TRANG THƠ THỦY NGUYÊN

Tháng Một 17, 2011 at 2:25 chiều Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Tên thật: Nguyễn Thị Thuỷ

Quê quán: Phường Quảng Phú, Tp Quảng Ngãi

Hiện ở: Phường Quảng Phú, Tp Quảng Ngãi

Giáo viên Trường THPT Thu Xà

Thạc sĩ Văn học.


TRANG THƠ THỦY NGUYÊN:

Khát khao

Anh ở đâu?

Anh đang ở đâu?

Trong mắt mỏi, nhớ nụ cười anh ngày đó

Vòm ngực anh, nơi trái tim bỏ ngỏ

Đón em vào.

Rong chơi.

Quên gian lao.

Trong tim anh, em nghe lòng xôn xao

Mắt biêng biếc.

Má hồng đào.

Duyên con gái.

Nụ đã chín xin anh chùn tay hái

Để âm thầm còn mãi khát khao đau.

Anh ở đâu?

Anh đang ở đâu?

Xuân miên man, chân trời tím nguyên màu

Da diết tình anh

Em ngỡ rằng mình còn bé

Em ngây thơ hết một thời son trẻ

Để bây giờ còn thầm gọi: “Anh ở đâu”?

HỨA

Khi anh không còn mộng ước

Em chợt đến như mùa xuân phía trước

Góp nhặt lời cả mây núi trăng hoa

Hạnh phúc ngọt ngào như một bản tình ca

Trong giấc mơ say

Anh hứa tặng em nguyên trái tim mình…

… Rồi bình minh

Biển yên, sóng không còn náo nức

Tình anh thôi rạo rực

Lời chia xa chưa thoát khỏi vành môi

Em trở về trong nguyên vẹn tinh khôi

Xin cảm ơn một lời lừa dối

Không nồng nàn nhưng xoa dịu lòng đau

… Những đêm thâu

Em hằng nhớ một lần anh từng hứa

Thật hay ảo em chẳng cần biết nữa

Chỉ âm thầm sống với trái tim anh

Để thấy đời một màu xanh bất tận

Không có sóng và không hề có gió

Không có lời yêu thương để ngỏ

Chỉ trần gian một cõi vô thường.

Giông tố

“Không gian như có dây tơ

Bước đi sẽ đứt, động hờ sẽ tiêu”

Khi anh không nhìn em

Trời giăng đầy mây tím

Gió xôn xao tà biếc

Nhoà hoàng hôn sân trường

Sao không là ánh dương

Ấm nồng tim ai đó?

Sao không là ngõ nhỏ

Cho hồn ai đi hoang

Ừ! hồn cứ lang thang

Tình không bờ không bến

Mắt dù không đích đến

Vẫn nồng nàn đắm say

Hạnh phúc và đắng cay

Hai bờ đau trần thế

Có thể hay không thể

Ngăn cách bởi đường tơ

Xin làm người ngu ngơ

Cho con tim đôi mắt

Nguyện một đời dại khờ

Nhớ hoài nhớ trong mơ

Trong mơ anh làm thơ

Để tình còn trăn trở

Bình minh anh gõ nhịp

Đường tơ ơi đường tơ…

MÀU HẠNH PHÚC

Sóng bạc đầu cứ xô bờ trắng xoá

Sỏi đá chơ vơ vẫn níu bước người qua

Biển muôn đời xanh một màu kì lạ

Hơn nửa đời người anh chợt nhận ra

Là màu xanh anh không thể pha

Màu của niềm tin hay khát vọng?

Là gam màu anh không thể tả

Màu mắt ai, anh bỗng hoá thiên thần.

VẾT XƯỚC

Biển cũng có nhiều vết xước

Sóng bạc đầu mảnh mai

Cũng tạc nên Chùa Hang, Chùa Đục

Và Hang Cau thúc giục bước chân ai

Vệt nắng hồng ban mai

Lung linh như mắt em thời bỡ ngỡ

Nắng giòn tan như pha lê vỡ

Tiếng em cười một thuở mình yêu nhau

Nhưng chiều nay, chiều nay

Có một vết xước rất đau

Trượt xuống đời nhau

Không là sóng hay nắng

Chỉ một lời cay đắng

Xước trái tim, đốt cháy hanh hao.

THỦY NGUYÊN


Advertisements

Entry filed under: NGUYỄN THỊ THUỶ.

HÃY CỨ ĐIÊU NGOA Nghe em hát lý qua cầu

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 348,163 Người

Categories


%d bloggers like this: