Trang thơ Vũ Hồ

Tháng Bảy 13, 2011 at 1:36 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

    VŨ HỒ
    Tên thật: Võ Tấn Nhơn
    Quê quán: TT Sông vệ, Tư Nghĩa

   Hiện ở: TT Sông Vệ, Tư Nghĩa, Quảng Ngãi
   Tác phẩm đã xuất bản: Sao khuya (1963).

Một số sáng tác của Vũ Hồ:

TỰ TÌNH

Cảm ơn người đã cho tôi
Cái thân xác ấy có rồi lại không!
Cảm ơn trời đất lạ lùng
Tôi đi, tôi đứng, ai cùng như tôi?
Chắc gì một áng mây trôi,
Mà trong khoảnh khắc núi đồi bơ vơ
Sinh ra cũng cái tình cờ
Quán chiều tôi đứng đợi giờ gặp nhau
Kể chi lắm chuyện giang đầu
Nhìn dòng nước chảy thấy màu mắt xanh
Này chim, này gió đưa cành,
Làm sao xuân ấy, có mình có xuân.
Ngại gì một chút bâng khuâng.
Mà em không đến một lần nữa sao?
Vườn bên có gió thì thào
Lá đưa duyên, tiếng chim chào yêu nhau
Đã không những nụ hôn đầu
Còn nghe chi giọt mưa mau giữa chiều!
Nằm nghiêng tảng đá bên đèo,
Gối cao hơn mộng, buồn theo ráng hồng
Nghe chừng nắng chở qua sông
Đò chưa bến đậu, ai cùng quá giang?
Tóc nào sợi thả lang thang…
Nửa trôi vào mộng, nửa mang gối sầu
Nằm nghe nhịp thở mòn đau…
Ngủ quên trong nắng mộng đầu yêu em.

MAI SAU

“Mai sau nào có bây giờ
Không lò hương cũ, người xưa lạ lùng!”
Có gì một khoảng chân không
Bóng mây qua cũng ngại ngần áo xiêm
Những gì rớt lại làm tin
Cũng cơn mê ấy, một đêm tắt lòng
Cỏ cây là cội mưa nguồn
Không dưng tôi đứng mà buồn trăm năm
Giá đừng có một lời thăm
Làm sao thấy được trăng rằm cuối sông
Mai sau, ấy tiếng tơ đồng
Em là xiêm áo mà hồng áo xiêm
Ai về mách lẻo lời chim
Rằng hoa nụ trắng nửa đêm nở vàng
Mai sau dù có muộn màng
Hoa kia phong nhụy động ngàn hương bay
Chắt chiu một đóa hoa cài
Tháng năm áo mới lưu hoài nếp son.

CHO MỘT NGƯỜI

Người đã đến chỉ một lần có mặt
Rồi ra đi như cây lá bên đèo…
Biết ơn người, cơn gió thoảng đìu hiu
Trên sông lạnh phía chân trời mây phủ.

Gió giang hồ biết nơi nào về đậu?
Ta, một đời tựa cửa ngó qua sông
Hỏi quán nào xa, hỏi quán nào gần
Cũng lếch thếch một thân mình phiêu lãng.

Hỏi sông lớn, hỏi mưa nguồn ngoài núi
Hỏi láng giềng, giàn mướp mới lên bông
Tôi hỏi bâng quơ, rêu mờ dấu tích
Ai yêu mình, còn khóc nữa hay không?

Sáng chủ nhật, tôi làm người ngoan đạo
Đọc kinh hoài cho cây lá mới xanh
Thấy đồng hoang và mênh mông ở đấy:
Một đàn cừu nô giỡn giữa lời kinh.

Không uy quyền nào bắt mình làm vậy
Mình đã làm như chưa thấy quyền uy
Vẽ chân dung, tôi nhớ mặt con người
Môi mấp máy gọi mây trời yêu quí.

Sợi mưa dài trên sông đầy con nước
Ai biết bây giờ tháng Chạp hay vào xuân?
Tôi ngái ngủ nên vô tình mở cửa,
Phía bên ngoài, phố mình ở xa xăm…

LỜI TÔI NÓI

Tôi thắp ngọn đèn đứng giữa đêm đen
Đợi một người nhưng không bao giờ đến!
Gạch ngói nhớ mặt trời như nhớ tuổi
Tôi vô tình quẹt lửa thấy hư vô.

Ghế tôi ngồi những năm tháng của thơ
Râu tôi mọc thành những lời kêu hỏi
Tôi bảo em rằng đang đứng đó
“Có lạ lùng, tôi cưới vợ năm xưa?”

Rằm tháng Bảy có ông trăng tháng Bảy
Tháng Tám này tôi đánh trống Trung Thu
Như đã hát, đã ca và đã múa
Chút ngây thơ, tôi vụng gọi tên người.

Đi giữa núi thấy trăng nhìn kẽ lá.
Đứng dưới mặt trời thấy bóng mình sâu
Không có đất thì đâu là kẻ lạ?
Bởi hai chân không bám rễ từ lâu.
Tin khẩn cấp, một giờ G báo hiệu
Giường sản sinh, tôi có mặt bên ngoài
Cơn gió động ngàn rung từng tia máu
Ôi! Hiền từ mẹ đã hóa thiên thu.

Vết đau nằm ung nhức một thời gian…
Đi hay đứng cũng lồng chân ngựa chứng
Mặt đất bỗng mọc lên nhiều tảng đá
Trượt chân dài – đòn roi quất sau lưng.

Lời tôi hỏi không có ai đáp lại
Biển khơi xa chưa thấu được tim người!
Hạt cát vụn không cánh dài bốc sáng
Thì mai sau biển động lắm mưa ngoài…

CHỜ ANH

Nếu lỡ anh về giữa cơn say
Không có em, ai ngồi tư lự?
Mắt em buồn chở mây về núi
Anh cũng buồn như núi chơ vơ!

Một sáng mai nào anh ngủ quên
Rừng hoang không tiếng động sang màu
Ở đây cỏ lạ pha màu áo
Nắng cũng hồn nhiên nắng thuở xưa.

Đốt núi một thời không nhớ rẫy

Người say không biết rượu mà say
Tiếng lá nào quen rơi xuống vội
Mùa thu vừa đến ngỡ chiêm bao.

Nếu lỡ anh về giữa đêm trăng
Ngây thơ, em mặc áo như rằm
Chờ anh từ độ mây còn ngủ
Và có bao giờ mây rất xanh?

Nếu lỡ mai kia anh vắng rồi!
Trăng không còn nữa, rượu không say
Em còn chờ mộng về đâu nhỉ?
Cho nắng chiều qua nối tiếp ngày.

Advertisements

Entry filed under: VŨ HỒ.

Chùm thơ Lê Quang Tân Trang thơ Đinh Văn Hồng

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 350,851 Người

Categories


%d bloggers like this: