Chùm thơ Nguyễn Ngọc Hưng

Tháng Sáu 9, 2012 at 7:32 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

NGUYỄN NGỌC HƯNG

 

SAO HÔM SAO MAI

 

Mắt đêm nào cũng nhấp nháy sao Hôm

Soi tìm bóng sao Mai mà không thấy

Em trốn đâu để tôi cơ khổ vậy

Hai mà một một mà… không gì cả thế này!

 

Sấp ngửa tìm nhau như thể trời đày

Có phải chúng ta từng lâm trọng tội

Em gọi sáng mờ ơ tôi gọi tối

Thương nhớ vời vời cuối bể đầu non

 

Trôi trượt theo vòng tươi tắn héo hon

Mặt trời mỗi ngày chết đi sống lại

Em chẳng thả bùa tôi không bỏ ngải

Mà sớm hôm cứ ngơ ngẩn khóc cười

 

Từ thuở mu mơ hạt bụi hóa người

Ta trong nhau rồi lạc nhau như thể

Sao Hôm sao Mai muôn đời vẫn thế

Mãi xoay ngược vòng hai- một- một- hai

 

Không mơ quá khứ chẳng màng vị lai

Sống là sống từng sat-na hiện tại

Một trôi qua là mất đi mãi mãi

Bập bênh hoài sao đến được cùng nhau

 

Người yêu người chung hạnh phúc khổ đau

Chung vũ trụ mà ta không cùng sáng

Đành vậy sao lúc sao Mai mặt rạng

Cũng là lúc sao Hôm tự lui vào lặng lẽ tối hù!

 

 

THƯƠNG LẮM MỘT LOÀI HOA

 

Có phải vì em mang tên một loài hoa

Đỏ như cháy mà thảng thốt đứng ngồi tôi bốc lửa

Mùa hạ vẫn hồn nhiên du nắng vàng qua cửa

Bỏ quên chiếc lá thuộc bài ngác ngơ xanh giữa trang vở học trò

 

Hẳn là em đã một thuở ngu ngơ ru trăng gió hẹn hò

Bắc nhịp ba lý tình tang hát qua cầu dối mẹ

Những giấc mơ có con cò be bé

Vỗ cánh lúc nào chẳng ai biết ai hay

 

Hẳn là em đã một thời ngây ngất đắm say

Một giọng nói mơn man một ánh nhìn thiêu đốt

Chăm chắm lao vào hỏa diệm sơn mà chẳng biết mình quá ư dại dột

Đến khi thiệt thân mới phát hiện ra ai kia không dám cháy hết mình

 

Hẳn là em không ít bận chạy chiều sương trốn đêm gió rập rình

Len lén tuổi dậy thì giấu đau đớn vào sông thơ biển nhạc

Đã dìm ngập trái tim vẫn nghe lòng khao khát

Những con sóng tình thao thiết vỗ bờ yêu

 

Trước khi đập vỡ cây đàn khóc tuổi rong rêu

Hẳn em đã so giọng hòa âm với rộn rã tiếng ve ngợi ca trời đất

Đâu biết cõi nhân sinh luôn chập chờn giả thật

Nghìn cơn nắng ban trưa chẳng hong ráo một mưa chiều

 

Xót chi em, miệng nhân thế đặt điều

Bong khỏi gốc thương yêu có hoa nào chẳng rác

Sắc chẳng còn tươi sao giữ được hương ái ân ngào ngạt

Vãn hạ nhân tình cũng lặng lẽ vào thu

 

Ngày tháng vui buồn cứ chơi trò đưa võng đánh đu

Thoắt xuống biển mây mưa thoắt lên rừng gió bụi

Có ai về lớp cũ trường xưa nhặt tiếng ve tiếc nuối

Ngậm ngùi thương con bướm ép phượng hồng!

 


GIÓ VỀ QUY NHƠN

 

Mây không về vẫn miên man gió thổi

Hàng dương dọc trường Đại Học vẫn xanh

Vẫn tròn khuyết trăng Quy Hòa muôn thưở

Bãi Trứng lơ mơ sóng vỗ mặt gành

 

Ngày tất bật với trăm dòng xuôi ngược

Đêm loanh quanh theo một bóng mơ màng

Quy Nhơn phố nhập vào Quy Nhơn biển

Một cõi đi về thực ảo mênh mang

 

Thoắt mà đã ba thập niên rồi đấy

Em có còn ra hiên vắng nghe mưa

Còn ru bóng vật vờ eo Nín Thở

Ôm gió bây giờ nhớ bão ngày xưa

 

Nghe nói mỗi ngày Quy Nhơn mỗi khác

Nhà phố cao hơn đường phố rộng hơn

Hoang vắng sân bay đã thành đại lộ

Ai buồn ai ru khói dỗi sương hờn

 

Còn nợ em dấu trăng Hàn Mặc Tử

Còn nợ em hoa nắng dốc Mộng Cầm

Anh sẽ về dẫu không ai chờ cửa

Biển luôn mở lòng đón gió thành tâm

 

Người ta bảo Quy Nhơn hào phóng lắm

Anh thì tin xứ ấy kén người về

Bởi không thế sao vời xa đến thế

Khánh Ly hề nhạc Trịnh quán cà phê…

 

 

TỔ QUỐC NGHÌN DẶM KHƠI

 

Xanh trong

Xanh trong

Xanh trong

Hai ngày đêm biển

Chong chong mắt nhìn

Lao về trước với niềm tin

Xa kia tổ quốc trăm nghìn dặm khơi…

 

Mờ xanh hiện phía chân trời

A! Trường Sa

Trường Sa ơi, đến rồi

Dải bờ cát trắng, chao ôi

Viền quanh đảo một tinh khôi nét cười!

 

Phải chăng vì ấm hơi người

Cây càng nắng gió càng tươi sắc màu

Phong ba xòa bóng che nhàu

Tra, bàng vuông… biết tựa nhau sống còn

Ơn người chia nước từng lon

Mượt mà rau quả tơ non tặng người?

 

Được hôm lặng gió im trời

Cá heo giỡn sóng xanh ngời ánh trăng

Xa nhìn như mưa sao băng

Cá chuồn bay vọt tung tăng nắng chiều

Càng trông càng đẹp càng yêu

Thủy sinh đa chủng mỹ miều san hô…

 

Chấp ngàn giông giật bão xô

Nhà DK1 khổng lồ mọc lên

Càng tăng thêm độ vững bền

Thép niềm tin lấp lánh trên mặt người

Vành đai dầu khí sáng ngời

Mỏ Rồng, Bạch Hổ… giăng trời sao sa!

 

Là xương thịt nước non nhà

Đảo chìm – đảo nổi – đảo xa – đảo gần

Kết thành lũy – sắt – quân – dân

Đánh tan địch họa, sẻ phần thiên tai

Trường Sa muôn dặm cát dài

Ai chưa đến đó chí trai chưa thành

 

Trong xanh

Trong xanh

Trong xanh

Hai ngày đêm ngược hải hành qua mau

Càng yêu biển đẹp biển giàu

Đất liền – biên đảo càng sâu nghĩa tình!


LỜI KHẤN GIỮA RỪNG BIA MỘ

 

Hết chiến tranh rồi!

Các đồng chí ơi

Dậy đi thôi, ta về với mẹ

Về với quê kiểng, vợ con

Về nâng niu cái mất cái còn

Và sống tiếp thời trai trẻ

 

Tập tễnh giữa rừng bia lặng lẽ

Người thương binh ấy khấn như reo

Các đồng chí ơi

Dậy mà đi xóa đói giảm nghèo

Dậy mà xây điện đường trường trạm

Hết chiến tranh rồi

Vẫn cần lắm những bộ óc thông minh, những trái tim quả cảm

Dám đương đầu với kẻ thù giấu mặt giấu tên

 

Không thể cúi đầu

Không thể đứng một bên

Càng không thể ngủ vùi trong quên lãng

Các đồng chí ơi

Hết chiến tranh rồi

Vẫn còn đó những hố bom vết đạn

Lửa độc da cam thiêu đốt

Mỗi ngày…

 

Dậy đi thôi

Hết chiến tranh rồi

Chỉ cho chúng tôi cách hàn gắn nước non này

Hòa giải hết những thù xưa hận cũ

Đã cốt nhục tương tàn quá lâu

Đã nhức óc đau lòng quá đủ

Đã đến lúc cần hít thở thật sâu

Để tỉnh táo nhận ra anh em bốn bể một nhà!

 

 

Advertisements

Entry filed under: NGUYỄN NGỌC HƯNG.

Bài thơ “Hà Nội cũ” của Đinh Tấn Phước THẾ GIỚI THƠ CA PHẠM NGỌC THÁI

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 350,843 Người

Categories


%d bloggers like this: