Giới thiệu 03 truyện ngắn của Lưu Quang Minh

Tháng Ba 11, 2012 at 7:03 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thực hay mơ?

 

          Dù người người thường đóng cửa bảo nhau: cha mẹ sinh con trời sinh tính, tâm tình nàng lại có phần tương đồng với cái tên bố mẹ gửi trao: Mơ. Quả vậy, từ nhỏ đến lớn, nàng vốn dĩ đã yêu mơ mộng.

Ngày bé, nàng nghĩ ra những người bạn nhỏ, sống riêng trong thế giới của mình. Từ chú gấu Misa chuyên rơm rớm nước mắt nếu không được thường xuyên quan tâm ẵm bồng cho đến cô bạn thân – chẳng bao giờ lớn lên – Mị.

Mãi đến khi gia đình chuyển nhà, nàng buồn bã khóc lóc mãi cả nhà mới vỡ lẽ ra làm gì có cô bé hàng xóm nào tên Mị trong lời kể của con gái suốt ngày qua bên nhà cùng nhau chơi trò búp bê.

Tuổi biết yêu biết nhớ, giấc mộng về một chàng hoàng tử ghé thăm nàng đều đặn. Mỗi sáng hễ mở mắt ra thì chàng biến mất. Cả ngày nàng tiu nghỉu, bồn chồn. Nàng mong thời gian trôi mau mau, đêm nhanh nhanh ghé đến để khuya về nàng lại thiếp đi trong cơn mơ có chàng lần nữa. Trong giấc mơ ấy nàng là công chúa Mộng Mơ, sánh vai cùng chàng hoàng tử của vương quốc Ảo Ảnh.

Sau cùng nàng gặp anh, không phải trong mơ mà qua lời giới thiệu của người họ hàng. Anh tên Thực, cái tên phần nào nói lên con người vậy.

Mẹ khuyên: nó có việc làm ổn định, gia đình đàng hoàng, con yêu nó không thiệt!

Không thiệt…. Phải rồi, tình yêu đã đến, nàng còn tìm đâu nữa, anh là Thực đấy thôi! Anh là thực đấy thôi!

Buông cơn đắn đo, nàng nhận lời yêu anh.

Cũng có khi ngồi sau lưng anh nàng mường tượng bóng dáng trong mơ gần gũi quen thuộc, vội vàng ôm xiết. Anh sượng người, thoáng bối rối.

Đám cưới tới chóng vánh. Mở mắt, nàng cũng không rõ là thực hay mơ.

Nhắm mắt. Mở mắt. Thực? Hay mơ? Mở mắt. Nhắm mắt. Mơ? Hay thực?

Anh vốn tính ít nói, lấy nhau về càng lúc càng lặng im. Nàng đến là ngẩn ngơ. Cuộc sống vợ chồng là như thế này?

Sao chẳng hề giống như nàng tưởng tượng…

* * *

Đón nàng vào lòng, cánh tay chàng ôm xiết. Nàng thấy mình vui sướng biết bao.

Tình yêu này tuyệt đẹp.

Hoàn hảo.

Hơn cả một giấc mơ.

Mây dưới chân lững thững. Đây hẳn phải là chốn bồng lai tiên cảnh. Nàng dịu dàng đặt tay lên khuôn mặt chàng – ôi sao mà khôi ngô tuấn tú, lắng nghe giọng nói tràn trề ấm áp trôi tuột vào tai, đầu tựa vào bờ vai chở che rộng rãi.

“Mình sẽ mãi như thế này, phải không anh?”

Nụ cười chàng tỏa nắng.

“Mãi mãi, em à…”

Nàng khép hờ đôi mi, đón lấy trọn vẹn nụ hôn chàng gửi trao.

* * *

          Chuông đồng hồ báo thức reo vang. Nàng giật mình. Ngay lập tức đập vào mắt nàng là tấm lưng lạnh lùng hờ hững của anh. Trên chiếc giường này, khoảng trống giữa anh và nàng chỉ rất nhỏ thôi mà hóa ra vô cùng tận. Anh ở đầu bên kia, xa xăm, tít tắp. Nàng cố vươn tay, chạm lấy tấm lưng băng giá ấy.

Chợt chùn lại, khẽ rùng mình.

Ích gì?

Vì anh là Thực. Sống ở nơi cõi thực.

Nhắm mắt, thiếp đi thật nhanh nào. Nàng phải quay về. Nếu không, hẳn chàng sẽ cô đơn lắm. Mỗi buổi sáng nàng thức dậy, trong cõi thực này, với nàng chỉ là một ngày đơn điệu vô nghĩa. Nhưng ban đêm, khép đôi mi để gặp lại chàng, nàng nhận ra một quãng thời gian đã vụt vã trôi qua. Một tháng, hai tháng. Có khi là cả đằng đẵng ba bốn năm trời. Thức càng lâu, nghĩa là thời gian xa chàng sẽ càng nới dài thườn thượt. Không! Không…

Bộ dạng nằm trước mặt kia đột nhiên trở người.

Nàng nhìn sang đồng hồ. 6 giờ sáng. Bây giờ nàng biết mình phải dậy thôi. Cần chuẩn bị bữa sáng cho người đàn ông này. Anh còn bao nhiêu bộn bề công việc cần lo toan cho một ngày dài.

Tấm lưng với áo sơ mi chỉnh tề leo lên xe, nhanh chóng khuất bóng, hòa vào dòng người hỗn độn ngoài đường kia.

Nàng không kìm được tiếng thở dài. Người đàn ông của công việc. Từ phó phòng, rồi anh sẽ là trưởng phòng, cứ thế dần vươn lên những nấc thang cao hơn. Đúng vậy, người đàn ông của công việc, thăng tiến và thành đạt.  Đó là anh. Chồng nàng.

Vợ của người đàn ông trên con đường thành đạt liệu còn mong chờ điều gì nữa? Biết bao nhiêu người hằng ao ước được như nàng cơ mà. Nàng lắc đầu, gắng xua tan bao ý nghĩa cứ chực chờ nổi lên trong đầu cùng miên man gương mặt một người đàn ông khác, chẳng phải chồng mình.

Ngay cả lúc tỉnh, nàng vẫn mường tượng đến chàng.

Chàng không có thực, mãi mãi chỉ là mơ thôi. Chỉ là mơ mà thôi. Nàng biết chứ, rõ chứ.

Nhưng nàng yêu chàng. Tha thiết. Bất chấp thực hay mơ.

* * *

Đây là đâu? Thực hay mơ?

Những bước chân nàng dường vô định, chẳng rõ ràng đang tiến hay lùi, đi hay đến.

Chàng ơi! Chàng ở đâu? Trả lời em đi…. Tình yêu của em.

Mỗi lần nằm mơ cảnh vật lại một lần thay đổi. Nàng chỉ có thể nhớ đoạn cuối rất ngắn của giấc mơ trước đó. Những giấc mơ chồng chéo không đầu không cuối ấy cứ thế nối tiếp nhau, ngày qua ngày, đêm thâu đêm. Không gian bao la mờ khuất đường chân trời trong những giấc mơ tiếp theo càng lúc càng nở to ra, lan rộng. Đôi chân rã rời loay hoay đi mãi, kiếm tìm chàng.

Bỗng bất ngờ, giọng nói quen thuộc đã ở ngay sau lưng.

“Anh đây em. Anh đợi em… lâu lắm…”

Nàng mừng rỡ quay lại. Đúng là chàng rồi. Môi run run, nàng chừng như bật khóc:

“Em xin lỗi! Em yêu anh, rất nhiều!”

“Anh cũng vậy. Anh yêu em.”

“Em… em không muốn thức dậy nữa. Em muốn bên anh, mãi mãi…”

“Đừng lo. Anh vẫn ở đây, không bao giờ già đi, dù thời gian có trôi qua bao lâu chăng nữa, chờ em quay trở lại…”

“Nhưng… em sẽ già đi! Ngày nào đó em sẽ trở nên xấu xí, già nua. Trong khi…”

Chưa nói dứt câu tay chàng đã nhẹ đặt lên môi nàng.

“Anh hiểu rồi…”

Chuông đồng hồ báo thức chợt văng vẳng bên tai. Sao nhanh thế? Nàng vừa mới gặp chàng thôi mà.

“Không!”

* * *

Mở mắt ra, tấm lưng quen thuộc đã kề ngay trước mặt. Trời ơi!

Nàng nhìn sang đồng hồ. Hơn 6 giờ sáng. Bây giờ nàng biết mình phải dậy nhanh thôi. Cần chuẩn bị bữa sáng cho người đàn ông này. Còn bao nhiêu bộn bề công việc anh cần lo toan cho một ngày dài.

Bộ dạng nằm trước mặt kia đột nhiên trở người.

Nàng định choàng người bước khỏi giường thật nhanh. Đã lâu lắm rồi, chẳng bao giờ giữa nàng và anh có cái ôm xiết chặt, nụ hôn ngọt ngào, những gần gũi yêu thương. Cùng nằm trên một chiếc giường mà đối diện nàng luôn là tấm lưng băng giá. Trời sáng cũng là lúc anh rời khỏi.

Tại sao lại thế? Nàng nào có lỗi gì. Không yêu, anh vẫn lấy nàng làm vợ được sao? Chỉ để mà chăm sóc, lo lắng cho anh?

Nước mắt nuốt ngược vào trong, nàng chọn sự im lặng. Vợ của một người đàn ông trên con đường thành đạt liệu còn mong chờ điều gì nữa? Biết bao nhiêu người hằng ao ước được như nàng cơ mà. Đúng rồi. Đúng vậy rồi.

Anh đang quay người lại. Nàng rùng mình.

Mắt nàng nhắm chặt. Thiếp đi nào. Chỗ của nàng không phải ở đây. Nàng phải quay về gặp chàng. Nếu không, hẳn chàng sẽ cô đơn lắm.

“Anh đây em!”

Giọng của chàng. Nàng mừng rỡ, mở mắt ra.

Đúng là gương mặt chàng, cùng nụ cười trìu mến thân yêu.

“Em đang mơ?”

“Không. Đây là thực!”

Nhìn quanh quất, nàng nhận ra mình vẫn đang nằm trên giường. Phòng ngủ với bao nhiêu đồ đạc, cách bài trí không lẫn vào đâu được. Chỉ duy nhất một điều lạ lùng đang hiển hiện.

“Tại… tại sao anh lại ở đây? Vậy thì… chồng em… chồng em đâu?”

Bàn tay chàng dịu dàng vuốt lên mái tóc dài mượt mà của nàng.

“Đừng lo. Bây giờ em không cần mơ để gặp được anh nữa. Cũng không sợ chỉ mình em già đi, xấu xí. Anh sẽ trải qua tất cả, cùng với em, ở đây.”

“Thật không anh? Thật vậy không anh!”

Chàng mỉm cười, đặt lên môi nàng một nụ hôn ngọt ngào nhất nàng từng biết tới. Đó hẳn là một nụ hôn thực sự, không thể là mơ.

* * *

Đây là đâu? Thực hay mơ?

Những bước chân nàng dường vô định, chẳng rõ ràng đang tiến hay lùi, đi hay đến.

Mỗi lần nằm mơ cảnh vật lại một lần thay đổi. Nàng chỉ có thể nhớ đoạn cuối rất ngắn của giấc mơ trước đó. Những giấc mơ chồng chéo không đầu không cuối ấy cứ thế nối tiếp nhau, ngày qua ngày, đêm thâu đêm. Không gian bao la mờ khuất đường chân trời trong những giấc mơ tiếp theo càng lúc càng nở to ra, lan rộng. Đôi chân rã rời loay hoay đi mãi, không điểm dừng.

Bỗng bất ngờ, một giọng nói vang lên từ sau lưng.

“Cô ơi! Đây là đâu? Sao tôi lại ở đây?”

Toàn thân nàng lạnh ngắt. Giọng nói này. Chẳng lẽ…

Nàng quay người lại, hoảng hốt.

* * *

“Em phải chợp mắt một chút đi! Không thể thức mãi thế này được!”

“Em… em không muốn mơ nữa. Em muốn bên anh, mãi mãi…”

“Không được. Em cần phải nghỉ ngơi. Nghe lời anh, nhắm mắt lại đi.”

“Nhưng… nhưng trong giấc mơ… anh ta ở trong đó… nhìn em bằng đôi mắt kinh khủng đó…”

Chàng bật khóc, cầm lấy bàn tay tiều tụy xanh xao của nàng. Tìm đâu nữa khuôn mặt rạng rỡ tươi xinh thuở nào. Nàng chỉ còn da bọc xương, cơ thể mất hết sức sống, hơi thở ngày một yếu dần.

“Em ơi. Anh van em. Nhắm mắt lại, nghỉ ngơi một chút… Tại anh, tại anh cả…”

“Không. Chỉ khi ở bên anh em mới thấy hạnh phúc. Cảm ơn anh đã đến đây với em. Em… yêu anh… rất nhiều…”

Cuối cùng, nàng cũng nhắm mắt.

Cảnh vật chung quanh nhòe hoen, hai hàng lệ lăn dài xuống đôi gò má chàng.

Và khoảnh khắc ấy, thân thể chàng trở nên trong suốt, biến tan đi, như chưa hề tồn tại.

* * *

Đây là đâu? Thực hay mơ? ./.

 

Mắt và Tai

 

Chàng chẳng thể nhìn thấy nàng, dẫu từng là một họa sĩ với những nét vẽ tài hoa. Những sắc màu, hình, nét ngoài kia đã theo đôi mắt ra đi không trở lại, sau một tai nạn khủng khiếp.

Phía nàng, âm thanh đã rời xa vĩnh viễn. Giọng hát thánh thót khiến bao nhiêu con tim rung động say sưa, nay chìm vào nỗi câm lặng mênh mông. Tiếng nhạc từng đem đến cho nàng niềm đam mê vô bờ bến, qua biết bao “xô” diễn với âm thanh quá sức chịu đựng cuối cùng cũng giết chết đôi tai nàng.

Nơi phòng khám của vị lương y đại tài này, họ nỗ lực tìm lại những gì đã mất.

Người ta bảo vợ bác sĩ từng được ông cứu chữa thành công khỏi căn bệnh quỷ quái làm con người ta trở nên trong suốt. Bác sĩ làm được điều không tưởng, ông sẵn sàng chữa bệnh dù những thầy thuốc khác đều đã lắc đầu.

Tiếng lành thì đồn xa, luôn là như vậy.

“Bác sĩ. Xin hãy giúp tôi. Tôi muốn được cầm cọ như xưa, ngắm nhìn và vẽ mãi thế giới tuyệt đẹp này. Đó là ước nguyện lớn nhất của tôi! Cầu xin bác sĩ!”

Chàng họa sĩ mù thốt lên bằng tất cả tâm can mình. Cảm thương thay! Vị bác sĩ cầm lấy tay anh:

“Tôi sẽ cố gắng! Nhất định tôi sẽ trả lại ánh sáng cho anh!”

Dùng tất cả trí nhớ về khả năng phát âm, nàng ca sĩ rưng rưng:

“Tôi… muốn… hát… Xin… bác… sĩ… giúp… đỡ…”

Bác sĩ một lần nữa trào dâng niềm xúc động:

“Tôi sẽ cố gắng! Nhất định tôi sẽ trả lại âm thanh cho cô!”

* * *

“Xin chào!” – Chàng mở lời làm quen.

Nhưng đáp lại chỉ một sự tĩnh lặng như tờ.

“Chào! Có ai không?”

Chàng biết là có. Quen với bóng tối, dễ dàng để chàng nhận diện những điều nhỏ nhặt người sáng mắt thường bỏ qua. Nào tiếng muỗi vo ve chờ chực quẩn quanh bên bắp chân đến là ngứa ngáy. Tiếng đồng hồ tíc tắc nhịp nhàng đong đếm mỗi bước đi của thời gian. Tiếng gió lay rì rào trên những tán cây xa cao vợi. Nhưng nhất là hơi thở con người: lúc chậm rãi, khi hổn hển, lúc yếu ớt mệt nhoài.

Ánh mắt nàng đã thoát xa khỏi khung cửa sổ từ lâu. Ôi ngoài kia, dải ráng chiều đang bừng lên tuyệt đẹp. Nàng thường bỏ nhiều giờ ngắm nhìn mông lung bọc trong mù mịt những âm tiếng chung quanh. Giá mà nàng nghe được, chỉ một chút thôi. Một chút thôi, cũng thỏa lòng rồi.

Cuối cùng nàng cũng quay lại nhìn chàng. Giường bệnh hai người nằm đối diện nhau. Bấy giờ nàng mới chú ý, người bệnh kia bị mù. Những gì nàng đang được nhìn ngắm, người ta thì không…

“Nghe tôi chứ?”

Người ta đang rầm rì điều gì đó. Nàng nhẩm theo, đôi môi khẽ mấp máy. Từ lâu, nàng đã tập cho mình cách quan sát cử động môi để đoán biết ngôn từ.

“Có…”

Tiếng nói – nàng sẽ không bao giờ để mất nó. Nàng nhớ hầu hết giọng nói của mình, dẫu cách xa hun hút. Nhiều đêm đen chìm sâu vào giấc mộng, nàng nghe rõ tiếng hát mình ngân vang hòa theo những giai điệu du dương đến nao lòng. Nàng sẽ nghe được, sẽ lại được hát, sẽ quay về đắm mình trong âm nhạc. Nhất định mà!

“Tôi tên Long. Còn cô?”

“Tr… Trâm…”

Tên đẹp thật – chàng nghĩ. Đã lâu lắm rồi chàng không được chiêm ngưỡng vẻ đẹp nào. Lâu lắm rồi chàng chưa vẽ người con gái nào. Thèm quá. Nhớ quá. Màu và cọ vẽ. Mùi của sơn dầu. Mái tóc. Làn da. Mắt và môi. Khuôn mặt người.

Nàng quan sát kỹ hơn người phía đối diện kia. Chàng không ưa nhìn, có thể nói không đẹp. Trong đời nàng từng gặp vô số chàng trai có sức lôi cuốn quyến rũ hơn nhiều. Ấy là khi nàng còn ở đỉnh cao nơi sân khấu rực rỡ sắc đèn màu. Vồ vập người đưa kẻ đón. Nào quà nào hoa. Lấp lánh trên người là biết bao nhiêu những quý giá đắt tiền. Giờ thì sao? Chằng còn gì. Chẳng có ai.

Riêng một mớ bít bùng lạnh lẽo chung quanh, cứ thế, cứ thế lấp kín dần tất cả.

“Cô đừng khóc!”

Chàng nói gì? Nàng chưa kịp nhẩm theo. Nhòe hoen đi hết rồi… trông không rõ nữa.

Mặt trời đã lặng lẽ mất tăm, kéo theo sau ánh hoàng hôn tắt ngấm.

* * *

Những ngày tiếp theo, bác sĩ đều đặn tiến hành kiểm tra cho từng người.

Chàng và nàng đã trở nên gắn bó, thân quen như biết nhau tự bao giờ. Chẳng e ngại. Đâu cần phải dè chừng. Vì ánh mắt chàng trai chưa bao giờ tỏ cơn thèm muốn. Hay lời nói mật ngọt loay hoay mãi tìm không ra đường chui lọt vào tai thiếu nữ.

Đến bác sĩ cũng phải thốt lên:

“Thế mà… tôi cứ tưởng hai người giao tiếp khó khăn lắm!”

Nàng cười. Chàng cũng cười.

Khi đưa chàng ra ngoài đi dạo bằng xe lăn, tận hưởng không khí buổi sáng trong lành, nàng tả cho chàng nghe khung cảnh chung quanh.

Gió mát nhẹ nhàng rung rinh cây lá.

Hít thở thật sâu, cảm giác khoan khoái dâng lên trong lòng, chàng chăm chú lắng nghe từng lời dịu dàng của nàng. Lạ lùng, vạn vật dường như đang hiển hiện ngay trước mắt.

Chàng quay lại thủ thỉ:

“Đẹp lắm. Khi sáng mắt, anh sẽ vẽ tất cả…”

Tất nhiên là vậy rồi. Nàng gật đầu hưởng ứng.

“Nhưng điều đầu tiên anh muốn được ngắm nhìn… chính là em…”

Có cái gì bất chợt nhói lên sâu trong lồng ngực, đập từng nhịp mỗi lúc một nhanh hơn. Cảm giác thẹn thùng kéo đến, hai má nàng ửng hồng lên trong nắng. Cũng may, chàng không nhìn thấy. Mất một lúc lâu để nàng lấy lại chút bình tĩnh, tìm được ký ức về giọng nói mà vẫn còn lắp bắp:

“Khi tai em… em cũng muốn nghe… giọng nói của anh… đầu tiên…”

* * *

Cuộc gặp gỡ này phải chăng là định mệnh? Quái gở làm sao. Trớ trêu làm sao. Có lẽ đây vốn là trò đùa của tạo hóa.

Nhưng bây giờ, giây phút này, đối với chàng và nàng không còn quan trọng nữa.

Trong đêm tối, nàng tựa vào vai chàng, rưng rức rất lâu, bao nhiêu điều sâu thẳm nơi cõi lòng thoát ra, vùng vẫy. Khi niềm xúc động trào dâng, chàng ôm lấy nàng, khẽ xiết vòng tay.

Hơi thở gấp gáp, nhịp tim dồn dập. Họ trao nhau nụ hôn đầu tiên đầy vụng về. Phải rồi, chàng nào đâu có chút kinh nghiệm tình trường. Cả cuộc đời này chàng nguyện dành cho nghệ thuật, nếu không vì tai nạn làm dở dang những dự định còn xa.

“Anh yêu em…”

“Vì… sao…?”

Sao chàng lại yêu nàng? Đó chẳng phải câu hỏi mọi cô gái thường hay đặt ra nhất cho người yêu của mình ư? Vì em xinh đẹp? Không, đây không phải câu trả lời làm cô gái vừa lòng. Nghĩa là… khi em chẳng còn xinh đẹp, anh sẽ thôi yêu em? Tình yêu xuất phát từ đôi mắt, rồi cũng sẽ kết thúc ở đó. Cũng bởi thế, chẳng cô gái nào muốn thấy mình trở nên xấu xí, già nua. Và các hãng mỹ phẩm vẫn ngày một ăn nên làm ra.

Nhưng chàng thì khác. Nàng tin là chàng khác.

Khi sự vật lặng lẽ tĩnh mịch không chút ồn ào trong thế giới của nàng, nàng thèm nghe da diết giọng chàng biết bao nhiêu. Không phải lời mật ngọt. Không phải lời hoa mỹ gói ghém kỹ càng lòng giả dối. Nàng đã nghe quá nhiều, từ những kẻ săn đón chiều chuộng trước đây. Nàng chỉ cần nghe… bằng tất cả sự chân thành chàng thốt ra:

“Anh yêu em. Không vì gì cả.”

“…”

* * *

“Chúc mừng hai người. Tôi đã tìm ra phương pháp chữa trị cho hai người!”

Bác sĩ đưa họ đến phòng thí nghiệm, nơi ông bỏ rất nhiều thời gian và công sức nghiên cứu.

“Chúng ở đây!”

Trên bàn là hai bộ phận dùng để tiến hành cấy ghép. Mắt nhân tạo. Màng nhĩ nhân tạo. Không phải máy móc mà nuôi cấy bằng mô người. Từ chính tế bào của chàng và nàng.

Vị lương y giọng đầy hứng khởi:

“Ai sẽ tiến hành phẫu thuật trước?”

Chàng hay nàng? Họ cần quyết định thật nhanh. Những bộ phận này sẽ dần hư thối nếu không được cấy ghép. Chúng cần một cơ thể, cần máu nuôi dưỡng để tiếp tục duy trì sự sống.

“Thưa bác sĩ…”

“Vậy là anh trước? Được. Tiến hành thôi!”

“Không. Không phải vậy.”

“À tôi hiểu rồi. Anh muốn nhường cho cô ấy. Thế thì cô, nhanh nào. Thực sự chúng ta không có nhiều thời gian.”

“Bác… sĩ…”

“Chuẩn bị đi! Sao cô còn đứng đó.”

Bác sĩ quay lại sửa soạn các dụng cụ y khoa cần thiết.

Đằng sau lưng ông, nàng đang nắm chặt bàn tay chàng. Từ lúc nào, nàng có thể cảm nhận thấy, nghe rõ rệt tiếng đập từ trái tim chàng. Không phải mơ. Chẳng cần đôi tai, nàng vẫn nghe.

Chàng đã “thấy” nàng, hiển hiện. Nàng ở đó, trước mặt, bừng lên, rực rỡ trong khoảng trống tối đen vĩnh cửu, lan truyền qua tất cả xúc giác.

Những ngón tay càng lúc càng đan chặt, quấn quýt, tan hòa.

“Chúng tôi không cần phẫu thuật nữa, bác sĩ…”

“Cái gì…”

Khi quay đầu lại, câu nói vừa thoát khỏi cửa miệng bác sĩ đã lập tức tắt ngấm.

Chưa có thứ gì kỳ quái như vậy ông từng chứng kiến trong đời, ít nhất là cho đến giây phút này.

Chàng và nàng đang từ từ xoắn bện vào nhau.

“Trời…”

“Tôi sẽ làm mắt cho anh ấy!” – Nàng thốt lên.

“Tôi sẽ làm tai cho cô ấy!” – Chàng cười vang.

Giọng cười mỗi lúc một lớn. Nàng nghe thấy, và hưởng ứng theo. Chàng chăm chăm nhìn bác sĩ, nỗi sung sướng trào lên muốn vỡ òa.

Có hàng tá bí ẩn nằm ngoài tầm hiểu biết của khoa học. Bác sĩ biết rõ điều đó. Với nhiều căn bệnh tưởng chừng vô phương, liều thuốc chữa lành lắm khi hóa ra lại cực kỳ đơn giản.

Họ đã trở thành một, là của nhau. Không gì có thể tách rời. Bây giờ và mãi mãi.

Thật là một liều thuốc hết sức giản đơn.

Bác sĩ mỉm cười, rõ tươi:

“Chúc mừng hai người…!” ./.

 

Nghịch lý

 

          …Khi câu chuyện này vừa bắt đầu thì thật ra nó đã kết thúc rồi.

Có đúng như vậy không hay chỉ là điều tôi nghĩ?

Cửa mở ra và gã đã đứng đó.

Một tên đeo mặt nạ kỳ lạ? Một kẻ điên?

Gã sẽ nghĩ gì khác ngoài những điều tôi đã nghĩ? Không làm sao chắc được.

Cuộc gặp gỡ buộc phải xảy ra…

* * *

          Gã bảo vậy. Anh không tin cũng được. Nhưng tôi mong anh hãy làm theo mọi lời tôi cảnh báo.

Nghe xong, tôi chỉ cười, và lập tức tống tiễn hắn ngay ra khỏi cửa.

Hoang đường! Toàn là chuyện tào lao, nhảm nhí. Tôi sẽ nhanh chóng quên sạch câu chuyện gã vừa kể vanh vách từ đầu đến đuôi.

Nhưng khi rời khỏi nhà, đến ngã tư trước mặt, tôi sực nhớ lại lời của gã:

“Đến ngã tư thì anh tuyệt đối đừng rẽ phải, hãy rẽ trái… nhớ nhé, làm ơn!”

Cớ làm sao tôi phải rẽ trái? Tôi muốn đến nhà bạn mình, hướng bên phải mới là lựa chọn sáng suốt nhất.

Và tôi rẽ phải theo dự định đinh ninh của mình.

Lúc tôi kịp hoàn hồn thì toàn thân đã ướt như chuột lột. Vũng nước mưa và chiếc xe chết tiệt!

Thật là bực mình! Nhưng thôi chuyện cũng đã xảy ra rồi. Nhanh chân đến nhà bạn thôi.

Bạn tôi – nhà phát kiến tài ba trẻ tuổi – muốn cho tôi xem một thứ được gọi là “phát minh mới lạ”. Vào thời buổi công nghệ cao này, ngày ngày có vô khối những “phát minh mới lạ” được trưng ra. Làm một nhà phát kiến không phải là một việc dễ dàng. Cũng giống như các nhà văn, chuyên môn của bạn tôi là sáng tạo. Sáng tạo ra những điều mới mẻ. Không rập khuôn và cũ mòn. Thật là một thách thức.

Vậy nên tôi rất háo hức chờ xem phát minh này.

Tôi đặc biệt không ưa thích những câu chuyện khi mở ra đã đoán định được ngay kết thúc. Phải rồi, tôi vốn là một độc giả khó tính. Bạn tôi biết điều đó nên khá là cẩn trọng trong câu từ. Điều đó càng khơi gợi trí tò mò vốn có của tôi. Hiện giờ, khi đang còn lạnh toát toàn thân vì tai nạn ban nãy, trong đầu tôi vẫn bận tâm miên man suy đoán về phát minh của hắn ta. Là gì nhỉ?

Cái quái gì vậy nhỉ?

“Nếu cứ tiếp tục đi mà đầu óc lơ mơ như thế, anh sẽ vấp cục đá và ngã lăn quay ra đường!”

Câu nói của tên điên ập đến khi tôi đã ê ẩm khắp toàn thân. Cục đá chết tiệt! Tôi nhìn lại. Trời ơi. Vật cản to đùng lù lù ngay trước mắt. Ai ai đi qua cũng đều thấy và tránh được ngay. Thế mà cớ làm sao tôi lại không nhìn ra. Ôi, bực! Bực cả mình!

“Chưa hết đâu. Khi đứng dậy anh còn va phải một gã hớt hơ hớt hải chạy như bay đến từ phía sau…”

“Á!” – Chấn động ập đến từ phía sau.

Đồ… đồ thần kinh!

Không một lời xin lỗi, gã đàn ông phăm phăm chạy mất hút.

Ôi không, cái lưng của tôi… Ngày gì mà xui xẻo thế này! Trời ơi là trời!

“Hắt xì!”

Cuối cùng, tôi nhận ra mình đã cảm lạnh. Còn một quãng nữa… Thoát rùng mình không rõ vì lạnh vì đau hay vì mường tượng đến những câu nói tiếp sau đó của gã đeo mặt nạ, chân tôi lê bước một cách khó nhọc.

“Anh hoàn toàn có thể tránh được những điều xui xẻo tiếp theo, chỉ cần anh…”

Tại sao gã phải đeo mặt nạ? Gã muốn che giấu điều gì? Tại sao tôi phải lắng nghe lời gã? Trong khi nhân thân thật của gã tôi cũng không được biết?

Quá nhiều câu hỏi nảy ra trong đầu cho đến khi tôi nhớ được câu tiếp theo của gã.

“Làm ơn hết sức chú ý cái bóp tiền…”

Giật mình, chạm tay vào túi kiểm tra thì đã quá muộn. Trong bóp có tất cả giấy tờ tùy thân của tôi và một số tiền không nhỏ. Nó hẳn vừa rơi mất đâu đó vào ban nãy.

Biết thế ở nhà cho xong! Biết thế mình đã không ra đường. Buông một tiếng thở dài, cảm giác hối tiếc choáng ngợp lấy tôi. Nếu được làm lại, tôi chắc chắn sẽ tránh được tất cả tai ương này…

Cửa mở ra và bạn tôi đứng đó.

“Trời, sao thảm hại thế này?”

Tôi chỉ biết nhăn răng cười trừ.

“Vào đây, mình cho bạn xem!”

Cái gì vậy? Chứng tò mò trở lại sau mọi phiền muộn bận tâm vừa qua, tôi đi theo bạn vào một căn phòng ẩn chứa “phát minh mới lạ”.

“Mình đặt tên cho nó là Nghịch lý.”

“Nghịch lý? Tại sao?”

Cỗ máy đồ sộ kềnh càng nằm chễm chệ ngay giữa gian phòng.

“Đã bao giờ bạn muốn thay đổi điều gì đó xảy ra trong cuộc đời mình chưa?”

“Có. Có chứ. Hẳn nhiên. Ai mà chẳng có lúc thốt ra những câu: giá như, ước gì mà…”

“Chính nó đấy. Cỗ máy này sẽ giúp bạn!”

“Giúp như thế nào?”

“Bạn ngồi vào trong máy này. Máy sẽ đưa bạn về gặp chính bạn trong quá khứ, và bạn có thể giúp chính bạn thay đổi cuộc đời!”

“Kỳ diệu vậy sao? Vậy đây chính là một cỗ máy thời gian! Nhưng tại sao lại là Nghịch lý?”

Bạn bỗng nhiên cười bí hiểm:

“Chỉ là một cái tên thôi…”

“Ừ… Thế thì nhanh lên, đưa mình về hai tiếng đồng hồ trước!”

Bạn đưa cho tôi một cái mặt nạ trông rất quen, bảo tôi đeo vào vì lý do an toàn. Tôi đeo vào ngay, lập tức yên vị trong cỗ máy, chẳng suy nghĩ nhiều hơn. Việc tôi mong muốn nhất lúc này là trở về gặp cái gã tôi trong quá khứ, báo với gã rằng gã sẽ gặp biết bao nhiêu là điều xui xẻo. Phải rồi, tôi sẽ giúp gã tránh hết vận rủi.

Gã không tin cũng được. Chỉ cần chịu làm theo mọi lời tôi cảnh báo.

* * *

…Cuộc gặp gỡ buộc phải xảy ra.

Không làm sao chắc được. Gã sẽ nghĩ gì khác ngoài những điều tôi đã nghĩ?

Một kẻ điên? Một tên đeo mặt nạ kỳ lạ?

Cửa mở ra và gã đã đứng đó.

Có đúng như vậy không hay chỉ là điều tôi nghĩ?

Khi câu chuyện này vừa bắt đầu thì thật ra nó đã kết thúc rồi… ./.

 

Lưu Quang Minh –Tp HCM

 

Advertisements

Entry filed under: LƯU QUANG MINH.

Bài thơ “MẸ” của Đinh Tấn Phước – NSUT Hồng Liên diễn ngâm Mai Bá Ân “liều”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 362,445 Người

Chuyên mục


%d bloggers like this: