Chùm thơ Mạc Trường Thiên

Tháng Ba 4, 2012 at 7:32 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

                                              Nhà thơ MẠC TRƯỜNG THIÊN

Gọi mùa yêu

Tôi không hỏi vì sao em lớn thế!
Ngờ vực làm gì, về tuổi tác phải không?
Tôi chỉ lạ, em mới lông nhông, e lệ
Mà bây giờ đã lớn, phổng phồng phông.                                

Em biết đó – ai dại gì đi hỏi
Mặt em tròn như thể vầng trăng
Và sáng láng – toả ngời màu gương rọi
Thật dịu dàng. Là tại bởi đâu chăn ?

Em biết đó – ai dại gì đi hỏi
Má em hồng khi mùa trở heo may
Cứ se sắt như là đang muốn nói
Rất ấm nồng. Là tại bởi đâu hay?

Em biết đó – ai dại gì đi hỏi

Mắt em cười lấp lánh những vì sao
Và tinh nghịch. Giữ riêng mình một cõi
Đến lạ lùng. Là tại bởi đâu nao?

Và em biết, tôi không thể nào đi hỏi
Tại vì sao em ngờ nghệch thế này
Hay giả bộ – em vô tình quá quắt
Tôi dại khờ, đâm lú lẫn như ngây.

Ừ. đành thế ! Như là em biết đó
Tôi rụt rè, nhút nhát xưa nay
Chờ em lớn và lòng tôi bày tỏ
Ai có ngờ em vụt cánh bay xa.

Tôi lại về với lòng mình chua xót 
Bến thất tình ngày một rong rêu
Trăng cũng xế soi thuyền neo vật vã
Sóng nhập nhoè, thảng thốt gọi mùa yêu.

 HÁT VỀ PHỐ NHỎ    

          

Hẹn nhau từ Mùa Xuân
Mà bây giờ Thu chớm
Lời yêu sao nồng đượm
Mãi đốt cháy tim hồng

Một khoảng trời hoài mong
Giữa hai bờ ngăn cách
Sóng thời gian một mạch
Vỗ suốt chiều tương tư

Ai nói lời thực hư
Trong nỗi đau thảng thốt
Ai nói lời Mai Một
Cho hồn cứ xanh xao

Một loài hoa chiêm bao
Nở trong đêm bão nổi
Hương màu yêu vô tội
Bay mãi đến vô cùng

Xin bói lòng thuỷ chung
Giữa chiều Ngâu lất phất
Anh vớt hương óng mật
Gởi về em cuối trời

Ta yêu nhau suốt đời
Và giận nhau đôi bận
Hờn chi để nhạt phấn
Buồn chi để phai son

Mùa Thu vẫn xanh dòn
Nên tình thu tím ngát
Anh đi và em hát
Về phố nhỏ – Người thương.
                                                              

 Tình người lính đảo

Giá đêm nay em có mặt nơi này
Với cây đàn ghita và bài ca về biển
Chắc anh sẻ bắt đền em cái hôm đưa tiễn
Sao không hát cho đồng đội anh nghe
trước lúc lên đường?…

Nào, anh có biết em đang vui hay buồn
Tay nâng đàn mà mắt nhìn đăm đắm
Cái bầu đàn chứa gì mà sâu thẳm
Sao dây đàn không vọng tiếng hở em?

Ơi! Cây đàn ghita thân quen
Trong tay em bỗng trở thành duyên dáng
Giữa đồng đội chứa chan tình bè bạn
Em chỉ cười: “Cho em hẹn đi nghen!”

Lời hẹn ngày xưa dễ gì anh quên
Nhớ lúc ấy anh dỗi em dữ lắm
Kỷ niệm đó mãi còn như hành trang đằm thắm
Có tiếng em cười trên chốt đảo tiền tiêu

Bao năm tháng đi qua thay đổi quá nhiều
Với cuộc đời bão dông và nắng lửa
Giữa trùng khơi ầm ào con sóng vỗ
Bóng con thuyền và cánh hải âu bay

Đồng đội anh thường nhắc đêm chia tay
Có cô bé với giọng cười trong trẻo
Mặc chúng “kháo” thật châm nhưng rất khéo
Duy chỉ một điều anh hiểu quá dễ thương!

Duy chỉ một điều nơi ấy – Phía hậu phương
Vẫn có mặt hàng giờ trên chốt đảo
Và thật lạ anh tin nơi làng cũ
Em vần chờ hát bản tình ca

Đến bây giờ anh chợt hiểu ra
Đêm tiễn đưa em dành cho ngày gặp lại
Anh ước ao giữa biển trời xa ngái
Được bắt đền em một tiếng ghita.

 

MÙA BÃO

Chuồn chuồn bay thấp thì mưa

Bay cao thì nắng bay vừa thì râm

                                 Ca dao.

 

Trời hanh hao

Chuồn chuồn bay thấp

Biết mùa mưa đang về

 

Đêm qua

Lạnh

Heo may khua cửa liếp

Mẹ già đang dầm chân đồng trủng

Vớt hạt lúa còn xanh

Khói lam chiều

Quanh quất mái tranh

Giục mùa Thu ra đi

Và, mùa Đông chứa nhiều bất trắc

Giăng mắc

Chực chờ…

 

Người đàn bà trẻ nhà bên

Nghe tin bão xa

Lo cơn lũ đang gần

Thương thằng con ngày ngày qua đò đến lớp

Lóng ngóng bóng chồng mờ mịt bể khơi

 

Chuồn chuồn bay đâu?

Chuồn chuồn đậu đâu?

Bụi bờ lấp ló

Nhìn những nén nhang

Bập bùng mờ tỏ

Đốt trên ngọn sóng đang gào

Đốt đón đầu trận gió

Hồn có về

          Tròn năm rồi

                   Đêm nay ngày giỗ

 

Hạt cát bỗng mềm

Đọng giọt lệ cứng trơ

 

Biển cứ hanh hao

Biển cứ chực chờ

 

Những đôi mắt

Đứng bên bờ

Nhóm tìm con – mắt – bão.

         

TRẢ LẠI MÙA THU

Tôi trả lại mùa thu

Vầng trăng xanh trên đồi sương

Con đường và loài hoa cúc dại

Với lá vàng vương vương

 

Nghe trong xa lơ

Tiếng quyên dài khắc khoải

Gọi một mùa nhớ thương

Và tiếng chân guộc gầy tiền kiếp

Của em vang…

                   Trên đá sỏi trầm buồn

 

Có bóng con nai hiền

Bước ra từ câu thơ

Nhìn ngơ ngác dáng Thu vàng hoài niệm

Tôi biết em đang xa…

Còn sót lại trên đồi sương một nhành hoa sim tím

 

Tôi đứng ngóng

Tóc bụi thời gian chuốc màu khói trắng

Túi heo may thổi bạc áo giang hồ

Thương ngút mắt

Rượu sẫm chiều vời vợi

Sóng cuộc đời nhấp nhô

 

Tôi chìm nổi

Với em

Trước mùa Đông dụ dỗ.

                  

PHÍA KHÔNG EM II

Em viết cho tôi

          Nước mắt nhoè

                   Trang thư

 

Em nói với tôi

          Lời lời sủng ướt

          Điện thoại đôi khi tín hiệu không còn

 

Tôi đọc

Tôi nghe

          Quen rồi nỗi nhớ

Tôi cảm lòng mình

          Dằn xé từng cơn

 

Bờ vai của tôi

          Như là vách núi

Đón từng đêm gió dữ quật vào

Vầng ngực của tôi

          Như bãi dài quạnh quẽ

Sóng cuồng điên ngày tháng cồn cào

 

Tôi nhớ mái tóc em xanh

          Nhớ môi má thắm

Tôi nhớ đôi tay mềm

                             Em đốt lửa

                             Mắt say nồng uống hương

Sao em không về

          Tựa vào vai núi

          Gối vào ngực bãi… hử em?


Tôi thương

Cơn mưa tháng sáu – khê nồng bất chợt

Bầm hơn màu phượng đỏ sau Hè

Tôi biết – cái mùa giông chuyển tiếp

Cho tháng bảy ngở ngàng giọt ngâu đắng cành me

Để nghiễm nhiên

          Chiều rất xanh – Thu tới

Mây trắng ngày xưa sót lại trên đồi

Con quyên hót

          Trót một đời chờ đợi

Tôi đau lòng – em có  biết, em ơi!

Tôi lại đọc thư

Tôi lại chờ điện gọi

Mưa đã rơi nhiều

                   Ở phía không em

Và, lá vàng bay chật kín bên thềm

 

Thêm một mùa lỡ hẹn.

 

 

 

 

 

Advertisements

Entry filed under: MẠC TRƯỜNG THIÊN.

GIỚI THIỆU CHÙM THƠ CỦA TRẦN THỊ CỔ TÍCH Tôi đặt tên tôi là cỏ…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 362,445 Người

Chuyên mục


%d bloggers like this: