02 truyện ngắn của Lưu Quang Minh

Tháng Mười Hai 18, 2011 at 9:57 chiều Bạn nghĩ gì về bài viết này?

     Lưu Quang Minh

     Đã có truyện ngắn đăng trên các báo: Văn nghệ,

    Văn nghệ trẻ, Văn nghệ quân đội, Lao Động,

    Tiền Phong, Sài Gòn giải phóng, Phụ nữ chủ nhật…

       Thành viên bút nhóm thiếu nhi Nhiệt Đới

Giải nhì cuộc thi truyện cực ngắn Web Hội ngộ văn chương với truyện “Già trước tuổi”

Đã in: tập truyện ngắn đầu tay Gia tài tuổi 20 (NXB Văn Học – 3/2010)

Gia đình nhà Cún

 

Ngày vợ chồng mình đưa bé Cún từ bệnh viện về, Lu Lu tự nhiên trông có vẻ buồn bã, hai con mắt to tròn đờ đẫn ngắm “vật thể lạ” vừa mới hiện diện trong căn nhà. Mới đầu Lu Lu sủa vang. Sau lại chạy tới quẩn quanh chân anh “làm nũng”. Rồi mỗi khi anh lại gần ngắm bé Cún, Lu Lu cũng chạy theo, tìm cách níu anh lại chơi đùa với nó. Anh bật cười: à thi ra Lu Lu đang ganh tỵ đây!

Cái giống Chihuahua này muôn đời vẫn thế. Mình mẩy có thể tí tẹo chứ tình cảm thì chẳng bao giờ biết thiếu. Anh mê cún cũng vì lẽ ấy. Ngày còn yêu nhau, anh gọi yêu em là “chị Cún”, còn mình là “anh Cún”. Sau này hai đứa sẽ có thêm “bé Cún”. Vậy là đủ một “gia đình nhà Cún”.

Lu Lu quấn chủ vô cùng. Từ ngày về đã thế. Cưới nhau xong, anh và em thống nhất chưa có bé Cún ngay, ít nhất phải hai năm nữa cho ổn định. Một hôm hai vợ chồng đang ngồi xem ti vi, ngay chương trình thế giới động vật đang chiếu các bé cún, anh quay sang em thủ thỉ:

“Hay là nhà mình cũng nuôi một em cún cho vui cửa vui nhà, được không chị Cún?”

Biết anh thích thú cưng từ lâu, em gật đầu ủng hộ. Vậy là ngay hôm sau hai vợ chồng đánh xe một vòng dạo quanh “chợ chó” lớn nhất Sài Gòn tọa lạc trên đường Lê Hồng Phong. Dọc hai bên đường cơ man bao nhiêu cửa hàng vật nuôi, thú cưng. Đủ các giống các loại chó cảnh từ lớn tới bé, dữ dằn đến siêu xinh… trông vào đến chừng muốn hoa cả mắt.

“Nhà mình chật chội, chắc chỉ đủ chỗ cho chú cún nào nho nhỏ thôi anh…”

Dừng xe, “anh chị Cún” bước vào một tiệm khá sạch sẽ và hoành tráng. Anh mải tìm kiếm trong mấy cái lồng sắt to đoàng đang chứa những chiếc tai vểnh tai cụp, mõm dài mõm ngắn, lông trắng lông đen…. Và rồi như một định mệnh, anh bắt gặp đôi mắt tròn xoe như hai hòn bi ve đang mở to quan sát vị khách lạ.

“Chó gì mà bé xíu vậy chị?”

“Chihuahua đó chú. Nhìn nó nhỏ nhưng mà nó có võ đó nha, đừng có coi thường. Sủa đau tai lắm á!”

Bà chủ tiệm bồng chú cún ra cho hai vợ chồng xem rõ hơn. Chưa chi chú đã le lưỡi, vẫy vẫy cái đuôi ngắn bằng ngón tay út ra vẻ chào mừng lắm.

“Ôi đáng yêu quá anh!”

Anh đồng ý với em cả hai tay.

“Nuôi có khó không chị?”

“Khó gì đâu, ăn thua cô chú có quan tâm chăm sóc nó không thôi. Cún chẳng khác con người, lúc nào cũng cần được thương yêu. Cô chú quý mến nó thực tâm thì nó cũng sẽ yêu quý hai cô chú…”

Chú cún con chihuahua màu kem đã hoàn toàn chinh phục trái tim của hai “anh chị Cún”, chỉ qua cái nhìn đầu tiên như thế.

Về chưa quen nhà nên nó có vẻ hoảng sợ. Anh bồng nó lên:

“Phải đặt cho chú mày một cái tên đã. Gọi là gì bây giờ em nhỉ?”

“Thì cứ đặt tên nào dễ nhớ dễ gọi đó anh. Ki Ki, Mi Lu, Lu Lu…”

“Ừ, gọi là Lu Lu nha. Từ nay tên của mày sẽ là Lu Lu!”

Từ lúc có Lu Lu, anh bận rộn hơn, cứ như thể đã có thêm bé Cún vậy. Hết đi tìm mua thực phẩm đóng hộp, lại học cách tự chế biến thức ăn phù hợp dinh dưỡng cho chó con ba tháng tuổi. Một thời gian ngắn Lu Lu đã quen hết các ngóc ngách trong nhà, chạy giỡn đùa nghịch rất hăng. Rồi lâu lâu “bậy” khắp sàn khiến anh phải vác chổi vác khăn ra mà lau dọn, vã cả mồ hôi.

“Tập cho Lu Lu “đi” đúng nơi đúng chỗ, anh ơi!”

Cái việc tập luyện này tốn không ít thời gian. Thoạt tiên, anh trải hai ba tờ giấy báo chồng lên nhau, ở một nơi quy định dành cho Lu Lu “đi”. Đến khi Lu Lu “bậy”, anh rượt theo bắt nó ra “ngồi” chỗ đống báo. Thế mà cu cậu im re, nhất nhất không động tĩnh gì thêm nữa. Đến lần thứ ba thì anh phát bực, tức muốn điên. Em cười mỉm chi:

“Anh hốt đống phân của Lu Lu bỏ riêng vào chỗ báo, rồi chùi thật sạch mấy chỗ nó “bậy” ra thử xem.”

Hì hục lau lau dọn dọn mệt đứ đừ. Vừa thấy cu cậu “có ý”, anh quát:

“Lu Lu, ra kia mau!”

Tự nhiên Lu Lu lao một mạch ra đống báo, “làm” một lần đúng chỗ, nhanh gọn. Anh ngạc nhiên:

“Sao em hay vậy?”

“Em hỏi con Thu bạn em, nhà nó hai ông bà già đều mê chó, người ta huấn luyện cún đi vệ sinh ngay từ ngày đầu về. Ai như anh!”

Khổ, nuôi Lu Lu y hệt như sinh con đầu lòng, anh đã có tí kinh nghiệm nào đâu. Thì ra mỗi lần Lu Lu “đi” ở chỗ nào cũng đều dùng “chất thải” để “đánh dấu” mùi. Cứ kiên trì tập luyện cho ngồi đúng chỗ ấy, dần dà cậu chàng đánh hơi lại ra đó “hành sự” tiếp. Anh xoa đầu nó nựng nịu: ôi Lu Lu ơi là Lu Lu, đến là mệt với mày!

Hai vợ chồng chơi đùa với Lu Lu, phát hiện cu cậu rất thích liếm mặt anh. Em bảo: Lu Lu đang “hun” anh Cún đó, anh Cún “hun” lại đi. Anh đùa: nhưng anh thích “hun” chị Cún cơ. Thôi, đi mà hun Lu Lu yêu quý của anh, anh chăm nó thế cơ mà. Không, chỉ mê “hun” chị Cún à, Lu Lu ha. Nói là làm anh Cún và Lu Lu rượt theo đòi “hun” chị Cún cho bằng được. Sau một hồi “chống cự”, cả hai phá lên cười nắc nẻ. Lu Lu dưới chân quẫy quẫy đuôi, le lưỡi, ra chiều khoái chí lắm.

Gia đình nhà Cún chào đón thành viên mới bé Cún vào một ngày cuối thu, có sớm hơn kế hoạch “chút đỉnh”. Bé Cún có cái mũi giống mẹ, con mắt lại giống ba. Em cãi:

“Mắt giống mẹ, môi mới giống ba!”

“Ai bảo thế. Mắt tròn xoe thế này là mắt anh chứ.”

Lu Lu tự nhiên sủa vang. Anh và em nhìn nhau phì cười:

‘Ừ nhỉ, mắt tròn xoe, giống Lu Lu nhất, Lu Lu ha!”

Lu Lu nhảy cẫng lên, ý cũng muốn nhìn cho được mặt bé Cún. Có giống Lu Lu thiệt hông vậy?

* * *

“Lu Lu đừng ganh tỵ với bé Cún nghe, ganh tỵ là xấu lắm!”

Vừa vuốt lông Lu Lu anh vừa thủ thỉ. Bé Cún hay quấy, ngủ được một chút bỗng bật dậy khóc toáng lên. Cứ thế hai vợ chồng thay phiên nhau dỗ. Tội nghiệp mẹ Cún phải chăm bé Cún uống sữa, còn ba Cún được lãnh nhiệm vụ cao cả: thay tã. Hồi trước chăm Lu Lu cực một, bây giờ chăm bé Cún cực đến mười.

Thấy anh bồng bé Cún, Lu Lu cứ nhảy nhảy, khó chịu ra mặt. Rồi thấy anh không đả động gì, cậu chàng bắt đầu sủa inh ỏi. Bé Cún thấy Lu Lu sủa, đang yên đang lành tự nhiên mếu xệu, khóc oe oe. Anh giận quá mắng:

“Lu Lu hư. Đi ra chỗ khác chơi!”

Đôi hòn bi ve tròn vo giương lên nhìn anh, mất một lúc lâu mới khẽ khàng lủi đi.

“Lu Lu, đến giờ ăn rồi!”

Bình thường nghe tiếng anh lục đục chuẩn bị bữa tối cho cu cậu, sau lưng đã thấy cái lưỡi nhỏ nhắn xinh xắn thè ra thèm thuồng. Nhưng hôm nay gọi mãi gọi mãi vẫn chẳng thấy Lu Lu đâu.

“Lu Lu ơi, món khoái khẩu của Lu Lu này…”

Quái, nó biến đi đằng nào không biết. Em thấy Lu Lu đâu không? Mới đây mà anh, chắc nó chui rúc góc nào đó thôi. Sao gọi mãi chẳng thấy, em tìm phụ anh với.

Vợ chồng nhà Cún đổ xô ra sân đi tìm Lu Lu. Lu Lu ới Lu Lu à, về ăn cơm nào. Cơm hôm nay ngon lắm nhé, ăn thôi ăn thôi nào. Lu Lu, cún ngoan… Lu Lu bé bỏng…

Trán anh vã đầy mồ hôi.

“Không biết lúc nãy mình có quên khóa cửa, nó chạy tót ra đường bị bắt rồi cũng nên.”

“Đâu có, cửa vẫn khóa mà anh!”

“Thế thì nó biến đi đâu được nhỉ, ôi, Lu Lu!”

Bé Cún đang thiu thiu ngủ trong nhà được một chốc đã lại khóc ré lên.

“Em vào xem con đi, để anh kiếm Lu Lu.”

Ngó quanh quất, tìm khắp lượt trong hốc trong hang trong bụi trong rậm.

“Giận ta à Lu Lu. Ra đây với ta nào…”

Chừng bất lực, anh ngồi phệt xuống thềm nhà. Chợt tiếng em gọi vang ra:

“Anh vào xem, Lu Lu đây này!”

Anh vội vàng chạy vào. Lu Lu ở đó, dưới gầm giường – bên trên có bé Cún đang nằm oe oe – cái mõm chìa hờ ra ngoài buồn bã. Cậu chàng chui tọt vào đây từ lúc nào, gọi mãi cũng không ra, dỗi đây mà. Bồng Lu Lu lên, anh dỗ dành:

“Giống y như bé Cún, nhỏng nhẽo quá đi mất. Thôi đừng giận nữa, cho ta xin lỗi…”

Lu Lu tình cảm lắm, giận vờ thế thôi, chốc lát đã lại liếm láp hết cả mặt anh rồi.

“Anh nha! Bực mình cỡ nào cũng không được la Lu Lu nữa đó!”

“Ừ, anh biết rồi. Lu Lu nhà mình ngoan nhất mà.”

Lu Lu ngoác mồm ra như đang cười.

* * *

Nhỏ Thu gọi điện thoại hỏi:

“Lu Lu nhà mấy người là trai hay gái thế?”

Vẫn thường quen miệng gọi Lu Lu hết “anh chàng” rồi lại đến “cu cậu”, bấy giờ hai vợ chồng mới khúc khích “xác minh” lại rõ ràng: Lu Lu là nàng Chihuhua khỏe mạnh, thừa điều kiện “làm vợ, làm mẹ”. Thu gạ “gả chồng” cho Lu Lu ngay. Em nghe xong cười khanh khách:

“Lu Lu nhà tao kén chọn lắm không phải muốn gả thế nào thì gả đâu nhé.”

“Nhà tao cả đống chó mèo đây mà bạn ông già cứ dúi cho mãi. Khổ, hai ông già mê chó y như “anh Cún” nhà mày.Chihuahua đực, lông vàng, đầu to, mõm ngắn, đẹp trai cực kỳ. Chịu luôn đi tối tao đem qua cho chúng nó “xây dựng gia đình”!”

Thương Lu Lu từ ngày nhà có bé Cún vẫn thường phải thui thủi một mình, nghĩ nghĩ ngợi ngợi hồi lâu thế nào hai vợ chồng cũng đồng ý vác Tô Tô về. Nhân khẩu lại tăng lên.

“Nhà mình thành gia đình Cún thật rồi anh ạ.”

Tô Tô “xinh trai”, chỉ một thời gian dường như đã nhanh chóng chiếm được cảm tình của Lu Lu thật. Giống chó nhỏ nhất thế giới mà quê hương tận đẩu tận đâu bên xứ Mê-hi-cô xa xôi cách trở dẫu có trưởng thành thì vẫn cứ be bé xinh xinh như thế, chẳng lớn to hơn nổi một chú mèo thêm được là bao. Thế mới làm nên cái điểm lạ và quý giá của Chihuahua khiến cả thế giới say mê. Vợ chồng nhà Cún làm sao ngoại lệ được.

Đêm khuya đang say giấc, anh giật mình choàng tỉnh. Điều gì đó mách bảo anh chạy ra góc sân. Quả nhiên nơi chuồng của Tô Tô và Lu Lu phát ra âm thanh lạ. Anh lại gần, nhẹ nhàng áp tai vào, cố gắng tránh gây tiếng động mạnh.

Anh có nghe lầm không? Tiếng thủ thỉ từ trong chuồng vọng ra:

“Anh là anh Cún. Em là chị Cún. Sau này mình sẽ cùng nhau sinh cả một đàn những bé Cún đáng yêu, anh ha!”

“Ừ. Chúng mình sẽ làm một đại gia đình nhà Cún luôn.”

Tai anh dường như ù đi, đất trời chao đảo. Anh ngã vật xuống nền đất lạnh, chẳng còn hay biết trời trăng gì nữa.

* * *

          Điện thoại báo có tin nhắn từ “chị Cún”:

Anh Cún dậy chưa, hay còn ngủ nướng?

          Tiếng bấm điện thoại trả lời:

Anh dậy rồi. Anh vừa có một giấc mơ lạ lắm em ạ!

          Có tin nhắn mới:

Mơ gì vậy anh, kể em nghe với!

          Chàng ngồi dậy, bật cười, ngón cái vẫn bấm bấm phím điện thoại cho người yêu:

Bí mật!

Chạy xe ngang đường Lê Hồng Phong, chàng sinh viên giật mình ngoái đầu lại, chợt trông thấy đôi mắt tròn xoe nào đó đang dõi theo chàng qua khe chiếc lồng sắt to đoàng.

“Lu Lu…”

Bất giác, chàng nhoẻn miệng cười. ./.

2/2010

Phá lấu vỉa hè

“Con trai gì lại thích ăn hàng?” – Lâu lâu cùng ngồi nhâm nhi chén phá lấu, nàng lại tủm tỉm ghẹo tôi.

“Món khoái khẩu của anh mà…” – Tôi chống chế.

“Ừ, thì giống em thôi!”

Nói rồi nàng cười roi rói, tươi hơn ánh nắng chiều đang phủ xuống không khí ngập đầy ngột ngạt của khói xe, bụi đường.

“Lấy con thêm chén nữa, dì Tư!”

Hai chúng tôi vốn đều là “mối ruột” của dì Tư “phá lấu”. Gánh hàng của dì bán cố định trước cổng ngôi trường cấp hai thân quen này từ lâu lắm rồi. Ngồi một chốc, nghe tiếng trống đánh thùng thùng là biết đã tới giờ tan học. Liền sau đó, lũ học trò áo trắng quần xanh nhộn nhạo ùa ra khỏi cổng, từng nhóm tụm năm tụm ba đứng ngồi ngóng người nhà tới rước. Và rồi chỉ độ dăm ba phút nữa, chung quanh tôi đã túm tụm những đôi mắt tròn xoe chực chờ dì Tư đưa từng chén phá lấu nóng hổi thơm phức tha hồ thưởng thức, không phải nuốt nước miếng thèm thuồng lâu thêm nữa.

“Bán cho con một chén đầy đủ với bánh mì đi dì…”

Cô bé đeo kính cận vừa ngồi xuống bên cạnh, tôi nhận ra ngay, vì em cũng là một “khách hàng thân thiết”. Thấy hai chúng tôi, bé reo lên:

“Hôm nay mới thấy anh chị ghé đó nha!”

Phải rồi, hễ hôm nào thấy nhớ nhớ thèm thèm là tôi và nàng lại đèo nhau ra đây, dẫu cho tiết trời có nắng nôi nực nội. Quên hết, quên sạch, chỉ còn biết đến chén phá lấu béo ngậy nước dừa, thơm thơm ngũ vị hương.

“Con trai gì mà khoái ăn phá lấu?”

Mỗi lần nàng chọc ghẹo, bỗng dưng cảm thấy mình bé lại, tôi hay bồi hồi nhớ.

Thằng nhóc con mười hai tuổi xưa kia mê ăn phá lấu từ thuở nào?

Ngày ấy nó mê bơi lắm. Hè nóng bức nực nội, chẳng ngày nào hai anh em nó không lặn ngụp trong nước hồ mát lạnh đến đen thủi đen thui. Lúc lên bờ lạnh run, nghe anh hai nó rủ đã thấy thòm thèm:

“Ăn phá lấu, Bo ơi!”

Trước cổng hồ bơi lúc nào cũng có từ hai hàng phá lấu trở lên. Bơi xong đứa nào đứa nấy mệt lả, bụng đang đói cồn cào, nhâm nhi một chén phá lấu chấm bánh mì thì còn gì tuyệt bằng. Hai anh em thường xuyên ăn ở chỗ hàng của bà lão đội nón lá. Phá lấu của bà ăn rất vừa miệng, bà lại hào phóng nước hầm, hai anh em muốn xin thêm bao nhiêu cũng không bao giờ phàn nàn. Ăn phá lấu đúng điệu phải xiên bằng que, chấm nước mắm me chua chua ngọt ngọt, thêm miếng ớt xắt cay cay với vài lá rau răm điểm xuyết. Cắn một miếng lòng nóng giòn sần sật, lại húp thêm nước hầm chan sâm sấp trong chén, nó như quên hết cả trời chiều như thiêu như đốt.

“Anh đang nghĩ gì đó?”

“Đâu có…”

Thằng bé hôm nao nay ra dáng cậu sinh viên trưởng thành, cũng biết thương biết nhớ ai rồi. Từ dạo mới quen, hai chúng tôi chuyên đèo nhau trên chiếc xe đạp cọc cạch, cứ thế rong ruổi khắp mọi nẻo đường thành phố dẫu phải hứng đầy khói xe bụi bặm, chỉ để ghé thăm một địa điểm hàng quán nào đó “ưng ý” mà ngồi nhâm nhi cùng nhau toàn là đồ ăn vặt.

“Em biết không, hồi còn học cấp hai, ngày nào tan trường anh cũng phải ăn một chén phá lấu của dì Tư rồi mới đi bộ về nhà nổi…”

Vừa đạp xe về tôi vừa kể nàng nghe sự tích thằng bé con mê ăn vặt, nàng ngồi sau khúc khích mãi không thôi. Chắc bởi cùng giàu chung một “tâm hồn ăn uống” nên tôi và nàng mới hợp nhau đến thế. Ai đó bảo: “tình yêu phải đi qua bao tử rồi mới đến trái tim” thì phải. Nghĩ thế, vừa đạp xe tôi vừa tủm tỉm cười.

* * *

Hôm nay thòm thèm như mọi bận, vậy mà hì hục chở nàng đến nơi chẳng thấy xô phá lấu nóng hổi, cũng không thấy bóng dáng dì Tư đâu, nàng và tôi cùng một phen tiu nghỉu.

“Dì nghỉ bán hả anh? Thèm quá trời nè…”

“Lâu lâu cũng có bữa nghỉ, mình qua chỗ khác ăn vậy.”

Tôi lại đạp xe một đoạn dài qua hồ bơi gần nhà. Thêm một dịp ký ức được ùa về…

Thằng bé con nhanh nhảu húp xì xụp nước hầm vừa cạn chén đã đưa ngay bà lão:

“Châm thêm cho con miếng nước, bà ơi…”

Bà già cười hiền hậu, múc một muỗng nóng hổi đầy nước chan vào chén cho nó.

“Đây, ăn đi cháu!”

“Bo chấm bánh mì mà ăn, ăn không về khát nước cho coi!”

Mặc thằng anh nói gì, nó cứ húp lấy húp để say sưa.

Rồi cũng đến những ngày chuyển mùa, trời mưa như trút nước, nhiều khi to ơi là to. Thế mà thằng bé con vẫn nằng nặc đòi anh hai dắt đến bể bơi cho bằng được. Bơi được chút xíu đã lạnh tím người, nhảy ngay lên bờ tay chân đứa nào đứa nấy run lẩy bẩy. Hai thằng nhóc con tắm sơ mặc lại quần áo tươm tất xong là chạy ù thật nhanh ra cổng. Có ai đi ngang hẳn sẽ ngạc nhiên lắm khi bắt gặp hai thằng bé con dù áo có lấm mưa lạnh tanh vẫn nhe răng cười toe toét ra chiều đầy “mãn nguyện”.

Vì rằng trời mưa hay nắng, hàng phá lấu của bà lão vẫn ở nguyên đó, nép vào mái hiên nhỏ nhắn nơi bức tường phủ đầy rêu xanh trước cánh cổng hồ bơi quen thuộc, chờ đón chúng nó đấy thôi.

“Mình ngồi đây đi anh…”

Bây giờ thì trước cổng hồ bơi vẫn đầy rẫy những hàng phá lấu, nhưng tuyệt nhiên chẳng thấy bóng dáng bà lão khi xưa đâu. Thay vào đó là người đàn bà với gương mặt bệt bạt đen sạm của nắng gió trao cho tôi hai chén phá lấu nóng bỏng tay thơm mùi nước dừa thoang thoảng ngồi xa xa đã khó cầm lòng, phải bấm bụng nuốt nước miếng ừng ực.

Muốn hỏi thăm người bán nay thế chỗ nhưng tôi chợt nhớ bà lão không tên. Hoàn toàn tôi nào có hay biết gì về bà. May thay nụ cười hiền hậu vẫn ở đó trong nỗi nhớ, cùng với chén phá lấu được bà yêu thương luôn châm thêm nước hầm mỗi khi thằng con nít ranh mở miệng mè nheo “xin xỏ”.

Nàng cầm que xiên một miếng gan chấm nước mắm me xong bỏ vào miệng, cắn thêm mẩu bánh mì, lại bưng chén kề miệng húp nước cái “rột”. Tôi cũng húp, húp lấy húp để dù nóng muốn bỏng lưỡi.

Nhanh quá, mau quá, thời gian ơi…

* * *

Con trai gì lại mê ăn phá lấu?

Thì cũng giống em thôi!

Tình đầu thường dễ vỡ, ai cũng bảo vậy. Tôi và nàng chia tay. Những buổi chiều còn lại một mình, bàn chân tôi đạp từng vòng xe rong ruổi mãi vẫn nhẹ tênh. Nàng giờ đã ngồi sau lưng ai đó, ung dung trên xe tay ga bóng loáng, vi vu chốn nhà hàng quán xá sang trọng nào thật ư?

“Dì Tư, lấy con thêm chén nữa…”

Tôi vẫn đều đặn ghé trường cấp hai, dưới nắng chiều nóng bức giờ tan học. Là tôi – cứ thế ngồi bệt xuống vỉa hè chẳng nề hà, nhâm nhi cái món phá lấu vốn đầy bụi bặm, và không ít người chê mất vệ sinh.

Dơ lắm đó anh, em đọc báo xong hết dám ăn luôn! Thôi, anh đi đi.

Nàng chẳng còn mê phá lấu nữa, không muốn đi cùng, cũng đâu mong gặp tôi nữa.

Chỉ riêng tôi tuần nào cũng ghé cổng hồ bơi, tay đón lấy chén phá lấu nóng bỏng lưỡi xuýt xoa, dù cho trời có đang chuyển mưa tầm tã. Một mình say sưa xùy xụp. Một mình nhai miếng lòng ngọt giòn, cắn thêm miếng gan thơm bùi, chấm với mắm me chua chua xen ớt cay xè.

Cứ thế hết hồ bơi lại đến trường học, ngày nào tôi cũng ghé, chiều nào tôi cũng ăn những hai ba chén cho thật đã mới thôi.

“Sao anh đi có một mình, chị đâu rồi?”

Tôi rụt rè trước câu hỏi, cố tránh ánh mắt đầy thắc mắc của cô nhóc kính cận ngồi kề bên. À, chị bận nên nhờ anh mua về. Dì Tư ơi, làm cho con một ổ bánh mì mang về, đầy đủ nha dì.

Từng vòng xe mỗi lúc thêm nặng trĩu. Tôi loay hoay với ổ bánh mì phá lấu còn nóng hổi dắt trên xe – mua về cho nàng. Cứ thế tôi đi, rong ruổi vô định. Những con đường, quán xá thân quen dần hiển hiện. Kỷ niệm của hai “tâm hồn ăn uống” đâu đâu cũng thấy, nơi nào cũng từng một lần qua.

Con trai gì mà “ghiền” ăn phá lấu?

Bao nhiêu món ngon trên đời, sao lại thích có phá lấu vậy kìa…

Đỗ “xịch” lại nơi góc đường, tôi dắt xe lên lề, ngồi phệt luôn xuống vỉa hè.

Đố em biết vì sao phá lấu chỉ chuyên bán ở vỉa hè lề đường?

          Không biết nữa. Vì sao vậy anh?

Tôi giở khúc bánh mì lúc này nguội ngắt: bên trong chan ngập nước hầm, nhét đầy phá lấu. Trầm ngâm một hồi đưa lên miệng cứ thế ngấu nghiến ngon lành.

Tại sao vậy? Nói em biết đi!

          Phá lấu làm sao bán ở chỗ nhà hàng quán xá sạch sẽ sang trọng được. Làm sao thấy ngon được, em ơi…

Những tia nắng cuối cùng trong ngày thi nhau ùa theo mặt trời dần khuất lấp sau đám mây mờ. Một chốc lát, cả thành phố ngập chìm trong ánh đèn đường vàng vọt. Những xô phá lấu hẳn giờ cũng đã hết sạch sành sanh. Tôi mường tượng trong tâm trí: những bà lão, những cô dì ngày ngày tảo tần với món khoái khẩu của bao nhiêu lứa học trò nhỏ đang thu dọn trở về nhà sau một ngày vất vả. Một thằng bé con nào đó sẽ reo lên mừng rỡ: A má về, má về! Nghe tiếng nó từ xa, tự dưng bao nhiêu nhọc mệt bon chen đang hằn in trên gương mặt phờ phạc kia tan đi đâu mất.  Chỉ còn riêng mỗi nụ cười là đọng lại mãi thật lâu trên môi cả hai má con.

Ngày mai, chắc tôi sẽ lại đi ăn phá lấu.

Đứng dậy, phủi bụi, leo lên xe, bất giác tôi thở dài buồn bã. Giá mà mọi xô phá lấu trên đời đều luôn hợp vệ sinh – dẫu có bán nơi vỉa hè bụi bặm. Có lẽ… ./.


Advertisements

Entry filed under: LƯU QUANG MINH.

Bài hát: Quảng Ngãi nhớ thương của Nguyễn Tuấn – ca sĩ Lưu Phương Bài hát: Lớn lên cùng Đà Lạt – Thơ: Nguyễn Tấn On – Nhạc: Quỳnh Hợp

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 348,163 Người

Categories


%d bloggers like this: