TRANG THƠ TRẦN CAO DUYÊN

Tháng Một 14, 2011 at 6:38 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

TRẦN CAO DUYÊN

Hiện cư trú: Sa Huỳnh (Phổ Thạnh, Đức Phổ, Quảng Ngãi)

Là giáo viênTrường THCS Phổ Châu, Đức Phổ, Quảng Ngãi
Hội viên Hội VHNT Quảng Ngãi

TRANG THƠ TRẦN CAO DUYÊN

LỜI RU SÔNG VỆ

Ngày em hai mươi tuổi
Đôi mắt xanh sông Vệ thiết tha chiều
Chim mách lẻo nơi em ngồi giặt áo
Anh trên cầu nhắn gió những lời yêu

Buổi hò hẹn nghe tim mình rối nhịp
Anh bâng quơ chuyện đám cưới nhà người
Em bứt là thả hoài trên sóng nước
Đăm đắm nhìn bươm bướm trắng bay đôi

Rồi lận đận mấy mùa trăng hao khuyết
Anh mang chở tình em trên đôi cánh hao gầy
Ngày gặp lại nhìn dòng sông cạn nước
Dải cát buồn con bướm lẻ loi bay

Anh lặng đứng nơi em từng giặt áo
Mắt xanh xưa ngày ấy khuất đâu rồi
Chỉ còn lại lời chim và tiếng gió
Em sang đò lên phố thị xa xôi

Tình một thuở xin nhờ sông chép nhạc
Để mỗi lần qua đây nghe lại khúc ru buồn
Em sóng bước bên cuộc đời kẻ khác
Có nghe gió sông chiều xiêu lệch nhớ thương…

TÂM TÌNH VỚI QUẢNG

Ngút ngát xa rồi Quảng Ngãi ơi
Không thu mà lá rụng tơi bời
Không mưa mà ướt lời tương biệt
Không chiều mà tím bóng mây trôi

Gửi lại hai mùa phượng thiết tha
Cho em – ảo ảnh – biết đâu là
Chút nắng khơi xanh ngày tháng cũ
Chút đời gợi biếc mắt phôi pha

Trà giang từ dạo ấy trăng non
Chia ly bóng nguyệt vẫn chưa tròn
Chợt nhận ra mình như Cổ Lũy
Bên trời bên nước vẫn cô thôn.

VỀ QUẢNG NGÃI VỚI ANH

Em có về Quảng Ngãi với anh không?
Núi Ấn gợn màu thu, sông Trà khơi sắc biếc
Anh thả lá xuôi về nơi ước hẹn
Chút thơ tình xanh ngát núi và sông

Em có về Quảng Ngãi với anh không?
Nghe nắng xuống chiều lên giữa Tà dương Thạch Bích
Mắt ai đọng tím hoàng hôn tĩnh mịch
Bóng tre già man mác gợi hồn quê

Dẫu xa xôi em hãy một lần về
Sen đang hương vầng trăng đâu nỡ khuyết
Tha thiết chờ em đến Liên Trì dục nguyệt
Ngàn đóa sen– ngàn búp nhạc hoài mong

Em có về Quảng Ngãi với anh không?
Cỗ Lũy cô thôn bóng dừa nghiêng bảng lảng
Nghiêng xuống thuyền ai chút mây chiều lãng mạn
Nghiêng xuống lòng mình một thoáng nhớ bâng quơ

Bâng quơ mà rất thơ– mà rất đỗi mong chờ
Em yêu nhé! Hành trang về Quảng Ngãi
Biển Sa Huỳnh long lanh sóng xanh tràn bến bãi
Rừng ngây ngất nồng cay say hương quế Trà Bồng

Em có về Quảng Ngãi với anh không?
Bờ xe nước– nhịp cầu xa– chiếc thuyền trăng nho nhỏ
Sao em không một lần tình cờ qua đó
Nghe điệu hò ba lý để thương nhau

Về nghe Em trời Quảng Ngãi đang thu
Mây xanh đến ngỡ ngàng trên núi Bút
Anh vẫn hằng tin nơi tận cùng xa khuất
Em sẽ về, về Quảng Ngãi với anh!

Trần Cao Duyên

Entry filed under: TRẦN CAO DUYÊN.

CHỜ EM DƯỚI BÓNG MAI VÀNG TRANG THƠ KHẮC MINH

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


LỜI GIỚI THIỆU

SẮC MÀU THỜI GIAN Chuyên trang Văn học - Nghệ thuật. Giới thiệu: về vùng đất và con người Quảng Ngãi, các tác phẩm văn học của các tác giả trong và ngoài tỉnh. Nơi gặp gỡ, giao lưu của bạn bè gần xa. Thân mời các bạn cộng tác. Thư từ, tác phẩm xin gởi về: Hồ Nghĩa Phương, Email: honghiaphuong@gmail.com

Bài viết mới

LƯỢNG TRUY CẬP

  • 401 190 Người

Chuyên mục


%d bloggers like this: