuông chùa ngân nga

Chao nghiêng,

Đọng trên cánh hải âu

Lan tỏa giữa trùng khơi

Chúng tôi là chiến sĩ trên đảo Song Tử Tây

Gởi hồn quê về đất Mẹ

Đất nước ngàn năm vẫn mãi trường tồn.

 

CHIỀU THU SÔNG NƯỚC TRÀ GIANG

                             

Dòng đời xuôi ngược bến Tam Thương

Sông nước Trà Giang đón sắc chiều

Lữ khách dừng chân say chếnh choáng

Men chiều hương ủ nhớ bờ xe.

 

Thiên Ấn thu chiều tim tím biếc

Chuông chùa điểm tiếng vọng ngân nga

Bá Quát dừng chân cùng non nước

Họa trọn vần thơ đất Cẩm Thành.

 

Câu hò ai trải mềm theo gió

Vỗ nhịp con đò đợi khách qua

Thi sĩ ôm túi thơ, bầu rượu

Ngất ngưởng say rồi lại vẫn say!

 

Advertisements

Entry filed under: NGUYỄN TẤN THUYÊN.

Di tích Trường Luỹ Quảng Ngãi Truyện dịch: GIÀNH GIẬT SỰ SỐNG

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 348,163 Người

Categories


%d bloggers like this: