Giới thiệu tập thơ “Gửi em một chữ yêu” của NGUYỄN QUANG TRẦN

Tháng Bảy 31, 2011 at 4:11 sáng 2 comments

Giới thiệu tập thơ “Gửi em một chữ yêu” của NGUYỄN QUANG TRẦN

                                                                

 Người ta biết đến Nguyễn Quang Trần nhà thơ nhiều hơn là nhà giáo hoặc nhà báo. Tôi quen anh, khi anh cùng với một số anh em thi nhân ở Quảng Ngãi thành lập nhóm thơ “Thiên Bút Thi Hữu thì tên anh cũng thân quen với với những người yêu thơ trong và ngoài tỉnh. Anh đã từng là sinh viên khoa Lịch sử – Chính trị  trường Đại học Sư phạm Quy Nhơn khóa 1979 – 1983. Tuy học Sử nhưng anh rất có duyên với thơ ca. Từ những năm tháng còn ngồi trên giảng đường đại học, anh đã sáng tác và từng có tên trên báo, tạp chí các tỉnh và trung ương.

Có một thời, anh đã từng đứng lớp giảng dạy. Do đó, có một số bài thơ in dấu ấn của sân trường, lớp học rất lãng mạn, dễ thương. Những vần thơ trẻ trung chất chứa tình yêu tuổi học trò thơ dại:

Sáng nay em đến lớp

Mây trời bay miên man

Tà áo em tha thướt

Cho mùa thu ngỡ ngàng”

(Như một lời hò hẹn)

Là đứa con của quê hương Đức Phổ kiên cường, anh đã cầm súng khi cây bút trên tay còn chưa vững. Nói gì trong nỗi nhớ tiếc một thời áo trắng khi chưa mặc trọn chiếc áo học sinh, anh đã phải khoác áo lính ra chiến trường. Cho nên không gian này còn là niềm khắc khoải, tiếc nuối tuổi thơ đã trôi qua trong chiến tranh li loạn:

“Con đường xưa rơi đầy hoa phượng

Nhưng đâu rồi cái thuở nguyên trinh…

…Em nhớ gì ngày xưa ấy không em

Có biết lòng ta đang âm thầm nuối tiếc

Bên gốc phượng ta ngồi góp nhặt

Những đóa hoa rơi trên tuổi học trò

                       (Một thời áo trắng)

Thơ anh vắng không gian chiến trường. Bởi lẽ, tuổi mười lăm ăn không nên đọi, nói không nên lời, biết cầm súng đánh giặc đã là giỏi lắm rồi, biết thế nào là chia ly thế nào là mất mát. Tuy vậy, thảng hoặc cũng có một vài bài anh có đề cập đến chiến tranh nhưng ở một góc độ khác chứ không hề thấy anh tái hiện không gian chiến trận:

Đời chiến binh bao nỗi buồn vui

Những buổi hành quân mưa rừng lạnh buốt

Những trận đánh người còn người mất

Những đêm xa quê thương nhớ đến bồn chồn

Cuộc đời này bao kẻ tính thiệt hơn

Nhưng người lính vẫn tâm hồn thanh thản”

                         (Người hạnh phúc)

Có thể, Quang Trần đã muốn lướt qua dĩ vãng đau thương vì tuổi thơ phải sớm cầm súng. Anh đau vì chiến tranh đã cướp đi tuổi thơ hồn nhiên, thơ mộng của đời mình:

“Ta đã đi suốt một thời trai trẻ

Dĩ vãng quặn mình, tất cả lùi xa

Ta còn lại tóc màu sương muối

Và nỗi cô đơn năm tháng không nhòa”

                                  (Đa đoan)

Tất cả giờ đây chỉ còn đọng lại niềm tiếc nuối bâng quơ, đành chấp nhận làm người đi:”Góp nhặt tình yêu của một thời áo trắng” (Chiều Mộ Đức) để âm thầm gói trọn nỗi nhớ niềm yêu của một thời vụng dại, thơ ngây:

Em đi trinh nguyên áo trắng

Ta thương một thuở sân trường

Diêu bông, ai người đã hẹn

Để ta lầm lũi tha phương

                     (Bâng quơ)

Đôi khi kí ức ùa về khiến trái tim anh đau đớn khôn nguôi:

Tuổi học trò bỗng trở lại trong anh

Khi tiếng trống tan trường vang vọng

Khúc hát ru của mùa hè nóng bỏng

Tiếng ve ngân xao xuyến hàng cây”

                              (Gửi lại em)

Thật đúng với bút danh Phong Trần, anh không thể ở yên một chỗ với vai trò thầy giáo, tuy làm thầy ở nhiều không gian như dạy Triết hoặc học ở Trưởng Đảng Nghĩa Bình (Quy Nhơn); ngoài dạy lịch sử, chính trị ở các trườngg THPT Mộ Đức, Đức Phổ, Trà Bồng nhưng máu phong trần lãnh tử trong anh vẫn cuồn cuộn chảy… Từ ngày chuyển sang làm báo, được đi đây đi đó nhiều, thơ anh đã thật sự khởi sắc.

Cho dù có đi nhiều, sáng tác nhiều nhưng thơ anh vẫn chan chứa một chữ yêu đằm thắm, nồng nàn. Vẫn là những vần thơ thâm trầm, sâu lắng, nhưng là một Quang Trần yêu như điên dại trần gian này. Tiếc nhất, nhớ nhất và yêu nhất vẫn là tình yêu không thành của thời trai trẻ vì: “Em quên lời hẹn ước

Về làm dâu nhà người”

Để:   “Ta suốt đời ôm hận”

“Ta khóc kiếp thi nhân

                    (Ảo ảnh)

Trở lại với không gian yêu buổi đầu đời. Trái tim yêu Quang Trần đưa ta về thôn Vạn quê anh, đi trong không gian hương hoa lúa ngạt ngào trên những con đường vắng, đếm nỗi buồn cô đơn:

Cho đến một ngày giữa nắng trong

Chia tay thôn Vạn em theo chồng

Ta đứng một mình trên đường vắng

Nhặt bóng em đi giấu vào lòng

                           (Thôn Vạn)

Yêu da diết, yêu mãnh liệt và si mê, chỉ có thể thấy ở Quang Trần. Không yêu được con người thực, anh ôm bóng giai nhân giấu vào lòng. Anh đã hoàn toàn làm chủ một ảo ảnh để tự lừa dối mình vì không muốn mất tình yêu buổi ban sơ trong trắng không vướng màu hệ lụy. Bởi trọn kiếp yêu thương, Quang Trần đã thổi hồn yêu vào con đường vắng “Con đường buồn vắng bóng ai đi“, hoặc thấy “Vắng em rồi con đường xưa thổn thức” cùng thi nhân. Anh đã thổi hồn yêu vào bến nước “Lời hẹn hò cho bến nước tương tư“(Chiều Mộ Đức). Yêu điên cuồng đến độ muốn “hóa thành ngọn gió. Theo em qua vạn nẻo đường“(Chiều xuân).

Hơn một lần đau khổ vì yêu nên Quang Trần rất sợ không được yêu. Đôi khi trong tình yêu đơn phương anh vận động cả đức tin thánh thiện của Chúa để an ủi mình “Như con chiên ngoan đạo. Tin Đức Mẹ đồng trinh”(Ảo ảnh). Cho nên, đang yêu mãnh liệt, anh laị dự cảm giây phút phải chia xa. Bởi tình yêu vốn đẹp nhưng mong manh như hạt sương long lanh. Lại không dám yêu hết mình:

Thương em thì thật là thương.

Nhưng tôi cứ sợ con đường rẽ đôi”

                 (Đừng quên em nhé)

Hình ảnh con đường vắng trở đi trở lại trong thơ anh rất nhiều. Có thể nâng lên thành biểu tượng của trái tim thi sĩ cô đơn không? Thiết nghĩ, anh đã nâng niu từng khoảnh khắc yêu thương trong từng con chữ. Ít có bài thơ nào không lắng đọng chữ yêu, chữ thương, chữ nhớ. Một tâm hồn cao thượng không thể nào cô đơn. Nhưng bè bạn yêu thương cũng là cái họa lớn. Vì ta thường thấy Quang Trần tay nâng li rượu đắng mà cô đơn ngậm ngùi. Nhiều lần “Vật vờ trong men rượu. Lính quýnh chốn phong trần”(Ảo ảnh). Nên ghét hay nên thương Quang Trần?…

Không gian yêu trong thơ Quang Trần ngoài con đường còn là cánh đồng, bến cũ, là khoảng trời với dòng sông dập dềnh sóng nước. Bước chân Quang Trần đã đi khắp vạn nẻo đường tổ quốc. Đất nước, quê hương, nơi nào có dấu chân anh đi qua cũng đau đáu một tình yêu thầm lặng. Trái tim yêu không đơn thuần là tình yêu nam nữ, nó còn đong đầy nỗi niềm yêu thương mảnh đất cha ông mình. Yêu thiết tha mây trời, sông nước Tiền giang khi anh đi qua: “Bình minh nghiêng, nước sông Tiền lấp loáng. Anh thả lòng giữa sóng nước miên man“. Yêu si mê như tình yêu nam nữ, đến độ anh lại “muốn hóa thành ngọn gió. Thổi dạt dào trên sóng nước phương Nam “(Khoảnh khắc sông Tiền).

Dù có máu giang hồ, thích phiêu bạt, nhưng trái tim Quang Trần vẫn dạt dào một tình yêu với xứ sở miền Trung khốn khó của  mình:

“Cuộc đời ta nặng nợ với quê hương

Với rẫy lúa, nương khoai, bản làng, suối nước”

                                 (Khoảng trời kỉ niệm)

Anh vẫn tha thiết với Ba Tơ anh hùng trong giai điệu cồng chiêng, điệu Ta Lêu của người Hre da diết, với đảo Lý sơn nắng cháy da người:

“Nặng tình chi thế. Lý Sơn

Để ta và biển vui buồn không nguôi”

                                     (Phố đảo)

Yêu Trà Bồng quyến rũ bởi hương quế thơm thơm, hương mật ong ngọt lịm đến độ đã nâng giai điệu Xà ru của dân tộc Kor thành giai điệu trái tim: “Em đã tặng anh giai điệu trái tim mình

                     (Giai điệu trái tim)

Khoảng trời riêng trong anh còn là con đò, bến nước là:

” Lưng đồi đàn trâu đang gặm cỏ

Dòng sông quê thì thầm vỗ đôi bờ”

                               (Hương quê)

Nguyễn Quang Trần đã chơi trò chơi ngôn ngữ, đem đến cho thơ mình sự đa nghĩa, phức tạp của ngữ nghĩa:

Khoảnh khắc bình minh, lung linh Cù lao Thới”

(Khoảnh khắc sông Tiền)

hoặc dọc đường gió bụi “Nên trái tim ta rớt dọc đường”

                                                        (Thôn Vạn)

“Ta chôn tình yêu dưới mấy tầng cát trắng

Để rong rêu phủ lấp trái tim mình”

               (Trên bến sông Thương)

Mặt khác, anh còn tung hứng trên nỗi đau tình trường với những ý tưởng mới mẻ làm nao lòng người:

Câu thơ tình không mặc áo vu qui”

                          (Chiều Mộ Đức)

Hoặc : “Sao em cứ dập đềnh như sóng

Để tình ta trôi vào cõi đa đoan

“Ừ, thì để cho trái tim rướm máu

Dập đềnh trôi theo con sóng xô bờ”

                                    (Đa đoan)

“Ly cà phê lắng đọng giọt tương tư”

                       (Gửi em một chữ yêu)

Anh quan niệm rất rõ ràng và đơn giản về tình đời, tình người:

Khổ đau và hạnh phúc

Như sấp ngửa bàn tay”

                   (Ảo ảnh)

Phải giã từ tuổi thơ ra đi trong nhớ thương ngậm ngùi hẳn Quang Trần yêu thương quê hương và người thân biết mấy. Mỗi tên núi, tên sông, tên người đều đong đầy kỉ niệm: Thiên Bút Phê vân, Thiên Ấn Niêm Hà, bình minh Sông Trà gợn sóng, hoàng hôn tri kỷ Tam Thương luôn hiện diện trong thơ anh…

Quả thật :  Một chữ yêu bao kẻ dại khờ

Và bao kẻ trở thành thi sĩ

Chữ nợ chữ duyên có ngọt ngào ý vị

Khi xuân về phố cũ vắng em”

               (Gửi em một chữ yêu)

Song điều đó chỉ đúng với Quang Trần mà thôi. Bởi nếu yêu mà trở thành thi sĩ như anh thì thế gian này sẽ hóa thành thế giới thi nhân. Hãy để yên cho anh yêu và nhất định thơ ca Nguyễn Quang Trần sẽ  thăng hoa để làm đẹp cho đời và rất có thể sẽ cứu rỗi những trái tim khô cằn, biết quay về với khát vọng yêu thương, bởi theo anh:

“Hạnh phúc tình yêu đâu phải xa xôi”

                 (Gửi lại em)

: “Mỗi gương mặt người một ánh lửa lung linh”

                                       (Đêm Xà ru)

Hòa với giọng thơ trầm buồn là nỗi đau của người con xứ sở anh hùng sớm xa quê, xa người yêu, người thân. Cũng chính vì đi nhiều mà không gian yêu trong thơ anh bất tận mênh mông và phóng khoáng như chính tính cách Quang Trần, cho nên khó mà khám phá hết được. Tuy nhiên, nếu anh quan tâm gọt giũa hơn thì sẽ không còn những bài thơ 5 chữ, 4 chữ tỏ ra quá dễ dãi trong cách gieo vần và chọn tứ. Vì hiển nhiên sẽ khó tạo được độ căng của con chữ chứa đựng những ý tưởng sắc sảo có chất triết lý trên những vần thơ hạn chế số chữ này. Nhiều người rất sợ làm thơ loại này vì nó rất gần với vè. Và một lỗi nhỏ của sự lặp lại của con chữ trong thơ anh tạo cho người đọc có cảm giác nghi ngờ về vốn liếng ngôn ngữ của anh như: miên man, miền kí ức, hư không…Có thể những từ ngữ này phù hợp với tâm trạng anh nên anh đã chiếu cố đến chúng mà tạm quên rằng mình đã sử dụng rồi. Nhưng trách sao được bởi Quang Trần là sinh viên khoa Lịch sử là người làm báo chuyên nghiệp, văn chương vốn chỉ là nợ là duyên của riêng anh:.

…Một cuộc đời và một chữ yêu

Chữ nợ chữ duyên lòng ta đau đáu”

                      (Gửi em một chữ yêu)

Giã từ áo lính, tìm đến giảng đường đạị học. Ra trường làm thầy giáo nhiều nơi tưởng đã yên thân, nào ai biết được bước ngoặt cuộc đời, chuyển sang nghề làm báo để rồi đến với văn chương như một hệ lụy. Quang Trần đã đi và đến tận cùng của cõi thơ, góp nhặt những mảnh vỡ hồn nhiên của đời mình để biến cái ngẫu nhiên thành cái tất nhiên, biến cái phi lí thành hữu lý. Nguyễn Quang Trần không hề vun xén cho riêng mình. Anh hòa mình với cõi người, sống hết mình mà yêu cũng hết mình cái hiện hữu ở trần gian này./.

Ths Nguyễn Thị Thủy – Giáo viên Trường THPT Thu Xà, Quảng Ngãi

Advertisements

Entry filed under: NGUYỄN THỊ THUỶ.

Chùm thơ Lương Lu Nói với con về biển

2 phản hồi Add your own

  • 1. vannghelagi Trác  |  Tháng Bảy 31, 2011 lúc 12:38 chiều

    CHÚC MỪNG ANH NGUYỄN QUANG TRẦN với“Gửi em một chữ yêu”.
    LNT

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 359,079 Người

Categories


%d bloggers like this: